Siêu Phẩm Tướng Sư

Lượt đọc: 987 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 520
Tới Hồng Kông

❊ ❊ ❊

"Tần sư phó, Bao lão, tôi muốn mời hai vị đại sư đi một chuyến Hồng Kông, xem giúp mộ địa phong thủy nhà tôi, xem thử có biện pháp nào giải quyết được không."

Sau khi Trịnh lão được Bao lão điểm tỉnh, trong lòng đã có suy tính, nhưng Bao lão lại lắc đầu. Trịnh lão thấy Bao lão lắc đầu, lại thuyết phục tiếp:

"Bao đại sư, nếu có yêu cầu gì cứ việc đề xuất, tôi nhất định đáp ứng."

Trong lòng Trịnh lão, những phong thủy sư này không ngoài mục đích là tiền bạc. Đối với Trịnh gia mà nói, chuyện giải quyết được bằng tiền thì căn bản không gọi là chuyện.

"Về phương diện phong thủy, Tần sư đệ lợi hại hơn tôi, cho nên chỉ cần mình Tần sư phó đi là được rồi." Nguyên nhân Bao lão từ chối ngoài chuyện này ra, còn một điểm nữa là ông định về Thương Khâu, bồi dưỡng Đa Đa cho tốt. Đứa nhỏ đó là Thông linh chi thể, tuy đã ước định bái nhập môn hạ của ông, nhưng dù sao vẫn chưa làm nghi thức nhập môn, quỳ lạy tổ sư. Làm sớm được nghi thức này, ông mới thấy an tâm.

Nghe Bao lão nói vậy, Trịnh lão cũng không kiên trì nữa, dùng ánh mắt chờ đợi nhìn về phía Tần Vũ. Tần Vũ suy nghĩ một lát, cuối cùng chậm rãi gật đầu đáp ứng.

Tiệm của cậu coi như đã khai trương, cũng không có việc gì quan trọng, đi Hồng Kông một chuyến cũng được. Hơn nữa, Tần Vũ còn có một suy tính khác, sau khi thực sự tới Hồng Kông, cũng có thể thuận đà hoàn thành tâm nguyện trong lòng mình.

Cuối cùng, Tần Vũ và Trịnh lão ước định ngày mai sẽ đi Hồng Kông, Trịnh lão ngày mai sẽ phái người đến đón Tần Vũ. Sau đó Trịnh lão cùng cháu mình rời đi.

Tần Vũ cũng dặn dò Lãnh Nhu việc mình phải đi Hồng Kông một chuyến, nhờ cô trông coi việc kinh doanh ở tiệm. Lãnh Nhu lườm Tần Vũ một cái đầy vẻ vũ mị. Tiệm này một tháng mà có người ghé hỏi thăm, cô đã thấy là quá tốt rồi.

Nhìn cái lườm của Lãnh Nhu, Tần Vũ cười ha ha nhưng không giải thích. Lãnh Nhu không hiểu hành tình (quy luật) của giới này. Tần Vũ tin rằng, không quá một tuần, nhất định sẽ có người tới cửa mua phù lục. Bữa tiệc rượu hôm nay không phải là ăn không, đó chính là một hình thức quảng cáo GG (quảng cáo), thông qua những phong thủy sư của Huyền học hội đó để đánh bóng tên tuổi cho tiệm của cậu.

Mà tất cả những điều này, đợi khi Lãnh Nhu tiếp xúc với vị khách đầu tiên, cô sẽ hiểu, hiệu quả như vậy tốt hơn nhiều so với việc cậu giải thích. Dù sao, giải thích chuyện phù lục với một người ngoại đạo, nói nhiều thế nào cũng chỉ là công cốc, chi bằng cứ để Lãnh Nhu tự mình xem, sự thật thắng hùng biện mà.

Còn về Thản Khắc, Tần Vũ suy nghĩ một chút, cuối cùng quyết định dẫn Thản Khắc cùng đến Hồng Kông, lát nữa cậu còn cần nhờ Thản Khắc giúp làm một vài việc.

