Sở Môn Lang

Lượt đọc: 5228 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 134
Lộ Chân Tướng Bên Táng Thê Đàm (Trung)

❊ ❊ ❊

Bách Niên Ma thân hình trong nháy mắt đã đến trước mặt Ngu Tù Hoàng, tay hắn cũng biến thành màu xanh lục, tay như móng vuốt, chộp về phía ngực Ngu Tù Hoàng.

Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, sinh tử quyết định trong chớp mắt này, tay trái Ngu Tù Hoàng đột ngột xuất ra. Bàn tay Ngu Tù Hoàng cũng biến lớn trong tích tắc, ít nhất to gấp đôi. Lòng bàn tay cũng hóa thành màu tím, chính là "Càn Khôn Thủ" trong Đại Ma Thiên Thủ.

Dù Ngu Tù Hoàng ra chiêu không thể so với khi chưa bị thương, nhưng vẫn vô cùng nhanh, chủ yếu là khiến người ta không kịp trở tay.

Bách Niên Ma nằm mơ cũng không ngờ tới, Ngu Tù Hoàng còn có thể ra chiêu nhanh như vậy, lại còn có lực đạo mạnh mẽ đến thế.

Thế là ngay khi tay Bách Niên Ma vừa chộp vào ngực Ngu Tù Hoàng, khi năm ngón tay như đoản đao đâm xuyên qua da thịt trước ngực Ngu Tù Hoàng, "Ma thủ" khổng lồ của Ngu Tù Hoàng cũng như kìm sắt bắt lấy cổ tay Bách Niên Ma.

Gần như cùng lúc, kình lực trên tay Ngu Tù Hoàng phản chấn, sức phản chấn còn bao gồm cả kình lực của chính Bách Niên Ma. Ngu Tù Hoàng mượn lực địch để phản chấn đối thủ, quả thực vận dụng đến mức xuất quỷ nhập thần.

Thân hình Bách Niên Ma bị lực phản chấn của Ngu Tù Hoàng chấn động đến run lên bần bật. Đây cũng là vì Ngu Tù Hoàng đã trải qua trận kịch chiến với Thiên Tôn, tiêu hao rất lớn, vết thương cũng không nhẹ, bằng không đã chấn Bách Niên Ma thổ huyết rồi.

Bách Niên Ma kinh hãi biến sắc, đôi mắt tỏa ra ánh lục quang của hắn càng tràn đầy vẻ khó tin.

Bách Niên Ma tức thì hiểu ra, hắn trúng kế rồi!

Phản ứng của Bách Niên Ma cũng cực nhanh, cổ tay phải bị Ngu Tù Hoàng siết chặt tạm thời khó mà thoát ra, hắn hiểu rằng phải trọng thương sư đệ mới có thể khiến y buông tay.

Bách Niên Ma tung chưởng trái vỗ mạnh về phía đầu Ngu Tù Hoàng, tay phải Ngu Tù Hoàng trong tích tắc thi triển Liên Hoa Triền Thủ, đánh một chưởng đối lại với chưởng của Bách Niên Ma.

Do tay trái Ngu Tù Hoàng đang sử dụng mượn lực thần công để khống chế Bách Niên Ma, nên tay phải y không thể sử dụng thêm, nếu dùng sẽ làm suy giảm công pháp của tay trái. Ngu Tù Hoàng hiện chỉ còn một nửa chiến lực, khống chế Bách Niên Ma cũng vô cùng chật vật.

Ngu Tù Hoàng dùng Liên Hoa Chưởng đỡ lấy chưởng này của Bách Niên Ma.

Chưởng này của Bách Niên Ma trong lúc vội vàng lực đạo cực mạnh, hai chưởng chạm nhau, hiện tại Ngu Tù Hoàng chỉ còn một nửa công lực, y bị Bách Niên Ma chấn cho thân thể run lên, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi.

Máu tươi phun vãi lên gương mặt đầy những nốt mụn xanh của Bách Niên Ma.

Bách Niên Ma cũng xuất chân phải, mang theo một luồng kình khí màu xanh lục đá thẳng vào chỗ hiểm dưới bụng Ngu Tù Hoàng.

Ngu Tù Hoàng cũng xuất chân chống đỡ.

Ngay đúng thời khắc mấu chốt này, một tiếng gầm phẫn nộ vang lên sau lưng Bách Niên Ma.

Chính là tiếng gầm của Thiên Tôn.

Thiên Tôn trong khoảnh khắc đó thân hình đã lướt tới.

