Thế Giới Tu Tiên Kinh Dị

Lượt đọc: 6634 | 5 Đánh giá: 5,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 359
Thổ lộ

❊ ❊ ❊

Chu Phàm không dưng rùng mình một cái, tựa như có thứ gì đó đang nhìn trộm hắn từ đằng xa.

Hắn nhớ tới Nấm Tổ đã trốn thoát, trầm mặc một lát, rồi lắc đầu, lại bận rộn tiếp.

Gió lạnh thổi qua cổ thành, bên chân trời có ánh sáng bạc mờ nhạt lóe lên.

Cổ thành sống sót sau tai kiếp. Đi trên đường phố, có thể nhìn thấy những ngôi nhà đổ nát hoặc sụp đổ thành phế tích.

Khắp nơi đều là người chạy vạy cứu viện, trong không khí tràn ngập tiếng kêu cứu, tiếng khóc, tiếng rên rỉ đau đớn.

Trận chiến đêm qua cuối cùng vẫn để một vài Nấm Yêu trốn thoát, trong đó bao gồm cả Não Quân Sư.

Tuy nhiên phần lớn Nấm Yêu đều bị giết chết, Nghi Loan Ty phủ còn phát hiện ra mật đạo Thông Mộc, lập tức hủy bỏ mật đạo đó.

Sau chiến tranh, cả thành phố rơi vào hỗn loạn, Thiên Lương Lý nha và đội tuần tra thành chịu tổn thất nặng nề, gần như chỉ còn cái danh.

Chỉ có Nghi Loan Ty phủ là còn tương đối nguyên vẹn, tổ chức bách tính trong thành, gánh vác mọi sự vụ trong thành.

Từ đêm qua, Chu Phàm cũng giống như mọi người trong phủ, chân không chạm đất xử lý đủ loại sự việc.

Cho đến khi sương sớm bắt đầu tan đi, sự hỗn loạn trong thành mới coi như tạm thời qua đi.

Sau khi sự hỗn loạn qua đi, cả thành phố vẫn chìm trong nỗi đau thương to lớn, trong thành chỗ nào cũng có thể nghe thấy tiếng khóc nỉ non.

Mấy ngày sau sự kiện đêm đó, Thiên Lương Thành cũng dần dần tiến vào giai đoạn tái thiết.

Nhà cửa mới, Thiên Lương Lý nha mới được trù bị, đội tuần tra mới được thành lập, tất cả đều đang tiến hành một cách có trật tự.

Chỉ là những người đã chết không bao giờ sống lại được nữa. Theo thống kê của Nghi Loan Ty phủ, lần bị Nấm Yêu tập kích này, Thiên Lương Thành không may có hơn vạn người chết, số người bị thương thì không đếm xuể.

Tổn thất nghiêm trọng như vậy, đã rất lâu rồi không xuất hiện ở Thiên Lương Thành.

Tất cả những điều này đều là do mật đạo Thông Mộc kia, không ai ngờ tới thế lực quái dị đó lại luôn nắm giữ mật đạo Thông Mộc.

Nhưng may là mật đạo đã bị hủy, mọi chuyện coi như đã qua.

Tất nhiên với tình hình hiện tại, Thiên Lương Thành tạm thời phong tỏa ba cổng thành, nếu không phải việc cần thiết thì không cho phép ra vào.

Hoàng Diệp lão đạo, tức là Bình Tây sứ của Nghi Loan Ty Lạc Thủy hương, tạm thời ở lại Thiên Lương Thành trấn giữ.

Có ông ta ở đó, Thiên Lương Thành tạm thời không lo bị quái dị mạnh mẽ tập kích lần nữa.

Sau khi vội vã trôi qua ba ngày nữa, đám võ giả Nghi Loan Ty phủ như Chu Phàm mới coi như được thở phào trong lúc bận rộn.

Trong ba ngày rảnh rỗi này, Chu Phàm cứ không nhịn được lén nhìn Lý Cửu Nguyệt.

Mà Lý Cửu Nguyệt không trợn trắng mắt thì cũng trừng mắt nhìn lại.

