Thế Giới Tu Tiên Kinh Dị

Lượt đọc: 6634 | 5 Đánh giá: 5,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 317
Người chết tìm tới cửa

❊ ❊ ❊

Chu Phàm vừa tỉnh lại, việc đầu tiên là thực thể hóa ba món đồ câu được tối qua. Điển tịch "Xích Cực Cửu Quỷ Kinh" được hắn đặt vào thức hải như mọi khi. Còn đan dược và Vân Âm Đinh đặt cùng chỗ với "Xích Cực Cửu Quỷ Kinh" thì được hắn cẩn thận cất đi.

Chỉ riêng "Thế Tử Liễm" (mặt nạ thế mạng) còn lại, hắn cầm trong tay suy nghĩ một lát, rồi vẫn cởi áo dài, vỗ tấm da người lên sau lưng.

Da người tỏa ra ánh sáng đen kịt, chậm rãi dung nhập vào da thịt sau lưng hắn, một khuôn mặt quỷ nữ hiện lên trên lưng, nhìn cứ như một hình xăm vô cùng đặc biệt.

Như vậy nếu thật sự xuất hiện nguyền rủa tất tử hoặc quỷ độc, Thế Tử Liễm cũng có thể lập tức phát huy tác dụng cần có.

Chu Phàm mặc áo dài vào, lúc này mới ngân nga điệu hát nhỏ, dẫn theo Lão Huynh rời khỏi nơi ở.

Đến phủ Nghi Loan Ti, ngồi với Lý Cửu Nguyệt trong phủ nửa buổi sáng cũng không có chuyện gì xảy ra.

Dù sao gần đây nhân thủ đã rút về Thiên Lương thành, quái dị trong thành đều đã bị các đội ngũ tìm quái dị và Lực Sĩ Thám Quỷ Viên của người đeo mặt nạ dọn dẹp sạch sẽ. Mà phạm vi chức trách của tổ Chu Phàm và Lý Cửu Nguyệt vẫn giống như trước, phụ trách các vụ án quái dị xảy ra trong thành.

Vốn tưởng buổi chiều cũng sẽ bình yên vô sự, ai ngờ chiều vừa mới bắt đầu, tiểu lại trong phủ đã vào thông báo, nói Cát bộ đầu của Thiên Lương Lý Nha tìm bọn họ.

Điều này khiến hai người Chu Phàm đang uể oải tinh thần chấn động, bọn họ vội vàng đi gặp Cát bộ đầu.

Cát bộ đầu vẻ mặt ngưng trọng mà lại quái dị, liếc nhìn Chu Phàm một cái.

"Vụ án gì?" Chu Phàm nhìn ra sắc mặt Cát bộ đầu không đúng, trong lòng thầm thấy kỳ lạ.

"Có người muốn gặp cậu." Cát bộ đầu nhìn Chu Phàm nói.

"Ai?" Chu Phàm hỏi.

"Một người chết." Cát bộ đầu thở dài nói.

Dãy nhà dân ở Đông Phường đã bị bộ khoái bao vây.

Bộ khoái đã đuổi đám bách tính hóng hớt đi, chỉ còn một phụ nữ dẫn theo đôi con trai con gái đang khóc lóc lau nước mắt, dãy nhà dân kia chính là nhà của họ.

Lúc Chu Phàm và Lý Cửu Nguyệt theo Cát bộ đầu đến nơi này, vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng ấy.

"Cậu có quen họ không?" Lý Cửu Nguyệt liếc nhìn người phụ nữ cùng con cái bà ta.

Chu Phàm lắc đầu, nếu là người hắn từng tiếp xúc, chắc chắn hắn phải có ấn tượng mới đúng.

Bộ khoái nhường đường, Chu Phàm, Lý Cửu Nguyệt cùng Cát bộ đầu bước vào trong, đi tới trước cửa ngôi nhà dân đang mở rộng.

