Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 1498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
292 Vật tư 2

❊ ❊ ❊

Gia Long nheo mắt, nhìn chằm chằm hắn một lúc.

“Được... rất tốt. Grifid, cái tên này ta nhớ kỹ rồi.” Hắn không thể động thủ ngay lúc này, hiện tại trong thành đang đặt trong tình trạng giới nghiêm cao độ, quân sự căng thẳng, bất kỳ hành động nào dám khiêu khích quân đội đều có thể dẫn đến sự trấn áp cực mạnh.

Bất kể lý do gì, một khi đã động thủ với sĩ quan quân đội, đó chính là phản nghịch. Bất luận có lý do chính đáng hay không, kết cục đều sẽ bị các Đồ đằng sư trong thành truy sát, trường hợp nghiêm trọng còn có thể bị Long Vệ quân của Tổng đốc phủ truy sát. Đó là đội quân Đồ đằng sư hùng mạnh hoàn toàn được tạo thành từ Bạch Long Ưng loại hai, chỉ cần tùy ý phái ra một người, cũng đủ để đối phó với nhiều Đồ đằng sư cùng cấp.

Gia Long lúc này tự lượng sức mình, tối đa cũng chỉ có thể đối phó với Đồ đằng sư loại hai bình thường, hơn nữa còn chưa từng thực chiến qua, cần phải cực kỳ cẩn thận. Mặc dù hắn có lòng tin vào bản thân, nhưng đó là trên cơ sở cộng thêm sức mạnh của Thâm Trạch Cự Ngạc sau khi tiến hóa, thứ đó là lá bài tẩy ẩn giấu của hắn, không thể dễ dàng phô bày ra.

Cho dù có phô bày ra, liệu có thể đối phó với Đồ đằng sư loại hai của đối phương hay không vẫn là một vấn đề rất nghiêm trọng.

Đồ đằng ngân hóa so với đồ đằng nguyên thủy, thực tế còn kém hơn một bậc. Cho nên Thâm Trạch Cự Ngạc rất có thể yếu hơn đồ đằng loại hai nguyên thủy một chút.

Trong đầu Gia Long suy nghĩ cuồn cuộn, không nói thêm lời nào, tiện tay vứt ra một xấp Ngân Luân bố, xoay người sải bước rời khỏi nhà kho.

Phía sau truyền đến tiếng cười đắc ý của Grifid và những kẻ khác.

Gia Long đè nén sự khó chịu trong lòng, nếu không phải đối phương có một Đồ đằng sư loại hai ở đó, có khi hắn đã thật sự ra tay rồi. Dù sao chỉ cần xử lý sạch sẽ, đoán chừng cũng không ai phát hiện ra, cùng lắm chỉ tưởng là do quái vật ngoài thành gây ra mà thôi.

“Hy vọng mấy ngày tới các ngươi vẫn có thể cười được như vậy.” Giọng nói của Gia Long truyền vào tai hắn.

Grifid đang cười hì hì định đáp lời, bỗng nhiên cảm thấy có chút không đúng. Hình như xung quanh chỉ có mình hắn nghe thấy câu nói này, Đồ đằng sư loại hai bên cạnh hoàn toàn không có cảm giác gì.

Tiếng cười đột ngột dừng bặt, Grifid không hiểu sao trong lòng hơi lạnh toát. Hắn quay phắt lại nhìn về hướng Gia Long rời đi, chỉ mới vài giây ngắn ngủi, vậy mà đã hoàn toàn không thấy bóng người đâu nữa.

“Sao vậy?” Đồ đằng sư loại hai bên cạnh là Mạch Gia nghi hoặc hỏi.

“Ngươi không nghe thấy tiếng sao?” Trên mặt Grifid thoáng qua một tia bất an.

“Tiếng? Tiếng gì?” Mạch Gia nhíu mày. Mấy tên lính vây quanh bên cạnh cũng nhìn nhau, đều lộ vẻ nghi hoặc.

Grifid nhất thời hoảng hốt trong lòng, lần đầu tiên, hắn cảm thấy hơi hối hận vì đã gây sự với kẻ này.

“Ta cứ thấy trong lòng có chút không ổn...” Hắn nghi ngờ liệu vừa rồi có phải mình bị ảo giác hay không.

---❊ ❖ ❊---

Gia Long rời khỏi khu nhà kho, trong lòng nén một hơi, trực tiếp đi về hướng hội quán của những người thuê Ngân Đăng sư. Bất kể là kiếp trước hay hiện tại, là một võ thuật gia, một đấu sĩ, hắn vốn là kẻ giết người không ghớm tay. Gặp phải một tên không biết sống chết như vậy mà không thể giải quyết ngay lập tức, khiến tâm khí hắn càng thêm không thuận.

“Không vội... không vội. Rất nhanh sẽ có cơ hội thôi...” Hắn tự hiểu rõ trong lòng. Rất nhanh cuộc công thành quy mô lớn của quái vật sẽ đến, trong thế trận ồ ạt như thác đổ đó, dù có chết một hai tên quân nhu quan cũng sẽ chẳng ai chú ý tới.

Mà nhìn xu hướng bên ngoài, cuộc công thành quy mô lớn có lẽ chẳng còn bao lâu nữa.

Ưu tiên hàng đầu bây giờ là phải nhanh chóng kiếm đủ tiền, lấy cho được Hắc Văn Bạch Hổ trước đã.

Đến hội quán của những người thuê Ngân Đăng sư, hắn vào cửa rồi ngồi ngay xuống đại sảnh, chậm rãi chờ đợi những người khác đến trong một góc khuất.

Ăn xong bữa trưa tại hội quán, đến gần một giờ, anh em An Địch cuối cùng cũng bước vào. Họ liếc mắt một cái đã nhìn thấy tên đầu trọc Gia Long nổi bật trong góc, cả hai khoác áo choàng xám quen thuộc, đi thẳng đến trước mặt Gia Long rồi ngồi xuống.

“Vài ngày không gặp, ngươi đã làm gì thế? Cảm giác nghỉ phép thế nào?” An Địch phủi bụi trên áo choàng, ngồi vào vị trí bên trong.

“Cũng tạm, chỉ là xảy ra chút chuyện nhỏ không vui.” Gia Long bình thản trả lời, “Cuối cùng thì ta vẫn không nên mang tâm lý may rủi.”

“Chuyện gì vậy? Nói nghe xem nào.” Jessica nói khẽ, “Biết đâu anh ta có thể giúp được ngươi.”

“Thôi bỏ đi, tự ta giải quyết được.” Gia Long mỉm cười, “Không nói mấy chuyện này nữa, các ngươi không sao là tốt rồi, bên ngoài đâu đâu cũng là quái vật, nếu chúng ta không vừa vặn xong việc, chắc là phiền phức to rồi.”

Nhắc đến quái vật, vẻ mặt anh em An Địch đều hơi trầm xuống.

An Địch bình thản lấy ra một tờ giấy gấp lại từ trong ngực, đưa cho Gia Long.

“Đây là gì?” Gia Long nhận lấy rồi mở ra, hóa ra là một phần được cắt ra từ báo chí.

Phía trên in rõ ràng: Tổ chức khủng bố Hắc Thiên Xã tuyên bố, phấn đấu vì việc sáng tạo ra một thế giới mới hoàn mỹ.

Bên dưới là nội dung chi tiết.

Hắc Thiên Xã tuyên bố chịu trách nhiệm về các cuộc bạo loạn khởi nghĩa ở nhiều nơi. Đồng thời gửi tối hậu thư cho Liên minh Vương thất, cùng với nội dung của tối hậu thư.

“Đây là báo trước hai ngày khi quái vật xuất hiện.” An Địch nói khẽ, “Bây giờ có thể khẳng định, Hắc Thiên Xã chính là thủ phạm chính.”

Rất nhanh Gode cũng đến, hắn thay một chiếc quần yếm đỏ hoàn toàn mới, để đầu đinh, trông rất tinh thần. Hắn đặt mông ngồi xuống cạnh Gia Long, tên này cầm lấy bình cà phê trên bàn rồi dốc thẳng vào miệng uống một ngụm lớn.

Uống cạn vài hớp cà phê, hắn mới đặt mạnh bình xuống, ợ một cái.

“Thế nào? Làm một vố chứ!?”

