“Linh hồn của ngươi xảy ra dị biến, loại dị biến này mang theo một thứ biến hóa kỳ lạ.... Để ta giúp ngươi một tay.”
Lời còn chưa dứt, đối phương chợt biến mất thân hình, ngay khoảnh khắc thân hình nó biến mất, Hoắc Tây Mạn bỗng nhiên cảm thấy đầu mình đau nhói.
A!!!
Hắn bỗng ngửa đầu gầm thét lên.
Cơn đau đớn kịch liệt ấy tuôn trào trong chớp mắt, khiến hắn trở tay không kịp, giống như một chiếc búa lớn giáng mạnh vào đầu hắn. Nhất thời ngũ quan ý thức đều bị nỗi đau đớn dữ dội chiếm cứ lấp đầy.
Xoẹt một tiếng.
Trong lúc hoảng hốt, Hoắc Tây Mạn dường như nghe thấy tiếng thứ gì đó bị xé rách. Sau đó một cảm giác tự do kỳ lạ trào dâng trong lòng hắn.
“Ngươi được tự do rồi....” Một giọng nói vang vọng trong màn mưa.
Hoắc Tây Mạn mơ màng cúi đầu xuống, lại thấy cơ thể mình đã trở lại bình thường, mọi chuyện vừa rồi dường như chỉ là ảo giác.
Mà thứ cảm giác kỳ lạ vẫn luôn ở tận sâu trong nội tâm, vẫn luôn bị Gia Long khống chế bấy lâu nay, lúc này vậy mà lại hoàn toàn biến mất.
“Ta được tự do rồi sao?” Hắn lẩm bẩm tự hỏi.
Hắn cảm thấy bản thân dường như vừa cướp đoạt được thứ gì đó từ chỗ của sư phụ. Cảm giác này vô duyên vô cớ lại quỷ dị mà kỳ diệu. Lúc này hắn có một thứ cảm giác cường đại chưa từng có, bên trong cơ thể nguồn năng lượng cuồn cuộn không ngừng tuần hoàn sinh ra sức mạnh vô cùng tận, tựa hồ một quyền có thể đánh nứt đại địa, đánh nát bất kỳ vật gì cản trở trước mặt.
Hắn ngồi xổm xuống, nhanh chóng lục lọi trên người Đạt Mỗ lấy ra chiếc mặt nạ nguyên vẹn kia, nhét chặt vào trong ngực.
“Không thể quay về được nữa.....” Hắn thấp giọng lẩm bẩm, cuối cùng liếc nhìn thi thể Đạt Mỗ một cái, thân hình lóe lên, trực tiếp biến mất trong màn mưa tầm tã.
---❊ ❖ ❊---
Thánh Quyền Cung
Gia Long chợt cảm thấy một cơn đau nhói tựa như xé rách truyền ra từ trong tâm trí mình.
Hừm...
Hắn đột ngột ôm lấy đầu, đứng ở giữa đại sảnh tối tăm, nhất thời suýt chút nữa không kìm nén được mà rịn ra mồ hôi lạnh.
“Đây là....!?”
Cơn đau đến thật kỳ lạ, nhưng lại mang theo một cảm giác bất ngờ quỷ dị.
Hắn đột ngột ngẩng đầu lên, nhìn về một phương hướng nào đó ngoài cung.
“Là linh hồn dẫn tử..... Có người đã thoát khỏi sự khống chế của ta! Xé rách cướp đi một phần linh hồn dẫn tử của ta!! Là ai!!??” Lòng hắn chấn động.
Hắn nhắm mắt lại, nhanh chóng cảm ứng thật kỹ khí tức linh hồn dẫn tử mà mình đã phân tán ra ngoài.
Khí tức dày đặc giống như những vì sao lốm đốm, phân bố trong không gian tinh thần tăm tối của hắn. Mà đúng lúc này, trong đó có hai ngôi sao linh hồn dẫn tử lớn nhất, lúc này vậy mà lại có một ngôi nhanh chóng mờ đi, một ngôi càng lúc càng sáng rực, thậm chí đang nhanh chóng trở nên trong suốt! Truyền ra một cảm giác tách rời không thể tránh khỏi.
