Khi trời sắp vào đêm, đoàn xe bận rộn tìm nước dưới con sông gần thước đạo, rồi dựng bếp nấu cơm. Chu Phàm và Lý Cửu Nguyệt xem như là chủ sự của đoàn xe, hai người giao những việc này cho người bên dưới làm.
Lý Cửu Nguyệt ngồi xếp bằng một bên đùa nghịch với Lão Huynh.
Mà Chu Phàm thì đang lặng lẽ tính toán thu hoạch của mình suốt một buổi chiều. Hắn tính sơ qua, chiều nay hắn chủ động xuất kích, đại khái giết khoảng năm mươi con Hắc Du, bốn mươi con Bạch Du, quy đổi ra thì được khoảng mười ba con Đại Hôi Trùng.
Một buổi chiều mười ba con Đại Hôi Trùng... Chu Phàm nghĩ ngợi rồi thở dài một tiếng: "Quá chậm."
Hơn nữa hắn không thể lúc nào cũng không làm gì, dồn hết thời gian vào việc điên cuồng giết quái ở hoang dã.
Cứ tiếp tục như vậy, e rằng hắn muốn gom đủ hai ngàn con Đại Hôi Trùng, nhanh nhất cũng phải mất hơn hai tháng. Đến lúc đó đại khảo thư viện cũng sắp bắt đầu rồi, chỉ riêng Hoán Huyết cảnh thì không được xem là có đảm bảo trong kỳ đại khảo lần này.
"Cái gì quá chậm?" Lý Cửu Nguyệt ở bên cạnh kỳ quái hỏi.
"Ý ta là quái dị quá ít, giết không đã tay." Chu Phàm lắc đầu nói.
"Chu huynh." Sắc mặt Lý Cửu Nguyệt trở nên nghiêm túc, "Huynh giết quái dị thì được, nhưng cũng phải cẩn thận một chút, huynh cũng biết đấy, hoang dã nguy hiểm luôn rình rập khắp nơi."
"Chuyện này ta sẽ cẩn thận." Lòng Chu Phàm chùng xuống, dường như hắn hơi tự mãn quá rồi.
Đừng nhìn bây giờ mạnh nhất tới tìm chỉ là Hắc Du, nhưng cũng không đảm bảo lần sau hắn xông qua gây chuyện sẽ gặp phải một con Huyết Lệ quái dị, hoặc là một con quái dị có năng lực đặc thù có thể giết chết hắn.
Nhưng muốn Chu Phàm dừng tay không giết quái dị nữa thì không thể nào, cho nên cách tốt nhất là trước tiên phải nhận diện xem đó là quái dị gì, rồi mới xác nhận có nên qua thu hoạch hay không.
Hôm nay có mấy lần, hắn thậm chí còn chưa nhìn rõ dáng vẻ của quái dị đã xông tới rồi, làm vậy quả thực hơi mạo hiểm.
Đợi đến khi màn đêm buông xuống, đoàn xe bắt đầu dựng lên những đống lửa trại bên cạnh thước đạo, ném U Diễm Phù vào trong đống lửa.
Ở trung tâm mỗi đống lửa đều lơ lửng ba vầng lửa màu xanh u ám, đống lửa vàng óng bị nhuốm một màu xanh lam.
Đống lửa bao quanh mười chiếc lều, tạo thành một doanh trại nhỏ.
Cũng chỉ có Lý Cửu Nguyệt mới hào phóng như vậy, ở hoang dã mà không tiếc giá nào để đốt nhiều đống lửa như thế.
Đêm hoang dã, không ai cười đùa chơi bời, chỉ sợ sẽ dẫn tới điềm gở nào đó.
Chu Phàm và Lý Cửu Nguyệt ngồi quanh đống lửa một lát, lại sắp xếp nhân sự luân phiên gác đêm rồi mỗi người trở về lều của mình.
Trong mười chiếc lều này, Lý Cửu Nguyệt và Chu Phàm đều mỗi người một chiếc, có không gian riêng tư của mình.
Sau khi Chu Phàm về lều, hắn không vội vàng tẩy tủy để bước vào Tẩy Tủy cao đoạn, mà lặng lẽ vận chuyển "Tẩy Tủy Công" để củng cố cảnh giới hiện tại.
Đêm đầu tiên ở hoang dã, đoàn xe mới lần đầu ngủ lại ngoài đồng, tốt nhất vẫn là nên cẩn thận một chút.
Vả lại lúc Hoán Huyết cảnh còn chưa nhìn thấy hy vọng thì cũng không cần quá vội vàng đi tẩy tủy hai mươi chín đốt xương sọ cuối cùng.
Thời gian dần trôi, ngay khi Chu Phàm dừng lại, chuẩn bị nằm xuống nghỉ ngơi thì bên ngoài bỗng truyền đến tiếng ồn ào nhỏ.
Lão Huynh đang canh giữ ở cửa lều cũng lập tức đứng dậy, đôi tai dựng đứng của nó rung rung, rồi phát ra một tiếng gầm gừ nhỏ về phía Chu Phàm.
Sắc mặt Chu Phàm hơi ngưng trọng, hắn lập tức xông ra ngoài lều, Lão Huynh theo sát phía sau hắn.
Sau khi Chu Phàm bước ra khỏi lều, Lão Huynh đã nhanh hơn hắn một bước lao về phía đông.
Chu Phàm vội vàng đuổi theo.
Các võ giả gác đêm ở phía đông doanh trại tụ tập lại với nhau, họ cầm vũ khí, cảnh giác nhìn vào bóng tối mà lửa trại không thể chiếu tới.
"Đã xảy ra chuyện gì?" Chu Phàm liếc nhìn chỗ tối tăm, không thấy động tĩnh gì, lạnh mặt hỏi.
Lý Cửu Nguyệt cùng những người khác cũng chạy ra từ trong lều.
"Đại nhân, bên đó dường như có tiếng động kỳ dị truyền tới..." Một võ giả gác đêm vẻ mặt lộ rõ vẻ sợ hãi nói.
"Tiếng gì?" Lý Cửu Nguyệt khẽ nhíu mày.
Trong đêm tối ở hoang dã, có Âm Ảnh quái dị qua lại gây ra động tĩnh là chuyện rất bình thường, nhưng võ giả này đã nói như vậy, chứng tỏ tiếng động này e rằng có chút bất thường.
Chỉ là các võ giả gác đêm nhìn nhau, họ nhất thời không biết nên mô tả tiếng động đó như thế nào.
Nhưng họ nhanh chóng không cần phải mô tả nữa.
Từ trong bóng tối, tiếng động đó lại u u truyền đến, âm thanh này giống như hai chiếc cưa đang kéo qua kéo lại cắt vào nhau, sắc nhọn chói tai khiến người ta ê răng, khiến da cánh tay nổi lên một tầng da gà nhỏ xíu.
Chu Phàm nhanh chóng liếc nhìn Cấm Tà Phù trên cánh tay mình, phát hiện tiếng động này không giống là âm thanh nguyền rủa, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
"Nghe ra được là loại quái dị nào phát ra âm thanh này không?" Lý Cửu Nguyệt nhướng mày hỏi.
Chu Phàm lắc đầu, chỉ dựa vào một tiếng động mà phân biệt được chủng loại quái dị thì không dễ dàng chút nào.
Tiếng động đó vang lên một lúc rồi chìm xuống.
"Đây là lần thứ mấy rồi?" Chu Phàm nhìn màn đêm u ám như một vũng mực hỏi.
"Đại nhân, đây là lần thứ ba rồi." Một võ giả gác đêm trả lời.
Thông thường động tĩnh do Âm Ảnh quái dị tạo ra không lớn như vậy, cho dù thỉnh thoảng có những tiếng vang rất kỳ lạ, cũng sẽ nhanh chóng không còn nghe thấy nữa, chỉ riêng tối nay nghe thấy tiếng động này, rõ ràng như vang lên ngay bên tai vậy.
Lại chờ một lát, tiếng động vang lên lần thứ tư, vẫn giống như trước, hai chiếc cưa kéo qua kéo lại, sắc nhọn chói tai.
Kéo dài một lát rồi lại biến mất.
Lông trên người Lão Huynh đã dựng đứng hết cả lên, nó nhe hàm răng khuyển, nhưng không có lệnh của Chu Phàm, nó không phát ra tiếng gầm.
"Nó không qua đây thì đừng để ý tới nó." Chu Phàm trầm mặc một chút rồi nói, "Tản ra đi, nên làm gì thì làm việc đó."
Dù sao đây cũng là đêm tối ở hoang dã, ngay cả Chu Phàm cũng không dám đi lại lung tung trong đêm ở nơi hoang dã, không thể nào thấy quái dị phát ra tiếng động không rõ ý nghĩa là họ lại mạo hiểm xông vào bóng đêm đi qua đó.
Không qua đây thì đừng chọc vào nó, đây mới là cách làm đúng đắn.
Có đống lửa dùng U Diễm Phù ở đó, những Âm Ảnh quái dị sợ ánh lửa chưa chắc đã dám lại gần.
Tuy nhiên để đề phòng vạn nhất, Lý Cửu Nguyệt và Chu Phàm vẫn tăng cường thêm hai võ giả ở hướng này, bốn võ giả ở cùng nhau, nếu có chuyện xảy ra cũng có thể ứng cứu cho nhau.
Chu Phàm về lều, hắn lại giữ cảnh giác ngồi thêm nửa canh giờ, sau khi xác nhận bên ngoài không có chuyện gì xảy ra, hắn mới dặn dò Lão Huynh một câu rồi mới yên tâm nằm xuống ngủ.
Trên con thuyền xám mù mịt, con Hắc Long kia đang lười biếng nằm trên boong tàu, ngẩng đầu nhìn quả cầu máu khổng lồ trên bầu trời.
Chu Phàm bước vào, Hắc Long ngay cả liếc cũng không thèm liếc hắn một cái.
"Vẫn còn giận chuyện tối qua sao?"
"Ta thật sự không cố ý, thực ra ta cũng chỉ hiếu kỳ hỏi bừa thôi, là cái miệng ta thối, ta ở đây xin lỗi Long Chủ đại nhân." Chu Phàm nói xong, vẻ mặt nghiêm túc.
Lúc đó hắn chỉ hiếu kỳ tại sao Ngũ Thải Long và Kim Long lại sinh ra một con Hắc Long, dù không nói thẳng nhưng vẫn nên xin lỗi.
Tất nhiên lời xin lỗi của hắn cũng là sợ Hắc Long giận quá mà tăng giá Long Thần Huyết, nếu không, Hắc Long này vừa gặp mặt lần đầu đã muốn giết hắn, hắn chưa chắc đã thật lòng xin lỗi con Hắc Long này.
"Cút." Đồng tử vàng óng của Hắc Long lại bùng lên lửa giận dữ dội, tên khốn kiếp này không nhắc còn đỡ, vừa nhắc tới là nó cảm thấy vô cùng tức giận.