Tam Thể Tập 3 - Tử Thần Sống Mãi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 226 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Những Chuyện Xưa Nằm Ngoài Dòng Thời Gian (Trích)

❊ ❊ ❊

Dự ÁN BOONGKE - CON THUYỀN NOAH CỦA NỀN VĂN MINH TRÁI ĐẤT

I. Dự đoán về thời gian có đòn tấn công từ khu rừng đen tối nhằm vào Hệ Mặt trời.

Dự đoán lạc quan, một trăm đến một trăm năm mươi năm; dự đoán bình thường, năm mươi đến tám mươi năm; dự đoán bi quan, mười đến ba mươi năm; kế hoạch sinh tồn của nhân loại được tính toán theo mốc thời gian bảy mươi năm.

II. Số lượng người cần được giải cứu.

Tính toán theo tỷ lệ giảm dân số thế giới hiện nay, sau bảy mươi năm sẽ có khoảng sáu đến tám trăm triệu người.

III. Dự đoán tổng thể về đòn tấn công từ khu rừng đen tối.

Trên cơ sở số liệu quan trắc được từ vụ hủy diệt ngôi sao Tam Thể, người ta đã xây dựng mô hình toán học khi Mặt trời gặp phải đòn tấn công tương tự. Các tính toán dựa trên mô hình này chỉ ra rằng, nếu Mặt trời bị tấn công bằng hạt ánh sáng, các hành tinh đất đá bền trong quỹ đạo Sao Hỏa sẽ bị hủy diệt hoàn toàn. Ở giai đoạn đầu sau khi bị tấn công, Sao Thủy và Sao Kim sẽ hoàn toàn tan rã, Trái đất sẽ giữ được một phần thể tích và duy trì trạng thái hình cầu, nhưng bề mặt sẽ bị bong ra, có thể sâu đến 500 km, bao gồm toàn bộ lớp vỏ và một phần của lớp Manti; bề mặt Sao Hỏa sẽ bị bóc đi chừng 100 km. Ở giai đoạn sau, tất cả các hành tinh đất đá sẽ bị lực cản từ vật chất phun ra khi Mặt trời phát nổ kéo xuống quỹ đạo thấp hơn, cuối cùng rơi vào phần lõi còn sót lại của Mặt trời và hủy diệt hoàn toàn.

Mô hình toán học cho thấy, sức phá hoại của Mặt trời phát nổ - kể cả bức xạ và va đập của vật chất trong lòng nó bị phun trào ra ngoài -tỷ lệ nghịch với binh phương khoảng cách đến Mặt trời, tức là cách Mặt trời càng xa, sức phá hoại sẽ càng giảm xuống nhanh chóng. Điều này khiến các hành tinh khí khổng lồ ở xa Mặt trời hơn có thể thoát khỏi số phận bị hủy diệt trong đợt tấn công.

Ở giai đoạn đầu, bề mặt Sao Mộc sẽ xáo động dữ dội, nhưng cấu trúc chỉnh thể vẫn giữ được nguyên vẹn, về cơ bản, hệ thống vệ tinh của Sao Mộc vẫn không thay đổi. Sao Thổ, Sao Thiên Vương và Sao Hải Vương chỉ bị nhiễu loạn mức độ bình thường trên bề mặt, kết cấu vẫn giữ nguyên vẹn. Vật chất Mặt trời phun ra ngoài sẽ ảnh hưởng nhất định đến quỹ đạo ba hành tinh này, nhưng ở giai đoạn sau, sau khi phát nổ, vật chất Mặt trời sẽ hình thành nên đám mây xác dạng xoắn ốc, vận tốc góc và hướng quay của đám mây này sẽ trùng với vận tốc góc và hướng quay của các hành tinh khí khổng lồ, không gây ra lực cản có thể làm các hành tinh này hạ thấp quỹ đạo.

Có thể xác dịnh, bốn hành tinh khổng lồ trong Hệ Mặt trời gồm: Sao Mộc, Sao Thổ, Sao Thiên Vương và Sao Hải Vương sẽ giữ được nguyên vẹn sau khi Mặt trời trùng đòn tấn công từ khu rừng đen tối.

Dự đoán quan trọng này chính là căn cứ cơ bản của dự án Boongke.