“Chưa vội. Mọi người giúp ta một tay, cho ta mượn chút tiền.” Gia Long trầm giọng nói. Hắn vốn định mượn tiền An-giê-la, nhưng mượn tiền mấy người trước mặt này cũng thế thôi. Hắn đã có 82 vạn, chỉ cần thêm 18 vạn là có thể có được Hắc Văn Bạch Hổ, cũng không phải quá nhiều.

“Bao nhiêu, nói thẳng đi. Nói trước, quá 30 vạn thì đừng nhắc tới.” An Địch hào sảng phất phất tay.

“Cho ta mượn 18 vạn.”

“Không thành vấn đề.” An Địch sảng khoái trả lời, “May mà ngươi không nói 30 vạn, đó là tất cả vốn liếng ta tích góp được đấy.”

“Không phải lần trước ngươi nói ngươi hết tiền rồi sao?” Jessica ở bên cạnh lẩm bẩm.

“Ta trông giống loại người đó sao?” An Địch hắc hắc cười hai tiếng.

“Jessica, vừa nãy ta thấy một chiếc khăn choàng rất đẹp, nên đã mua tặng nàng một chiếc.” Gode ở bên cạnh lấy ra một chiếc khăn lụa đã gấp gọn, đưa cho Jessica. Ý đồ trên mặt hắn đến kẻ ngốc cũng nhìn ra được manh mối.

Mặt Jessica đỏ ửng, cúi đầu không dám nhìn người khác.

An Địch và Gia Long rất thức thời đứng dậy, đi trước đến quầy của hội quán thuê Ngân Đăng sư. Rút 18 vạn tiền mặt Ngân Luân bố, trực tiếp bỏ vào túi đen. Gia Long cầm tiền đi trước một bước, hắn định mua Hắc Văn Bạch Hổ về tay càng sớm càng tốt, nếu không qua một thời gian chưa biết chừng món đồ đó lại tăng giá.

Vòng vèo trong các con hẻm, rất nhanh đã đến Chiến tranh công hội ẩn nấp. Người ra vào cửa cũng thưa thớt, ít đi nhiều.

Vào đến đại sảnh, Gia Long không hề dừng lại, trực tiếp giao tiền cho người đàn ông trung niên trong quầy.

“Nhanh vậy sao?” Đối phương có chút ngạc nhiên, đang bưng một đĩa mì ống nhai ngấu nghiến.

“Làm phiền rồi.” Gia Long gật đầu.

“Vậy ngươi đi theo ta.” Người trung niên không nói hai lời, đứng dậy mở cửa đi vào bên trong. Hai người nối đuôi nhau vào căn phòng nhỏ phía sau.

Giống như lần trước, xuyên qua căn phòng, băng qua một hành lang, rất nhanh đã đến trước một dãy lối đi cửa gỗ.

Người đàn ông trung niên lấy chìa khóa ra, mở cánh cửa gỗ đầu tiên.

“Ngươi đợi ở đây.” Hắn bước vào trong. Rất nhanh liền cầm một chiếc hộp đen đi ra.

“Đây là hàng ngươi muốn, cái duy nhất trong toàn thành Thiết Thản.” Hắn ném chiếc hộp đen cho Gia Long.

Cầm lấy hộp đen, Gia Long ước lượng một chút, chiếc hộp này giống như hộp trang sức tinh xảo, nhẹ bẫng.

Hắn tách một cái mở hộp ra, bên trong lớp nhung đen là một chiếc nhẫn pha lê đen được khảm vào. Trên nắp hộp thì khắc mật ngữ kích hoạt.

Hắn lấy chiếc nhẫn ra, thử kích cỡ. Cuối cùng chỉ có thể đeo vào ngón áp út tay trái.

“Xem hàng đi.” Người trung niên đóng cửa gỗ lại, tựa lưng vào cánh cửa nhìn hắn.

Gia Long gật đầu. Giơ tay trái lên. Theo mật ngữ trên nắp hộp khẽ đọc ra.

“Không Mông Lạp, Ai Cáp Đa, Tây Nhã Đồ Ninh...” Một đoạn âm thanh với các tiết tấu kỳ dị phát ra từ miệng Gia Long. Đây là âm tiết dịch trực tiếp sau khi phiên dịch mật ngữ cổ trước kia, thực ra hắn không hiểu ý nghĩa bên trong, chỉ đọc ra những ký tự âm tiết giống như phiên âm.

