Chu Hưng Vân siết chặt tay Mạc Niệm Tịch, trong lòng toan tính, một khi đối phương đồng loạt tấn công, hắn sẽ ném thiếu nữ tóc đen ra ngoài làm bia đỡ đạn. Dù sao đám đệ tử trẻ tuổi ở đây đều là hạng tép riu, tuyệt đối không ai đánh lại Mạc Niệm Tịch.
Thế nhưng, điều Chu Hưng Vân không ngờ tới là, khi Lưu Du Phi và Triệu Hoa đang kẻ xướng người họa mắng nhiếc vô cùng hăng say, cáo buộc Chu Hưng Vân thương thiên hại lý, lừa gạt thiếu nữ nhà lành thế nào, thì một thanh âm lạc quẻ đột ngột truyền đến...
"Các ngươi dựa vào đâu mà mắng hắn lừa gạt thiếu nữ nhà lành!"
"Cô nương có chỗ không biết, tên dâm tặc này giả thần giả quỷ, nói mình là Quỷ Thần Đồng Tử chuyển thế, lừa gạt nữ đệ tử Bích Viên Sơn Trang hiến thân..."
"Vị nữ đệ tử bị lừa đó, có phải trông giống hệt ta không?"
"Cô nương là... Bích Viên Song Kiều, Mục sư muội!" Triệu Hoa nhìn chằm chằm thiếu nữ mỹ diễm hồi lâu, cuối cùng cũng nhớ ra, đối phương chính là nữ đệ tử Bích Viên Sơn Trang - Mục Hàn Tinh, bọn họ từng gặp nhau ở thọ yến phủ Tô.
Mục Hàn Tinh và Trịnh Trình Tuyết song song bước ra khỏi đám đông, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, thẳng tiến về phía Chu Hưng Vân.
Mục Hàn Tinh vẫn như mọi khi, hào phóng, nhiệt tình, vừa lên tới nơi liền ôm chầm lấy Chu Hưng Vân, khiến tên sắc lang này vô cùng hưởng thụ.
Trịnh Trình Tuyết lại hơi tỏ ra ngại ngùng, thẹn thùng xin lỗi, nói một câu "Chu công tử hảo" rồi thôi. Có lẽ thiếu nữ vẫn còn nhớ lần chia ly trước, do được tỷ muội tốt xúi giục nên vô tình hôn lên má Chu Hưng Vân, hôm nay gặp lại, cảm thấy rất xấu hổ...
"Tiểu hư hỏng, ngươi thay đổi rồi." Mục Hàn Tinh nói nhỏ với Chu Hưng Vân, đoạn buông hai tay ra, tránh xa tên sắc lang.
Thiếu nữ nói Chu Hưng Vân thay đổi, đó là bởi vì, nàng ôm Chu Hưng Vân với tâm ý hữu nghị, nếu là nàng trước kia, chắc chắn hắn sẽ đứng như khúc gỗ, nhưng vừa rồi tên sắc lang nhỏ này đã làm gì? Thuận thế ôm chặt nàng, còn đặt tay dưới eo nàng, cố sức tranh thủ thời cơ sàm sỡ.
"Ta..." Chu Hưng Vân khóc không ra nước mắt, do dục vọng thúc đẩy, hắn hiện tại không quản nổi đôi tay tặc tử này.
Mục Hàn Tinh và Trịnh Trình Tuyết xuất hiện, nghĩa bất dung từ đứng ra bảo vệ Chu Hưng Vân, khiến cho những kẻ "đại nghĩa lẫm nhiên" như Triệu Hoa, Lưu Du Phi đang công khai lên án Chu Hưng Vân lừa gạt thiếu nữ nhà lành, nhất thời mất đi lý lẽ.
"Nguyên lai là vậy! Hóa ra các ngươi là quan hệ kiểu này! Ta thật không ngờ, Mục cô nương của Bích Viên Sơn Trang lại là loại nữ tử không biết xấu hổ như thế! Tục ngữ có câu, ruồi không đậu trứng không vỡ, hèn gì ngươi lại cam tâm tình nguyện mắc lừa, hóa ra ngươi và hắn là cùng một giuộc! Gian phu dâm phụ!"
Mạch Cầm chỉ thẳng vào Mục Hàn Tinh mắng nhiếc, những động tác nhỏ mà Chu Hưng Vân làm lúc nãy, ả đã nhìn thấy không sót chút gì, nếu là nữ tử bình thường, tuyệt đối sẽ không để lũ đăng đồ lãng tử làm càn, thế mà Mục Hàn Tinh lại mỉm cười cho qua, đủ thấy nàng cùng Chu Hưng Vân "lang bái vi gian".
