Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 699 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 412
Bại nhiều lần không nản

❊ ❊ ❊

Duy Túc Dao xoẹt xoẹt vung hai kiếm, một đạo khí kình đan chéo hình chữ thập lập tức bắn ra, khiến Hiên Viên Phong Tuyết hiểu rõ, đòn tấn công của mình ngu ngốc đến nhường nào.

Hiên Viên Phong Tuyết nhảy vọt mười mét, tung một cước ngang, nhìn thì hành vân lưu thủy, tiêu sái lẫm liệt, những cọc gỗ hay quả cầu mà nàng đá trúng, dù có bay tận lên chín tầng mây cũng chẳng có gì lạ.

Điều đáng tiếc duy nhất là, Duy Túc Dao không phải cọc gỗ cũng chẳng phải quả cầu, sẽ không đứng yên cho nàng đá.

Hơn nữa, Hiên Viên đại tiểu thư nhảy lên treo mình giữa không trung, đối với Duy Túc Dao mà nói chẳng khác nào tấm bia sống, nàng giơ tay bổ ra một đạo kiếm khí, lập tức đánh rơi Hiên Viên Phong Tuyết xuống.

Trong mắt mọi người, Hiên Viên Phong Tuyết giống như một chiếc thuyền độc mộc, bị khí lãng ập tới hất văng, bay ngược ba mét rồi ngã xuống đất.

Hai bên còn chưa thực sự tiếp xúc, thắng bại đã sớm phân định, kết quả đến quá nhanh, khiến những người vây xem không khỏi trở tay không kịp…

Hiên Viên Sùng Võ bất đắc dĩ thở dài một tiếng, định bụng chạy lại đỡ tỷ tỷ nhà mình, nhưng Chu Hưng Vân giơ tay kéo cậu lại: "Chưa phải lúc."

"Tính tình tộc trưởng quỷ súc, ta đều biết, nhưng để tỷ ta bị thương, sau khi về nhà ta rất khó ăn nói."

"Bây giờ không phải chúng ta không muốn thu tay, mà là tỷ tỷ ngươi không muốn bỏ cuộc, ngươi không thấy ánh mắt của nàng sao? Đó là vẻ mặt chịu thua à? Đau dài không bằng đau ngắn, ngươi bây giờ không để nàng chơi cho thỏa, cưỡng ép đưa nàng về nhà, hôm khác nàng lại tới tìm ta tính sổ, nói không chừng sẽ đổi người khác tới tỷ thí với nàng đó." Chu Hưng Vân nháy nháy mắt, ra hiệu cho Hiên Viên Sùng Võ nhìn Ngu Vô Song đang nóng lòng muốn thử ở bên cạnh…

Duy Túc Dao ra tay không nể nang, nhưng nàng rất có chừng mực, sẽ không làm Hiên Viên Phong Tuyết bị thương, nhưng nếu đổi lại là Ngu Vô Song, Nhiêu Nguyệt, Tiêu Lạc và mấy kẻ chê thiên hạ chưa đủ loạn kia, Hiên Viên Phong Tuyết chắc chắn sẽ thua đến thê thảm.

"Tiểu thư!" Nha hoàn Tiểu Đinh sốt sắng chạy tới bên cạnh Hiên Viên Phong Tuyết, nhưng khi nàng tới gần, chuẩn bị đỡ thiếu nữ đứng dậy, Hiên Viên Phong Tuyết lại giơ tay ra hiệu nàng đừng lại gần.

"Ta đã nói rồi, ta sẽ không nương tay, cũng không biết nương tay là gì." Duy Túc Dao bình thản nói.

Chu Hưng Vân nghe vậy rất muốn phản bác Duy Túc Dao, bởi vì lúc nàng luyện tập cùng hắn, mỗi khắc mỗi giờ đều nương tay, sao lại không biết nương tay cơ chứ?

"Vậy thì càng tốt!" Hiên Viên Phong Tuyết không phục đứng dậy, lại một lần nữa lao về phía Duy Túc Dao, chỉ có điều, sau bài học vừa rồi, Hiên Viên Phong Tuyết hiểu rõ, cao thủ đối quyết, việc dừng lại giữa không trung là một hành vi rất ngu xuẩn, cho nên nàng dự định áp sát Duy Túc Dao, triển khai công thế ở cự ly gần.

Hiên Viên Phong Tuyết chủ yếu tu luyện chân pháp, sau khi áp sát Duy Túc Dao liền muốn nhấc chân, không ngờ Duy Túc Dao đã nhìn thấu tiên cơ, trong khoảnh khắc nàng nhấc chân, nàng dùng mặt kiếm, không nhẹ không nặng vỗ lên ống xương chân nàng một cái.

