Thế Giới Tu Tiên Kinh Dị

Lượt đọc: 12978 | 6 Đánh giá: 5,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 883
Võ Thế trung đoạn

❊ ❊ ❊

Nuôi con gái tốn kém vô cùng, Chu Phàm đương nhiên cảm thấy áp lực, cùng lắm thì sau khi xong xuôi việc của Giáp tự ban, hắn sẽ cố gắng nghĩ cách kiếm Đại Khôi Trùng.

"Tạm thời ta chưa cần." Thực Phù lắc đầu nói: "Công pháp và tài nguyên Kháng Kích đoạn trước cô ấy cho ta vẫn chưa dùng hết, bây giờ chỉ mới là Kháng Kích trung đoạn."

"Nhưng cũng sắp rồi, nhiều nhất một tháng là nhóc con có thể đạt tới Kháng Kích đoạn viên mãn." Triệu Nhã Trúc cố ý ngắt lời.

Nhanh vậy sao... Trong lòng Chu Phàm co rút một chút, hắn cười khan một tiếng: "Như vậy là tốt nhất, đến lúc đó ta có thể truyền bộ thân pháp cấp Thuấn Di cho tiểu nha đầu."

Về phần tài nguyên tu luyện cần thiết cho Tốc Độ đoạn, cũng phải bắt tay vào chuẩn bị thôi.

Không thể tin vào mấy câu nói nhảm kiểu nước đến chân mới nhảy, phàm sự dự tắc lập, bất dự tắc phế (Mọi việc nếu chuẩn bị trước thì sẽ thành công, không chuẩn bị trước thì sẽ thất bại).

Đừng để đến lúc đó không lấy ra được tài nguyên tiểu nha đầu cần, thì tôn nghiêm người cha như ta để đâu cho hết? Chu Phàm thầm nghĩ.

Chu Phàm bắt đầu cảm thấy hóa ra nuôi con gái là một việc chẳng dễ dàng gì, cha mẹ trên đời này đều không dễ dàng... Không đúng, là những người cha trên đời này đều không dễ dàng, mẹ của tiểu nha đầu kia... Không đúng, ta không thể thừa nhận tiểu nha đầu có mẹ, điều này thật mất mặt.

Chu Phàm suy nghĩ lung tung trong lòng, lại lên tiếng an ủi tiểu nha đầu một chút, sau đó tu luyện một lát rồi được đưa ra khỏi thuyền.

Nhưng Thực Phù vẫn chưa đi, nàng bị Triệu Nhã Trúc giữ lại.

"Cô giữ ta lại làm gì?" Thực Phù lạnh lùng nói.

Triệu Nhã Trúc khẽ nhướng mày hỏi: "Nhóc con, có phải ngươi đang lợi dụng quan hệ huyết thống để Chu Phàm giúp ngươi tiến giai không? Nếu là vậy, ngươi nói với ta cũng không sao, ta sẽ giúp ngươi."

Sắc mặt Thực Phù lập tức lạnh xuống: "Cô xem ta là loại người nào? Ta cần phải làm loại chuyện bỉ ổi này sao? Hắn là..."

"Cha." Khi nói đến chữ này, cái cổ nhỏ của Thực Phù hơi đỏ lên.

Triệu Nhã Trúc cảm thấy khá thú vị, dựa theo hiểu biết của nàng về Thực Phù, Thực Phù hẳn sẽ không làm loại chuyện này, nàng lại nói: "Ngươi thực sự không cân nhắc việc đồng ý với điều kiện của ta sao?"

Điều Triệu Nhã Trúc nói đương nhiên là chuyện ký sinh.

Thực Phù không ngờ Triệu Nhã Trúc vẫn chưa từ bỏ ý định, nàng khẽ nhíu mày.

"Ngươi đừng lo lắng nếu ngươi đồng ý mà Chu Phàm không đồng ý, nếu ngươi đồng ý, ta lấy đồ vật ra, chẳng lẽ hắn còn từ chối đưa đồ cho ngươi sao? Ngươi dù sao cũng là con gái hắn mà." Triệu Nhã Trúc thuyết phục.

Chỉ là Thực Phù nhanh chóng lắc đầu nói: "Ta không thể đồng ý với cô, vì hắn không đồng ý, nếu ta đồng ý với cô, hắn sẽ buồn."

"Ngươi còn biết cân nhắc tâm trạng của hắn cơ đấy." Triệu Nhã Trúc hừ một tiếng: "Đúng là một đứa con gái ngoan."

Chu Phàm tỉnh lại, hắn trước tiên làm thực hóa hai viên Luyện Khí Tinh Ngọc màu vàng, tinh ngọc vàng óng mang theo hơi ấm nhàn nhạt.

Chu Phàm quan sát một chút rồi thu lại, cách sử dụng viên tinh ngọc vàng này Triệu Nhã Trúc đã nói với hắn rồi.

Hắn khẽ nhíu mày, có chút phiền não, bởi vì tài nguyên của hắn vốn luôn trong tình trạng giật gấu vá vai, bây giờ lại thêm một đứa con gái, đương nhiên ngoài phiền não ra hắn còn cảm thấy hạnh phúc.

Sau khi cân nhắc xem tương lai nên phát triển như thế nào, Chu Phàm mới thức dậy rửa mặt, rồi cẩn thận ngụy trang về trạng thái trước đó.

Chỉ cần đại khảo chưa hoàn toàn kết thúc, hắn đều phải giấu kỹ hành tung của mình.

Ngụy trang xong xuôi, hắn mới đẩy cửa đi ăn sáng.

Sau khi ăn xong bữa sáng thịnh soạn, Chu Phàm không đi đâu cả, mà lập tức trở về phòng.

Còn hai ngày nữa là tiến hành hạng mục thứ ba của võ thí, hắn không muốn lãng phí thời gian.

Do không biết hình thức thi cử là gì, rất nhiều thứ hắn đã chuẩn bị cho việt dã thí và lôi đài thí vẫn còn đó, hắn đã sớm nghĩ tới, căn bản không cần phải đi chuẩn bị thêm gì nữa.

Những thứ cơ bản hắn đã không thiếu, cũng rất khó để nhắm vào mà chuẩn bị cái gì.

Cho nên hai ngày này việc duy nhất hắn có thể làm là thông qua hai viên Luyện Khí Tinh Ngọc màu vàng trong tay để bước vào Võ Thế trung đoạn.

Bất kể sẽ gặp phải hình thức thi cử nào, nâng cao cảnh giới chắc hẳn sẽ có tác dụng.

Chu Phàm đóng cửa lại, lại lấy từ trong phù túi ra mấy đạo phù lục, bày ra một cái phù trận phòng ngự.

Sau đó lại khẽ gọi: "Tiểu Quyến."

Tiểu Quyến chui từ trong đầu hắn ra, cô bé ngái ngủ ngáp một cái.

Nhóc con này nếu không có việc gì, có đôi khi sẽ ngủ đến tận ba sào mới dậy.

"Tỉnh lại đi." Chu Phàm nắm lấy cánh tay nhỏ của Tiểu Quyến lắc lắc lên xuống.

Cho đến khi trong miệng Tiểu Quyến phát ra tiếng hừ hừ, Chu Phàm mới dừng lại.

"Chào buổi sáng chủ nhân." Tiểu Quyến cuối cùng cũng tỉnh táo lại, nhưng vẫn lười biếng nói.

"Canh giữ giúp ta, ta phải chuyên tâm tu luyện." Chu Phàm dặn dò một câu, rồi lười quan tâm đến Tiểu Quyến nữa, mà lấy Quỷ Hải Loa từ trong phù túi ra.

Vì bây giờ phải thường xuyên tu luyện, nên Chu Phàm không bỏ Quỷ Hải Loa vào trong Sách Trữ Vật nữa.

Hắn cầm lấy vỏ ốc có vân màu đen mực, hướng về phía đầu ốc mà thổi.

Tiếng ốc trầm hùng vang dội vang lên, một vòng âm ba màu vàng khuếch tán ra, hóa thành màn sáng bao trùm lấy Chu Phàm.

Chu Phàm nhìn màn sáng với phù văn đang chảy xuôi mới yên tâm, nếu không có Quỷ Hải Loa cách ly tiếng sóng biển quái dị truyền tới từ Quỷ Hải, hắn căn bản không dám tu luyện công pháp 《Quỷ Hải》.

Nhưng may thay mấy ngày nay việc tu luyện của hắn, đều không giống như lần đầu tiên bước vào Võ Thế đoạn, sẽ nhìn thấy đại dương quỷ dị kia.

Chu Phàm lấy ra một viên Luyện Khí Tinh Ngọc màu vàng, hắn trước tiên ngồi xếp bằng xuống, sau đó rót chân khí trong cơ thể vào trong Luyện Khí Tinh Ngọc.

Luyện Khí Tinh Ngọc chịu sự rót vào liên tục của chân khí, dần dần tan chảy thành chất lỏng màu vàng, chất lỏng chảy tràn trên lòng bàn tay Chu Phàm, dọc theo cánh tay hắn lan lên trên, chỉ là chưa đến vai đã bị hấp thụ hoàn toàn vào trong cơ thể.

Khí ấm áp bao phủ lấy huyết nhục trong cơ thể cùng Nhân Hồn trong hồn hải.

Chu Phàm lúc này mới nhắm mắt vận chuyển công pháp 《Quỷ Hải》.

Tâm pháp mạnh mẽ vô song bắt đầu nén lại chân khí đang phản kháng di chuyển, sau khi tụ lại chân khí, mới bắt đầu rút tơ bóc kén đối với chân khí.

Chu Phàm nhanh chóng phát hiện dưới sự giúp đỡ của khí ấm áp màu vàng, tốc độ tinh luyện chân khí của hắn nhanh hơn nhiều so với trước đây.

Loại tinh luyện chân khí cực nhanh này khiến Chu Phàm có chút đắm chìm.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Nhưng khi Chu Phàm mở mắt lần nữa, đã là lúc chính ngọ.

Chu Phàm giải trừ màn sáng của Quỷ Hải Loa, hắn vươn vai một cái, trên mặt lộ ra ý cười nhàn nhạt.

Thời gian tinh luyện chân khí của bản thân cộng với thời gian của Luyện Khí Tinh Ngọc màu vàng, khiến không ít chân khí trong cơ thể hắn chuyển hóa thành chân khí có phẩm chất cao hơn.

Chỉ cần đến ngày mai, hắn tin rằng sau khi mượn viên Luyện Khí Tinh Ngọc màu vàng thứ hai tu luyện xong, lượng chân khí tinh luyện trong cơ thể sẽ đạt đến một mức độ nhất định, từ đó bước vào Võ Thế trung đoạn!

Chu Phàm lại bận rộn, thu phù trận lại, gọi tiểu nhị mang cơm nước đến, hắn không chút keo kiệt thưởng cho Tiểu Quyến ba cái đùi vịt.

Tiểu Quyến ăn một cách ngon lành, sự oán giận vì phải hộ pháp cho Chu Phàm cả ngày lập tức tan thành mây khói.

Buổi tối tiến vào không gian Hôi Hà, ngoại trừ giao lưu tình cảm với con gái một chút, không có chuyện gì lớn xảy ra.

Chớp mắt lại bắt đầu một ngày mới.

Ngày thứ hai Chu Phàm vẫn tiếp tục tu luyện như ngày hôm qua, cho đến chính ngọ mới dừng lại, hắn mở mắt nhìn màn sáng âm ba do Quỷ Hải Loa tạo thành, lông mày khẽ nhướng.

Hắn đã thuận lợi tiến vào Võ Thế trung đoạn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:836
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.