Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 2118 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
747 Kịch chiến (1)

❊ ❊ ❊

“Áo nghĩa - Tranh Minh!”

Nhìn hình nhân ngọn lửa đang phóng vụt đến tựa chớp giật, Hoắc Tây Mạn vung tay phải về phía trước, trong chớp mắt bàn tay hắn xé rách không khí, vậy mà phóng ra mấy đạo lưỡi đao không khí trong suốt.

Lưỡi đao không khí hình bán nguyệt gào thét xoay tròn chém về phía hình nhân ngọn lửa.

Ầm!!

Hình nhân ngọn lửa và lưỡi đao không khí va đập kịch liệt, phát ra tiếng nổ mạnh, ngọn lửa đỏ rực cuồn cuộn bốn phía, như thủy triều trong nháy mắt nuốt chửng boong tàu.

Một số bảo tiêu của đám đông tránh né không kịp đã bị dính vào, lập tức hóa thành người lửa kêu thảm thiết.

Một số người bị sóng xung kích dữ dội hất văng, mạnh mẽ đập vào khoang thuyền, ngũ quan thất khiếu đều rỉ máu, tiếng thét chói tai, tiếng kêu la thảm thiết, tiếng hoảng loạn sợ hãi, dù là người lớn hay trẻ con, trong chốc lát, toàn bộ đám đông cuối cùng cũng bùng nổ.

Ngọn lửa tiêu tan, Hoắc Tây Mạn một tay ôm lấy bả vai, mặt sau vai phải của hắn bị một mũi tên đen kịt xuyên qua, không chảy máu, không có bất kỳ vết thương nào, thậm chí mũi tên màu đen còn đang từ từ biến mất, trong suốt nhạt dần.

Nhưng điều khiến hắn thấy phiền muộn là, cơ bắp ở nơi mũi tên xuyên qua hoàn toàn mất đi tri giác, đến một chút cảm giác cũng không có, giống như bản thân hoàn toàn mất đi bả vai vậy. Kéo theo cả tay phải cũng có chút không dùng được sức.

"Hai món thánh khí huyết tộc..." Trong lòng hắn dâng lên cảm giác nguy cơ, nếu chỉ là một món thì thôi, đối phó chính diện không thành vấn đề, nhưng hai huyết tộc cấp trên, hơn nữa đều là dạng thực chiến, trong tay cầm thánh khí huyết tộc uy lực khủng bố, giống như ban đầu hai đại hán đánh nhau, mọi người đều tay không tấc sắt, đột nhiên một đại hán trong tay có thêm một con dao găm sắc bén, con dao này lại thuộc phạm mục không thể chạm vào.

---❊ ❖ ❊---

Địa cung Xá Lợi Tháp

Đạt Mỗ di chuyển cực nhanh, mấy lần quẹo ngoặt tựa chớp giật. Tiến lùi như gió trong đường hầm địa cung. Không khí ở đây hôi thối, ánh sáng âm u. Chỉ có ánh đèn pin trên người hắn tạo thành một cột sáng.

Chẳng bao lâu, hắn nhanh chóng dừng lại trước một chiếc hũ thờ thần tượng ở phía trước.

Hũ thần nằm trong một đại sảnh dưới lòng đất của một siêu thị tối đen, xung quanh đâu đâu cũng là bích họa Phật giáo kỳ dị, bay la đà nam nữ không phân biệt xuất hiện khắp nơi, cơ thể chúng có màu đỏ, nhưng đôi mắt lại đều màu xanh lục, trong bóng tối phản chiếu ánh đèn pin xanh lét.

Thần tượng trong hũ thần là một nam nhân đầu trọc ba mắt, dựng thẳng lòng bàn tay phải. Nét mặt mỉm cười, hai mắt hơi nhắm, nhưng không biết tại sao lại mang đến cho người ta một cảm giác quỷ dị.