Mọi thứ đã an bài thỏa đáng. Cùng ngày, Tần Vũ tiễn Bao lão ra sân bay, Kiều Kiều cũng đi theo Tần Vũ. Nhìn Kiều Kiều lưu luyến không nỡ chia tay Đa Đa, mà thần tình của Đa Đa cũng trở nên ảm đạm, Tần Vũ thầm bật cười trong lòng: Bao lão à Bao lão, ngày sau đồ đệ này của ông rất có khả năng là đang giúp tôi bồi dưỡng đấy.

Thật ra, Đa Đa và Kiều Kiều hai đứa trẻ có thể nảy sinh tình cảm tốt đẹp như vậy chỉ trong vài ngày cũng liên quan đến trải nghiệm của cả hai. Kiều Kiều trong quãng thời gian theo Tần bà bà, vẫn luôn không có bạn đồng lứa. Cho đến khi ở cùng Tần Vũ, mới bắt đầu tiếp xúc với những đứa trẻ đồng lứa ở cô nhi viện, rồi đến bạn học ở trường, mới có bạn bè của riêng mình. Cho nên Kiều Kiều rất thích kết bạn, tính cách cũng hoạt bát. Đối với Kiều Kiều mà nói, có người làm bạn với mình, con bé sẽ rất vui vẻ.

Còn Đa Đa thì lại càng hơn. Hơn mười năm qua, bị cái tệ đoan của Thông linh chi thể quấy nhiễu, thằng bé luôn trầm mặc. Tuy đã đi học, nhưng căn bản không có lấy một người bạn tốt. Đương nhiên, điều này cũng tạo nên tính cách khá già dặn của Đa Đa.

Mà sự nhiệt tình mời mọc mấy lần của Kiều Kiều khiến Đa Đa không tiện từ chối. Qua vài ngày, đã thân thiết với Kiều Kiều. Dù sao thì dù có già dặn đến đâu, nó cũng chỉ là một đứa trẻ, trước kia chẳng qua chỉ là áp chế thiên tính của trẻ thơ mà thôi.

Cho nên, Tần Vũ tin rằng, với sự đáng yêu của Kiều Kiều, khẳng định đã để lại hình bóng, gieo xuống hạt giống trong lòng cậu bé già dặn này. Còn về việc hạt giống này có nảy mầm hay không, thì phải xem diễn biến sau này.

Đương nhiên, Tần Vũ sẽ không ép buộc đẩy Kiều Kiều và Đa Đa lại với nhau, cậu ủng hộ quyết định của Kiều Kiều. Nếu Kiều Kiều đối với Đa Đa chỉ là tình cảm bạn bè, cậu cũng sẽ không miễn cưỡng.

"Anh bạn, cùng lắm mỗi năm dẫn Đa Đa đến Thương Khâu chơi vài lần thôi. Còn việc có chinh phục được trái tim Kiều Kiều hay không, thì phải xem bản lĩnh của nhóc con Đa Đa ngươi rồi." Tần Vũ nhìn Đa Đa, trong lòng có chút đắc ý nghĩ.

Chỉ là, nhiều năm sau, Tần Vũ hồi tưởng lại quyết định hôm nay, hối hận không thôi. Cậu đã quá coi thường độ già dặn của Thông linh chi thể, suýt chút nữa là "bồi liễu phu nhân hựu chiết binh" (mất cả chì lẫn chài), khác nào là tự tay đưa Kiều Kiều vào miệng sói đâu.

Hai đứa trẻ trịnh trọng chia tay. Tần Vũ nhìn thầy trò Bao lão cùng Đa Đa lên máy bay, tiện tay xoa đầu Kiều Kiều, an ủi: "Kiều Kiều, đừng buồn nữa, đợi sau này Kiều Kiều được nghỉ, anh lại đưa Kiều Kiều đi tìm Đa Đa ca ca chơi, được không?"