Ngón trỏ của hắn vẽ ra ký hiệu thuật thức kích hoạt trong hư không.

Xèo một tiếng, trên pha lê chiếc nhẫn đột nhiên bắn ra một tia sáng đen. Tia sáng đen rơi xuống đất, lập tức mở rộng hóa thành một vòng hào quang. Sau khi hào quang biến mất, một con hổ có nền trắng vân đen chậm rãi đi đến bên chân Gia Long, liếm liếm môi, lưỡi đầy gai ngược, một cái liếm có thể khiến thịt da mất đi một mảng lớn.

Gào...

Bạch Hổ gầm nhẹ một tiếng, ngồi xổm bên cạnh Gia Long.

Cơ thể nó dài hơn bốn mét, những vòng vân đen như sắp xếp từ đầu đến đuôi. Cái đuôi to lớn như một cây gậy dài cong cong.

Gia Long vuốt ve đầu Bạch Hổ, nhìn thoáng qua thanh kỹ năng phía dưới tầm nhìn.

Phía trên quả nhiên đã có biểu tượng Hắc Văn Bạch Hổ.

‘Hắc Văn Bạch Hổ: Đồ đằng hình thái thứ nhất, có thể nâng cấp. Tỷ lệ tiến hóa thành công: 11%. Tiêu hao điểm tiềm năng: 700%.

Năng lực: Vĩ tiên, Xuyên thứ cắn xé.’

“Tỷ lệ tiến hóa thành công 11%...” Gia Long cảm thấy hơi tê cả da đầu. Tỷ lệ tiến hóa thành công của Huỳnh Quang Hồ Điệp là 21%, mà con Hắc Văn Bạch Hổ này lại đáng thương ở mức 11%, điều này có nghĩa là, hắn tiêu tốn mười lần cơ hội tiến hóa mới có khả năng thành công một lần. Mà mỗi lần tiêu hao là 7 điểm tiềm năng.

Nhưng giờ đã quyết định xong rồi, không còn cách nào khác, bản thân hắn ngoài con bướm ra thì chỉ có thể mang thêm một con đồ đằng như thế này, đây là hạn chế về tư chất. Tư chất tầm thường đến cực điểm quyết định hắn chỉ có thể điều khiển hai con đồ đằng.

Ra khỏi hội quán, Gia Long thu hồi Bạch Hổ, đi đến một con hẻm hẻo lánh.

Gia Long tàn nhẫn trong lòng, ngón tay vung vẩy cực nhanh vẽ một ký hiệu hình bầu dục phức tạp trong hư không.

Ký hiệu lập tức thu nhỏ lại, từ kích thước nắm đấm thu nhỏ lại bằng hạt gạo, sau đó lao nhanh vào trong chiếc nhẫn pha lê đen.

Rất nhanh, hắn liền cảm nhận được một loại cảm giác hoàn toàn khác với các đồ đằng khác. Giống như Hắc Văn Bạch Hổ thân thiết với hắn hơn hẳn so với những đồ đằng khác vậy. Loại khoảng cách mơ hồ đó đã được rút ngắn đi rất nhiều.

Hắn nhìn về phía biểu tượng Hắc Văn Bạch Hổ dưới tầm nhìn.

Quả nhiên thấy nó đột nhiên nhảy vọt lên vị trí đầu tiên của tất cả các đồ đằng, xếp hàng thứ nhất, bên cạnh có thêm một chú thích: Cốt lõi.

Một lớp màng sáng trắng dán sát vào da vụt sáng rồi biến mất trên toàn thân.

“Đồ đằng cốt lõi, cuối cùng cũng có được rồi!”

Gia Long thở phào một hơi dài.

“Tiếp theo nên đi hội hợp với Gode và những người khác, sau đó xem cách dùng của vài loại thuật thức lấy được từ An-giê-la. Chuẩn bị cho việc giải quyết tên Grifid đó.”

Nếu hắn ước tính không sai, trong vài ngày này, thành Thiết Thản sẽ phải đối mặt với cuộc công thành đầu tiên của quái vật, đến lúc đó chính là cơ hội để hắn ra tay.

Trong mắt hắn lóe lên một tia sắc lạnh. Dám cướp đồ của hắn, đúng là sống chán rồi!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:279
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.