“Là Đạt Mỗ và Hoắc Tây Mạn!” Lòng Gia Long lạnh buốt. “Đạt Mỗ đã chết..... Hoắc Tây Mạn hấp thụ khí phách Thủy Điểu Quyền cực còn lại... Nhưng sao hắn có thể thoát khỏi sự khống chế linh hồn dẫn tử của ta, sao hắn có thể xé rách khí tức linh hồn của ta!!??”
‘Quả nhiên giống như ta dự đoán, ngươi gặp phiền phức rồi. Gia Long.’ Hắc Tát Tư trầm giọng nói.
Gia Long trầm mặc không nói. Chỉ là từng đợt đau đầu kích thích gân xanh trên mặt hắn càng lúc càng hằn rõ hơn, mang lại cho người ta một cảm giác dữ tợn.
Theo nguyên lý mà xét, Hoắc Tây Mạn cho dù có hấp thụ giết chết Đạt Mỗ, cũng không thể nào thoát khỏi sự khống chế của mình, nhưng hiện tại xem ra, hắn ta thật sự đã cướp đoạt hoàn toàn một phần khí tức linh hồn thuộc về mình. Sau khi chiếm làm của riêng, thậm chí còn thành công thoát khỏi sự khống chế tinh thần của mình.
Nhất định có ngoại lực đang giúp hắn!
“Là ai! Ai đang giúp hắn!? Ai có thể giúp hắn!!??” Gia Long trầm giọng hỏi.
Tổn thất tia khí tức linh hồn dẫn tử này, đối với hắn mà nói không phải là một rắc rối nhỏ, bản thân linh hồn mang đặc tính viên mãn, một khi bị xé rách một phần, sẽ xuất hiện sơ hở chí mạng trên linh hồn. Nếu không nhanh chóng tiến hành bù đắp, một khi có đối thủ cùng cấp độ tiến hành tấn công linh hồn nhắm vào hắn. Với trạng thái hiện tại của Gia Long, rất có thể sẽ bị đánh tan hoàn toàn trong một khoảng thời gian ngắn.
‘Ngươi phải nhanh chóng vá lại vết thương linh hồn! Bằng không đợi Nadia xuất hiện, chỉ cần một ánh mắt ả ta cũng có thể giết chết ngươi!!’ Hắc Tát Tư nghiêm túc nói. ‘Giữa các cao thủ không dung dịch cho mảy may điểm yếu và khiếm khuyết rõ ràng nào, sai một bước, đi đường nào cũng sai! Đây sẽ là chí mạng!’
“Trên thế giới này sao có thể có thủ đoạn nhắm vào linh hồn?!” Gia Long cảm thấy cơn đau đầu dần thuyên giảm. Sắc mặt có chút khó coi.
‘Thế giới này lớn như vậy, cho dù xuất hiện một số sự huyền bí khác biệt thì cũng rất bình thường. Điều quan trọng nhất bây giờ là ngươi phải nhanh chóng tìm thấy Hoắc Tây Mạn, thu hồi lại khí tức linh hồn đã bị xé rách của ngươi! Đối với người bình thường mà nói đây có lẽ chỉ là một tia một sợi khí tức linh hồn vô cùng nhỏ bé, cho dù mất đi cũng không gây ảnh hưởng lớn. Nhưng đối với cao thủ đặc biệt là cao thủ đỉnh êm mà nói, trong sự không viên mãn chỉ cần mang theo một chút điểm khuyết nhỏ, điểm khuyết này sẽ bị phóng đại vô hạn.’ Hắc Tát Tư trầm giọng nhắc nhở.
“Là ta sơ suất rồi....” Sắc mặt Gia Long hơi tái xanh, đây là lần đầu tiên hắn chịu thiệt lớn nhường này. Ở thế giới này, hắn vẫn luôn thuận buồm xuôi gió, hoàn toàn không có đối thủ nào, cho dù là Tử Đồ cũng không đặt vào trong mắt. Cùng lắm chỉ là mấy con gián đánh không chết. Toàn bộ tinh thần của hắn đều đặt lên người Nadia, cứ nghĩ rằng chỉ có Nadia mới là đối thủ thực sự của hắn, mà hiện tại có người đã giáng cho hắn một đòn nặng nề!