"Vâng!" Kiều Kiều nghe thấy lời này của Tần Vũ mới ngừng khóc, nặng nề gật đầu cái đầu nhỏ, ngẩng đầu nói với Tần Vũ: "Đa Đa ca ca cũng bảo em nghỉ hè nhất định phải qua thăm cậu ấy, anh ơi, Đa Đa ca ca thông minh lắm cơ."

Giọng điệu của Kiều Kiều có chút sùng bái. Tần Vũ vừa nghe thấy đã thấy không ổn rồi, mới tiếp xúc bao lâu mà Kiều Kiều đã sùng bái Đa Đa như vậy, thế thì sau này chẳng phải bị nó ăn đứt sao.

"Kiều Kiều, ba ngày nay Đa Đa ca ca đã nói với em những gì, kể anh nghe có được không?"

"Đa Đa ca ca dạy em bao nhiêu đạo lý, còn bảo nếu sau này Hoàng Kiến còn muốn quấn lấy em, thì bảo em báo cáo với thầy cô." Kiều Kiều không chút tâm cơ liền bán đứng Đa Đa ngay.

"Hoàng Kiến là ai?" Tần Vũ hơi nghi hoặc? Chẳng lẽ còn có ai dám đánh chủ ý lên người Kiều Kiều? Sắc mặt Tần Vũ trầm xuống ngay lập tức. Kiều Kiều là nghịch lân của cậu, cậu tuyệt đối không cho phép bất cứ kẻ nào đánh chủ ý lên đầu Kiều Kiều.

"Anh ơi anh quên rồi à, Hoàng Kiến chính là cậu bạn cùng lớp muốn làm tân nương của cậu ấy đấy ạ. Đa Đa ca ca bảo rồi, bảo em từ chối thẳng thừng cậu ấy, nếu còn quấn lấy em, thì bảo em báo cáo thầy cô, để thầy cô thông báo phụ huynh cậu ấy. Như vậy thì Hoàng Kiến sẽ bị bố cậu ấy đánh vào mông."

"Hơn nữa Đa Đa ca ca còn bảo, sau này đừng để anh trai ruột..." Giọng Kiều Kiều hơi nhỏ lại, đôi mắt to tràn đầy vô tội nhìn Tần Vũ, chu môi nói lí nhí: "Đa Đa ca ca bảo, con gái chỉ có thể hôn bố mẹ mình và ông chồng tương lai thôi. Anh không phải anh trai ruột của Kiều Kiều, cho nên Kiều Kiều không được hôn anh."

"Mẹ kiếp!" Tần Vũ nhịn không được chửi thề một tiếng, ánh mắt nhìn về phía cửa lên máy bay. Cậu đột nhiên cảm thấy để Kiều Kiều và Đa Đa chơi cùng nhau là một quyết định sai lầm.

Tần Vũ không ngờ Đa Đa nhóc con này lại yêu nghiệt như vậy, tính chiếm hữu trong lòng mạnh đến thế, đây là định tóm gọn Kiều Kiều từ nhỏ đấy à.

"Không được, xem ra mình phải thay đổi suy nghĩ rồi. Với độ già dặn của Đa Đa, Kiều Kiều chắc phải bị nó hốt du (lừa phỉnh) đến mức tâm phục khẩu phục, như thế không ổn. Đừng để đến lúc đó chưa câu được nhóc con này, mà ngược lại mất cả chì lẫn chài."

Tiền Đa Đa không hề biết, chính vì những lời cậu nói với Kiều Kiều, vì sự ngây thơ nói ra không chút giữ lại của Kiều Kiều, đã dẫn đến việc sau này Tần Vũ chẳng bao giờ cho cậu sắc mặt tốt, phòng cậu như phòng trộm, khiến cậu uất ức muốn thổ huyết.

Hồng Kông, nằm ở phía nam Hoa Hạ, giao giới phía đông cửa sông Châu Giang. Hòn ngọc phương Đông này lúc này đang nằm dưới chân Tần Vũ. Nhìn những tòa nhà chọc trời phồn hoa đô thị, Tần Vũ không khỏi cảm thán, Hồng Kông xét về mức độ phồn vinh, quả thực không phải thành phố nội địa nào cũng có thể so sánh được.