IV. Các kế hoạch sinh tồn đã bị loại trừ của nhân loại.

1. Kể hoạch đào vong đến các hệ sao khác:

Hoàn toàn bất khả thi về mặt công nghệ. Trong khoảng thời gian quy định, nhân loại không thể có được khả năng viễn trình đến hệ sao khác với quy mô lớn, số người có thể đưa đi chỉ chiếm chưa đến một phần nghìn tổng dân số, vả lại, khả năng tìm được hành tinh có thể cư trú trước khi nhiên liệu của phi thuyền cạn kiệt và hệ thống sinh thái sụp đổ là vô cùng nhỏ.

Vì chỉ có thể tiếp nhận một tỷ lệ dân số rất nhỏ, kế hoạch này trái với giá trị quan và chuẩn mực đạo đức cơ bản nhất của xã hội loài người, đồng thời cũng hoàn toàn bất khả thi về mặt chính trị, có thể sẽ dẫn đến xáo trộn dữ dội và sự sụp đổ toàn diện của xã hội loài người.

2. Kế hoạch lẩn tránh ra xa:

Khả năng thực thi rất thấp. Nội dung của kế hoạch này là xây dựng điểm cư trú cho nhân loại ở vùng không gian cách Mặt trời đủ xa, nhằm tránh được vụ nổ Mặt trời. Theo tính toán của mô hình, có tham chiếu đến khả năng phòng ngự của thành phố không gian dự kiến loài người có thể xây dựng trong tương lai, khoảng cách an toàn là cách Mặt trời 60 đơn vị thiên văn, bên ngoài vành đai Kuiper. Khu vực không gian ở khoảng cách ấy rất thiếu thốn tài nguyên, khó mà tìm được vật liệu để xây dựng thành phố không gian; đồng thời, cũng vì vấn đề tài nguyên thiếu thốn, kể cả khi có xây dựng được thành phố không gian thì nhân loại sông ở đó cũng sẽ phải đối mặt với những khó khăn không thể khắc phục.

V. Dự án Boongke.

Sử dụng bốn hành tinh khổng lồ là Sao Mộc, Sao Thổ, Sao Thiên Vương và Sao Hải Vương làm boongke che chắn, tránh khỏi vụ nổ Mặt trời do tấn công từ khu rừng đen tối gây ra. Kế hoạch là xây dựng thành phố không gian ở phía sau bốn hành tinh lớn này để toàn thể nhân loại di dân tới, những thành phố không gian này sẽ dựa sát vào các hành tinh khổng lồ, nhưng không phải là vệ tinh của chúng mà chuyển động đồng bộ với hành tinh, cùng quay xung quanh Mặt trời, khiến cho các thành phố không gian luôn nằm ở phía tối của bốn hành tinh này, để khi Mặt trời phát nổ, chúng sẽ được các hành tinh che chắn và bảo vệ. Loài người lên kế hoạch xây dựng năm mươi thành phố không gian, mỗi thành phố có thể chứa được mười lăm triệu người. Trong đó, phía sau Sao Mộc có hai mươi thành phố, phía sau Sao Thổ có hai mươi thành phố, phía sau Sao Hải Vương có sáu thành phố, còn đằng sau Sao Thiên Vương là bốn thành phố.

Nguyên vật liệu để xây dựng các thành phố không gian lấy từ vệ tinh của bốn hành tinh lớn, và vành đai xung quanh Sao Thổ và Sao Hải Vương.

VI. Vấn đề kỹ thuật của dự án Boongke.

Các công nghệ cơ bản mà dự án này cần đến đều nằm trong phạm vi mà nhân loại đã đạt tới, Hạm đội Quốc tế đã có kinh nghiệm dày dạn trong việc xây dựng thành phố không gian, vả lại cũng đã có căn cứ không gian với quy mô tương đối lớn ở Sao Mộc. Ngoài ra, cũng vẫn tồn tại một số thách thức về công nghệ có thể khắc phục được trong thời gian dự kiến của dự án, chẳng hạn như việc duy trì vị trí của thành phố không gian. Thành phố không gian không phải là vệ tinh của bốn hành tinh lớn, mà chúng sẽ giữ trạng thái đứng yên tương đối với hành tinh ở mặt khuất Mặt trời của hành tinh, đồng thời khoảng cách với hành tinh cũng rất gần, lực hấp dẫn sẽ kéo thành phố không gian về phía hành tinh, vì vậy cần phải lắp đặt động cơ nhằm triệt tiêu lực hấp dẫn của hành tinh, giữ khoảng cách giữa thành phố không gian và hành tinh. Ban đầu, người ta quy hoạch thành phố không gian nằm ở điểm Lagrange L2[1] của hành tinh, đây là điểm lực hấp dẫn cân bằng nằm ở mé ngoài quỹ đạo các hành tinh lớn, không gặp phải vấn đề duy trì vị trí, nhưng rồi lại phát hiện vị trí này cách các hành tinh boongke quá xa, không có tác dụng phòng hộ.