Những cử chỉ này trong mắt Chu Phàm đều vô cùng kiều mị đáng yêu.

Cho đến ngày thứ tư, Chu Phàm vốn đang thương lượng một số chuyện vặt với Phù Sư, Lý Cửu Nguyệt lại đi tới, mời hắn ra ngoài đi dạo.

Chu Phàm đồng ý, hai người ra khỏi Nghi Loan Ty phủ, đi dưới bức tường xanh, gốc cây hòe già trước cửa phủ đệ đã sống sót sau tai nạn, hoa hòe màu vàng nhạt đã biến mất, kết thành những quả hòe màu vàng nhạt hình chuỗi hạt.

Vô tri vô giác đã là cuối hè, thời tiết cũng bắt đầu se lạnh.

Hai người lẳng lặng đi, trong lòng Chu Phàm căng thẳng, đây là nhịp điệu sắp ngả bài rồi.

Mấy ngày nay vì sự việc quá nhiều, giao lưu giữa hai người chủ yếu là chuyện công việc, còn chuyện riêng thì không có thời gian thích hợp để bàn.

Bây giờ mọi thứ coi như đã ổn định lại, Lý Cửu Nguyệt gọi hắn ra ngoài, e là chuyện muốn nói chính là chuyện riêng.

Chu Phàm hơi thấp thỏm, dù sao hắn thích Lý Cửu Nguyệt, đó cũng chỉ là suy nghĩ một phía của hắn, hắn còn không biết trong lòng Lý Cửu Nguyệt nghĩ thế nào.

Tình cảm này đến quá đột ngột, Chu Phàm bây giờ còn hơi mơ hồ, sao tự nhiên lại thích rồi?

Nhưng thích chính là thích, cái này không lừa được bản thân.

Nhưng nhỡ Lý Cửu Nguyệt từ chối hắn thì sao?

Lời tỏ tình đêm đó của hắn liệu có quá đột ngột hay không?

Ngay lúc Chu Phàm đang do dự, Lý Cửu Nguyệt chắp hai tay ra sau lưng, sắc mặt bình thản nói: "Chu huynh, quan hệ của chúng ta thế nào?"

"Bạn tốt không gì không nói." Chu Phàm vội vàng trả lời, thậm chí hắn không lúc nào không muốn nâng cấp quan hệ của hai người.

Lý Cửu Nguyệt nhìn những ngôi nhà đang được xây dựng đằng kia, các thợ thủ công đang bận rộn, "Vậy ta muốn hỏi, đêm Nấm Yêu tập kích thành, câu huynh nói với ta có ý gì?"

"Ây, huynh nói câu nào?" Chu Phàm hắng giọng, cố tình hỏi.

Lý Cửu Nguyệt lườm Chu Phàm một cái đầy vẻ không chịu nổi: "Còn câu nào nữa? Chính là câu 'quãng đời còn lại xin chỉ giáo nhiều hơn' đó."

"Chính là ý trên mặt chữ." Chu Phàm nét mặt nghiêm lại nói, hắn không phải đang đùa.

Lý Cửu Nguyệt dùng tay vỗ nhẹ trán mình đầy vẻ bất lực nói: "Đây chẳng phải là lời nên nói với cô gái để bày tỏ tình yêu sao? Huynh nói với ta là có ý gì? Còn nữa, ánh mắt huynh nhìn ta gần đây dịu dàng đến mức làm ta nổi da gà, chúng ta có hiểu lầm gì không?"

"Hiểu lầm?" Chu Phàm mỉm cười, "Lý huynh, huynh đừng giấu ta nữa, ta đã sớm nhìn ra huynh là nữ tử."

Đã ngả bài rồi, Chu Phàm rất thẳng thắn.

Lý Cửu Nguyệt ngẩn ra: "Chu huynh, huynh hiểu lầm rồi, ta thật sự không phải nữ tử."

Chu Phàm sững sờ một chút rồi lắc đầu nói: "Nếu huynh không muốn thừa nhận thì ta cũng không miễn cưỡng, ta sẽ đợi ngày huynh muốn nói."