“Đây không phải là thần tượng của bất kỳ vị Phật tổ nào!” Đạt Mỗ nhíu mày, địa cung trong rừng Xá Lợi Tháp phượng thờ vậy mà không phải tượng Phật đại năng của Phật giáo, mà lại là một vị thần tượng không rõ danh tính.

Hắn đã ẩn nấp ở đây một thời gian, tài liệu về Phật tổ của Phật giáo cũng đã đại khái tìm hiểu qua. Thế nhưng lại không phát hiện ra bất kỳ chi phái lưu phái Phật tổ nào có hình dáng ngoại hình giống như hũ thần trước mắt này.

Thế nhưng mọi lo lắng đã hoàn toàn biến mất khi hắn nhìn thấy một chiếc mặt nạ hơi đen được cúng tế trước thần tượng.

Hắn nhanh chóng bước tới trước mặt nạ, cầm lấy nhét vào chiếc túi đen mình đã chuẩn bị sẵn, sau đó buộc chặt sát người. Liếc mắt quét trái phải, nhanh chóng lùi lại, chạy ngược về con đường cũ.

Đột ngột, một luồng ánh sáng đỏ từ trong bóng tối lóe lên rồi ập tới. Chém thẳng vào đầu hắn.

Ánh đỏ giống như chớp giật, vừa mới nhìn thấy trong khoảnh khắc đã đến trước mặt. Khí thế sắc bén lạnh lùng kia khiến lỗ chân lông trên mặt Đạt Mỗ tức khắc co rút lại, thậm chí còn mơ hồ cảm thấy hơi nhói đau.

Hắn theo bản năng khựng chân lùi về sau, đồng thời hai tay mãnh liệt chắp lại kẹp vào hai bên ánh đỏ.

Hắn nhìn rất rõ, đó là một thanh trường đao màu đỏ. Chỉ là phản chiếu ánh sáng đèn pin trong bóng tối, lóe lên ánh đỏ nổi bật.

Keng!!!

Bàn tay và trường đao đỏ mãnh liệt tiếp xúc. Chuẩn xác kẹp chặt lưỡi đao màu đỏ ở giữa, nhưng ngay trong khoảnh khắc này, trên lưỡi đao đỏ xùt một tiếng bay ra một điểm hồng quang, đánh mạnh lên mặt Đạt Mỗ.

Bùm!!

Hai tay hắn buông ra, lảo đảo lùi lại mấy bước, máu tươi theo bàn tay đang che mặt của hắn nhỏ xuống đất.

A!!!

Một tiếng thét chói tai.

“Khuôn mặt của ta..... Nhan sắc của ta....” Đạt Mỗ dùng tay che mặt, dòng máu tươi lại không kìm được rỉ ra từ kẽ tay hắn.

Hắn vất vả lắm mới khôi phục lại được vẻ đẹp từ chỗ sư phụ, mà bây giờ, bây giờ lại có người hủy hoại khuôn mặt của hắn một lần nữa!!!

“Ta muốn xé xác ngươi!!!” Đạt Mỗ đột ngột buông tay ra, hai mắt lập tức đỏ ngầu, khí phách màu máu toàn thân ầm ầm bùng nổ, trong đó đan xen từng tia tơ đen nhỏ liên tục di chuyển.

Thân hình hắn lóe lên, mặt đất không một tiếng động sụt xuống, hắn vậy mà đột ngột biến mất tại chỗ, kéo theo một đạo tàn ảnh màu đỏ lao thẳng đến hướng trường đao đỏ chém tới ở chính diện.

Trong chớp mắt, bên trong đại sảnh tối tăm chật hẹp này nhất thời luồng khí cuồn cuộn trào dâng, khí phách khổng lồ chấn động, trực tiếp chiếm lấy tất cả không gian vị trí có thể chiếm giữ.

