Mẹ sông quán triệt vô số thời không, vô biên vô tận, không ai biết đầu nguồn của nó ở nơi nào, không ai thấy điểm cuối của nó ở chỗ nào, bất kỳ kẻ tu tập Mật Võ nào cũng chỉ có thể nhìn thấy dòng nhánh cuồng bạo cường đại của nó.
Gia Long vừa mới bước vào Mẹ sông, nhìn ra ngoài từ trong nước sông, liền không thể nhìn thấy mảnh vũ trụ tinh không kia nữa, thay vào đó là từng phiến không gian màn chắn quang vinh bảy màu.
"Đây chính là cảnh tượng của Mẹ sông?"
Đây vẫn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy tình hình bản thân phiêu lãng trong Mẹ sông một cách rõ ràng như thế.
Lần trước tích lũy của hắn xa không bằng lần cường đại thâm hậu này, hơn nữa thế giới lần này là thời không có năng lượng cao hơn, khí phách thân thể tích lũy ra cũng tiêu hao chậm hơn lần trước rất nhiều.
Gia Long có thể cảm giác khí phách hóa thành Cửu Đầu Hắc Long của mình đang bị nước sông không ngừng ăn mòn, giống như axit mạnh và kiềm mạnh, bị ăn mòn kịch liệt khiến bề mặt Hắc Long không ngừng cuồn cuộn, bong ra từng chút mảnh vụn và bột màu đen ti ti ti.
"Không biết lần này sẽ đi vào thế giới nào....." Gia Long nhìn thấy sâu trong linh hồn mình, hai hạt hồn chủng hơi trong suốt đang song song lơ lửng, một hạt mang sắc xanh lam băng lãnh, hạt kia thì có màu vàng nhạt của Thánh Hoàng Kinh. Cả hai hạt giống đều như những đóa hoa, nở rộ rực rỡ.
Ong.....
Đột ngột, một cảm giác áp bách to lớn bàng bạc như biển quét qua từ mặt nước sông. Trong cảm giác áp bách ẩn ẩn thấu ra từng trận gầm thét và phẫn nộ san sát.
"Ta ngửi được... mùi hương của Hư Không Truy Lược Giả... hậu duệ Thuật Sĩ....."
"Ở đâu... ở đâu...!"
Cảm giác áp bách khổng lồ đáng sợ làm nước sông Mẹ sông cuồn cuộn không ngừng, kích động dấy lên từng trận sóng lớn. Giống như vòi rồng bão tố vậy.
Từng trận dao động tinh thần thuần túy kia đã khuếch tán ý chí của chủ nhân cảm giác áp bách ra một cách rõ ràng.
Linh hồn Gia Long ngẩng đầu nhìn lên, thấy màn chắn bảy màu ngoài nước sông không ngừng vặn vẹo, phát ra tiếng kêu giòn rắc rắc cùng vết nứt.
"Đó là cái gì....?" Đối phương còn chưa đến gần. Ngoài màn chắn, nó đã mang lại cho hắn một sự uy hiếp cực độ đại họa sắp ập đến, chỉ là dao động ý chí truyền thấu qua thôi cũng đã khiến nước sông cuồn cuộn kịch liệt cuốn lên sóng lớn.
Trong lòng Gia Long hoảng sợ, biết là đã gặp phải sinh vật siêu cấp trong sinh vật hư không. Đành phải cố hết sức thu liễm khí phách, giảm bớt diện tích tiếp xúc với nước sông của mình.
Hắn ẩn ẩn cảm nhận được từ ý chí đối phương mấy cỗ lực lượng cường hoành có khí chất khác nhau, lực lượng kia đồng nguyên với hắn, cũng là lực lượng hồn chủng. Chỉ có điều số lượng hồn chủng của đối phương ít nhất cũng gấp mười lần hắn trở lên.
Tồn tại như vậy không phải thứ hắn có thể kháng cự!
"Sinh vật hư không.... Thảo nào Nadia nhắc nhở ta đừng tùy tiện đi vào hư không..." Gia Long thu liễm tâm thần, trong lòng không có bất kỳ sự sợ hãi nào. Chỉ thuần túy trôi nổi không có mục đích tiến về phía trước theo dòng nước sông Mẹ sông.
