Thế Giới Tu Tiên Kinh Dị

Lượt đọc: 6634 | 5 Đánh giá: 5,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 366
Thời đại hoa nở rộ rực rỡ

❊ ❊ ❊

“Cho dù điều kiện thấp nhất để tham gia đại khảo lớp Giáp tự là tầng Thể lực, nhưng cậu phải hiểu rằng, đại khảo năm năm một lần chỉ lấy mười người vào lớp Giáp tự, cậu có biết khó khăn đến mức nào không?” Hoàng Diệp lão đạo lắc đầu nguầy nguậy, “Dù cho Chu Phàm thực lực không kém tầng Tẩy tủy, cậu ta cũng chẳng có chút hy vọng nào cả.”

Tư cách tham gia đại khảo lớp Giáp tự không giới hạn xuất thân, chỉ giới hạn độ tuổi và đẳng cấp, tuổi không được quá hai mươi, đẳng cấp không được thấp hơn tầng Thể lực.

Danh ngạch lớp Giáp tự ngay cả con cháu thế gia cũng phải đỏ mắt, bởi vì một khi đã thi đỗ vào lớp Giáp tự, thư viện sẽ không phân biệt đối xử, dồn hết tâm huyết để giáo huấn học sinh lớp Giáp tự, dù là con cháu thế gia cũng không ngoại lệ.

Bởi vì những võ giả có thể thi đỗ vào lớp Giáp tự đều là thiên tài trẻ tuổi vạn người có một, những thiên tài trẻ tuổi này chính là tương lai của Đại Ngụy hoàng triều, lớp Giáp tự vốn dĩ được xây dựng để Đại Ngụy hoàng triều bồi dưỡng thiên tài nước nhà, hướng tới tương lai lâu dài.

Lớp học như thế này, mỗi thư viện cấp huyện chỉ có một lớp, một lớp chỉ có mười người.

Đừng nhìn vào quy mô một huyện, diện tích một huyện của thế giới này tương đương với một quốc gia của Hoa Hạ, lớp Giáp tự được dồn toàn bộ tài nguyên của một huyện để bồi dưỡng như vậy, dù là thiên tài võ giả với thân phận gì cũng đều đổ xô tới.

Yến Quy Lai im lặng, bản thân ông ta xuất thân từ thư viện, tất nhiên cũng có hiểu biết về đại khảo lớp Giáp tự, quả thực là ông đã có chút suy nghĩ viển vông.

Hoàng Diệp lão đạo lại nhấp một ngụm trà, thở dài nói: “Nếu là khóa trước, thực lực Chu Phàm mà đạt tới tầng Tẩy tủy thì còn có một chút hy vọng, còn đại khảo khóa này… đừng nói là tầng Tẩy tủy, ngay cả cảnh giới như ta đây, nếu tuổi tác thỏa mãn, e là cũng không có mấy nắm chắc.”

Vẻ mặt Yến Quy Lai lộ vẻ kinh ngạc: “Võ giả tham gia đại khảo khóa này mạnh đến thế sao?”

Ngay cả Hoàng Diệp lão đạo cũng tự nhận không nắm chắc, điều này thực sự khiến Yến Quy Lai vô cùng kinh ngạc.

Phải biết rằng Hoàng Diệp lão đạo chính là Bình Tây sứ của Lạc Thủy hương, cảnh giới tu vi cao thâm, Yến Quy Lai còn lâu mới sánh bằng.

Hoàng Diệp lão đạo cười khổ nói: “Cậu ở Thiên Lương lý, tin tức hơi bế tắc nên không biết cũng chẳng có gì lạ. Đại Ngụy chúng ta hai mươi năm nay, không biết vì sao, thiên tài xuất hiện như hoa dại đua nở, rực rỡ muôn màu, thế hệ võ giả trẻ tham gia đại khảo lớp Giáp tự khóa sau mạnh hơn khóa trước, theo tin tức nhận được từ Nghi Loan ti lần này, thậm chí còn đạt đến đỉnh cao chưa từng có.”