Trong tiếng va đập liên hồi keng keng keng keng, đôi bàn tay đã hóa đỏ ngầu của Đạt Mỗ liên tục va chạm với trường đao đỏ tựa như kim loại, hắn cười lớn điên cuồng và đáng sợ, hai tay mang theo vô số đạo tàn ảnh ầm ầm đánh về phía đối phương trong bóng tối, vậy mà hoàn toàn không lo lắng lòng bàn tay và lưỡi đao của mình tiếp xúc sẽ bị cắt đứt.

Trong bóng tối, chủ nhân của trường đao đỏ từ từ hiện thân, hóa ra là một nam nhân trung niên râu quai nón đầy mặt, hắn mặc áo gió màu đen, bên trong là áo sơ mi trắng và quần jean, trường đao màu đỏ trong tay chuẩn xác tiếp lấy mỗi một cú đập ngược thoạt nhìn không theo quy tắc nào của Đạt Mỗ.

Biểu cảm của nam nhân thản nhiên, dường như đối với sự điên cuồng của Đạt Mỗ hoàn toàn dửng dưng vậy. Dù đối phương có nhanh chóng che giấu thế nào, có sắc bén điên cuồng thế nào, trường đao màu đỏ của hắn vẫn lật bay lên xuống, chuẩn xác như chặn đạn, không sót một mảy may có thể tiếp nhận toàn bộ tất cả các đòn tấn công của Đạt Mỗ.

Keng!!

Một tiếng kêu giòn giã, Đạt Mỗ bị lực phản kích cực lớn bùng nổ trong khoảnh khắc chấn động bay lùi về sau.

“Huyết tinh nguyên soái Đạt Mỗ.” Nam nhân râu quai nón một tay xách đao, vậy mà đem đao xùt một tiếng cắm xuống mặt đất địa cung, rút bật lửa và thuốc lá từ trong túi quần ra, ngậm lên châm lửa, hít sâu một hơi. “Quả nhiên phán đoán của ta là đúng. Bùng nổ của ngươi tuy mạnh, nhưng sức bền thực sự quá yếu.”

Đôi mắt sắc bén như chim ưng của hắn lập tức định hình lên người Đạt Mỗ đối diện, trong bóng tối cũng không thể che khuất tầm mắt ánh nhìn của hắn, hắn nhìn thấy rất rõ, lồng ngực phập phồng kịch liệt của Đạt Mỗ.

Hàng loạt đợt công thủ vừa rồi giữa hai người, mỗi lần đều là dốc hết toàn lực, toàn bộ sức lực không giữ lại chút nào. Làm như vậy mặc dù uy lực cũng khủng bố. Nhưng thể lực tiêu hao cũng tuyệt đối kinh ngạc.

“Trước mặt ta mà hạ vũ khí, ngươi đang khinh miệt ta sao?” Gương mặt Đạt Mỗ ẩn giấu trong bóng tối. Dường như cuối cùng cũng trút giận xong, bình tĩnh lại.

“Ngươi nói xem?” Nam nhân râu quai nón vươn tay kẹp lấy điếu thuốc, tận hưởng hít một hơi, phun ra hai cột khói từ lỗ mũi.

“Đợi ta giết ngươi, đột phá cấp tử đồ, rồi lại đi giết cái tên Gia Long gì đó, sau đó phóng một quả pháo hoa thật lớn ở đó. Bùm!” Hắn làm động tác mô phỏng nổ tung, “Mọi thứ liền đều yên lặng rồi....”

“Tìm chết!!”

Thân hình Đạt Mỗ trong nháy mắt hóa thành tàn ảnh đỏ, phắt lao ra, khoảnh khắc tiếp theo, khí phách màu máu toàn thân hắn ngưng tụ lại một điểm, thu nhỏ tụ tập trên hai tay.

Xùt xùt xùt! Mấy sợi tơ mảnh trong suốt bắn ngược ra, bao trùm toàn bộ đại sảnh, giống như nổ tung, một lượng lớn tơ tằm khủng bố bùng nổ. Bắn vút cắt về phía từng ngóc ngách trong đại sảnh.

