Thế Giới Tu Tiên Kinh Dị

Lượt đọc: 13188 | 6 Đánh giá: 5,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 856
Quan hệ cải thiện

❊ ❊ ❊

Đêm khuya. Chu Phàm làm xong tất cả những việc cần làm, liền nằm xuống giường bắt đầu đi ngủ.

Tâm trạng hắn thấp thỏm không yên.

Ngủ được một chút lại thấy lòng dạ bồn chồn khó vào giấc, hắn bắt đầu điều chỉnh hơi thở, mới dần dần chìm vào giấc ngủ.

Sương mỏng lượn lờ quanh thuyền gỗ.

Chu Phàm dùng tay xua xua màn sương mỏng trước mắt, tìm kiếm bóng dáng của Thực Phù.

"Ôi chà, đến cả rồi sao." Triệu Nhã Trúc đang ngồi bên cạnh bàn gỗ, bàn tay mập mạp của nàng cầm hạt dưa bỏ vào miệng ăn, trên mặt tràn ngập nụ cười vui vẻ.

Chu Phàm không chút thiện cảm liếc Triệu Nhã Trúc một cái, lúc này hắn mới nhìn thấy Thực Phù đang ngồi ở đuôi thuyền.

Chu Phàm bước tới đó, hắn nhìn cô bé đang quay lưng về phía mình, im lặng một lát rồi gọi: "Thực Phù."

"Ngươi đừng có qua đây, ta không muốn nói chuyện với ngươi." Thực Phù lạnh lùng nói.

Chu Phàm dừng bước, hắn cười khổ: "Khi ta cao bằng ngươi bây giờ, từng gặp phải một chuyện rất khó khăn, lúc ấy chỉ hận không thể trốn mãi dưới gầm giường, không bao giờ bước ra ngoài."

"Sau này ta mới hiểu, trốn tránh vấn đề là vô dụng."

Triệu Nhã Trúc hắt xì một cái, nàng mỉa mai: "Đạo lý kiểu này nói nghe thật thối."

Liên quan quái gì đến ngươi! Chu Phàm thầm đáp lại trong lòng, hắn nhìn Thực Phù không thèm để ý đến mình rồi tiếp tục: "Chúng ta máu mủ tình thâm, đây là sự thật không thể tránh khỏi."

Nói đến đây Chu Phàm dứt khoát ngồi xuống boong thuyền, hắn thở dài: "Nói thật, lúc mới biết mình có một cô con gái lớn bằng ngươi, trong lòng ta khi đó cũng rối bời."

"Ta thậm chí không biết nên xử lý mối quan hệ giữa ta và ngươi như thế nào, sau khi rời đi đêm qua, ta đã suy nghĩ rất lâu, điều duy nhất ta xác định được là, ta không thể không nhận ngươi."

"Ta biết, để ngươi chấp nhận người cha này ngay lập tức chắc là rất khó, ta sẽ không ép ngươi, nhưng ta hy vọng ngươi có thể hiểu thêm về ta một chút, thử chấp nhận ta."

Thực Phù vẫn bất động nhìn dòng sông xám.

Chu Phàm bất lực nói: "Ta không biết bọn họ đã thêu dệt về ta thế nào, nhưng thật ra ngươi cứ tiếp xúc nhiều với ta sẽ biết, ta không hề xấu xa như vẻ bề ngoài, thực ra ta là người chính trực, thiện lương, hay giúp đỡ người khác, cho dù gặp hoa cỏ trên đường cũng không nỡ giẫm lên..."

Da mặt Triệu Nhã Trúc giật giật, không nhịn được thầm nhổ một tiếng.

Thực Phù quay đầu nhìn Chu Phàm, nàng nghiêm mặt nói: "Nhạt nhẽo, nương của ta và bọn họ không hề thêu dệt về ngươi."

"Không có thì thôi vậy." Chu Phàm tươi cười rạng rỡ.

"Cảm giác cha con đoàn tụ hòa thuận vui vẻ thật sự khiến ta cảm động muốn khóc." Triệu Nhã Trúc hừ một tiếng nói.

Chu Phàm lườm Triệu Nhã Trúc một cái, lại bảo đã giúp cha con họ đoàn tụ thì đừng có lên tiếng được không?

Triệu Nhã Trúc hừ một tiếng, không nói gì nữa mà tiếp tục ăn hạt dưa.

Thực Phù quay đầu đi không nhìn Chu Phàm nữa, mà khẽ nói: "Nhưng nương và Tam ca bọn họ đều muốn giết ngươi, nếu ta không giết ngươi, nương sẽ đoạn tuyệt quan hệ với ta."

Đoạn tuyệt quan hệ thì đoạn tuyệt thôi... Chu Phàm lầm bầm trong lòng một câu, nhưng hắn không thể nói thế, nếu nói ra chắc chắn Thực Phù sẽ giận, hắn thận trọng hỏi: "Vậy ngươi nghĩ thế nào?"

Triệu Nhã Trúc cũng vểnh tai lên nghe.

"Ta không biết." Thực Phù nhìn mặt sông xám xịt, thầm thì nói.

Chu Phàm thở phào một hơi dài, hắn sợ nhất Thực Phù buông một câu 'ta nghe lời nương ta', như vậy đả kích đối với hắn là quá lớn.

Trong lòng hắn thầm mừng, Thực Phù nói không biết, điều đó chứng tỏ cô con gái này đối với hắn vẫn còn chút hảo cảm, nếu không đã chẳng nói như vậy.

Chu Phàm suy tính rồi nghiêm túc nói: "Ta không thể bắt nương ngươi và bọn chúng không hận ta, nhưng ta có thể hứa với ngươi, nếu nương ngươi bọn họ không tới giết ta, ta sẽ không đi tìm gây rắc rối cho họ, còn nếu họ muốn giết ta, ta cũng không thể bó tay chịu trói."

Nhân yêu Bạch dù sao cũng là nương của tiểu nha đầu, ta không thể chủ động đi giết nương của tiểu nha đầu, làm cho nàng hận ta cả đời, như vậy thì quá cẩu huyết rồi. Nhưng nếu Nhân yêu Bạch thật sự dám đến giết ta, hừ, vậy thì xin lỗi, ta chỉ có thể lạt thủ tồi hoa... phỉ nhổ, là thống hạ sát thủ!

Tin rằng đến lúc đó tiểu nha đầu cũng chỉ đau lòng một lát thôi, chắc sẽ tha thứ cho ta... Chu Phàm nghĩ đến đây, chỉ hận không thể Nhân yêu Bạch mau mau đưa đầu tới chịu chết.

Tuy nhiên Nhân yêu Bạch không nắm chắc phần thắng, chắc chắn sẽ không ngốc nghếch lao lên chịu chết.

Hiện tại điều quan trọng nhất là phải đưa tiểu nha đầu ra khỏi sào huyệt quái dị kia, lâu dài cứ trộn lẫn với đám quái dị đó, đối với tâm hồn trưởng thành của tiểu nha đầu không tốt, phải để nàng tiếp xúc gần gũi với con người mới được.

Trên mặt Thực Phù lộ ra vẻ giằng xé đau khổ, nàng cũng hiểu không thể để hắn đứng yên mặc cho nương mình giết, nàng không thể yêu cầu quá nhiều về việc này.

"Hay là thế này, ta thề với con thuyền, bảo đảm sẽ không lừa ngươi." Chu Phàm nói thêm.

"Không cần đâu, ta tin ngươi." Thực Phù nói khẽ.

Chu Phàm thấy ấm áp trong lòng.

Nhưng hai người nói xong việc này lại rơi vào một trận im lặng.

Trước kia mối quan hệ của họ rất tệ, giờ bỗng chốc trở thành cha con, ngược lại không biết làm sao để chung sống cho phù hợp.

"Ngươi cho ta chút thời gian, ta cần suy nghĩ kỹ xem nên làm thế nào cho phù hợp." Thực Phù lại khẽ nói.