“Cũng vì vậy, hoàng thất, thư viện, thế gia đã tăng thêm lượng tài nguyên cho lớp Giáp tự khóa này nhiều gấp ba lần so với khóa trước!”

Yến Quy Lai hít một hơi khí lạnh, vốn dĩ tài nguyên lớp Giáp tự nhận được đã đáng sợ lắm rồi, nay lại tăng thêm gấp ba lần, tin tức như vậy mà truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ thu hút càng nhiều thiên tài võ giả tham gia đại khảo lần này, bảo sao Hoàng Diệp lão đạo nói dù ông có thỏa mãn độ tuổi cũng không nắm chắc phần thắng.

“Cho nên cậu đừng nghĩ tới chuyện của Chu Phàm nữa.” Sắc mặt Hoàng Diệp lão đạo trở lại bình tĩnh, “Năm nay cậu ta chỉ mới mười lăm, mài giũa thêm năm năm, đại khảo khóa sau biết đâu còn có cơ hội.”

Yến Quy Lai im lặng một chút rồi nói: “Tôi sợ cậu ta không đợi được lâu như vậy, thọ số của cậu ta chỉ còn mười chín.”

Sắc mặt Hoàng Diệp lão đạo ngẩn ra, ông hồi tưởng lại tư liệu đã từng xem rồi nói: “Nếu cậu không nói, tôi suýt nữa quên mất cậu ta là kẻ đoản mệnh.”

“Cho nên tôi mới cấp thiết hy vọng cậu ta có thể tham gia đại khảo, nếu may mắn gia nhập lớp Giáp tự, biết đâu có thể đạt tới cảnh giới tăng thọ.” Yến Quy Lai thở dài nói.

Nếu thiên tài như Chu Phàm mà chết sớm, Yến Quy Lai sẽ cảm thấy vô cùng đáng tiếc.

Hoàng Diệp lão đạo hơi nhíu mày: “Muốn Chu Phàm tu luyện tới cảnh giới tăng thọ, suy nghĩ này có phần quá xa vời rồi.”

“Không hiểu sao, tôi luôn cảm thấy cậu ta có thể làm được.” Yến Quy Lai cười nhẹ một tiếng, ông rất coi trọng Chu Phàm.

Hoàng Diệp lão đạo đặt tách trà sứ xanh xuống, nhìn Yến Quy Lai với vẻ hơi ngạc nhiên: “Đã cậu coi trọng cậu ta như vậy, thì chuyện đại khảo thư viện, chi bằng cứ nói cho cậu ta biết, dù cuối cùng không qua được thì đi mở mang kiến thức một chút cũng tốt.”

Yến Quy Lai cũng có suy nghĩ tương tự, ông chuyển hướng nói với Hoàng Diệp lão đạo về chuyện khác: “Mushroom yêu (Yêu nấm) tập kích Thiên Lương thành lần này là do thế lực quái dị lẩn trốn trong thành gây ra, nhưng chúng vốn dĩ luôn lén lút, chưa bao giờ làm ra chuyện như thế này.”

“Chúng làm vậy, e là có liên quan lớn đến thế lực người đeo mặt nạ đột nhiên tiến vào Thiên Lương thành. Không biết phía Lạc Thủy hương có thông tin tình báo gì về thế lực mới này không?”

Yến Quy Lai tranh thủ lúc Áo công công và Viên Huệ hòa thượng không có mặt, riêng tư hỏi Hoàng Diệp lão đạo, là vì bề ngoài Lạc Thủy hương chưa hề phát xuống tình báo nào về phương diện này cho Thiên Lương lý Nghi Loan ti.

Sở dĩ xuất hiện tình trạng này, có thể là Nghi Loan ti Lạc Thủy hương hoàn toàn không biết gì về thế lực người đeo mặt nạ này, cũng có thể là tình báo tạm thời không tiện tiết lộ.