Không biết bao lâu, bên ngoài nước sông lại một lần nữa xuất hiện mấy đầu sinh vật hư không có ý chí cường hoành. Hồn chủng ít nhất cũng đạt tới cấp bậc mấy chục khỏa, màu sắc cũng đều ít nhất đến cấp bậc vô sắc. Đều dẫn đến nước sông Mẹ sông không ngừng cuồn cuộn chấn động, điều này cũng làm cho trong lòng Gia Long triệt để ghi nhớ hư không bên ngoài Mẹ sông nguy hiểm đến cỡ nào, việc duy nhất hắn có thể làm chính là thu nhỏ thể tích của mình. Kéo dài thời gian phiêu lưu.
Mỗi lần đi vào Mẹ sông đều là một chuyến hành trình sinh tử khó dò. Một khi khí phách bị ăn mòn triệt để, linh hồn bị ăn mòn trọng thương, vậy thì thứ đang chờ đợi hắn chính là triệt để biến mất trong Mẹ sông, hóa thành ấn ký thuần túy ở trong đó.
Theo số lượng sinh vật hư không cường hoành xuất hiện ngày càng nhiều.
Gia Long cũng dần dần có thể phân biệt tầng thứ sức mạnh của chúng từ khí tức ý chí của chúng.
Chỉ có sinh vật cấp bậc hồn chủng mới có tư cách phát hiện động tĩnh tình hình trong Mẹ sông gần đó. Mà hồn chủng chia thành giai đoạn cơ sở vô sắc, sau đó mới là giai đoạn thất sắc, mỗi một cấp bậc đi lên sẽ mạnh hơn một tầng thứ chất biến.
Những sinh vật phát hiện ra Gia Long này hẳn là ít nhất đều ở giai đoạn vô sắc, tích lũy mấy chục khỏa hồn chủng ở giai đoạn này, có lẽ phương thức tu tập của bọn họ hơi khác biệt với loài người. Gia Long là con người, hiện tại mới có hai khỏa hồn chủng, thậm chí ngay cả màu sắc bản thân của hồn chủng cũng chưa tẩy trừ sạch sẽ. Nói cách khác còn chưa bước vào giai đoạn vô sắc, ngay cả cơ sở của giai đoạn hồn chủng cũng chưa bước vào.
Nhưng điểm khá hơn của hắn là, giai đoạn vô sắc chỉ cần tích lũy năm khỏa hồn chủng, sau khi toàn bộ tinh hóa vô sắc, là có thể bước vào giai đoạn tiếp theo.
Trên con đường này không biết phiêu lưu bao lâu, dần dần, Gia Long cảm nhận được tốc độ dòng chảy của sông hình như chậm lại, không còn xiết chảy như lúc mới bắt đầu nữa.
Khí phách của hắn cũng gần như bị ăn mòn hơn nửa, còn lại khoảng năm phần một. Hắn cảm giác mình dường như thuận theo trôi vào một phiến phân nhánh có rất nhiều ngã rẽ, một trận chấn động, hắn dường như đụng phải màn chắn, trực tiếp chảy vào một nhánh rẽ rất chật hẹp.
Theo dòng chảy của nhánh rẽ giảm chậm lại, hắn có thể thông qua hồn chủng cảm nhận được màn chắn bảy màu xung quanh dường như mong manh hơn một chút, ngày càng mỏng manh.
Lại không biết là qua bao lâu, khí phách của Gia Long đã tiêu hao sạch sẽ hoàn toàn, hiện tại là đang dùng lực lượng tinh thần linh hồn tản ra từ bản thể hồn chủng của bản thân để chống lại sự ăn mòn.
Cũng may hai hạt hồn chủng cường hoành hơn một hạt rất nhiều, tốc độ ăn mòn cũng trở nên chậm hơn rất nhiều.
