Chỉ dựa vào suy đoán, Chu Phàm cũng không đoán ra được Tiểu Liễu phải trả cái giá gì mới có được năng lực trị liệu mạnh mẽ như vậy.
Tuy nhiên, hắn vẫn nghiêm túc nói: "Tiểu Liễu, muội hứa với ta, dù thế nào đi nữa, cũng đừng bao giờ sử dụng năng lực của mình để chữa thương cho người khác, biết chưa?"
Tiểu Liễu lộ vẻ do dự: "A Phàm, cha mẹ, huynh cùng chú thím bị thương cũng không được sao?"
"Không được, vì điều này có thể hại đến tính mạng của chính muội." Chu Phàm trầm giọng nói: "Nếu chúng ta bị thương, chúng ta sẽ tự chữa trị, cứ để từ từ bình phục là được. Nhưng nếu muội dùng năng lực của mình, vạn nhất muội xảy ra chuyện thì phải làm sao?"
Tiểu Liễu ngẩn người, rồi gật đầu đồng ý.
"Nhớ kỹ, không có sự cho phép của ta, bất kể tình huống nào, muội cũng không được dùng năng lực này." Chu Phàm lại dặn dò lần nữa: "Trừ khi là bản thân muội bị thương rất nặng, như vậy muội mới có thể dùng năng lực này để cứu chính mình."
"A Phàm, muội nhớ rồi." Tiểu Liễu ngoan ngoãn đáp.
Chu Phàm xác nhận Tiểu Liễu thực sự nghe lọt tai, hắn mới yên tâm. Trước khi tìm ra được cái giá phải trả khi Tiểu Liễu sử dụng năng lực Quyết Nhân của mình, hắn sẽ không để nàng tiếp tục dùng nó để chữa trị bất cứ thứ gì nữa.
Tiểu Liễu đã bước đầu nắm vững năng lực Quyết Nhân, Chu Phàm liền để nàng nhắm mắt học sự truyền thừa của Yên Chi.
Thật lâu sau, Tiểu Liễu mới mở mắt ra kể với Chu Phàm, sư phụ nàng đã truyền cho nàng một môn công pháp rèn luyện cơ thể cấp Lực Khí là "Linh Lung Thối Thể Quyền", là một bộ công pháp cấp Lực Khí vô cùng thích hợp với nữ tử.
Tiểu Liễu đi sang một bên chậm rãi luyện tập.
Tiểu Liễu không thể cố ý dạy người khác, nhưng Chu Phàm đứng bên cạnh xem thì không vấn đề gì.
Xem một lát, Chu Phàm liền phát hiện bộ "Linh Lung Thối Thể Quyền" này luyện lên nhỏ nhắn uyển chuyển tùy ý, mỗi chiêu mỗi thức đều có chỗ huyền diệu, không chỉ có thể tôi luyện cơ thể, mà còn có thể sử dụng để đối địch.
So với "Hổ Hình Thập Nhị Thức" trước kia hắn tu luyện chỉ có thể tôi luyện sức lực, không thể đối địch, thì bộ này mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.
Tuy nhiên chỉ đứng nhìn, chỉ có thể thấy được chiêu thức, những thứ tinh tế hơn Chu Phàm rất khó nhận ra, trừ khi hắn không làm gì cả, bỏ ra tâm tư lớn để nghiên cứu nghiền ngẫm, nhưng hắn không thể vì một môn công pháp cấp Lực Khí mà tốn nhiều tâm tư như vậy.
Hắn không quấy rầy Tiểu Liễu, mà bắt đầu tu luyện của chính mình.
Bởi vì có Tiểu Liễu ở đó, hắn sợ Không Âm Quỷ Lôi ảnh hưởng đến việc tu luyện của nàng, nên chuyển "Tẩy Tủy Công" sang luyện vào buổi tối, ban ngày luyện quyền pháp, đao pháp cùng Viêm Dương Khí.
Tiểu Liễu là một đời Quyết Nhân, lại tu luyện "Vạn Mộc Xuân" để khai phát năng lực Quyết Nhân của mình, thể chất của nàng rất mạnh, dù bây giờ chỉ là một đứa trẻ, nàng luyện quyền pháp hết lần này đến lần khác mà không hề có chút vẻ mệt mỏi nào.
Mãi đến giữa trưa, Chu Phàm bảo nàng dừng lại nghỉ ngơi, nàng mới dừng lại.
Chu Phàm nhìn Tiểu Liễu vẫn tinh thần phấn chấn, hắn khổ sở cười, đoán chừng cứ tiếp tục như vậy, Tiểu Liễu không mất bao lâu thời gian sẽ thành công vượt qua ngưỡng cửa đầu tiên của võ đạo, trở thành võ giả cấp Lực Khí sơ đoạn.
Tiểu Liễu buổi trưa không về nhà, hai người ngồi trước bậc cửa ăn bánh bao thịt mà Quế Phượng đã chuẩn bị cho họ, vừa ăn vừa trò chuyện.
Lão Huynh cũng ngậm một cái bánh bao thịt, đi sang một bên thưởng thức.
Lúc này một con gà mái chạy tới, nó né tránh Chu Phàm, đi đến bên chân Tiểu Liễu, dùng mỏ gà mổ nhẹ vào ống quần Tiểu Liễu, nó phát ra tiếng cục cục.
Chu Phàm không để ý, hắn nhận ra con gà mái này chính là con lúc nãy.
"Mày đói à?" Tiểu Liễu cười bẻ một ít vụn bánh ném cho gà mái.
Gà mái liền mổ ăn, ăn xong, nó lại vỗ vỗ cánh.
"Nó vẫn còn muốn, muội ném thêm một ít cho nó đi." Chu Phàm cười nói.
"A Phàm, không phải đâu, nó no rồi, nó đang cảm ơn muội đấy." Tiểu Liễu cười lắc đầu, "Mày đi chơi đi, lát nữa ta còn phải tu luyện, rảnh sẽ tìm mày chơi sau."
Gà mái phát ra tiếng cục cục, quả nhiên xoay người chạy mất.
Trên mặt Chu Phàm lộ vẻ quái dị: "Tiểu Liễu, muội có thể nghe hiểu nó nói gì sao?"
"Không phải, nó rất ngốc, nhưng muội đại khái hiểu được suy nghĩ của nó." Tiểu Liễu giải thích.
"Là tất cả gà, hay chỉ con này?" Chu Phàm vội vàng hỏi.
Tiểu Liễu lúc này mới phản ứng lại, nàng có chút ngẩn người, nàng thế mà lại biết con gà mái này đang nghĩ gì.
Chu Phàm lại bảo Tiểu Liễu thử một chút, kết quả là trong nhà có bao nhiêu con gà như vậy, Tiểu Liễu chỉ có thể hiểu suy nghĩ của con gà mái kia, hơn nữa nàng bảo con gà mái kia làm gì, nó đều không chút do dự làm theo.
Dù là vỗ cánh thử bay, hay là tranh đấu với những con gà khác.
Hơn nữa con gà mái này sau khi được Tiểu Liễu trị liệu, trở nên vô cùng hung hãn.
Rất nhanh, tất cả gà, bất kể là gà trống hay gà mái đều bị nó đánh chạy, chỉ để lại một đống lông gà trên mặt đất.
Hoặc là do hung tính trong lòng bị kích thích, nó dang rộng cánh, như là đang bảo vệ gà con, thù địch nhìn kẻ thù của mình là Chu Phàm, toàn thân lông vũ xù ra, phát ra tiếng kêu cọc cạch, nhảy vọt lên, cái mỏ gà mổ về phía Chu Phàm.
Chu Phàm tung một cước, con gà mái bị đá văng rơi xuống đất cách đó một trượng, nó nằm trên mặt đất kêu "o o".
"Mày có phải là quá đắc ý rồi không?" Chu Phàm vẻ mặt cạn lời, "Tối nay giết mày hầm canh uống."
"A Phàm, có thể đừng giết Hoàng Mao không?" Tiểu Liễu đã chạy tới ôm lấy con gà mái, con gà mái này bị Chu Phàm đá một cước, thế mà không hề hấn gì, còn sống khỏe như vạc.
Đương nhiên đây cũng là do Chu Phàm không dùng sức.
Hoàng Mao là cái tên Tiểu Liễu vừa mới đặt cho nó.
"Hoàng Mao..." Trên mặt Chu Phàm lộ vẻ ngượng ngùng, "Muội nói không giết thì không giết, Tiểu Liễu nếu muội thích, có thể mang về nhà nuôi."
Tiểu Liễu vui mừng cười cười, nàng đã xếp con gà mái vào hàng ngũ thú cưng của mình.
Chu Phàm lại suy tư, hắn đã phát hiện đặc tính thứ hai trong năng lực Quyết Nhân của Tiểu Liễu, đặc tính này có lẽ liên quan đến trái tim Cổ Kén Thụ, đó chính là con gà mái từng được Tiểu Liễu trị liệu có thể giao tiếp đơn giản với nàng, và rất phục tùng Tiểu Liễu.
Nhưng có thể đến mức độ nào, ví dụ như có thể khống chế cả con người hay không, tạm thời vẫn chưa biết được.
Chu Phàm cũng không dám để Tiểu Liễu thử nghiệm, việc sử dụng năng lực này dường như phải trả cái giá rất lớn.
Hai người nghỉ ngơi một chút, lại tiếp tục bắt đầu tu luyện, chỉ có điều lần này ngoài Lão Huynh ở bên cạnh, còn có thêm một con gà mái nhỏ.
Chỉ tu luyện một lát, phía trước sân đã có người lớn tiếng gọi tên Chu Phàm.
Chu Phàm dừng lại, đi về phía sân trước, người đứng ở sân trước là đội viên đội tuần tra, hắn thấy Chu Phàm vội nói: "Đại nhân, bằng hữu của người đến rồi, Hoàng Phù Sư bảo ta thông báo cho người."
Người thôn Tam Khâu đều biết Chu Phàm có chức vụ không thấp ở Nghi Loan Tư, cho nên gọi hắn là đại nhân cũng không phải chuyện gì lạ.
"Bằng hữu? Người nào?" Chu Phàm có chút ngạc nhiên hỏi.
"Chính là vị Lý công tử lần trước đi cùng đại nhân về đấy ạ."
"Lý công tử..." Mắt Chu Phàm chợt mở to, "Ngươi nói là Lý Cửu Nguyệt?"
Đợi đến khi Chu Phàm dẫn Tiểu Liễu đến doanh trại tuần tra, họ nhìn thấy trong doanh trại đỗ mười cỗ xe ngựa chở đầy hàng hóa, các đội viên tuần tra trong thôn và phu xe đang vận chuyển đồ đạc.
Lý Cửu Nguyệt đang đứng bên cạnh chỉ huy, Hoàng Phù Sư và La Liệt Điền đứng bên cạnh cùng hắn, hắn thấy Chu Phàm đến, cười vẫy vẫy tay: "Chu huynh."