VII. Vấn đề sinh tồn của nhân loại ở Hệ Mặt trời sau đợt tấn công từ khu rừng đen tối.

Sau khi Mặt trời bị hủy diệt, thành phố không gian sẽ sinh tồn nhờ năng lượng phản ứng nhiệt hạch. Lúc này, Hệ Mặt trời sẽ ở trạng thái đám mây xoắn ốc, trong đám mây xác hình thành sau khi Mặt trời bùng nổ có vô số nguồn nhiên liệu phản ứng nhiệt hạch, gần như là không bao giờ cạn, có thể dễ dàng khai thác trên quy mô lớn, đồng thời, phần lõi còn sót lại của Mặt trời cũng là nguồn nhiên liệu phản ứng nhiệt hạch dồi dào, có thể thỏa mãn nhu cầu năng lượng để sinh tồn lâu dài. Mỗi thành phố không gian có thể sở hữu Mặt trời nhân tạo, sinh ra ánh sáng tương dương với ánh sáng chiếu tới Trái đất trước khi bị tấn công. Lúc này dự trữ năng lượng của nhân loại so với trước khi bị tấn công hẳn là đã tăng lên nhiều cấp, vì xét trên nguồn năng lượng phản ứng nhiệt hạch trong Hệ Mặt trời, phần năng lượng tiêu hao của thành phố không gian chỉ chiếm một phần mấy tỷ tỷ của Mặt trời mà thôi. Từ góc độ này, Mặt trời bị phá hủy lại đã chấm dứt việc siêu lãng phí nguồn năng lượng phản ứng nhiệt hạch ở Hệ Mặt trời.

Toàn bộ bề mặt vệ tinh thứ hai của Sao Mộc được che phủ bởi đại dương sâu đến 160 km, là nguồn tài nguyên nước phong phú, trữ lượng còn lớn hơn các đại dương trên Trái đất, có thể thỏa mãn nhu cầu của các thành phố không gian. Ngoài ra, bên trong đám mây cũng có nguồn tài nguyên nước lớn.

Sau đợt tấn công, khi Hệ Mặt trời đã cơ bản ổn định ở trạng thái đám mây, các thành phố không gian sẽ rời khỏi các hành tinh boongke, tìm kiếm không gian sinh tồn thích hợp hơn trong Hệ Mặt trời. Có thể rời khỏi mặt phẳng hoàng đạo nơi đám mây có mật độ dày đặc một quãng để tránh khỏi ảnh hưởng của đám mây, đồng thời vẫn khai thác được các loại tài nguyên tử trong đám mây. Mặt trời phát nổ khiển cho các hành tinh đất dá bị tan rã, lúc này các loại tài nguyên khoáng sản trong Hệ Mặt trời sẽ trôi nổi bên trong đám mây, dễ dàng khai thác hơn, tạo điều kiện xây dựng thêm nhiều thành phố không gian khác. Xét về lượng tài nguyên của đám mây xác lúc ấy, hạn chế duy nhất chính là tài nguyên nước, nhưng chỉ riêng lượng nước của vệ tinh thứ hai của Sao Mộc đã đủ cung cấp cho một nghìn thành phố không gian, mỗi thành phố chứa được từ 10 đến 20 triệu người rồi.

Vì vậy, đám mây xác của Hệ Mặt trời sau khi bị tấn công có thể cung cấp điều kiện sống thoải mái cho trên 10 tỷ người, đồng thời khiến nền văn minh nhân loại có đủ không gian để phát triển.

VIII. Ảnh hưởng của công trình Boongke.

Đây là công trình xây dựng một thế giới mới cho toàn thể nhân loại, quy mô trước nay chưa từng có, trở ngại lớn nhất để khởi động nó không phải ở phương diện công nghệ mà là ở nền chính trị quốc tế. Nhìn chung, công chúng lo lắng dự án Boongke sẽ tiêu hao hết tài nguyên của Trái đất, dẫn đến một bước lùi lớn trong chính trị xã hội và kinh tế của Trái đất, thậm chí còn xuất hiện Đại Suy Sụp lần thứ hai. Nhưng Hạm đội Quốc tể và Liên Hiệp Quốc đều nhất trí cho rằng hoàn toàn có thể tránh khỏi nguy cơ này, dự án Boongke sẽ trở thành một công trình 100% nằm ngoài Trái đất, 100% tài nguyên cân thiết cho công trình sẽ đều lấy từ không gian Hệ Mặt trời bên ngoài Trái đất, chủ yếu là từ các vệ tinh của bốn hành tinh lớn, cùng vành đai bao quanh Sao Thổ, Sao Thiên Vương và Sao Hải Vương, sẽ không gây ra bất cứ ảnh hưởng nào đến tài nguyên và nền kinh tế của Trái đất. Ngược lại, khi việc khai thác tài nguyên trong vũ trụ đạt đến quy mô nhất định, thậm chí còn có thể hỗ trợ ngược lại cho nền kinh tế Trái đất.

IX. Các bước thực hiện tổng thể của dự án Boongke.

Dành hai mươi năm để xây dựng hệ thống công nghiệp khai thác tài nguyên ở khu vực vành đai các hành tinh khổng lồ, sau đó tiến hành xây dựng các thành phố không gian trong sáu mươi năm, hai giai đoạn này gối lên nhau mười năm ở giữa.

X. Khả năng về đợt tấn công thứ hai từ khu rừng đen tối.

Tác động vĩ mô mà đợt tấn công thứ nhất gây ra sẽ khiến hầu hết người quan sát ở xa cho rằng văn minh ở Hệ Mặt trời đã bị phá hủy. Đồng thời, vì Mặt trời không còn tồn tại nữa, trong Hệ Mặt trời đã không còn nguồn năng lượng siêu cấp để tận dụng cho đòn tấn công ít tốn kém. Vì vậy, khả năng xuất hiện đợt tấn công thứ hai rất nhỏ. Trạng thái của ngôi sao 187J3X1 từ sau khi bị phá hủy đến nay đã phần nào chứng minh điều này.

Dự án Boongke càng gần đến ngày khởi động, cái tên Vân Thiên Minh cũng dần dần nhạt nhòa khỏi tầm mắt của cộng đồng quốc tế, IDC vẫn tiếp tục tiến hành giải mã, nhưng chỉ coi là một hạng mục công việc bình thường của Hội đồng phòng ngự toàn cầu mà thôi, hy vọng có thể giải mã được thông tin tình báo chiến lược thực sự từ những câu chuyện này cũng càng lúc càng nhỏ. Ở IDC, có người lại còn liên hệ thông tin tình báo của Vân Thiên Minh với dự án Boongke, giải mã ra mấy thông tin liên quan đến dự án Boongke. Ví dụ, chiếc ô kia, trước đây rất tự nhiên được coi là ám chỉ hệ thống phòng ngự, giờ lại có người chỉ ra, những quả cầu đá ở mép ô tượng trưng cho các hành tinh khí khổng lồ trong Hệ Mặt trời. Trong Hệ Mặt trời, có bốn hành tinh lớn có thể dùng làm boongke che chắn, trong câu chuyện của Vân Thiên Minh không hề có thông tin về số lượng các thanh nan ô, nhưng xét theo lẽ thường, bốn thanh nan ô rõ ràng là hơi ít. Kỳ thực, về lý trí không có nhiều người tin vào cách nói này, nhưng hiện nay, đối với họ, các câu chuyện của Vân Thiên Minh đã trở thành một thứ tương tự như Kinh Thánh vậy. Một cách vô thức, thứ họ tìm kiếm trong đó không còn là thông tin tình báo chiến lược thực sự nữa, mà là sự an ủi nào đó cho hiện thực thôi.

Nhưng đúng vào thời điểm này, lại có đột phá trong giải mã thông tin tình báo của Vân Thiên Minh, nằm ngoài dự liệu của mọi người.