Tại chính sảnh của ngôi nhà, có một người đang khoanh chân ngồi. Người này tóc tai rũ rượi, mái tóc đen rủ xuống đất, tóc đen rất dài, chồng chất trên mặt đất thành từng vòng, sắp phủ qua chân hắn, đồng thời che khuất cả người hắn.

Chỉ có thể lờ mờ phân biệt qua lớp áo vải xám cùng thân hình lộ ra giữa khe tóc rậm rạp, đây là một nam tử.

Thậm chí ngũ quan trên mặt cũng có chút nhìn không rõ.

Chu Phàm không tùy tiện đi vào, hắn chỉ đứng trước cửa, nheo mắt cẩn thận quan sát nam tử đã chết theo lời Cát bộ đầu nói.

Nam tử là chủ nhà, tên là Lý Tiền Vĩnh, năm nay ba mươi tám tuổi. Theo lời vợ hắn kể, vào buổi sáng, đột nhiên hắn ngồi xuống đất, tóc không ngừng dài ra, sau đó liền thành cái bộ dạng quỷ quái này mà chết đi.

Vợ hắn thấy chồng đột nhiên biến thành bộ dạng này, liền gọi vài tiếng, nhưng chồng không đáp lại. Sau khi xác nhận chồng đã mất hơi thở, vì sự việc quỷ dị, người phụ nữ liền vội vàng đi báo quan với Thiên Lương Lý Nha.

Cát bộ đầu dẫn người qua đây, kiểm tra lục soát một phen, tìm thấy một tờ giấy trên người Lý Tiền Vĩnh.

Tờ giấy đó hiện đang nằm trong tay Chu Phàm, hắn lại trải tờ giấy ra nhìn, trên giấy viết: "Ta muốn gặp Chu Phàm Chu Lực Sĩ của phủ Nghi Loan Ti".

Tờ giấy đã được Cát bộ đầu xác nhận không có vấn đề mới mang qua cho Chu Phàm.

Sau khi nghe Cát bộ đầu mô tả xong, để đề phòng vạn nhất, Chu Phàm lại dán thêm Cấm Tà Phù, mới nhận lấy tờ giấy này.

Tờ giấy rất bình thường, chắc không có cạm bẫy, nhưng câu nói trên đó rất kỳ quái.

Chu Phàm xác nhận bản thân không quen biết Lý Tiền Vĩnh. Hắn mới đến Thiên Lương thành chưa đầy một tháng, vòng giao thiệp bình thường chỉ giới hạn ở Nghi Loan Ti, Thiên Lương Lý Nha cùng mấy chỗ ăn uống, sao có thể quen biết Lý Tiền Vĩnh này?

Nhưng hắn ở Thiên Lương thành cũng đã được một thời gian, có người trong thành quen biết hắn cũng không phải chuyện gì kỳ lạ.

"Xác nhận đây là bút tích của Lý Tiền Vĩnh sao?" Chu Phàm suy nghĩ một chút rồi hỏi.

Thời đại này người biết chữ không nhiều, nhưng Lý Tiền Vĩnh này là thư ký cho nhà một viên ngoại ở Tây Phường, hắn biết viết chữ.

"Vợ hắn là Lý thị nói nàng nhận ra chữ của tướng công, nói chữ trên tờ giấy chính là do tướng công nàng viết." Cát bộ đầu đáp.

Chu Phàm cau mày lại. Nếu là vậy, khả năng cao là có kẻ nào đó ép Lý Tiền Vĩnh viết ra dòng chữ này, rồi sau đó giết chết Lý Tiền Vĩnh, vòng vo tam quốc đều là muốn dẫn hắn tới đây sao?

Lý Tiền Vĩnh chết ly kỳ như vậy, có khả năng là do quái dị gây ra, hoặc chết bởi loại tà thuật nào đó của con người thi triển.

Kẻ có thể điều khiển quái dị có thể là người đeo mặt nạ... Nếu là người đeo mặt nạ, tại sao lại nhắm vào hắn chứ?