‘Linh hồn đối với bất kỳ sinh mạng nào cũng vô cùng quan trọng, cho dù là một tia khí tức linh hồn dẫn tử do ngươi phân tách ra, thì cũng sẽ sinh ra ảnh hưởng quân đoàn mang theo thuộc hạ cùng ngươi mạnh lên, chưa kể còn có rất nhiều tác dụng và ảnh hưởng huyền bí mà chúng ta chưa phát hiện ra. Đây là phần tuyệt đối không thể xem thường.’
Gia Long trầm mặc không nói, hắn nghĩ đến rất nhiều sợi khí tức linh hồn mà mấy năm nay mình liên tục phân tách ra, nếu tất cả đều bị người ta cưỡng ép xé rách.... Bản thể linh hồn của hắn rất có thể sẽ bị ép rơi vào trạng thái suy yếu vĩnh viễn...
Vừa nghĩ đến đây, hắn đột ngột quay người bước về phía đại cừa.
Hắn phải nhanh chóng thu hồi tất cả linh hồn dẫn tử đã phân tán ra ngoài, cho dù làm vậy sẽ dẫn đến việc thực lực của thuộc hạ bị tổn thất lớn, nhưng lúc này hắn cũng không màng được nhiều như vậy nữa!
Đạt Mỗ chiến tử, Hoắc Tây Mạn phản trốn! Hậu quả do việc này gây ra rất nghiêm trọng!
‘Ngươi muốn đi thu hồi tất cả dẫn tử ư? Không cần thiết.’ Hắc Tát Tư lên tiếng, ‘Loại dẫn tử cấp quân đoàn này không phải lúc nào cũng có thể xé rách được, cần thời cơ rất đặc biệt, thủ hạ của ngươi cũng chỉ có Đạt Mỗ và Hoắc Tây Mạn mới có khả năng xuất hiện thời cơ biến hóa này, những kẻ khác là không thể. Hơn nữa xé rách một lần tiêu hao đối với đối phương cũng là vô cùng lớn! Đây là động tác ở tầng cấp linh hồn, không phải đơn giản như vậy là có thể hoàn thành. Hơn nữa ảnh hưởng của khí tức linh hồn đối với bản thể không thể chồng chéo, hiệu quả tổn thất một tia và tổn thất một trăm tia là như nhau. Tổn thất này đối với tổng lượng bản thể linh hồn vốn vô cùng nhỏ bé, chỉ là tạo ra khoảng trống và sơ hở trên sự viên mãn của trạng thái cảnh giới mới là phiền phức nhất.’
‘Tuy nhiên, mặc dù không chịu ảnh hưởng, hoặc khả năng ảnh hưởng rất thấp, nhưng ta vẫn khuyên ngươi nên mang tất cả mọi người trong cung ra kiểm tra một lượt. Phát hiện trạng thái bất thường thì bắt buộc phải theo dõi thật kỹ!’ Hắc Tát Tư đề nghị.
“Quan trọng nhất bây giờ, vẫn là bắt Hoắc Tây Mạn về.” Gia Long đẩy cửa lớn ra, sải bước đi ra khỏi thạch sảnh, dưới ánh mắt cung kính cúi đầu của các đệ tử canh giữ ngoài cửa, hắn nhanh chóng bước về phía phòng diễn võ của học viên.
Cái chết của Đạt Mỗ, sự phản trốn của Hoắc Tây Mạn, Thánh Quyền Cung bỗng chốc mất đi hai đại thượng vị cấp, ảnh hưởng đối với toàn bộ Thánh Quyền Cung là rất lớn, hắn phải lập tức đưa ra bố trí, sau đó giải quyết vấn đề xé rách linh hồn.
Chỉ có giết chết Hoắc Tây Mạn, mới có thể triệt để thu hồi khí tức linh hồn đã mất của mình, bù đắp khuyết điểm trên linh hồn.
---❊ ❖ ❊---
Lạp Phỉ Nhi lặng lẽ đứng ở cửa mật thất trong cung, xung quanh không một bóng người, kẻ tuần tra duy nhất cũng vừa mới đi qua nơi này, lúc này chính là khoảng trống giữa hai lần tuần tra. Trong Thánh Quyền Cung tổng cộng có mười lăm gian mật thất như vậy, nàng ta đã thăm dò hơn mười gian rồi, mục đích của nàng ta là tìm mặt nạ Vô Miên Chi Diện do Thánh Quyền Cung thu thập, toàn bộ Thánh Quyền Cung thu thập không dưới sáu chiếc mặt nạ, nhất định là được cất giấu ở một nơi ẩn giấu nào đó. Chỉ cần tìm được, nàng ta liền có thể nhanh chóng dùng Vu thuật do mẫu thân Vu Vương chuẩn bị để chế tạo mặt nạ giả, lặng lẽ mang mặt nạ thật đi.