Ngày hôm ấy, Ngải AA đến tìm Trình Tâm. Đã từ lâu cô không còn cùng Trình Tâm tham gia hội nghị của IDC nữa, mà tập trung hết tâm sức vào việc đưa công ty tham gia vào các công trình của dự án Boongke. Loài người sẽ xây dựng một thế giới mới ở bên ngoài quỹ đạo Sao Mộc, đối với một công ty xây dựng ngoài không gian, đây gần như là triển vọng phát triển không giới hạn. Khéo thay, công ty của Trình Tâm tên là tập đoàn Vành Đai Sao, mà vành đai quanh các hành tinh khí khổng lồ lại là nguồn nguyên vật liệu chính để xây dựng thành phố không gian.

“Tôi muốn một bánh xà phòng thơm.” AA nói.

Trình Tâm không để ý đến yêu cầu của AA, cô không rời mắt khỏi cuốn sách điện tử trước mặt, hỏi AA một vấn đề về vật lý nhiệt hạch. Từ sau lần tỉnh dậy trước, cô đã luôn cố gắng học tập các công nghệ hiện đại. Nói riêng về chuyên ngành của cô, các công nghệ hàng không vũ trụ thời Công nguyên nay đã hoàn toàn biến mất, ngay cả một con tàu vũ trụ nhỏ cũng đã sử dụng động cơ nhiệt hạch rồi. Trình Tâm chỉ có thể bắt đầu từ vật lý cơ bản, nhưng cô học rất nhanh. Kỳ thực, khoảng cách thời đại không hề tạo ra chướng ngại đối với học tập, sự đổi mới trên diện rộng của lý thuyết cơ sở chỉ xảy ra sau khi kỷ nguyên Đe dọa bắt đầu, rất nhiều nhà khoa học và kỹ sư đến từ thời Công nguyên đều có thể học tập để thích ứng lại với chuyên ngành của mình trong kỷ nguyên mới.

AA tắt cuốn sách điện tử của Trình Tâm đi, “Tôi muốn có xà phòng thơm!”

“Tôi không có xà phòng. Cô không nghĩ là xà phòng có công hiệu thần kỳ như trong chuyện kể thật đấy chứ?” Ngụ ý của Trình Tâm là, bao giờ thì cô mới hết cái tính trẻ con này?

“Tôi biết, nhưng tôi thích bong bóng, tôi muốn tắm trong bể bong bóng như công chúa ấy, thế nên tôi muốn có xà phòng!”

Cách thức tắm rửa ngày nay đã không còn liên quan gì đến bong bóng xà phòng nữa, xà phòng thơm và các chất tẩy rửa khác đã biến mất từ hơn một thế kỷ trước. Ngày nay, chủ yếu có hai cách để tắm rửa, sóng siêu thanh và cleaner, cleaner là những nanobot mắt thường không nhìn thấy được, có thể hòa vào nước hoặc dùng khô, chúng có thể làm sạch bề mặt vật thể hoặc da người chỉ trong nháy mắt.

Trình Tâm đành phải đi kiếm xà phòng thơm với AA, trước đây, khi cô bị trầm cảm, AA cũng thường cưỡng ép kéo cô ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa bằng cách này.

Đứng trước rừng cây khổng lồ của thành phố, họ ngẫm nghĩ hồi lâu, cảm thấy nơi có khả năng tìm thấy xà phòng nhất chỉ có mỗi viện bảo tàng. Trong một bảo tàng về lịch sử của thành phố, họ đã tìm được xà phòng thơm. Đó là một gian trưng bày các vật dụng thường nhật vào những năm Công nguyên, bên trong ánh sáng rất yếu, các vật phẩm trong tủ triển lãm được chiếu bằng đèn tụ quang, toàn là các thứ từ thời Công nguyên, các loại đồ điện gia dụng, trang phục, đồ nội thất. Những thứ này được bảo tồn rất tốt, không dính dù chỉ một hạt bụi, có thứ thậm chí còn có vẻ mới toanh. Về cảm xúc, Trình Tâm không thể nào tiếp nhận được sự thực rằng tất cả những thứ này đều là văn vật từ hơn hai thế kỷ trước, khi trông thấy chúng, cô cũng không có cảm giác rằng lâu lắm rồi mình không gặp chúng, dường như mới ngày hôm qua chúng vẫn còn ở xung quanh cô vậy. Từ lần đầu tỉnh dậy cho tới hiện tại, trải qua bao nhiêu chuyện, đối với cô, kỷ nguyên mới vẫn là một giấc mộng, tinh thần của cô vẫn cố chấp sống trong quá khứ.