Chẳng lẽ là vì con Thổ Thi Trùng ngày hôm qua sao? Nếu không phải người đeo mặt nạ, vậy thì là ai nhắm vào hắn?

Bất kể là ai, cái xác trong nhà có ẩn giấu cạm bẫy gì không?

Chỉ là vợ con Lý Tiền Vĩnh, Cát bộ đầu, bọn bộ khoái đã sớm ra ra vào vào trong nhà vài lần, nếu có cạm bẫy, lẽ ra nên kích hoạt mới đúng.

Hay là cạm bẫy đó cần có hắn mới kích hoạt được?

"Chu huynh, huynh đừng vào đó, để ta thay huynh vào xem sao." Lý Cửu Nguyệt thấy Chu Phàm trầm mặc, cười nói.

"Chu Lực Sĩ, Lý Lực Sĩ, người này dù sao đã chết, hiện trường lại không phát hiện sự tồn tại của quái dị, hay là cái xác này cứ để Thiên Lương Lý Nha chúng tôi xử lý đi." Cát bộ đầu vẻ mặt bình tĩnh nói.

Cát bộ đầu cũng thầm cảm thấy, vụ án này e là nhắm vào Chu Phàm mà đến, đã như vậy, không bằng cứ để bọn họ xử lý.

Cho dù vụ án này không phá được cũng không tính là chuyện lớn gì, nhưng nếu Chu Phàm vì vụ án này mà gặp bất trắc, ông ta cũng sẽ bị cấp trên trách cứ.

Cát bộ đầu bảo Chu Phàm tới, chỉ là muốn Chu Phàm biết có chuyện như vậy mà thôi.

Lý Cửu Nguyệt và Cát bộ đầu đều đang đợi quyết định của Chu Phàm.

Chu Phàm trầm mặc một lát mới lắc đầu nói: "Đối phương đã nhắm vào ta mà đến, trốn tránh cũng không phải chuyện tốt gì, ta vào xem sao."

Là phúc không phải họa, là họa không tránh khỏi, trong sảnh không chừng có lưu lại dấu vết gì của kẻ địch.

Còn về nguy hiểm có lẽ sẽ có, nhưng nếu hắn không ứng đối, đối phương không chừng sẽ còn tiếp tục giết người để lại tờ giấy, ép hắn phải đối mặt, hắn không thể cứ trốn tránh mãi được.

Hắn là Lực Sĩ của Nghi Loan Ti, đối mặt với quái dị hay bất kỳ nguy hiểm nào, vốn dĩ chính là công việc của hắn.

Chu Phàm liếc nhìn Cấm Tà Phù trên cánh tay mình, trầm giọng nói: "Lão Huynh, có phát hiện gì không?"

Lão Huynh vẫn luôn nằm phục ở đó bước lên trước, nó dùng mũi ngửi ngửi vào trong sảnh, sau đó lông trên người dựng đứng lên, răng nanh lộ ra khỏi miệng, gầm gừ thấp giọng về phía cái xác đang ngồi trong sảnh.

"Xem ra cái xác này ẩn giấu thứ gì đó." Chu Phàm cười lạnh, rút ra thanh gỉ đao mảnh dài, dán thêm phù lục, cẩn thận bước vào trong sảnh.

Lý Cửu Nguyệt theo sau Chu Phàm, hắn cũng rút ra thanh trường kiếm màu vàng kim, dán phù lục lên.

Cát bộ đầu sắc mặt hơi biến đổi, lùi lại vài bước. Bọn họ ra ra vào vào đều không phát hiện gì, nếu cái xác đó xảy ra biến hóa gì trong lúc họ đang lục soát, thì bọn họ thảm rồi.

Đã có hai vị Lực Sĩ là Chu Phàm tiếp nhận, ông ta đương nhiên sẽ không vào trong gây thêm phiền phức.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:252
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »