Thế Giới Tu Tiên Kinh Dị

Lượt đọc: 13252 | 6 Đánh giá: 5,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 854
Tích phân thí kết thúc

❊ ❊ ❊

Đỗ Nê và Hầu Thập Tam Kiếm đều ở cách lôi đài không xa, tách ra để tự trị thương.

Dược trị thương Hầu Thập Tam Kiếm sử dụng là thứ hắn đổi được từ Kiếm Tông khi rời khỏi, loại dược này có tác dụng rất tốt với ngoại thương.

Đối với một kiếm khách, bị thương là chuyện rất thường tình.

Hầu Thập Tam Kiếm rất nhanh đã thuần thục băng bó xử lý vết thương của mình, đầu hắn bị Đỗ Nê gõ một thước, hiện tại vẫn còn tiếng ong ong, hắn lại uống một viên đan dược, cười khổ một tiếng.

Đệ tử bí truyền của thư viện quả nhiên không dễ đối phó.

“Không sao chứ?” Đỗ Nê đi tới, cười hỏi.

Hầu Thập Tam Kiếm lắc đầu nói: “Không có gì đáng ngại, nhưng ta cảm giác ngươi vẫn còn dư lực, tại sao lại nhận thua? Bởi vì lời của Trọng viện trưởng sao?”

Đỗ Nê tùy ý ngồi xuống bên cạnh Hầu Thập Tam Kiếm, hắn cười nói: “Lão sư nhắc nhở ta, nếu không thì rắc rối to rồi, ta có một chiêu rất lợi hại, nhưng chiêu đó với thực lực của ta rất khó kiểm soát tốt, nếu dùng ra……”

“Có lẽ ta sẽ chết.” Hầu Thập Tam Kiếm tiếp lời, trong mắt hắn lộ ra vẻ ngưng trọng, lúc đó hắn quả thực cảm nhận được sự đe dọa rất lớn.

“Có lẽ vậy, nhưng cho dù ngươi chết, ta cũng là thảm thắng, khả năng cao nhất là kết quả lưỡng bại câu thương, đến lúc đó Giáp tự ban liền không còn liên quan gì tới ngươi và ta nữa.” Đỗ Nê hít một hơi nói: “Ta vẫn còn hơi quá kích động rồi.”

“Hóa ra là vậy.” Trên mặt Hầu Thập Tam Kiếm lộ ra một tia kinh sợ, hắn biết Đỗ Nê sẽ không nói dối gạt hắn.

Cho nên chiêu đó thực sự rất nguy hiểm.

“Kỳ thực cho dù lão sư không mở miệng, ta cũng chưa chắc đã dùng.” Đỗ Nê gãi gãi đầu: “Nhưng ta quả thực không bằng ngươi, chỉ ép được ngươi hai thức, thức thứ ba là Hoàn phải không? Không nhìn thấy, thật sự rất đáng tiếc.”

“Còn có xếp hạng tái, có lẽ rất nhanh là có thể nhìn thấy rồi.” Trên mặt Hầu Thập Tam Kiếm lộ ra nụ cười: “Trong này có một tên lợi hại, ta cũng không có tự tin có thể thắng hắn.”

“Ngươi nói là ai?” Đỗ Nê tò mò hỏi: “Là Nhất Hành sao?”

“Không phải.” Hầu Thập Tam Kiếm lắc đầu nói: “Là Chu Phàm đã đánh bại Nhất Hành.”

“Chu Phàm thắng được là vì hắn tấn công bất ngờ, Nhất Hành phản ứng không kịp, nhưng xét về thực lực, Nhất Hành đã đạt Khí Cương đoạn, lại được chân truyền của Đại Phật Tự, hắn mạnh hơn Chu Phàm.” Đỗ Nê có chút không đồng tình với cách nói của Hầu Thập Tam Kiếm.

Hầu Thập Tam Kiếm vẫn lắc đầu nói: “Thực lực trên giấy tờ là dễ đánh lừa người nhất, cũng vô dụng nhất, đối với kiếm khách mà nói, thắng chính là thắng, thua chính là thua, người thắng mãi mãi là mạnh nhất.”

“Ta quan sát cuộc đấu của hắn với Nhất Hành, cho tới giờ nghĩ lại vẫn cảm thấy tim đập thình thịch không ngừng.”

Đỗ Nê trầm ngâm nói: “Tim đập mạnh như vậy, ta nghĩ Hầu lão ca ngươi không phải là hưng phấn hay sợ hãi, mà là yêu hắn rồi.”

Hầu Thập Tam Kiếm: “……”

“Đỗ huynh, ngươi có thể đừng gọi ta là lão ca không, năm nay ta mới mười sáu tuổi.”

Lôi đài thí vẫn tiếp tục tiến hành, từng trận tỉ thí, liên tục có thí sinh lên xuống lôi đài.

Cho đến khi mặt trời lặn về chiều, mười trận đấu trên lôi đài đã hoàn toàn kết thúc.

Tiến độ như vậy cũng không tính là chậm.

Kết quả của lôi đài tích phân thí cũng nhanh chóng ra lò.

Theo quy tắc, hạng nhất và hạng nhì tích phân mỗi lôi đài có thể xuất tuyến, các thí sinh còn lại thì bị đào thải triệt để.

Trận đấu của khoảng một trăm người, cuối cùng còn lại mười chín thí sinh không bị loại.

Sở dĩ chỉ còn mười chín thí sinh, đó là vì một suất xuất tuyến khác của lôi đài số mười đã bị một vị sư huynh chiếm mất, chỉ còn một thí sinh xuất tuyến.

Các thí sinh bị loại đa phần đều mang vẻ mặt đắng chát, bị sắp xếp rời khỏi quảng trường thư viện một cách cưỡng chế.

Nhưng lôi đài thí mỗi người dựa vào thực lực, bọn họ kỹ không bằng người, cũng không có gì để nói, bọn họ định sẵn vô duyên với Giáp tự ban.

Sau khi những thí sinh này rời khỏi thư viện, lại bị rất nhiều người tới nghe ngóng tình hình vây quanh hỏi han.

Tình hình tích phân lôi đài thí của thư viện lúc này mới được truyền ra ngoài.

Việc sửa đổi quy tắc thi cử, những thí sinh nào tiến vào xếp hạng tái, rất nhanh đã lan truyền khắp Cao Tượng huyện, và khuếch tán sang hai huyện lân cận.

“Bây giờ trời đã tối, nghỉ ngơi một đêm, xếp hạng tái ngày mai sẽ tiếp tục.” Trọng Điền cùng ba vị chủ khảo thương lượng vài câu, rồi do Trọng Điền tuyên bố.

“Mười chín người các ngươi sẽ được sắp xếp vào ký túc xá thư viện để nghỉ ngơi, nhưng nhớ kỹ, sau khi vào ký túc xá không được đi lại lung tung, chỉ có thể nghỉ ngơi trong phòng, nếu muốn đi đâu, bắt buộc phải xin phép giáo tập trú thủ trước, sau đó được giáo tập đồng ý rồi mới được đi, kẻ vi phạm quy định sẽ bị xử lý đào thải.”

Trọng Điền nói đến đây dừng lại một chút nói: “Đừng nảy sinh bất kỳ tâm tư nhỏ nhen nào, các ngươi không gạt được chúng ta, không gạt được thư viện, làm vậy chỉ hại chính bản thân các ngươi mà thôi.”

Trọng Điền nói xong phất phất tay, để giáo tập đưa Chu Phàm bọn họ xuống nghỉ ngơi.

Chu Phàm liếc nhìn mười chín người, bên trong đa phần là những gương mặt quen thuộc từng quan sát trong lôi đài thí, như Lý Trùng Nương, Trâu Thâm Thâm, Đỗ Nê, Nhất Hành, Dạ Lai Thiên Hương, những người này đều thuận lợi hoàn thành xuất tuyến.

Ngày mai xếp hạng tái sẽ không đào thải người, chỉ là phân chia thành tích mà thôi.

Hạng mục cuối cùng của võ thí hẳn là sẽ đào thải chín người, mười người còn lại chính là thí sinh Giáp tự ban khóa này.

Chu Phàm bọn họ được chia ra đưa vào các căn phòng khác nhau.

Cửa thư viện nhìn không lớn, nhưng diện tích không hề nhỏ, nội viện thư viện lại càng lớn hơn, chỉ là an trí mười chín thí sinh, để tránh việc thí sinh ở cùng nhau xảy ra tình huống ngoài ý muốn, đương nhiên là mỗi người một phòng.

Sau khi vào phòng, thư viện phái tới hai vị đệ tử đứng canh bên ngoài, hai vị đệ tử đó rất hòa nhã, hỏi Chu Phàm có cần chải chuốt hay ăn cơm trước không?

Chu Phàm nghĩ nghĩ, liền yêu cầu chải chuốt trước.

Hai vị đệ tử rất nhanh đã múc cho Chu Phàm một thùng gỗ nước nóng, rồi thay Chu Phàm đóng cửa lại.

Chu Phàm nhìn nước nóng, lôi đài tích phân tái đã kết thúc, tâm tư hắn thả lỏng hơn một chút, không kìm được nhớ tới Thực Phù.

Đêm nay hắn sẽ gặp Thực Phù trên thuyền, đến lúc đó nên làm thế nào đây?

Hoàng hôn buông xuống.

Não Quân Sư lê cái đuôi dài như con rắn tiến về phía trước, ánh nắng huy hoàng mà hiu quạnh rơi trên cái đầu tròn trịa của nó, thịt trên đầu nhăn nheo cuộn lại từng vòng, nhìn giống như những rãnh não lộ ra ngoài.

Dọc đường không ngừng có tiểu yêu nấm hiện thân hành lễ với nó.

Chỉ là nó đang tâm sự nặng nề, không hề để ý tới tiểu yêu nấm dọc đường.

Cho đến khi nhìn thấy đầm lầy đang bốc lên những bọt khí màu tím, nhìn thấy hang đá do tảng đá khổng lồ tạo nên trong đầm lầy.

Mộc chi tộc không hề rời khỏi Hủ Cốt đầm lầy, bởi vì cho dù con người mạnh mẽ đáng sợ tới tìm bọn chúng, phạm vi Hủ Cốt đầm lầy đủ lớn, muốn tìm thấy bọn chúng cũng không dễ, trước khi tìm thấy bọn chúng thì sẽ bị bọn chúng phát hiện trước.

Không cần thiết phải rời đi.

Huống hồ kể từ sau sự kiện hoang nguyên lần đó, Mộc chi tộc tốc độ tăng trưởng rất nhanh, đã trở thành một nửa bá chủ của Hủ Cốt đầm lầy.

Nói là một nửa bá chủ, là vì một nửa còn lại của Hủ Cốt đầm lầy nằm trong tay quái dị lấy lão nhân mị làm đầu.

Nhưng Não Quân Sư tin rằng, giải quyết lão nhân mị bọn chúng chỉ là vấn đề thời gian, bởi vì lão cha và tiểu muội tăng trưởng kinh người, Mộc chi tộc cuối cùng sẽ trở thành bá chủ của Hủ Cốt đầm lầy.

Chỉ là viễn cảnh tươi đẹp này đã bị nhuốm lên màn sương mù bất tường, cho dù là hoàng hôn hay bình minh đều không thể xua tan màn sương mù này.

Nó nhìn bóng lưng quật cường của đứa trẻ đang quỳ ngoài hang đá, thầm thở dài một tiếng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:836
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.