Những sợi tơ này đều là phần kéo dài của Đạt Mỗ, chỉ cần bị nó chạm vào cơ thể, là có thể ngay lập tức gây ra hiện tượng máu nổ tung, đây cũng là đòn tấn công toàn diện khủng bố nhất của Đạt Mỗ!

Đối mặt với vô số sợi tơ bao trùm toàn diện tới.

Tên râu quai nón hít sâu một hơi thuốc, đầu thuốc lá lập tức sáng bừng lên.

Keng!!

Hắn vậy mà dùng tay phải trong chớp mắt rút phắt trường đao dưới đất lên, chém mạnh về phía trước!

Từ lúc rút đao đến khi chém ra. Vậy mà hoàn toàn không nhìn thấy bất kỳ sự liên tục nào trong động tác, giống như chuôi đao ngay lập tức xuất hiện trực tiếp trong tay hắn, hoặc là hắn từ đầu đến cuối vẫn không buông vũ khí xuống.

Ánh đao màu đỏ chói lọi, chính diện hầm hố va đập vào vô số sợi tơ.

---❊ ❖ ❊---

Bùm một tiếng dùng lưỡi đao không khí chém đứt hình nhân ngọn lửa.

“Huyết tộc mưu tính từ lâu, phải rời đi ngay lập tức!!” Trong lòng Hoắc Tây Mạn hiểu rõ. Huyết tộc tuyệt đối không thể nào chỉ đơn giản phái hai người này tới. Rất có thể đã có phương án vạn toàn. Nếu đổi lại là hắn, tuyệt đối sẽ vây ba mặt xung quanh. Chỉ chừa lại một mặt liên tục truy sát để con mồi bị thương trốn chạy, miễn cưỡng có thể nhìn thấy một tia hy vọng, tiêu hao thể lực của hắn, rồi cuối cùng dễ dàng giành chiến thắng, vây ba bỏ một.

Nam nhân tóc đỏ đứng đối diện cười gằn hề hề, lại bắt đầu vung vẩy thanh kiếm lửa.

Xùt xùt xùt!!

Liên tiếp mấy quả cầu lửa văng ra từ thân kiếm, những quả cầu lửa này rơi xuống đất vẫn đang liên tục cháy, trong lúc cháy, chúng giống như đất nặn liên tục nhô lên biến dạng, vậy mà hóa thành từng hình nhân nữ ngọn lửa lùn tịt, hoàn toàn giống y hệt hình thái tấn công lúc mới bắt đầu.

Trong chớp mắt trên sân lại xuất hiện thêm ba hình nhân nữ ngọn lửa, bọn chúng mở to miệng gào thét, nhưng chỉ có tiếng ngọn lửa ù ù.

Ánh đỏ lóe lên, ba cụm hình nhân ngọn lửa trực tiếp lao tới, mà nam nhân tóc đỏ ở xa xa từ từ lùi ra xa, vậy mà lại bắt đầu liên tục múa trường kiếm, văng ra mấy cụm ngọn lửa ngưng tụ thành hình nhân.

Sắc mặt Hoắc Tây Mạn âm trầm, bỗng nhiên lóe sang bên trái, một luồng hắc quang từ sau lưng bắn ra, sượt qua vạt áo bên hông hắn bay vụt qua, suýt chút nữa thì bị bắn trúng.

Không kịp nghĩ nhiều, hắn vận động đôi quyền, giậm mạnh một bước về phía trước, chính quyền!!

Bùm!!

Boong tàu bị hắn giậm ra một vết lõm nông, ầm một tiếng tựa như sấm chẹt, chấn cho lòng bàn chân tất cả mọi người tê rần.

Chỉ thấy một cụm bóng đen lớn bùng phát ra từ quyền đầu của Hoắc Tây Mạn, vậy mà kích động trong không khí, nhìn dao động chấn động, vậy mà giống y hệt chiêu Tranh Minh áo nghĩa vừa rồi.

