Sở Lang dập tắt ý định quyết chiến với Khuất Đoạn Nhai, liền bước đến trước mặt hắn.
Sở Lang nói: "Khuất đại hiệp, bây giờ chúng ta đang đối mặt với kẻ thù chung. Cục diện còn phức tạp và nghiêm trọng hơn ngươi tưởng tượng nhiều. Nếu ngươi và ta quyết chiến vào lúc này, chỉ làm người thân đau lòng, kẻ thù hả dạ mà thôi. Cho nên trận chiến này, ta không nhận. Nếu Khuất đại hiệp thực sự muốn đấu với ta, hôm khác chúng ta có thể luận bàn một chút."
Sở Lang không kiêu ngạo không tự ti, lời nói cũng hợp tình hợp lý.
Đã thấy Sở Lang không nhận chiến, Tiểu Chủ cũng không cho phép đánh nhau, Khuất Đoạn Nhai đành phải gác lại mối thù trước mắt, hắn gật đầu một cái.
Đúng lúc này, một tiếng kêu thảm thiết khiến người ta sởn gai ốc vang lên giữa chiến trường.
Hóa ra là Thương Hồ trưởng lão bị Kha Diệp Hoành đánh vỡ ngực.
Thương Hồ trưởng lão vừa chết, đám kẻ địch càng thêm kinh hãi tột độ.
Cuối cùng, đám kẻ địch này bị tiêu diệt sạch trong đợt tấn công liên hợp giữa Táng Hồn Tăng và cao thủ Mặc Lan.
Trận chiến này, phía kẻ địch ngoại trừ những kẻ trốn thoát, số còn lại đều bị giết sạch. Bốn tên Thiên Không Sứ tới đây, ngoại trừ kẻ đứng đầu chạy thoát, ba tên còn lại đều bị giết tại trận. Phía Mặc Lan tử trận hơn hai mươi người. Đám Táng Hồn Tăng không một ai tử trận.
Sức chiến đấu của đám Táng Hồn Tăng cũng khiến cao thủ Mặc Lan nhìn bằng ánh mắt khác.
Kha Diệp Hoành và cao thủ Đại Địa Táng Cung biết được thân phận thật của Sở Lang, cũng tức giận không thôi, bọn họ cũng muốn giết Sở Lang để báo thù cho Thoa Y Ma.
Dám bất kính với Sở Lang, đám Táng Hồn Tăng cũng nổi giận, hai bên giương cung bạt kiếm.
Cuối cùng, Tiểu Chủ và Sở Lang đã trấn áp sự việc xuống.
Tiểu Chủ còn kích động nói với đám cao thủ Mặc Lan: "Sở Môn chủ giết Thoa Y Ma, đó là vì khi ấy ta và Sở Môn chủ là địch không phải bạn. Bây giờ tình thế đã thay đổi, chúng ta là bạn rồi. Nếu không phải Sở Môn chủ, ta đã sớm chết rồi. Các người cũng thấy đấy, hôm nay Sở Môn chủ đích thân dẫn người đến cứu ta. Cho nên mối thù giữa chúng ta đã xóa bỏ, sau này chúng ta là minh hữu. Ta tuyệt đối không cho phép bất kỳ người Mặc Lan nào tìm Sở Môn chủ báo thù. Nếu muốn báo thù, thì tìm ta. Vì ta nợ mạng Sở Môn chủ. Đều nghe rõ chưa!"
Đã thấy công chúa nói như vậy, đám cao thủ Mặc Lan đồng thanh đáp: "Rõ!"
Sự việc lắng xuống, Tuệ Phá cũng xách Quỷ Vô lại, ném dưới chân Sở Lang và Tiểu Chủ.
Gương mặt xấu xí của Quỷ Vô không chút biểu cảm, có vẻ hơi tê dại. Con mắt độc nhất của hắn tràn đầy vẻ tuyệt vọng.
Tiểu Chủ cười nói: "Tiên sinh, ngươi lại rơi vào tay ta rồi. Lần này ta không dùng thủ đoạn đê hèn tính kế ngươi, là ngươi bày mưu hãm hại ta, kết quả là tự bê đá đập vào chân mình."
Quỷ Vô đột nhiên cười thảm đạm, hắn đấu với Tiểu Chủ lâu như vậy, hôm nay kết thúc bằng cảnh hắn thảm bại.