Cho dù Duy Túc Dao không dùng nhiều lực, nhưng ống xương chân của Hiên Viên Phong Tuyết va phải kiếm sắt, lập tức khiến nàng đau đến mức nghiến răng khom người, ôm lấy cẳng chân lảo đảo lùi lại.

Bộ dạng vụng về làm trò cười của vị đại tiểu thư cao lãnh kia khiến Chu Hưng Vân nhìn mà muốn cười, chỉ là hắn biết, dù thế nào đi nữa, đánh chết hắn cũng không được cười ra tiếng, nếu không sẽ để lại bóng ma tâm lý cho Hiên Viên Phong Tuyết.

Tuy Hiên Viên Phong Tuyết trông rất mất mặt, nhưng nàng quả thực đang vô cùng nghiêm túc giao thủ với Duy Túc Dao, bây giờ ai cười nhạo nàng, chắc chắn sẽ bị liệt vào danh sách đen, để lại ấn tượng xấu vĩnh viễn trong lòng Hiên Viên đại tiểu thư.

May thay Duy Túc Dao là một nữ tử rất nghiêm túc, đối mặt với đối thủ nghiêm túc, nàng cực kỳ cẩn trọng, nghiêm chỉnh đối đãi, ít nhất cũng để Hiên Viên Phong Tuyết biết rằng, mặc dù thực lực hai bên chênh lệch xa, nhưng Duy Túc Dao nàng, chưa từng coi thường Hiên Viên Phong Tuyết.

Nếu đổi lại là muội tử Nhiêu Nguyệt so chiêu với Hiên Viên Phong Tuyết, tình cảnh này mà buông một câu... chưa từng thấy con gà yếu ớt nào giống ngươi mà lại không chịu thừa nhận, chi bằng chết đi rồi tái tạo lại đi? Hừ hừ hừ... Chu Hưng Vân chỉ nghĩ thôi đã thấy thật đáng sợ.

Hiên Viên Phong Tuyết xuất sư chưa tiệp, vừa nhấc chân chuẩn bị tấn công đã bị Duy Túc Dao vung kiếm gõ lùi, hồi lâu sau mới đứng vững lại, chỉnh đốn tư thế tìm kiếm sơ hở của đối thủ.

Duy Túc Dao cầm kiếm đứng tại chỗ không nhúc nhích, thoạt nhìn thì sơ hở đầy mình, Hiên Viên Phong Tuyết có thể tấn công từ bất cứ góc độ nào, đáng hận là võ đạo cảnh giới của hai bên không cùng một đẳng cấp, thực chiến kinh nghiệm lại càng khác biệt một trời một vực, dẫn đến việc Hiên Viên Phong Tuyết quan sát một hồi lâu mà vẫn không biết làm cách nào để đánh loạn trận cước của Duy Túc Dao.

"Tiểu Túc Dao thân yêu bây giờ giống như một con nhím nhỏ, Hiên Viên Phong Tuyết hoàn toàn không làm gì được nàng." Đối với tình thế trước mắt, Chu Hưng Vân chỉ có thể dùng câu "chó cắn nhím không biết ngậm từ đâu" để hình dung.

"Hắn nói tỷ tỷ ngươi là chó." Mạc Niệm Tịch thấu hiểu ý tứ của Chu Hưng Vân, vội vàng đi mách lẻo với Hiên Viên Sùng Võ, xem như trả thù việc Chu Hưng Vân thường ngày bắt nạt nàng.

Mạc Niệm Tịch tuy không hung dữ với Chu Hưng Vân, nhưng chỉ cần có cơ hội, nàng liền thích gây rắc rối nhỏ cho Chu Hưng Vân, ví dụ như đứng trước mặt Chu Hưng Vân đi mách lẻo lung tung với người khác.

Quả thật, thiếu nữ tóc đen làm vậy, chẳng qua là muốn Chu Hưng Vân chú ý đến nàng nhiều hơn.

Này thì hay rồi, Chu Hưng Vân lập tức bị lời nói của Mạc Niệm Tịch thu hút, bốp một cái tát vào mông thiếu nữ, dạy cho nàng biết thế nào là họa từ miệng mà ra…

"Ngươi thiếu đòn à?" Chu Hưng Vân bề ngoài trông rất hung dữ, nhưng trong lòng lại đang tấm tắc khen Mạc Niệm Tịch chắc chắn là loại dễ sinh đẻ.

"Ngươi đánh rồi còn hỏi." Mạc Niệm Tịch vẻ mặt đáng thương, Chu Hưng Vân lúc nào cũng ra tay trước rồi mới nói, khiến nàng ngay cả cơ hội hối lỗi cũng không có.

Nói xong, Mạc Niệm Tịch bỗng quay sang Hiên Viên Sùng Võ, vô cùng tò mò hỏi: "Hỏi ngươi một câu, ngươi rất sợ hắn à? Hắn nhổ nước bọt vào ngươi, mắng tỷ tỷ ngươi, ngươi đều không tức giận, không đáp trả sao?"

Thiếu nữ tóc đen từ tận đáy lòng cảm thấy tính khí của Hiên Viên Sùng Võ rất tốt, Chu Hưng Vân rất thích dùng thủ đoạn bẩn thỉu để bôi đen đồng loại, khiến các thiếu nữ tránh xa họ.

Có vài lần, Chu Hưng Vân đi nhà xí không rửa tay, lén lút bôi lên người Lý Tiểu Phàm và Tần Thọ, từ đó khiến Thẩm Hân và các nữ tử khác kính nhi viễn chi với hai con thú này.

Sau đó hai người Tần Thọ nhận ra có gì đó không ổn, tại sao các thiếu nữ cứ nhìn hai người bọn họ mà nhịn cười rồi lảng tránh, hỏi ra mới biết, hóa ra Chu Hưng Vân đã dùng kế hèn hạ, khiến bọn họ mang danh xấu, làm các thiếu nữ nghe danh đã sợ mất mật…

Thế là, Tần Thọ và Lý Tiểu Phàm lần lượt triển khai phản kích, kết quả khiến Chu Hưng Vân một ngày tắm mười lần. Tất nhiên, có lẽ vì Hứa Lạc Sắt lần nào cũng rất dịu dàng giúp Chu Hưng Vân lau người, hắn mới siêng năng tắm rửa như vậy…

Nói đi cũng phải nói lại, người bị Chu Hưng Vân tạt nước bẩn mà vẫn dửng dưng như Hiên Viên Sùng Võ, Mạc Niệm Tịch thực sự chưa từng gặp qua.

"Đã là Mạc cô nương chân thành muốn hỏi, ta liền nói cho ngươi biết nguyên nhân. Ngươi bị tộc trưởng cắn, ngươi có cắn lại không?"

"Nè, hắn mắng ngươi là chó... Á ừ!"

"Cẩu phu nhân im miệng." Chu Hưng Vân búng tay vào trán Mạc Niệm Tịch, con nhóc này chỉ biết gây rối, có tin hắn thực sự chuyển sang chế độ chó điên rồi 'phu nhân' nàng luôn không.

Trong lúc mấy người Chu Hưng Vân trò chuyện, Hiên Viên Phong Tuyết lại một lần nữa phát động công thế về phía Duy Túc Dao, lần này nàng vòng ra sau lưng ra tay, dự định ép buộc Duy Túc Dao phải di chuyển.

Phải biết rằng, hai người giao thủ hai hiệp, Duy Túc Dao chẳng những một chiêu đánh lui nàng, mà còn đứng tại chỗ không nhúc nhích nửa bước, điều này khiến lòng tự tôn của Hiên Viên Phong Tuyết bị tổn thương sâu sắc.

Quả thật, đòn tấn công của Hiên Viên Phong Tuyết lại một lần nữa bị Duy Túc Dao hóa giải dễ dàng.

Các bằng hữu nhìn thấy Hiên Viên Phong Tuyết tung một cú quét chân, tấn công hạ bàn của Duy Túc Dao, cố gắng ép nàng phải động đậy, nào ngờ... cú đá trông có vẻ sắc bén của Hiên Viên Phong Tuyết, Duy Túc Dao căn bản chẳng hề bận tâm.

Duy Túc Dao khí tùy tâm chuyển, trọng tâm cơ thể trầm xuống, tựa như Thiên Cân Trụy, hai chân trong nháy mắt lún sâu xuống nền đất, giẫm mặt đá của sân viện nứt nẻ thành hình mai rùa.

Cú quét chân trông có vẻ đầy uy lực của Hiên Viên Phong Tuyết, đá vào cẳng chân Duy Túc Dao, kết quả đối phương lại không hề nhúc nhích, ngược lại chính nàng lộ vẻ đau đớn, nhảy lò cò lùi lại phía sau.

Không biết mọi người có còn nhớ không, hồi trước đại biểu Thủy Tiên Các tới phủ đệ của Chu Hưng Vân, Tiêu Vận nói hạ bàn của Duy Túc Dao không vững, châm chọc nàng là do bị Chu Hưng Vân làm cho nhũn chân, nhu kình thì thừa nhưng cương ổn thì thiếu...

Sau lần đó, Duy Túc Dao liền rút kinh nghiệm, chăm chỉ tu luyện bộ pháp vững chắc, hiện giờ nàng dám đảm bảo, hạ bàn của mình không chỉ dẻo dai mà còn rất có lực, chắc chắn có thể thi triển Đoạt Mệnh Tiễn Đao Thối, kẹp chết tên sắc phôi Chu Hưng Vân kia.

Hiên Viên Phong Tuyết lại một lần nữa đá phải 'tấm sắt', mà 'tấm sắt' này chính là cẳng chân của Duy Túc Dao...

Nhìn vẻ mặt như sắp rơi nước mắt của Hiên Viên Phong Tuyết, Hiên Viên Sùng Võ lại vô tâm vô phế, bình tĩnh hỏi: "Tộc trưởng... ta muốn cười thì phải làm sao."

"Nín đi! Đó là tỷ tỷ ngươi!" Chu Hưng Vân cắn chặt đầu lưỡi, dùng cơn đau để khiến bản thân không cười ra tiếng. Hiên Viên Phong Tuyết đang sống sờ sờ ngay trước mặt bọn họ, diễn một màn "chó cắn nhím bị đâm ngược lại", hiện giờ vị đại tiểu thư cao lãnh kia hai mắt đẫm lệ, nhưng vẫn không chịu thua, kiên trì muốn công phá phòng tuyến của Duy Túc Dao, nói thật... rất đáng yêu, rất buồn cười.

Nếu Hiên Viên Phong Tuyết không phải thiên kim của Thượng thư đại nhân, đám người vây xem có lẽ đã bị bộ dạng thỏ con vồ sư tử của nàng chọc cười.

"Nói thì nói vậy, nhưng nàng thực sự không được. Nhìn tư thế anh dũng xông pha của nàng, thân là đệ đệ như ta, nước mắt cũng sắp chảy xuống rồi, cười đến khóc hiểu không?"

"Nín miệng! Đó là tỷ tỷ ngươi!" Trong lúc Chu Hưng Vân và Hiên Viên Sùng Võ đối thoại, Hiên Viên Phong Tuyết đã trải qua một phen trắc trở, thất bại trở về.

Hiên Viên Phong Tuyết chủ tu chân pháp, kết quả mỗi lần đá vào tấm ván cứng, đều ôm chân lùi lại, thật là... đại tiểu thư da thịt non nớt, không chịu nổi hành hạ.

Tuy nhiên, tinh thần chiến đấu không bao giờ bỏ cuộc, bại rồi lại đánh, đánh rồi lại bại của Hiên Viên Phong Tuyết khiến Chu Hưng Vân vô cùng khâm phục, cho nên hắn buộc phải bày ra thái độ "lo trước cái lo của thiên hạ", thay Hiên Viên Phong Tuyết lo lắng, để thiếu nữ hiểu rằng hắn rất tôn trọng nàng, trong lòng một chút cũng không muốn cười.

"Các ngươi tích chút đức đi." Mục Hàn Tinh chạm vào vai Chu Hưng Vân. Không phải tại hắn bảo các nàng lừa Hiên Viên Phong Tuyết thì đâu có xảy ra chuyện hôm nay. Giờ hai tên nhóc này còn nói lời mỉa mai, thật đúng là không có lương tâm, không biết nàng và Trịnh Trình Tuyết trong lòng rất áy náy sao?

Hiên Viên Phong Tuyết rất nỗ lực, vẫn luôn đối đầu với Duy Túc Dao, nhìn mặt trời sắp lặn, nàng đã mệt đến mức lay động không vững, nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc, cứ cách một hai phút lại chỉnh đốn lại đội hình, nghĩ ra chiêu mới để tấn công Duy Túc Dao, nhưng lại với cùng một tư thế, cùng một biểu cảm, ôm cẳng chân liên tục thảm bại.

Tuy nhiên, vào lúc hoàng hôn, khi Duy Túc Dao một lần nữa dùng mặt kiếm chấn lui Hiên Viên Phong Tuyết đang lao lên, Duy Túc Dao cắm trường kiếm xuống đất, bình thản nói: "Ta mệt rồi, hôm nay đến đây thôi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:405
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.