Trên mặt Lý Cửu Nguyệt lộ vẻ lo lắng: "Chu huynh, tại sao huynh lại cho rằng ta là nữ tử?"

Chu Phàm suy nghĩ một chút, liền kể ra từng nghi vấn mà hắn phát hiện sau khi ôm Lý Cửu Nguyệt ở Bích Hồ sơn trang.

Lý Cửu Nguyệt nghe xong thở dài, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm.

"Nếu huynh đã phát hiện ra, vậy ta không giấu huynh nữa." Lý Cửu Nguyệt suy nghĩ một chút nói với vẻ ngượng ngùng.

Trong lòng Chu Phàm vui mừng, đây là định thú nhận với mình sao?

"Huynh theo ta." Lý Cửu Nguyệt đi về phía trước, Chu Phàm vội vàng đi theo.

Hai người đi đến một con hẻm vắng vẻ, Lý Cửu Nguyệt mới quay người dùng đôi mắt to trong veo nhìn Chu Phàm: "Chu huynh, huynh nghe ta nói, huynh thực sự hiểu lầm rồi, thật ra ta là nam tử chính hiệu không hề giả dối."

Chu Phàm ngẩn người, lúc này Lý Cửu Nguyệt còn khăng khăng nói như vậy?

Lý Cửu Nguyệt ngửi ngửi cơ thể mình giải thích: "Trên người ta có mùi thơm là vì ta không thích tắm rửa, cho nên sẽ dùng một vài túi thơm cùng phấn thơm các loại, như vậy nữ tử cũng sẽ không cảm thấy hôi hám khi lại gần ta."

Chu Phàm đầy vẻ nghi hoặc, lời giải thích này có vẻ có chút lý lẽ, nhưng hắn vẫn liếc nhìn bộ ngực hơi nhô lên của Lý Cửu Nguyệt, mùi thơm có thể giải thích, nhưng bộ ngực...

Lý Cửu Nguyệt không nói gì, y thò tay vào trong ngực áo, lôi ra từng nắm bông một, bộ ngực hơi nhô lên của y lập tức xẹp xuống.

Mắt Chu Phàm trợn trừng, hắn nói lắp bắp: "Bông... Huynh nhét bông làm gì?"

Hèn gì hắn chạm vào thấy mềm mại như vậy.

Lý Cửu Nguyệt cười ngượng ngùng: "Vì thiên sinh thể hình gầy gò, ta để tránh những nữ hài tử đó nói ta không có khí phách nam nhi, ẻo lả các loại... Ta cũng cho rằng không có cơ ngực lớn thì quá khó coi, cho nên mới độn một chút."

Chu Phàm nghẹn một hơi trong cổ họng, nhất thời không nói nên lời.

Lý Cửu Nguyệt làm điệu bộ với bộ ngực phẳng của mình: "Huynh không tin thì ta chịu thiệt cho huynh sờ thử, huynh mau sờ đi."

Lý Cửu Nguyệt vừa nói còn vừa ưỡn bộ ngực phẳng đi về phía Chu Phàm vài bước.

"Đủ rồi, huynh đừng có giở trò lưu manh." Sắc mặt Chu Phàm đen lại, lúc này tâm trí hắn rối bời.

Lý Cửu Nguyệt cười hề hề, y lại ngửa cao đầu, lộ ra yết hầu không dễ nhận thấy: "Huynh còn không tin, huynh đã thấy cô gái nào có yết hầu chưa?"

Chu Phàm như hóa đá, bị sét đánh trúng, việc này đối với hắn mà nói thật sự quá ma ảo, Lý Cửu Nguyệt lại là một nam tử... Cái này... Cái này...

"Bây giờ huynh tin rồi chứ? Ta nói sao dạo này ánh mắt huynh nhìn ta lại kỳ quái như vậy?" Lý Cửu Nguyệt cúi đầu, mặt đầy vẻ giận dỗi, "Chu huynh à Chu huynh, không ngờ ta coi huynh là huynh đệ, huynh lại muốn làm chuyện đó với ta, thật sự làm ta thất vọng quá."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:252
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »