Lão gia tử họ Bạch vẫn giữ đủ sự bình tĩnh, điều này khiến tâm thần Bạch Thiên Hoa hơi ổn định lại, gã gật đầu rời khỏi sân để đi mời Trương Cung Phụng.
Sau khi tất cả mọi người rời đi, lão gia tử họ Bạch chỉ im lặng nhìn vườn hoa cúc tinh diệp.
Trong mắt lão bộc gần như đang ở trạng thái ẩn thân lộ ra vẻ lo lắng, chỉ có ông ta theo lão gia nhiều năm như vậy, mới biết lão gia hiện tại đang ở trong trạng thái lo âu, nếu không lão sẽ không đứng im bất động.
Áp lực Hắc Mộc thế gia mang đến cho lão quá lớn.
Người quay về đầu tiên là Bạch Thiên Hoa, gã nói với lão gia tử họ Bạch rằng đã để Trương Cung Phụng qua đó rồi.
Tiếp theo là đại quản gia, tin tức ông ta mang đến nói rằng Bạch Huyền Thạch ở Thiên Lương Thành lần lượt thua dưới tay hai võ giả, một người tên Chu Phàm, một người tên Trâu Thâm Thâm, nhưng từ những thông tin thu thập được thì hai võ giả kia hình như chỉ là võ giả bình dân.
Đại quản gia đã để Cao chưởng quỹ đi cố gắng dò la lai lịch của hai võ giả kia.
"Không giống." Lão gia tử họ Bạch nghe xong liền đánh giá.
Cuối cùng là Bạch Thiên Cai trở về, sắc mặt gã có chút khó coi, gã không ngờ đứa con trai nhìn có vẻ ổn thỏa kia lại làm nhiều chuyện ở Thiên Lương Thành như vậy, gã không dám giấu giếm, nói hết ra từng chuyện một.
Bản tường thuật của Bạch Thiên Cai có thêm một người tên Lý Cửu Nguyệt.
"Con trai thương nhân ở Cửu Đạt Lý sao?" Lão gia tử họ Bạch nhướng mày, "Hơn nữa còn là chuyện xảy ra sáng nay? Đi tra xem ở Cửu Đạt Lý có người này không."
Đại quản gia lĩnh mệnh rời đi.
Chỉ là trong chốc lát sợ rằng khó mà tra rõ ràng được.
Lão gia tử họ Bạch quay đầu nhìn Bạch Thiên Cai: "Ngươi bảo con trai ngươi mau trở về đi."
"Bây giờ về sao? Nhưng nó vừa mới nhậm chức An Tây Sứ, bây giờ sợ là khó xin nghỉ." Bạch Thiên Cai ngẩn ra nói.
Bạch Thiên Cai vẫn luôn bận rộn, nhưng vẫn mơ màng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Dù sao trong mắt gã, Bạch Huyền Thạch chỉ là chịu thiệt lớn ở Thiên Lương Thành mà thôi.
"Bát đệ, bảo ngươi đi làm thì cứ đi làm." Bạch Thiên Hoa nghiêm giọng quát.
Bát đệ này của gã đúng là não bị úng nước, bây giờ còn đang nghĩ đến chuyện nhỏ như có thể xin nghỉ hay không.
Nếp nhăn trên mặt lão gia tử họ Bạch co rút lại, lão chợt cười nói: "Không thể xin nghỉ thì từ bỏ chức vị này đi, Bạch gia sắp sụp đổ đến nơi rồi, còn để ý đến một cái chức An Tây Sứ nhỏ bé sao?"
Nụ cười này khiến Bạch Thiên Cai hoảng sợ trong lòng, gã đáp một tiếng rồi lảo đảo bò ra khỏi sân, gã phải bảo con trai mình mau cút về.
"Nếu không nhầm thì vấn đề có lẽ nằm ở người tên Lý Cửu Nguyệt kia, Chu Phàm với Trâu Thâm Thâm thắng Huyền Thạch, sẽ không gửi bức thư như thế này đến." Lão gia tử họ Bạch chậm rãi nói.