Vì sao Thiên Tôn vốn đã chịu trọng thương, lay lắt như ngọn đèn trước gió, không còn chút chiến lực nào lại đột nhiên bộc phát thần uy?!

Bởi vì trận chiến ngày hôm nay, vừa là trận quyết tử giữa Thiên Tôn và Ngu Tù Hoàng, nhưng cũng là một cái bẫy.

Một cái bẫy do Ngu Tù Hoàng cất công giăng ra.

Ngu Tù Hoàng là Thái thượng hoàng đương triều, lại có một thân võ công cái thế, thân phận và võ công như vậy định sẵn khiến y không sợ bất cứ kẻ nào trong thiên hạ.

Ngu Tù Hoàng tất nhiên cũng không sợ Cửu Tý Thiên Tôn, chỉ là Ngu Tù Hoàng không muốn trong thời điểm mấu chốt đối phó Ma Vực lại phải liều chết sống mái với Thiên Tôn. Còn về việc ai là hung thủ thực sự, Ngu Tù Hoàng cũng đã hiểu rõ trong lòng.

Chính là sư huynh Bách Niên Ma của y.

Bởi vì ngoại trừ hắn, trong thiên hạ chỉ có Bách Niên Ma biết Huyễn Ma Độn Ảnh Thuật.

Thế nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy, Ngu Tù Hoàng thực sự không biết làm sao mới có thể lôi sư huynh của mình ra.

Vì đại cuộc, Ngu Tù Hoàng chỉ có thể nghĩ cách tránh né trận chiến với Cửu Tý Thiên Tôn.

Ngày đó tại hậu sơn Sở Môn, sau khi Ngu Tù Hoàng bí mật gặp gỡ Sở Lang xong, y còn tìm cơ hội tập kích Tiểu Chủ. Ngu Tù Hoàng tất nhiên không phải muốn giết Tiểu Chủ. Ý định của Ngu Tù Hoàng là, thông qua vụ tập kích này, Tiểu Chủ và Sở Lang có thể làm chứng rằng trong thiên hạ này còn có người biết Huyễn Ma Độn Ảnh Thuật.

Như vậy có thể chuyển dời sự nghi ngờ nhắm vào y.

Sở Lang nằm mơ cũng không ngờ tới, người tập kích Tiểu Chủ thực sự chính là Ngu Tù Hoàng, bởi hắn căn bản không tin Ngu Tù Hoàng sẽ ra tay sát hại Tiểu Chủ. Nhưng lại không ngờ Ngu Tù Hoàng tập kích Tiểu Chủ còn có dụng ý khác.

Sở Lang tin rằng Ngu Tù Hoàng không phải hung thủ, hung thủ là kẻ khác. Sở Lang cũng đã kể chuyện Tiểu Chủ bị tập kích cho Thiên Tôn nghe, hy vọng Thiên Tôn có thể suy xét kỹ lưỡng, hành sự cẩn trọng.

Thế nhưng Thiên Tôn đinh ninh Ngu Tù Hoàng chính là hung thủ, cho nên trong mắt ông ta, bất cứ chuyện gì có thể rửa sạch hiềm nghi cho Ngu Tù Hoàng đều là trò bịp bợm của Ngu Tù Hoàng.

Cho nên đúng thật là đã bị Thiên Tôn đoán trúng, chính là Ngu Tù Hoàng tập kích Tiểu Chủ.

Thiên Tôn khăng khăng muốn quyết một trận tử chiến với Ngu Tù Hoàng.

Kế này của Ngu Tù Hoàng cũng vì thế mà thất bại.

Mặc dù Ngu Tù Hoàng không muốn quyết chiến với Thiên Tôn vào lúc này, nhưng đối mặt với sự ép người của Thiên Tôn, Ngu Tù Hoàng cũng chỉ đành đánh một trận để bảo vệ tôn nghiêm của mình.

Thế nhưng Ngu Tù Hoàng vẫn không cam lòng, y cảm thấy rất ấm ức, xưa nay chỉ có y tính kế người khác, giờ lại bị sư huynh tính kế, y khó mà nuốt trôi cục tức này. Y cũng không muốn gánh lấy tội danh không thuộc về mình.

Ngu Tù Hoàng quả không hổ danh là kẻ trí mưu siêu quần, nhận lời sinh tử chiến của Thiên Tôn, y còn lợi dụng trận quyết chiến này để giăng thêm một cái bẫy.

Ngu Tù Hoàng sai người tung tin ra giang hồ, nói Bất Tử Tôn Giả thách đấu Ngu Tù Hoàng, địa điểm tại Táng Thê Đàm.