Hắn trôi nổi dọc theo dòng sông nhanh chóng tiến về phía trước, khí phách biến mất, trong lòng hắn cũng bắt đầu nôn nóng, dù sao lực lượng hồn chủng cũng là vốn liếng mà hắn khó khăn lắm mới trải qua hai thế giới tích lũy xuống, hiện tại ăn mòn một phần là thiếu đi một phần, kéo dài lâu thêm nữa một khi hồn chủng vỡ đi một hạt, thì cũng tương đương với sự vất vả của một thế giới của hắn hoàn toàn công toi!
Tốc độ dòng chảy nhánh sông Mẹ sông ngày càng chậm, giống như phía trước có thứ gì đó cản lại vậy.
Gia Long trôi dạt chậm rãi theo dòng nước màu vàng nhạt, tiến lên chậm chạp, dần dần hắn phát hiện, nước sông xung quanh lại bắt đầu chuyển đổi màu sắc, biến thành màu xanh nhạt lúc ban đầu hắn nhìn thấy Mẹ sông.
Từ màu vàng nhạt biến thành vàng xanh, sau đó biến thành màu xanh nhạt.
Ở giữa dòng nước, hắn thu nhỏ thành một vật giống như quả cầu tròn màu đen, theo dòng nước, giống như những tạp vật trôi nổi khác lúc nổi lúc chìm, không ngừng bị cọ rửa mang đi.
Gia Long nhìn sang trái phải, chiều rộng của nhánh rẽ đã từ không thấy bờ lúc ban đầu, cho đến hiện tại chỉ có khoảng cách mấy mét.
"Mấy ngày nay, loại sinh vật hư không cường hoành kia cũng đã biến mất gần hết rồi."
Gia Long không thể phán đoán ngày tháng, chỉ có thể ước lượng theo quan niệm thời gian đại khái của mình. Sinh vật hư không cường hoành vốn bắt đầu xuất hiện thường xuyên, lúc này đã không còn xuất hiện nữa. Hiển nhiên Mẹ sông đã đi vào một phương hướng tương đối ẩn nấp.
Hắn nhìn sang trái phải, trong nước sông bốn mặt trên dưới thỉnh thoảng lại trôi nổi tạp vật giống như hắn, có cái là mảnh xương trắng hếu, có cái là một loại kim loại kỳ dị, còn có một nửa chiếc lông vũ thối rữa, thậm chí hắn còn nhìn thấy phiến lá của một loại thực vật nào đó trong nước sông.
Nhưng duy chỉ không có vật chất linh hồn bốn phía trôi dạt giống như hắn.
Không chỉ xung quanh này, phiêu lưu lâu như vậy, hắn cũng vẫn luôn không nhìn thấy bất kỳ tồn tại nào tương tự như mình. Toàn bộ Mẹ sông giống như không có sự sống tồn tại vậy.
Thời gian từng chút một trôi qua...
Rất nhanh, màn chắn bảy màu hình vòm tròn phía trên Mẹ sông cuối cùng cũng ẩn ẩn hiện ra một chút vết nứt.
Lại qua không lâu lắm, những vết nứt này dần dần diễn biến thành từng cái lỗ thủng lớn nhỏ khác nhau, có cái chỉ lớn bằng con kiến, có cái thì lớn bằng nắm tay.
Gia Long nhìn ra ngoài theo những lỗ thủng này, chỉ có thể nhìn thấy từng đoàn khí đen đang xoay tròn, giống như xoáy nước vô cùng thâm thúy, hoàn toàn không biết bên ngoài là thông đến nơi nào.
Nhưng tình huống của hắn đã không cho phép hắn chần chừ nữa, trong hai hạt hạt giống linh hồn, đã có một hạt xuất hiện dấu hiệu dung hòa chậm chạp, nếu như không tìm cách rời khỏi nước sông nữa, chỉ sợ qua mấy ngày nữa hắn sẽ bị ăn mòn mất một hạt hồn chủng!
Không thể cứ tiếp tục như vậy! Phải tìm một cái lỗ thủng rời khỏi nơi này!" Trong lòng Gia Long hạ quyết tâm. Nhận thức của hắn bắt đầu kiểm tra từng chút một dọc theo màn chắn màu sắc phía trên Mẹ sông. Những lỗ thủng đó đều quá nhỏ, hoàn toàn không chứa nổi thân thể hắn, chỉ có lỗ thủng lớn bằng chậu mặt mới có thể giúp hắn thông qua thành công.