"Phụ thân, người nói xem liệu đây có phải là giả không?" Bạch Thiên Hoa do dự một chút nói.
Dù sao đối với bọn họ, Thương Diễm Châu kia cũng chẳng gần, liệu có người nào mượn danh nghĩa Hắc Mộc thế gia để hù dọa bọn họ không?
Lão gia tử họ Bạch liếc nhìn Bạch Thiên Hoa nói: "Kẻ kia không sợ Bạch gia chúng ta, nhưng hắn dám mạo hiểm đắc tội Hắc Mộc gia chỉ để đối phó với Bạch gia chúng ta sao?"
Mỗi thế gia đều rất quý trọng danh dự gia tộc mình, mạo danh thế gia, đó là điều tối kỵ, để thế gia biết được chắc chắn sẽ phải chịu sự tấn công nghiêm trọng nhất của thế gia đó.
Thương Diễm Châu nằm ngay cạnh Tiêu Lôi Châu, dù có muốn mạo danh, cũng không nên mạo danh Hắc Mộc gia, mà nên chọn một thế gia ở nơi xa xôi hơn mới đúng.
Lão gia tử họ Bạch nhìn tờ thư tín Cương Kim trong tay, kẻ lừa đảo dám dùng giấy Cương Kim có lẽ có, nhưng kẻ lừa đảo gan to bằng trời dám mạo danh Hắc Mộc gia thì tuyệt đối không có.
"Cho dù ta nói sai, bọn họ là giả, thì trong tình hình hiện tại, chúng ta cũng chỉ có thể xem như là thật, nếu là giả, chúng ta không cần ra tay, Hắc Mộc gia cũng sẽ không tha cho bọn họ." Ánh mắt lão gia tử họ Bạch lạnh dần.
Trong mắt Bạch Thiên Hoa lộ vẻ sợ hãi, nếu thật sự giống như lão gia tử họ Bạch nói, Bạch gia đã đắc tội với kẻ thù không thể đắc tội nhất, và tất cả chuyện này đều vì đứa cháu Bạch Huyền Thạch của gã.
Nghĩ đến đây, Bạch Thiên Hoa tức giận nghiến răng, đúng là cái tên mù quáng, muốn hại chết Bạch gia rồi.
Sau nửa canh giờ kiên nhẫn chờ đợi, đại quản gia quay về, ông nói với lão gia tử họ Bạch rằng ở Cửu Đạt Lý thuộc Lạc Thủy Hương đúng là có năm thương nhân họ Lý, nhưng chưa từng nghe qua con trai của những thương nhân này có ai tên là Lý Cửu Nguyệt.
"Vậy thì không sai rồi..." Lão gia tử họ Bạch cười khổ một tiếng, đứa cháu trai kia của lão lần này đúng là đụng phải tấm sắt rồi.
Lúc này lại có một gia đinh từ bên ngoài bước nhanh vào.
Tất cả mọi người đều nhìn gia đinh này, gia đinh vội nói: "Trương Cung Phụng bảo tôi đến nói người đưa thư đã đến rồi."
"Cuối cùng cũng tới." Đôi mắt lão gia tử họ Bạch ngưng lại: "Đi, chúng ta ra ngoài gặp gỡ người đưa thư kia."
"Phụ thân, người kia thiện ác khó phân, cứ để con đi là được." Bạch Thiên Hoa đánh bạo nói, lão gia tử không thể xảy ra chuyện, lão gia tử mà xảy ra chuyện thì Bạch gia coi như sụp đổ một nửa.
"Ngu xuẩn, hắn đưa thư đến, nghĩa là chuyện này vẫn còn chỗ xoay chuyển, ta không đi, ngươi biết cách ứng phó thế nào sao? Ngươi hiểu rõ Hắc Mộc thế gia không?" Sắc mặt lão gia tử họ Bạch nghiêm nghị quát.