"Được, bao lâu cũng được." Chu Phàm cười toét miệng: "Chỉ cần ngươi không chối bỏ ta là được."

Đôi mắt xanh lục bảo của Thực Phù nhìn chằm chằm Chu Phàm, nàng dường như có lời muốn nói, nhưng vẫn cúi đầu nói: "Chu Phàm, cảm ơn ngươi."

Haiz, vẫn không chịu gọi tiếng cha, Chu Phàm trong lòng có chút phiền muộn, nhưng hắn biết tối nay có thể đạt được hiệu quả này đã coi như rất tốt rồi, chuyện này không vội được.

Dù sao kết quả xấu nhất mà hắn dự đoán là Thực Phù không những không chịu nhận hắn, mà còn la lối đòi giết hắn.

"Ngươi mau đi tu luyện đi, ta thật sự muốn yên tĩnh một mình." Thực Phù nói thêm.

Chu Phàm không đùa hỏi "Tĩnh Tĩnh" là ai, hắn vui vẻ đi tu luyện.

Thực Phù ngồi trên boong thuyền, lại ngẩn người nhìn dòng sông xám.

Chu Phàm nhìn cảnh này, hắn thở dài trong lòng, hắn biết việc này khó xử nhất là Thực Phù.

Nhân yêu Bạch... thôi bỏ đi, gọi nương của con mình là nhân yêu thì vẫn quá kỳ quặc, nên nói là Bạch Lãnh Tôn lợi dụng máu thịt của hắn để sinh ra Thực Phù, vốn đã có tâm địa bất lương, chắc là để đối phó hắn.

Nhưng hắn cũng không nghĩ ra cách giải quyết nào quá tốt, chỉ có thể tạm thời thử tu bổ mối quan hệ giữa hắn và Thực Phù, không để Thực Phù bị ảnh hưởng quá sâu bởi Nấm Yêu, khiến con bé ngày càng rời xa hắn.

Đợi đến lúc gần như có thể rời khỏi thuyền, Chu Phàm mới dừng tu luyện, từ biệt Thực Phù.

May mắn là có chiếc thuyền này, đêm nào hắn cũng có thể gặp được Thực Phù, khiến cho mọi chuyện trở nên đơn giản hơn nhiều.

Thực Phù muốn nói lại thôi.

"Sao vậy, có chuyện gì muốn nói với ta à?" Chu Phàm mỉm cười hỏi.

"Trước đó ta tìm thấy ngươi, đã mượn lực lượng của nương và bọn họ, cho nên nương và bọn họ cũng biết ngươi đang ở nơi nào." Thực Phù nói.

Chu Phàm im lặng một chút rồi nói: "Có phải ngươi muốn ta rời khỏi nơi đó, tránh xa bọn họ không?"

"Không phải." Thực Phù lắc đầu: "Nương nói ngươi là thiên tài, tiến bộ sẽ nhanh hơn bà ấy, nếu chưa nắm chắc phần thắng thì bà ấy sẽ không nhanh chóng tới tìm ngươi đâu, ta chỉ muốn cho ngươi biết chuyện này thôi."

Nàng lộ vẻ áy náy, nếu không phải tại nàng tin lời Triệu Nhã Trúc, thì nương và bọn họ đã không biết Chu Phàm ở đâu.

"Ngươi không cần áy náy, đây đều là chuyện nhỏ, ta biết rồi." Chu Phàm trong lòng lại ấm áp, con gái đã biết quan tâm đến hắn rồi.

Rất nhanh Chu Phàm đã biến mất trên thuyền.

Vốn Thực Phù tưởng rằng mình cũng sẽ cùng rời đi với Chu Phàm, nhưng không hề.

Thực Phù hơi nhíu mày nhìn Triệu Nhã Trúc đang quay lưng về phía mình.

Nàng tiếp tục ở lại trên thuyền đương nhiên là vì Triệu Nhã Trúc, hiện tại nàng đối với Triệu Nhã Trúc thì không có nhiều hảo cảm, nhưng ác cảm cũng không nhiều lắm.