Quả nhiên, ba tiếng xùt xùt xùt, mang tính mục tiêu bắn ra ba đạo lưỡi đao không khí từ quyền đầu Hoắc Tây Mạn, chia ra đánh về phía ba hình nhân ngọn lửa.

Hoắc Tây Mạn mượn đà lao mạnh về phía nam nhân tóc đỏ, dưới chân lại giậm mạnh một cái.

Ầm!!

Boong tàu chấn động, tốc độ của Hoắc Tây Mạn tăng vọt, mang theo sức mạnh xung kích khổng lồ tựa như xe tăng.

Cùng lúc đó, ba hình nhân ngọn lửa cũng bị trực tiếp chém đứt tản ra. Kéo theo ngọn lửa văng ra phía sau cũng bị chấn động lên, làm chậm thời gian ngưng tụ thành hình nhân.

Cú này khiến sắc mặt nam nhân tóc đỏ hơi thay đổi, hắn nghiêng người muốn tránh, nhưng lại không ngờ tốc độ của Hoắc Tây Mạn lại một lần nữa bùng nổ tăng mạnh, lại là một tiếng trầm đục, boong tàu lại một lần nữa bị dẫm đạp ra một cái hố cạn.

Thân hình Hoắc Tây Mạn trong nháy mắt xuất hiện trước mặt hắn, cánh tay vạm vỡ dựng thẳng thủ đao giống như lưỡi dao chém nghiêng tới.

Thủ đao xé rách không khí, vậy mà phát ra tiếng rít chói tai, giống như tiếng máy bay chiến đấu xé gió trên bầu trời, phần cuối lòng bàn tay vậy mà kéo theo một làn khí trắng nhạt.

Bùm!!!

Nam nhân tóc đỏ và Hoắc Tây Mạn va đập dữ dội vào nhau, giống như xe tăng đâm phải voi, hai người ầm ầm lăn ngược ra ngã xuống đất, vừa vặn né tránh hai mũi tên đen từ phía sau lần nữa phóng bắn tới.

Trong chốc lát hai người quần thảo trên boong tàu, nam nhân tóc đỏ vậy mà hoàn toàn bị áp chế, bốn cánh tay liên tục đan xen vào nhau, nhưng cứ cách vài giây, nam nhân tóc đỏ sẽ bị đấm một quyền mạnh vào giữa ngực, đánh cho hắn liên tục hộc máu. Chỉ có thể miễn cưỡng dùng thân trường kiếm màu đỏ đỡ ngang trước ngực.

Bùm!

Lồng ngực hắn bị đánh thủngm nhưng vô số thịt máu nhanh chóng thúc sinh vậy mà ầm ầm bao bọc cánh tay của Hoắc Tây Mạn vào giữa, trói chết cứng lại.

“Lửa!!”

Hắn cuối cùng cũng gầm lên. Nhân khe hở này, toàn thân hắn xù một tiếng bốc lên lượng lớn ngọn lửa. Mang theo một vòng sóng xung kích ngọn lửa, đánh mạnh lên người Hoắc Tây Mạn.

Bùm!!

Hai người phắt tách ra, ánh đỏ chói lọi, sóng xung kích khổng lồ trực tiếp chấn bay Hoắc Tây Mạn đi, nhưng hướng hắn bay đi lại có chút quỷ dị, vậy mà giống như dơi ngoặt hướng trên không trung, trực tiếp rơi thẳng xuống mặt biển.

“Đừng để hắn chạy mất!!!” Nam nhân tóc đỏ gầm lớn.

Giá sách của tôi

Thêm sách này vào giá sách

Chương lỗi / Báo cáo điểm này

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay về trang chủ Phieu Thien Van Hoc, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 Phieu Thien Van Hoc - Trang web đọc tiểu thuyết bay qua bầu trời All rights reserved.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:743
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.