"Cô nương nói rất đúng! Loại nữ tử không giữ phụ đạo này, giữa thanh thiên bạch nhật lại ôm ấp đàn ông, thật là nhục nhã phong hóa thế tục!" Lữ Trương Long của Kim Đao Võ Quán thành Phất Cảnh dẫn theo vài vị đồng môn, hùng hổ bước ra khỏi đám đông.
"Lữ huynh, theo kiến giải cá nhân của ta, loại nữ tử thất tiết trước khi thành thân chính là dâm phụ! Ngươi nhìn cái dáng vẻ nô nhan mị cốt kia đi, chắc chắn không phải là hiền lương tín nữ! Thật đáng bị tống vào lồng heo cùng với tên lãng đãng tử kia!" Trương Hạo Nhiên của Dã Long Môn thành Thiên Huy cũng dẫn một đám đệ tử Dã Long Môn, khí thế hừng hực chạy tới trợ trận.
Thế nhưng, câu "thất tiết trước khi thành thân chính là dâm phụ" của Trương Hạo Nhiên khiến Đường Viễn Doanh đang trốn không xa sợ đến phát khiếp, đặc biệt là đệ tử của năm đại phái: Tinh Đao Môn, Kiếm Thục Sơn Trang, Võ Đằng Môn, Kim Đao Võ Quán, Dã Long Môn, đồng loạt mắng Mục Hàn Tinh không biết liêm sỉ, lại còn giúp tên lãng đãng tử giang hồ cầu tình. Họ thóa mạ Mục Hàn Tinh thậm tệ, những lời lẽ khó nghe không dứt, như thể thật sự muốn xé xác nàng, bắt nàng đi dìm lồng heo...
Đường Viễn Doanh run rẩy túm chặt lấy tay áo, sợ hãi thủ cung sa mình ngụy trang bị người khác nhận ra là hàng giả. Lúc này nàng mới hiểu rõ lời mẫu thân nói, nếu để thế nhân biết nàng không còn thân bạch, hậu quả sẽ nghiêm trọng đến mức nào...
Nhìn dáng vẻ không còn lời nào để biện bạch của Mục Hàn Tinh, Đường Viễn Doanh lần đầu tiên nảy sinh ý nghĩ, liệu việc mình làm hôm nay có phải là sai rồi không. Giả như mọi người biết thủ cung sa của nàng là giả, vậy chẳng phải... Đường Viễn Doanh không dám nghĩ tiếp nữa.
"Các ngươi ngậm máu phun người!"
"Mục cô nương, không phải bọn ta vô lý, mà là do chính cô quá đê tiện, bị tên dâm tặc 'thủy loạn chung khí' rồi mà còn không biết xấu hổ đi theo hắn, thật đúng là hạng tiện nhân trời sinh! Buồn cười thật! Ngươi dâng hiến ngược lại, người ta còn chẳng thèm!" Triệu Hoa được đà lấn tới cười nhạo, ám chỉ Mục Hàn Tinh rẻ tiền, dụ rằng Chu Hưng Vân bên cạnh có bao nhiêu cô nương xinh đẹp, làm sao để mắt tới một nữ tử đã bị hắn chơi đùa qua.
Một người khó địch trăm miệng, đệ tử trẻ của năm đại môn phái đến gây phiền cho Chu Hưng Vân, không có một trăm thì cũng có tám chục, thêm vào đó là đám người xem náo nhiệt xung quanh cũng bảy mồm tám lưỡi hùa theo. Kết quả chỉ trong chớp mắt, danh dự Mục Hàn Tinh tiêu tan, bị người ta mắng đến mức không còn ra hình người...
Từng tiếng, từng tiếng "dâm phụ", "tiện nhân" đẩy Mục Hàn Tinh xuống vực thẳm. Như bây giờ, có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được, thế nhân đều cho rằng nàng và Chu Hưng Vân bất chính, là cặp đôi "gian phu dâm phụ" ai thấy cũng chửi.
Trịnh Trình Tuyết đã nhẫn nhịn không nổi, phẫn nộ nhìn chằm chằm đám đông, tay phải đặt lên chuôi đao, sẵn sàng đại khai sát giới, liều mạng vì tỷ muội tốt.
Mục Hàn Tinh muốn nói lại thôi, trước là khẽ cắn môi hồng, sau đó lại như buông xuôi mặc kệ, hướng về đám đông cười ha ha, dường như dùng ngôn ngữ vô thanh để biện bác quần hùng, khiến người ta cảm thấy nàng đang nói: "Ta chính là dâm phụ thì đã sao, các ngươi đám phế vật ăn không được nho nên chê nho chua này."
Chu Hưng Vân vẫn luôn không nói lời nào, lặng lẽ quan sát ngôn từ cử chỉ, thấu hiểu thần thái của Mục Hàn Tinh. Bởi vì hắn phát hiện thiếu nữ có một biểu hiện rất thú vị...
Khi mọi người nói Mục Hàn Tinh và hắn là "gian phu dâm phụ", thiếu nữ hoàn toàn không để tâm, không hề lộ ra vẻ phẫn nộ, nhưng khi Triệu Hoa nói nàng bị hắn "thủy loạn chung khí", Mục Hàn Tinh lại trở nên lo lắng, lộ ra một thoáng sợ hãi và bất an.
Chu Hưng Vân não bộ vận chuyển cực tốc, lập tức nghĩ ngay ra, lần đầu Mục Hàn Tinh vào kinh, cầu hắn cứu lão trang chủ, từng mời hắn uống rượu.
Lúc đó hắn rất ngốc, không hiểu tâm ý nữ tử, bỏ lỡ cơ hội tốt. Bây giờ đầu óc linh hoạt lại, lập tức nghĩ thông suốt mọi chuyện, tâm hồn Mục Hàn Tinh đã dao động, có tình nghĩa với hắn.
Khi Triệu Hoa nhắc tới "thủy loạn chung khí", Mục Hàn Tinh lộ ra vẻ sợ hãi và bất an, không phải thực sự vì hắn đã làm gì nàng, mà là hoàn toàn ngược lại, Mục Hàn Tinh sợ hắn không làm gì nàng...
Đêm hôm đó, thiếu nữ và thiếu niên cùng nâng ly, Chu Hưng Vân biểu hiện rất quân tử, không hề "thủy loạn" với Mục Hàn Tinh, khiến thiếu nữ hiểu lầm, hắn đối với nàng không chút tình nghĩa và dục vọng.
Nay cả thiên hạ đều nói Mục Hàn Tinh nàng là nữ tử không đoan chính, Mục Hàn Tinh trong lòng không bận tâm, nhưng cũng rất bận tâm.
Nàng không bận tâm là vì, nếu Chu Hưng Vân nguyện ý cần nàng, thì dù bị người ta mắng cũng không sao cả, bởi nàng biết mình rất thanh bạch, cho dù không thanh bạch cũng chẳng sao, vì sự thanh bạch của nàng là do hắn hủy hoại.
Mục Hàn Tinh rất bận tâm là vì, nàng tuyệt đối không muốn thấy Chu Hưng Vân đứng ra thanh minh với mọi người, trả lại sự trong sạch cho nàng. Bởi vì nàng đã mang tiếng xấu, cho dù cuối cùng có chứng minh được mình thanh bạch, người ngoài vẫn sẽ đàm tiếu.
Tất nhiên, điểm quan trọng nhất, lại ứng nghiệm lời Triệu Hoa nói, nàng trong lòng có Chu Hưng Vân, nàng tự dâng hiến mà Chu Hưng Vân còn không cần, thì nàng còn mặt mũi nào xuất hiện trước mặt hắn.
Mục Hàn Tinh sợ hãi, sợ mình đầu tình không thuận, danh tiếng bại hoại, cuối cùng lại rơi vào cảnh thu tàn thanh đạm, tùy tiện tìm một nam tử gả đi sống qua ngày...
Chu Hưng Vân hỏa nhãn kim tinh, xuyên qua biểu cảm của Mục Hàn Tinh, thu được không ít tình báo hữu dụng.
Tất nhiên, hắn hiện tại sẽ không lập tức hành động, ổn định sự bất an trong lòng Mục Hàn Tinh, bởi hắn đã nhìn thấu thiếu nữ muốn một tình yêu nóng bỏng như lửa, cho nên... chờ thiếu niên anh hùng đại hội khai mạc, hắn sẽ cho nàng một bất ngờ khắc cốt ghi tâm.
Dục tốc bất đạt, Chu Hưng Vân hiện tại rất bình tĩnh, cứ treo cái khẩu vị của mỹ nhân trước đã, có như vậy, Mục Hàn Tinh mới càng nồng nhiệt hồi đáp hắn.
Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, tình huống trước mắt có chút vượt ngoài tưởng tượng, đệ tử trẻ của Tinh Đao Môn, Kiếm Thục Sơn Trang, Võ Đằng Môn, Kim Đao Võ Quán, Dã Long Môn bao vây bọn họ tầng tầng lớp lớp, đây là định diễn màn kịch "danh môn chính phái vây công khôi thủ ma giáo" sao?
"Liệt, bọn họ đông quá, chúng ta đánh không lại đâu..." Mạc Niệm Tịch chột dạ, nàng tuy là cao thủ đỉnh tiêm, nhưng đối phương người quá đông, thật sự đánh nhau, nàng chắc chắn không lo xuể.
Phải biết rằng, Hứa Chỉ Thiên và Tần Bội Nghiên đều là hạng "0 chiến lực", một khi hai bên khai hỏa, hai nha đầu này sẽ là gánh nặng, ít nhất phải để Mục Hàn Tinh và Trịnh Trình Tuyết bảo vệ bọn họ.
Mạc Niệm Tịch tính toán kỹ lưỡng, Ngô Kiệt Văn và Hiên Tịnh có thể tự bảo vệ mình, Chu Hưng Vân tạm thời có thể chiến một trận, nhưng cuối cùng chỉ còn lại một mình nàng gánh vác, nghĩ thế nào cũng không thấy lời.
"Sợ cái gì? Đại bất liễu thì cá chết lưới rách." Chu Hưng Vân hoàn toàn không sợ hãi, hắn biết có một cao thủ Cực Phong "thần long kiến thủ bất kiến vĩ" đang trốn ở nơi không ai hay biết mà nhìn chằm chằm hắn, một khi gặp nguy hiểm, Tiểu Hồ Ly sẽ xuất hiện hộ giá.
Ngoài ra, Chu Hưng Vân còn nhìn thấy một người quen không tính là quen, Khỉ Lệ An của Huyền Băng Cung.
"Người khổ không phải là ngươi." Mạc Niệm Tịch không thích đánh nhau, tốn sức lắm, nhưng người khác cứ muốn tới gây phiền, nàng cũng không còn cách nào, đành phải xắn tay áo lên khoe khoang công phu một chút.
"Này, tiểu ca Hạo Lâm Thiếu Thất, đám ngu ngốc này gây chuyện như vậy, các ngươi không quản sao?" Chu Hưng Vân ra hiệu hỏi đệ tử Hạo Lâm Thiếu Thất, hắn hiện tại còn chưa thể động thủ, bởi vì Thiếu Niên Anh Hùng Đại Hội quy định, không được gây chuyện sinh sự tại hội trường, cho nên hắn chôn sẵn phục bút, để người của Hạo Lâm Thiếu Thất đến quản lý một chút.
Nhìn biểu cảm chán ghét trên mặt đệ tử Hạo Lâm Thiếu Thất, Chu Hưng Vân liền biết đám gia hỏa này chắc chắn sẽ khoanh tay đứng nhìn, ngồi xem hắn bị đám đệ tử tự xưng là chính nghĩa sĩ kia hành hạ.
Nếu đến cả nhân viên chính thức cũng dửng dưng, thì việc hắn phát huy thần uy, đánh cho một đám tiểu quái thú tơi bời, cũng không thể trách hắn không tuân thủ quy củ hội trường.
"Quản cái gì? Miệng mọc trên thân người ta, ta còn có thể bảo họ không lên tiếng à? Vả lại, ngươi làm chuyện xấu, còn không cho người ta nói sao? Ngươi nghĩ mình là ai hả?"
Đệ tử Hạo Lâm Thiếu Thất nghiêm trọng khinh bỉ Chu Hưng Vân, sức mạnh dư luận rất lớn, khi mọi người đồng lòng chĩa mũi dùi về phía Chu Hưng Vân, ngay cả khi hắn và Mục Hàn Tinh rất trong sạch, kết quả vẫn là "bất khiết".
Lưu Du Phi và những người khác thấy đệ tử Hạo Lâm Thiếu Thất đều không muốn ra mặt bình ổn, tự nhiên càng thêm kiêu trương, ngươi một câu ta một lời công kích Chu Hưng Vân, đồng thời khen ngợi đệ tử Hạo Lâm Thiếu Thất thật là hảo hán, dương oai chính đạo.
Thế nhưng, đúng lúc Lưu Du Phi, Triệu Hoa, Mạch Cầm, Lữ Trương Long, Trương Hạo Nhiên... đang lần lượt bày tỏ sự kính trọng với đệ tử Hạo Lâm Thiếu Thất, mọi người đang hoan hỉ cười nói cùng nhau thảo phạt Chu Hưng Vân, thì một tiếng vỗ bàn bất hòa đột ngột vang lên.