Hắn có thể cảm nhận được từ khí đen truyền đến từ những lỗ thủng này, chúng hình như đều thông đến từng thế giới vũ trụ chưa biết. Không ai nói rõ trong những thế giới vũ trụ này rốt cuộc có nguy hiểm gì, nhưng hiện tại hắn không còn sự lựa chọn nào khác.
Cuối cùng, hắn bỗng nhiên nhìn thấy một cái lỗ thủng lớn bằng chậu mặt.
Lúc sắp trôi dạt theo dòng nước qua đó, Gia Long bỗng nhiên bộc phát ra một đạo lực lượng tinh thần ở phía dưới. Lực lượng tinh thần kết hợp với nước sông khí phách của Mẹ sông, hóa thành một đạo lực xung kích thực chất mạnh mẽ, oanh một tiếng mang theo hắn xông ra mặt nước.
Ào một tiếng, Gia Long bỗng nhiên xông phá nước sông, hướng thẳng về phía lỗ thủng kia bay vút đi.
Oanh!!
Đúng lúc này, một làn sóng nước không nhỏ dấy lên, hung hăng bao bọc lấy hắn, kéo ngược trở về một lần nữa.
Bụp một tiếng, Gia Long vậy mà lại bị nước sông Mẹ sông kéo giật ngược trở lại.
Hắn đại kinh, lại một lần nữa bộc phát muốn dốc sức giãy giụa, nhưng đợi đến khi hắn giãy giụa thoát khỏi sự bao bọc, lỗ thủng kia đã hoàn toàn rời khỏi vị trí ban đầu.
"Đáng chết!" Gia Long lại bị bao bọc đưa về Mẹ sông, cảm giác được hồn chủng của mình lại một lần nữa hòa tan nhẹ một chút, trong lòng đau xót không thôi. Đây chính làtinh hoa ngộ đạo mà hắn trải qua hai đời mới thực sự ngưng tụ được, hiện tại bất cứ lúc nào cũng ở trong trạng thái sắp hòa tan.
Hắn đã cảm nhận được, Mẹ sông dường như bản thân có một loại bản năng vô danh, đối với sinh mạng trôi nổi trong nước sông lâu như hắn, đã coi hắn như một phần của Mẹ sông, không dễ dàng để hắn tách ra.
Cái lỗ trống kia đã hoàn toàn bỏ lỡ, dòng nước tuy chậm, nhưng lại cực kỳ kiên định mang theo hắn xông đi về phía xa.
Thảo nào những lỗ trống này nhiều như vậy, nước sông Mẹ sông vậy mà lại không chảy rò rỉ theo đó ra ngoài."
Trong lòng Gia Long sáng tỏ.
"Đành phải đợi cơ hội lần sau thôi..."
Hắn lẳng lặng chờ đợi, cũng may nhánh sông này của Mẹ sông dường như ngày càng chật hẹp, màn chắn bảy màu xung quanh xuất hiện ngày càng nhiều lỗ thủng lớn nhỏ khác nhau, những lỗ thủng này không ngoại lệ đều là xoáy nước khí đen đang xoay tròn. Có cái lớn bằng cái móng tay, có cái lớn bằng cái đầu người, nhưng loại lớn bằng chậu mặt thì vẫn rất khó xuất hiện.
Gia Long âm thầm chờ đợi, không mất bao lâu, lại có một cái lỗ trống lớn cỡ cái chậu tắm xuất hiện trong tầm mắt của hắn.
"Chính là cái này!" Hắn thả lỏng nhận thức, xác định vị trí chính xác của lỗ trống, sau đó bắt đầu tích lũy tất cả lực lượng. Hắn biết, một khi ra tay thì nhất định phải xông ra ngay khoảnh khắc Mẹ sông chưa phản ứng kịp, nếu không lại có thể bị kéo ngược trở lại giống như lần trước.
Hố đen càng lúc càng gần... càng lúc càng gần....(Còn tiếp..)