Nhẹ nhàng đẩy cửa đá của gian mật thất này ra, Lạp Phỉ Nhi lặng lẽ đi vào, nhanh chóng quét mắt một vòng, ngoại trừ chân nến chiếu sáng cần thiết cùng bàn ghế và những thứ tương tự ra, thì không còn vật bày trí nào khác.
Nàng ta nhanh chóng lấy ra một vật trang sức nhỏ màu trắng dùng làm đồ trang trí trên váy của mình, khẽ lắc một cái, lập tức vật trang sức phát ra một tia sáng trắng mờ ảo, quét qua một lượt trong mật thất rồi biến mất.
“Lại thế này...” Ánh mắt Lạp Phỉ Nhi hơi tối lại, có chút thất vọng chuẩn bị rút lui.
Đột nhiên vật trang sức màu trắng lại một lần nữa lóe lên ánh sáng trắng, vèo một tiếng chiếu thẳng vào bức tường đối diện cửa mật thất.
“Đây là!!?” Lạp Phỉ Nhi nheo hai mắt lại, biết rằng Vu khí dò tìm do mẫu thân Vu Vương cho sẽ không vô duyên vô cớ phản ứng.
Nàng ta nhanh chóng bước qua, ánh sáng trắng của Vu khí trong tay vậy mà lại chiếu bức tường ở chỗ đó thành trạng thái bán trong suốt giống như thủy tinh. Có thể xuyên qua bên ngoài nhìn thấy tình hình bên trong tường thể.
Chỉ thấy bên trong tường thể hiên ngang có một khoang trống hình trụ không lớn không nhỏ, bên trong dường như đang đặt một cuốn sách, một cuốn sách dày cộp vỏ màu đen.
Không biết thế nào, cuốn sách này mang lại cho Lạp Phỉ Nhi một thứ cảm giác quỷ dị kỳ lạ khó tả. Tựa như thứ nàng ta nhìn thấy không chỉ là một cuốn sách, mà là một sinh vật sống có sinh mệnh.
“Thứ này... nhất định là bảo vật quan trọng của Gia Long!” Lạp Phỉ Nhi nghiến răng, lật tay lấy ra từ túi nhỏ bên hông váy một tấm bìa giấy chiếc ô đỏ mỏng manh, trên đó chi chít dường như dùng máu viết rất nhiều ký hiệu kỳ lạ.
Loại bìa giấy này tổng cộng có ba tấm, là Vu khí đặc biệt có năng lực truyền tống trong thời gian ngắn, là Vu khí trân quý dùng một lần tốn rất nhiều tâm sức mới chế tạo ra được, hiện tại thứ này sớm đã không còn nguyên liệu chế tạo, chỉ còn lại năm tấm, toàn bộ đều nằm trong tay Sư Tử Chi Mẫu, mà hiện tại để đối phó với Gia Long, mẫu thân Vu Vương - Sư Tử Chi Mẫu vậy mà lại nỡ lấy ra một lúc ba tấm, để Lạp Phỉ Nhi đem bảo vật truyền tống ra khỏi Thánh Quyền Cung.
“Có thể giấu ở nơi ẩn giấu thế này....” Nàng ta vươn tay ấn lên mặt tường, bắt đầu cẩn thận kiểm tra công tắc ở đây. Chỉ cần lấy được đồ vật đặt lên tấm bìa giấy, sau đó nhẹ nhàng kích hoạt, là có thể tức khắc truyền đưa đồ vật đi.
Sau một hồi mò mẫm, nàng ta nhanh chóng phát hiện ra một chỗ trên vách tường hơi trơn bóng và sạch sẽ hơn những chỗ khác, vươn tay khẽ khoét vào đó, vậy mà lập tức khoét ra một vòng tròn nhỏ từ vách tường.
Dùng sức kéo một cái.
Vù một tiếng vang nhỏ, trên vách tường lập tức tự động lồi ra một khối đá hình chữ nhật lớn, chính giữa khối đá khảm một cột kim loại hình trụ. Trên cột có vòng tròn để kéo.