Quỷ Vô ngẩng đầu nói: "Tiểu Chủ, ta nhận mệnh. Nhưng ngươi và Sở Lang cũng đừng quá đắc ý, sẽ có người thu thập các ngươi. Trước mặt hắn, mấy trò vặt này của các ngươi chỉ như trò trẻ con. Trước mặt hắn, các ngươi chỉ có phần bị làm thịt!"
Tiểu Chủ nghe lời này trong lòng kinh hãi, nàng đột nhiên nghĩ đến một người. Tiểu Chủ nhìn chằm chằm vào con mắt độc nhất của Quỷ Vô, chậm rãi nói: "Người ngươi nói là... Ma... Thủ..."
Quỷ Vô thần tình kỳ quái nói: "Cái gì? Ma Thủ gì chứ... Ha ha, ta chưa từng nghe qua. Ta chỉ nói, sẽ có người thu thập các ngươi!"
Sở Lang nói: "Hảo hán không chịu thiệt trước mắt, tiên sinh ta khuyên ngươi vẫn nên khai thật đi. Nếu không ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết."
Quỷ Vô mím chặt miệng không nói thêm một lời.
Tiểu Chủ nói với Sở Lang: "Ta hiểu hắn. Hắn sẽ không khai đâu. Bất kể ngươi dùng cách gì, dù cho có cắt hắn thành ngàn mảnh. Nếu không hắn cũng đã không trở thành Đế Thần đặc sứ rồi."
Sở Lang nói: "Không phải nàng biết thuật Thôi Miên Nhiếp Hồn sao? Thử xem."
Thuật Thôi Miên Nhiếp Hồn của Tiểu Chủ buộc phải để đối phương nhìn vào mắt mình mới có tác dụng.
Tiểu Chủ nói: "Đôi mắt hắn kỳ dị, thuật Nhiếp Hồn của ta không có tác dụng với hắn."
Tiểu Chủ rút Táng Hồn Đao của Sở Lang ra, nàng nói với Quỷ Vô: "Tiên sinh, ta đã tra tấn ngươi rồi nên cũng không còn hứng thú tra tấn ngươi nữa. Ngươi cũng tuyệt đối sẽ không khai cung nên giữ lại vô dụng. Ta tiễn ngươi lên đường."
Quỷ Vô gật đầu một cái.
Tiểu Chủ vung đao, ánh đao màu đỏ chém lên cổ Quỷ Vô. Đầu của Quỷ Vô cùng một dòng máu tươi lăn xuống đất, con mắt độc nhất trống rỗng kia càng trở nên hư vô hơn. Ngay sau đó, cơ thể đã mất đầu của Quỷ Vô cũng phun máu tươi rồi đổ xuống.
Quỷ Vô đến đây đầy khí thế, kết quả hôm nay lại trở thành ngày táng mạng của hắn.
Sở Lang nói với Ngũ Quân: "Thu lấy đầu hắn, nghĩ cách gửi cho Tần Cửu."
Ngũ Quân nói: "Rõ."
Sở Lang và Tiểu Chủ dẫn theo nhân mã hai bên lên đường trở về.
Tiểu Chủ vốn tưởng Quỷ Tướng sẽ dẫn người đến giúp nàng, kết quả Khuất Đoạn Nhai lại dẫn người tới.
Trên đường, Tiểu Chủ hỏi về Quỷ Tướng, Khuất Đoạn Nhai nói cho Tiểu Chủ biết, hiện tại cục diện Mặc Lan không ổn, huynh trưởng cùng cha khác mẹ của Tiểu Chủ đang ngầm cấu kết với hai vị vương gia mưu đồ bất chính nên Quỷ Tướng không thể tự ý rời đi.
Tiểu Chủ sau khi biết tình hình, càng thêm lo lắng cho phụ hoàng mẫu hậu.
Khuất Đoạn Nhai nói: "Công chúa, hiện tại tình thế nghiêm trọng, chúng ta cũng không nên ở lại Đại Ngu lâu."
Tiểu Chủ nói: "Đâu chỉ là tình thế nghiêm trọng, chỉ cần sơ sẩy một chút, lần này Mặc Lan chúng ta có nguy cơ diệt quốc. Nói thật với ngươi, lần này ta coi như đã hoàn toàn quyết liệt với Huyết Nguyệt rồi. Huyết Nguyệt chắc chắn sẽ báo thù."
Mặc Lan và Huyết Nguyệt ngầm kết minh, chỉ có số ít cao tầng Mặc Lan biết rõ sự tình. Ngoại trừ mấy người trong hoàng tộc, trong giới võ giả cũng chỉ có Khuất Đoạn Nhai và Đại Địa Táng Chủ biết nội tình.
Đã thấy Tiểu Chủ và Huyết Nguyệt hoàn toàn quyết liệt, Khuất Đoạn Nhai cũng biết hậu quả khó mà lường được. Điều này khiến Khuất Đoạn Nhai cũng vô cùng lo lắng.
Tiểu Chủ nói: "Cho nên thực lực chúng ta khó lòng chống lại Huyết Nguyệt. Giang hồ Đại Ngu môn phái đông đúc, nhân tài đông đảo, Sở Môn hiện tại trỗi dậy, tất sẽ trở thành bá chủ Đại Ngu. Cho nên nhất định phải mượn sức mạnh của Sở Môn để đối phó Huyết Nguyệt. Huyết Nguyệt hiện tại là kẻ thù chung của chúng ta, chính vì thế, ta mới không để ngươi quyết chiến với Sở Lang. Mối thù của Thoa Y Ma so với sự sống chết tồn vong của quốc gia chúng ta thì tính là gì."
Khuất Đoạn Nhai nói: "Công chúa tuổi còn trẻ mà suy xét mọi việc xa xôi chu toàn như vậy, khiến ta được mở mang tầm mắt. Công chúa cứ yên tâm, ta nhất định sẽ lấy đại cục làm trọng."
Tiểu Chủ lại nói: "Thực ra Sở Lang là người rất tốt. Dám làm dám chịu, có tình có nghĩa..."
Trên đường, Tiểu Chủ không ngừng nhồi nhét vào đầu Khuất Đoạn Nhai và Kha Diệp Hoành vô số điểm tốt của Sở Lang, chính là muốn khiến Khuất Đoạn Nhai và Kha Diệp Hoành thay đổi thành kiến về Sở Lang.
Dưới sự xoay xở của Tiểu Chủ, ít nhất hai bên nhìn qua đã hòa hợp hơn nhiều.
Hai ngày sau, đoàn người tới Sở Môn.
Tin tức Sở Lang trở về đã được truyền về Sở Môn từ trước. Hồ Tranh, Phỏng Sư Nhan, Lương Huỳnh Tuyết, Lệ Phong, Xảo Nhi, Lý Tư, Ân Tam Nhi cùng đám cao tầng Sở Môn đều đứng ở cổng thành nghênh đón.
Trong đó còn có Lữ Lương Lưu. Gây chuyện với Thập Nhị Cung, Lữ Lương Lưu cũng nơm nớp lo sợ. Sau khi hắn quay về Thượng Tà Trang, đã dùng thời gian ngắn nhất để thu xếp ổn thỏa mọi thứ.
Lữ Lương Lưu giải tán một bộ phận gia bộc. Sau đó hắn dẫn theo gia quyến cùng hơn một ngàn người, ngày đêm không nghỉ chạy đến nương nhờ Sở Môn. Trong hơn một ngàn người này, có chín trăm người có khả năng chiến đấu. Điều này tăng cường sức mạnh cho Sở Môn rất nhiều.
Mọi người nhìn đội ngũ của Sở Lang càng lúc càng gần, có chút ngạc nhiên. Đám cao thủ Mặc Lan khiến họ cảm thấy lạ lẫm.
Tuy nhiên có một người thì Hà Vương và mấy đệ tử lại không hề xa lạ. Đó chính là Hứa Vong Sinh.
Thấy Sở Lang và Hứa Vong Sinh cùng cưỡi ngựa song hành, Lệ Phong, Lương Huỳnh Tuyết, Xảo Nhi và Lý Tư, cả bốn người đều ngẩn người.
Ngay sau đó Lương Huỳnh Tuyết phản ứng lại, nàng kêu lên: "Sao lại là con tiện nhân đó!"
Lý Tư nhảy dựng lên cao hai thước, hắn gào lên: "Chắc chắn là Lang ca bắt con tiện nhân này về rồi. Xem ta thu thập hắn thế nào đây!"