Bạch Thiên Hoa không dám ngăn cản nữa.
Lão gia tử họ Bạch dẫn một đoàn người đi ra, rất nhanh đã nhìn thấy gã hán tử mặt đen ở đại sảnh.
Hán tử mặt đen đang cầm tách trà uống nước, Trương Cung Phụng đứng ở bên cạnh cẩn thận hầu hạ.
"Hắc tiên sinh, vị này là gia chủ Bạch gia chúng tôi." Trương Cung Phụng thấy lão gia tử họ Bạch đến liền đứng dậy mỉm cười giới thiệu.
Trương Cung Phụng đưa gã hán tử mặt đen này vào, hán tử mặt đen tự xưng họ Hắc, từ đầu đến cuối cũng chỉ nói câu đó.
Thế nhưng hán tử mặt đen không có ý định đứng dậy, hắn chỉ nâng mắt lên, khẽ "ừ" một tiếng.
Lão gia tử họ Bạch cũng không tức giận, chỉ nheo mắt cười ngồi vào vị trí chủ tọa, "Hắc tiên sinh, con cháu bất hiếu nhà tôi có nhiều đắc tội, Bạch mỗ ở đây xin lỗi ngài."
Lão gia tử họ Bạch không hỏi hán tử mặt đen có phải đến từ Hắc Mộc thế gia hay không, càng không hỏi hán tử mặt đen dù có đến từ Hắc Mộc thế gia thì liệu có đại diện được cho Hắc Mộc thế gia hay không?
Bởi vì những điều này không cần phải hỏi, thế gia chú trọng quy tắc nhất, hán tử mặt đen đã có thể báo danh hiệu Hắc Mộc thế gia với Bạch gia, thì có nghĩa là Hắc Mộc thế gia cho phép hắn làm vậy.
Nếu không được cho phép, hán tử mặt đen tuyệt đối không dám làm thế.
Giống như địa vị của Bạch Huyền Thạch trong Bạch gia, hắn đi du ngoạn bên ngoài có thể nói với người khác hắn đến từ Bạch gia, nhưng hắn không được dùng danh nghĩa Bạch gia để giao thiệp với một thế gia khác, nếu không đây là phạm vào điều cấm kỵ, nhẹ thì bị trục xuất khỏi thế gia, nặng thì sẽ bị xử tử ngay lập tức.
Hán tử mặt đen không nói lời nào, chỉ sắc mặt bình thản chờ đợi.
Lão gia tử họ Bạch cũng biết không phải một câu xin lỗi là giải quyết được, "Hắc tiên sinh bất kể muốn thế nào, chỉ cần nói ra, Bạch gia nhất định dốc toàn lực làm."
"Hắn đắc tội công tử nhà ta, công tử nhà ta bảo ta mang lời nhắn cho lão gia tử họ Bạch, lời nhắn nằm ngay trong thư, chẳng lẽ Bạch gia chủ không xem sao?" Hán tử mặt đen lộ vẻ giễu cợt hỏi.
Lão gia tử họ Bạch im lặng một lúc nói: "Xem rồi, nhưng có vài chỗ không hiểu."
"Hiểu hay không, đó là vấn đề của Bạch gia chủ, ta chỉ là kẻ chạy việc, chỉ cần biết một kết quả, rồi quay về bẩm báo với công tử nhà ta." Hán tử mặt đen chậm rãi nói.
Bạch Thiên Hoa đứng bên cạnh lặng lẽ nhớ lại câu "Nhữ gia Huyền Thạch thậm điếu, hà bất dữ thiên tề, phù diêu trực thượng cửu vạn lý?", gã đang nghĩ câu này có ý gì, càng nghĩ trong lòng càng hoảng.
Lão gia tử họ Bạch thở dài trong lòng, nhưng rất nhanh lão nói: "Bây giờ ta hiểu rồi, đợi nó về, ta sẽ cho người dùng Thăng Thiên Phù, tiễn nó lên trời một chuyến."