Bởi việc này rất ít người biết, trừ khi là người biết rõ nội tình, bằng không người ngoài căn bản không biết Táng Thê Đàm nằm ở đâu.

Kế này của Ngu Tù Hoàng là để dẫn dụ Bách Niên Ma xuất hiện, khiến Bách Niên Ma cho rằng kế hoạch giá họa của hắn cuối cùng đã thành công.

Ngu Tù Hoàng còn dặn trước Sở Lang, bảo Sở Lang đừng xen vào việc của người khác, chính là để tránh chuyện ngoài ý muốn làm hỏng kế hoạch của mình.

Ngu Tù Hoàng cũng hiểu Thiên Tôn lần này sẽ bất chấp cái giá phải trả để giết mình, quyết chiến là để báo thù, nếu Thiên Tôn không báo thù được bằng thực lực của mình, chắc chắn còn sẽ có sắp đặt khác.

Ngu Tù Hoàng phán đoán không sai, lần này Thiên Tôn mang theo những đầy tớ, đồ tôn, đều là những kẻ võ công mạnh nhất, năng lực tốt nhất.

Kế hoạch của Thiên Tôn chính là nếu bằng năng lực của mình không giết được Ngu Tù Hoàng, đến lúc đó đệ tử cùng xông lên vây công, Ngu Tù Hoàng chắc chắn phải chết.

Thế nhưng trên đường Thiên Tôn đến Lạc Tinh Sơn, Ngu Tù Hoàng sai người thông báo cho Thiên Tôn tới mật hội.

Hai người hẹn gặp ở một nơi bí mật để nói chuyện riêng.

Khi đó Ngu Tù Hoàng đi thẳng vào vấn đề nói với Thiên Tôn: "Tôi biết bây giờ tôi nói gì, ông đều cho rằng tôi đang giở trò bịp bợm. Ngu Tù Hoàng tôi xưa nay chưa từng sợ ai, cũng nói được làm được, đã đồng ý quyết chiến với ông lần này, tôi tuyệt đối không trốn tránh. Nhưng hy vọng ông có thể đáp ứng tôi một việc."

Thiên Tôn hỏi: "Chuyện gì?"

Ngu Tù Hoàng nói: "Một trăm chiêu đầu chúng ta đánh thật, đều toàn lực thi triển. Tôi cũng muốn lĩnh giáo Tàn Nguyệt Lục của ông. Sau một trăm chiêu, chúng ta tìm cơ hội dời đến trong đầm nước đánh, như vậy không ai còn thấy được, cũng không ai nghe được. Trong đầm nước chúng ta đều giữ lại một chút, không cần phải liều mạng đấu nữa. Chúng ta mỗi người giả vờ chịu trọng thương, làm chút thủ thuật nhổ ra máu đen, khiến người ta tưởng nội tạng bị thương nặng. Trải qua đại chiến, tiêu hao của chúng ta cũng sẽ rất lớn, nhưng tôi vẫn hy vọng mỗi người cố gắng giữ lại một nửa chiến lực."

Thiên Tôn hỏi: "Tại sao?"

Ngu Tù Hoàng đáp: "Vì tôi muốn dẫn dụ hung thủ thực sự xuất hiện. Nếu chân hung thực sự là kẻ đó, võ công hắn cũng rất cao. Chúng ta mỗi người giữ lại một nửa chiến lực, hợp lực còn có thể đối phó hắn."

Thiên Tôn nghe Ngu Tù Hoàng nói vậy, lại nghi ngờ Ngu Tù Hoàng đang giở trò bịp bợm.

Ngu Tù Hoàng nói: "Tôi nói lại lần nữa, tôi không sợ ông! Tôi chỉ là không muốn bị người khác tính kế. Chắc hẳn ông cũng không muốn bỏ qua chân hung nhỉ."

Thiên Tôn nói: "Vậy nếu đến lúc đó kẻ được ông gọi là chân hung không hiện thân thì sao?"

Ngu Tù Hoàng đáp: "Đúng vậy, có lẽ hắn đã chết không tới được. Nhưng ông không cần lo, từ trong đầm nước đi ra, chúng ta trước hết trì hoãn thời gian một chút. Trong một khắc nếu chân hung không xuất hiện, vậy thì tôi chính là chân hung. Khi đó chúng ta tiếp tục đánh, cho đến khi một trong hai người chết."

Thiên Tôn trầm ngâm một lát, cuối cùng ông ta nói với Ngu Tù Hoàng: "Được!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:650
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Vũ Hàn

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.