Xà phòng được đặt trong tủ triển lãm vật dụng thường ngày, cùng với nó còn có các loại chất tẩy rửa khác, như sữa tắm hay bột giặt. Trên bề mặt miếng xà phòng in một thương hiệu mà Trình Tâm khá quen thuộc, miếng xà phòng ấy màu trắng, giống như trong câu chuyện của Vân Thiên Minh.

Ban đầu giám đốc bảo tàng nói miếng xà phòng thơm đó là văn vật, không bán, tiếp sau đấy là một cuộc mặc cả kéo dài.

“Tiền mua miếng xà phòng này đủ xây cả một nhà máy sản xuất xà phòng cỡ nhỏ rồi.” Trình Tâm nói với AA.

“Thế thì sao chứ! Tôi làm CEO cho chị bấy lâu, lẽ ra chị phải tặng tôi một món quà chứ! Với lại, sau này nó còn có khả năng tăng giá cơ mà!”

Vậy là hai người họ mua miếng xà phòng đó về. Trước đó, Trình Tâm đã đề nghị, nếu AA muốn tắm trong bọt bong bóng thì mua lọ sữa tắm sẽ tốt hơn, nhưng AA nói, cô cứ muốn xà phòng vì nàng công chúa trong chuyện dùng xà phòng. Sau khi cẩn trọng lấy miếng xà phòng ra khỏi tủ trưng bày, Trình Tâm đặt lên tay xem xét, món đồ từ hai thế kỷ trước này vẫn còn tỏa ra mùi hương thoang thoảng.

Về đến nơi ở, AA nôn nóng bóc lớp bao chân không dùng để bảo quản văn vật ra, cầm miếng xà phòng đi vào buồng tắm. Sau khi cô đóng cửa lại, bên trong vang lên tiếng xả nước vào bồn tắm.

Trình Tâm gõ cửa buồng tắm: “Tốt nhất cô đừng tắm bằng miếng xà phòng đó, thứ đó có tính kiềm, mà cô chưa bao giờ dùng, nếu không hợp sẽ gây tổn thương da đấy.”

AA không trả lời. Một lúc sau, khi tiếng xả nước ngừng lại, cửa buồng tắm bật mở. Trình Tâm thấy AA vẫn còn mặc nguyên quần áo, tay vung vẩy một tờ giấy trắng: “Chị biết gấp thuyền giấy không?”

“Môn này cũng đã thất truyền rồi à?” Trình Tâm đón lấy tờ giấy, hỏi.

“Tất nhiên, bây giờ rất hiếm khi trông thấy giấy đấy.”

Trình Tâm ngồi xuống gấp thuyền. Dòng tư duy của cô trở về buổi chiều mưa lâm thâm thời đại học đó, cô và Vân Thiên Minh ngồi bên mép nước, trên mặt nước chìm dưới làn mưa phùn và sương mù bảng lảng, chiếc thuyền giấy nhỏ mà cô gấp trôi xa dần xa dần. Sau đó, cô lại nhớ tới cánh buồm trắng cuối cùng trong câu chuyện của Vân Thiên Minh...

AA cầm chiếc thuyền giấy nhỏ có mui mà Trình Tâm đã gấp xong, khen đẹp, sau đó ra hiệu cho Trình Tâm cũng vào trong buồng tắm. Bên bệ rửa mặt, cô dùng con dao nhỏ cắt ra một mẩu bé tẹo từ miếng xà phòng thơm, sau đó chọc một lỗ nhỏ ở phần đuôi thuyền, rồi nhét mẩu xà phòng trong lỗ, ngẩng đầu lên nhìn Trình Tâm nở nụ cười bí hiểm, đoạn nhè nhẹ thả chiếc thuyền giấy lên mặt nước đã phẳng lặng trong bồn tắm xả đầy.

Chiếc thuyền chuyển động về phía trước, trên khoảng mặt nước bé tẻo teo ấy, nó chạy từ bờ bên này sang bờ bên kia.

Trình Tâm lập tức hiểu được nguyên lý: xà phòng tan chảy trong nước làm sức căng của mặt nước sau đuôi thuyền giảm xuống, nhưng sức căng mặt nước ở phía trước thuyền thì không đổi, kéo thuyền tiến lên. Nhưng ý nghĩ này tan biến đi trong nháy mắt, tư duy của Trình Tâm lập tức sáng bừng lên! Trong mắt cô, mặt nước phẳng lặng trong bồn tắm biến thành không gian đen như mực, chiếc thuyền giấy nhỏ màu trắng đang bay với vận tốc ánh sáng trong không gian vô tận ấy...

Nhưng một ý nghĩ khác lập tức chiếm trọn đầu óc Trình Tâm: sự an toàn của Vân Thiên Minh. Ý nghĩ này giống như một bàn tay mạnh mẽ giữ chặt lấy sợi dây đàn tư duy của cô, ngăn không cho nó rung lên nữa. Cô ép mình hướng ánh mắt ra xa khỏi chiếc thuyền giấy nhỏ, gắng hết sức tỏ ra hờ hững không có gì hứng thú với điều này. Lúc này, chiếc thuyền nhỏ đã di chuyển sang bên kia bồn tắm, nhè nhẹ dừng ở mép bồn, cô vươn tay cầm lên, vẩy cho ráo nước rồi quăng lên bệ rửa mặt. Trình Tâm cố kiềm chế xung động muốn ném luôn vào bồn cầu giật nước xả đi, nhưng đã quyết định sẽ không thả nó vào trong nước lần nữa.

Nguy hiểm, tuy bản thân Trình Tâm cũng thiên về tin rằng trong Hệ Mặt trời đã không còn Hạt trí tuệ nào nữa, nhưng cẩn trọng một chút vẫn hơn.

Ánh mắt Trình Tâm và AA gặp nhau, phát hiện đôi mắt đối phương dường như soi bóng đôi mắt mình, đều đang sáng lên hưng phấn vì vừa sực ngộ ra điều gì đó. Cô lập tức nhìn sang phía khác, hờ hững nói: “Không chơi với cô nữa, cô muốn tắm thì cứ tắm đi.” Nói đoạn, Trình Tâm bước ra khỏi buồng tắm.

AA cũng theo Trình Tâm ra ngoài, họ rót hai ly rượu vang, bắt đầu nói chuyện về đủ mọi thứ trên đời. Trước tiên là viễn cảnh của tập đoàn Vành Đai Sao trong dự án Boongke, sau đấy nhớ lại đời sinh viên của mỗi người ở những thế kỷ khác nhau, rồi lại nói về cuộc sống hiện tại. AA hỏi Trình Tâm tại sao đến kỷ nguyên mới lâu như vậy rồi vẫn không gặp được người đàn ông nào vừa ý, Trình Tâm nói đến giờ cô vẫn chưa thể sống như một người bình thường, và bảo vấn đề của AA là cô có quá nhiều bạn trai, đương nhiên cô có thể dẫn theo người yêu đến đây, nhưng tốt nhất là mỗi lần chỉ dẫn theo một người thôi. Họ còn nói về thời trang và sở thích của phụ nữ ở hai thời đại, những gì giống nhau những gì khác nhau... Hai người chỉ đang trút ra sự hưng phấn của mình bằng cách nói chuyện, không dám ngừng lại, dường như chỉ cần một thoáng im lặng thôi, niềm vui đáng kinh ngạc mà họ đang chôn giấu trong lòng kia sẽ tan biến thành bọt nước. Rốt cuộc, trong một khoảnh khắc không ai để ý đến giữa cuộc trò chuyện thao thao bất tuyệt, Trình Tâm khe khẽ buông ra hai chữ:

Độ cong...

Hai chữ sau được cô nói ra bằng ánh mắt: truyền động?

AA khe khẽ gật đầu, ánh mắt của cô đang nói: Đúng thế, truyền động bằng độ cong!

❀ ❀ ❀

[1] Trong hệ thống gồm hành tinh và Mặt trời, tổng cộng có năm điểm Lagrange nơi lực hấp dẫn cân bằng, có hai điểm ổn định, trong đó điểm L2 nằm ở mé ngoài của hành tinh trên đường thẳng nối giữa hành tinh và Mặt trời. (Chú thích của bản tiếng Trung)

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.