Dù sao nếu không phải Triệu Nhã Trúc nói ra chuyện này, nàng vẫn chưa rõ thân thế của mình.

Thực Phù trầm giọng nói: "Có chuyện gì sao?"

Triệu Nhã Trúc quay người lại, nàng nhìn người đồng minh từng một thời này rồi nghiêm mặt nói: "Cha con đoàn tụ, đây là nhờ ta giúp đỡ đó, chẳng lẽ ngươi không nên cảm ơn ta sao?"

"Ngươi nói ra chỉ là muốn báo thù việc ta phá hỏng chuyện tốt của ngươi." Thực Phù lạnh giọng nói: "Tại sao ta phải cảm ơn ngươi?"

Sao lại nói y hệt lão cha đó thế, đáng ghét thật, Triệu Nhã Trúc cười lạnh: "Ngươi hiểu là tốt nhất, ta cũng chẳng cần ngươi cảm ơn, chỉ là tiện miệng nói thôi."

"Giữ ngươi lại, chẳng qua là ta thấy nhàm chán, muốn biết ngươi dự định làm thế nào."

"Ôi chà, một bên là cha ruột con người, một bên là nương ruột quái dị, đừng nói là người và quái dị vốn đối lập tự nhiên, cha ruột ngươi và nương ngươi lại là tử thù, ngay cả thoại bản cũng không dám viết thế này, thật sự quá ly kỳ."

"Ta thấy nha, tương lai không phải cha ruột con người của ngươi giết nương ruột quái dị của ngươi, thì chính là nương ruột quái dị của ngươi giết cha ruột con người của ngươi, đến lúc đó ngươi cứ chuẩn bị mà khóc đi." Triệu Nhã Trúc nói đến đây che miệng cười khẽ.

Thực Phù nghiêm mặt nói: "Tuyệt đối sẽ không xuất hiện tình huống mà ngươi nói, hắn đã hứa với ta sẽ không tìm gây rắc rối cho nương, chỉ cần ta nghĩ cách ngăn cản nương thì sẽ không có chuyện gì."

"Nói thì nghe nhẹ nhàng lắm, sao ngươi biết Chu Phàm có đang lừa ngươi không?" Triệu Nhã Trúc lại nhắc lại chuyện này.

"Ta tin hắn sẽ không làm vậy." Thực Phù lắc đầu nói: "Hắn trước kia đối với ta rất tệ, thường xuyên muốn áp bức ta, nhưng tối nay ta có thể cảm nhận được hắn thực sự đối với ta rất tốt."

Nói đến đây, trên mặt Thực Phù lộ ra một tia xấu hổ, nàng chưa bao giờ giỏi thể hiện cảm xúc của mình.

Triệu Nhã Trúc nhướng mày: "Tiểu gia hỏa ngu ngốc, từ nhỏ đã không được gia đình yêu thương, rất dễ bị loại giả tạo này che mắt, sau này ngươi sẽ biết lời hắn nói có phải thật không, nhưng khi đó cũng đã muộn rồi."

"Cho dù hắn nói là giả, ta cũng sẽ ngăn hắn giết nương ta, ta không cho phép họ tương tàn." Thực Phù cố chấp nói: "Nương sinh ta ra là để sau này ta trưởng thành rồi giết hắn, nhưng ta không phải nương ta, ta cũng có suy nghĩ của riêng mình, họ là cha mẹ ta, là người thân của ta, ta sẽ không để họ tương tàn."

"Nói nghe hay thật, nhưng ngươi có thực lực này để ngăn cản họ không?" Triệu Nhã Trúc cười nhạo, "Nương ngươi chắc mạnh hơn ngươi nhỉ? Chu Phàm thì càng khỏi phải bàn."

"Kẻ nhỏ yếu chỉ có thể trơ mắt nhìn bi kịch xảy ra mà không làm được gì."

Thực Phù lộ vẻ kiên định: "Ta bây giờ không có, nhưng không có nghĩa là sau này không có, ta sẽ nhanh chóng trưởng thành, mạnh hơn cả bọn họ."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:836
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.