Từ Quảng Châu đến Hồng Kông, nguyên bản qua hải quan chỉ cần vài tiếng đồng hồ, nhưng Tần Vũ lại đi bằng máy bay tư nhân của Trịnh gia, toàn bộ Hồng Kông đều thu vào tầm mắt.

Trên máy bay, ngoài Tần Vũ còn có Trịnh Nguyệt. Trịnh Nguyệt thấy ánh mắt kinh thán của Tần Vũ, trong lòng có chút đắc ý. Biểu hiện lúc này của Tần Vũ không khác mấy so với nhiều người đại lục lần đầu tới Hồng Kông. Ánh mắt kiểu này cô thấy nhiều rồi, đó là sự kết hợp giữa hâm mộ và kinh ngạc.

"Đây là..."

Tần Vũ nhìn một tòa kiến trúc phía dưới, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc. Trịnh Nguyệt nhìn theo hướng ánh mắt của Tần Vũ, nói: "Đó là Phủ Cảng đốc."

Phủ Cảng đốc là nơi cư trú của các đời Cảng đốc Hồng Kông, có chút giống với Trung Nam Hải ở kinh thành. Tần Vũ nhìn Phủ Cảng đốc phía dưới, trong mắt lóe lên vẻ trầm tư.

Đều nói quy hoạch của thành phố Hồng Kông này ẩn chứa lượng lớn đạo lý phong thủy. Lúc này Tần Vũ đã phát hiện ra mấy tòa nhà, Phủ Cảng đốc này còn được xây dựng trên huyệt vị long mạch của Hồng Kông. Có thể nói, Phủ Cảng đốc là nơi long mạch của Hồng Kông nồng đậm nhất.

Ngoài ra, Tần Vũ cũng nhìn thấy cục diện hai đường long mạch xuất hải được công nhận của Hồng Kông. Đó là hai dãy núi, vì không quen địa hình nên Tần Vũ không biết tên hai dãy núi này, nhưng từ trên cao nhìn xuống, địa thế hai dãy núi này từ từ hồi ổn, cuối cùng hình thành thế xuất hải tại cảng Victoria, sau đó lại đối mặt với một ngọn núi khác qua biển, tương đương với thế "Nhị long xuất hải uẩn nhất mạch".

Mà lúc này, chiếc máy bay chở Tần Vũ đang bay về phía ngọn núi đó, cuối cùng chậm rãi hạ xuống, dừng lại trên con đường bên cạnh một thảm cỏ tư nhân.

"Hoan nghênh Tần sư phó."

Tần Vũ xuống máy bay, Trịnh lão đã chờ sẵn ở bên dưới. Ngoài Trịnh lão, còn có hơn mười người nam nữ, trung niên có, trẻ tuổi có. Không cần nghĩ, Tần Vũ cũng biết những người này hẳn là người của Trịnh gia.

"Tần sư phó, trong nhà đã chuẩn bị tiệc rượu, chờ tiếp phong tẩy trần cho Tần sư phó, mời."

Một đoàn người lại nhanh chóng tách ra lên mấy chiếc xe. Tần Vũ liếc nhìn mấy chiếc xe này, phát hiện ra một hiện tượng thú vị: Trịnh lão ngồi một chiếc xe thương vụ (phòng xa), đương nhiên, hiện tại Tần Vũ cũng đang ở trên xe thương vụ. Còn thế hệ sau của Trịnh lão, mấy người đàn ông trung niên tầm bốn mươi tuổi kia lại lái xe Tân Lợi (Bentley), loại xe trầm ổn đó. Còn về mấy người trẻ tuổi, mỗi người một chiếc xe thể thao hào hoa, hoàn toàn là ba loại hình xe có cá tính khác nhau.

"Đều nói cách giáo dục con cái của người Hồng Kông khác với trong nước, Trịnh gia này chính là đại biểu rất rõ ràng." Tần Vũ thầm nghĩ trong lòng một câu, mới quay người theo lên xe thương vụ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:519
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.