Đã có khả năng là không tiện tiết lộ, vậy hỏi riêng dựa vào mối quan hệ giữa ông và Hoàng Diệp lão đạo, biết đâu sẽ biết được vài tin tức hữu ích.

Hoàng Diệp lão đạo đã lường trước câu hỏi của Yến Quy Lai, ông do dự một chút rồi nói: “Chúng tôi đúng là đã tra ra được vài manh mối về thế lực mới nổi này, nhưng không phải tôi không muốn nói cho cậu, mà là việc này vô cùng quan trọng, bốn người chúng tôi đã giao ước với nhau, không được tiết lộ cho bất kỳ ai bên dưới.”

Đồng tử Yến Quy Lai hơi co lại, vẻ mặt ông trở nên nghiêm túc, trầm giọng nói: “Đại nhân, lần này Thiên Lương thành đã chết cả vạn người, số người bị thương không đếm xuể, nếu không phải thế lực người đeo mặt nạ này đột nhiên phá vỡ thế cân bằng trong thành, có lẽ đã không xảy ra chuyện như vậy.”

“Tôi thân là An Đông sứ của Thiên Lương lý Nghi Loan ti, bắt buộc phải đòi lại một lời giải thích thỏa đáng cho những người đã chết ở Thiên Lương thành.”

Sắc mặt Hoàng Diệp lão đạo hơi trầm xuống, nhìn chằm chằm vào Yến Quy Lai, còn Yến Quy Lai thì không chút sợ hãi nhìn lại.

Cuối cùng, Hoàng Diệp lão đạo đành bất lực thở dài: “Yến Quy Lai, tôi hiểu tâm trạng của cậu, cậu yên tâm, việc này sẽ không cứ thế mà bỏ qua đâu, Nghi Loan ti Lạc Thủy hương chắc chắn sẽ cho Thiên Lương thành một lời giải thích.”

“Như vậy thì Yến mỗ xin chờ tin lành từ phía ti.” Yến Quy Lai ánh mắt sáng quắc nói.

Trong lòng Yến Quy Lai hiểu rõ, việc này mà Hoàng Diệp lão đạo còn không chịu tiết lộ nửa lời, thì có ép buộc cũng vô ích.

Lai lịch của thế lực người đeo mặt nạ kia e là không đơn giản, nhưng dù vậy thì đã sao?

Chưa nói đến việc đám Mushroom yêu đã phải trả cái giá rất lớn, những con quái dị đã trốn ra ngoài hoang dã thì Yến Quy Lai cũng đành chịu, vậy thì món nợ này phải tính trên đầu thế lực người đeo mặt nạ kia!

Ông đã làm An Đông sứ ở Thiên Lương thành một thời gian dài, có tình cảm rất sâu đậm, hơn vạn người chết đi, nhìn bề ngoài ông không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng trong lòng lại vô cùng áy náy.

Dù phía Nghi Loan ti Lạc Thủy hương cho rằng sự việc xảy ra quá đột ngột, ba vị Tứ An sứ không cần phải gánh chịu trách nhiệm quá lớn.

Nhưng nếu Yến Quy Lai không làm điều gì đó cho những người đã khuất, ông sẽ không vượt qua được cửa ải trong lòng mình.

Hoàng Diệp lão đạo nhận ra được vài suy nghĩ của Yến Quy Lai, vẻ mặt bất lực nói: “Cậu đó, tính tình ghét ác như thù, chẳng lẽ không hiểu đạo lý ‘cương quá dễ gãy’ sao?”

“Cậu đã từng nghĩ tới chưa, nếu thế lực đứng sau những kẻ đeo mặt nạ kia rất mạnh, mạnh đến mức ngay cả thầy cậu cũng không dám đắc tội, đến lúc đó cậu nên làm thế nào?”

Yến Quy Lai im lặng một hồi, vẻ mặt lộ vẻ cương nghị nói: “Chẳng qua cũng chỉ là một cái chết mà thôi.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:252
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »