Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 726 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 442
Hàng phục

❊ ❊ ❊

“Ngươi bây giờ vị cao quyền trọng, lại còn muốn cùng Trưởng công chúa thành hôn, đến lúc đó ngươi có hay không…”

“Tiểu Hàn Tinh cứ việc yên tâm một trăm phần trăm, ta có thể đào tim gan ra cho các nàng xem, ta tuyệt đối sẽ không đối xử tệ bạc với các nàng. Ta hứa với các nàng, tình như kim kiên, hải khô thạch lạn, thỉ chí bất du! Không tin ta viết cho các nàng một tờ bán thân khế có được không?”

“Thật sao? Người ta muốn một tờ bán thân khế!” Hứa Chỉ Thiên nảy ra ý hay, bán thân khế của Chu Hưng Vân, đề nghị này thật không tệ.

“Không cho.” Chu Hưng Vân quả quyết từ chối, khế ước với thừa nhận chỉ là nói cho hay thôi, một người muốn phản bội lời hứa thì bất cứ thứ gì cũng không thể trói buộc. Cho nên…

Chu Hưng Vân sẽ dùng hành động để chứng minh với các mỹ nữ rằng, hắn là một nam nhân tốt biết chịu trách nhiệm với mỹ nữ.

“Ta tin ngươi.” Mạc Niệm Tịch ôm lấy cánh tay Chu Hưng Vân, đôi mắt nàng sáng trong veo, nếu Chu Hưng Vân lừa người, nàng nhất định có thể nhìn ra.

“Được rồi, ta biết các nàng rất để ý chuyện Hoàng Thái hậu tứ hôn, cho rằng thân phận Trưởng công chúa tôn quý, sẽ khiến các nàng đứng không vững chân. Hiện tại ta liền nói rõ ràng, bất kể đối phương là Trưởng công chúa, cháu gái Thái phó, hay là thiên kim của Binh bộ Thượng thư, ở nhà ta đều là nhất thị đồng nhân, không nghe lời, nhiễu loạn gia đình hòa hài, toàn bộ đều phải tiếp thụ gia pháp Chu gia hầu hạ!”

Chu Hưng Vân dõng dạc bày tỏ thái độ, Trưởng công chúa nếu không ngoan, hắn liền coi công chúa đại nhân như nha hoàn sai bảo, tục ngữ nói rất hay, gả gà theo gà gả chó theo chó, công chúa đại nhân tới rồi cũng phải nhập gia tùy tục, tuân theo quy củ Chu gia mà làm việc.

Mà trong quy củ Chu gia, đến trước đến sau rất quan trọng, với tư cách là một tân binh, chưa đóng góp gì cho Chu gia, nàng ta mà dám chỉ tay năm ngón với thân thân tiểu Túc Dao, manh vật tiểu Chỉ Thiên, Bích Viên tiểu Hàn Tinh, hừ hừ hừ! Gia tiên hầu hạ!

Chu Hưng Vân tranh thủ lúc Hàn Thu Linh không có mặt, nói thêm vài lời cứng rắn để thiếu nữ an tâm, tránh cho đến lúc công chúa đại nhân tới rồi, hắn muốn nói cũng không dám nói nữa.

“Này, mười giờ rồi, ngươi không nấu cơm à?” Ngu Vô Song kéo kéo tay áo Chu Hưng Vân, đối với việc hắn thăng quan phát tài nàng không hề hứng thú, ngược lại bữa trưa hôm nay giải quyết thế nào mới là vấn đề Vô Song tiểu muội muội quan tâm.

“Hôm nay buổi trưa ta có việc phải xử lý, ngươi cứ như thường lệ đi Vân Hiệp khách sạn mua bánh cuốn đi, tối về lại làm cho ngươi món ngon.” Chu Hưng Vân thở dài một hơi, việc hôm nay vẫn chưa xong, chốc lát nữa hắn tất phải xuất môn giải quyết mớ phiền toái mà Cẩn gia để lại.

Lúc nãy khi Chu Hưng Vân cõng Hiên Viên Sùng Võ trở về, đã rõ ràng nhận ra có người theo dõi hắn, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, người này chính là Cẩn Nhuận Nhi.

Cẩn Nhuận Nhi hiện tại tất nhiên hận hắn tận xương tủy, thậm chí muốn tìm cơ hội ám sát hắn. Đáng tiếc là, thiếu nữ không biết võ công, từ xa đã bị hắn phát giác, muốn ám sát hắn căn bản là chuyện vô căn cứ. Trừ phi Cẩn Nhuận Nhi dùng mỹ nhân kế, nằm trên giường cho hắn sướng một phát, nhân lúc hắn tinh bì lực kiệt lấy mạng hắn…

“Nhất ngôn vi định, ta xuất môn đây.” Ngu Vô Song vẫy vẫy tay rời đi, chuẩn bị tới Vân Hiệp khách sạn ăn bữa trưa.

“Đợi một chút! Vô Song nàng tiện đường ghé qua Kỳ Lân võ quán một chuyến, báo cho cha nàng biết tình hình nhà ta.” Chu Hưng Vân hôm nay thăng quan, về tình về lý đều nên báo cáo với các đại chưởng môn một tiếng, để giang hồ các phái môn nhân đối với hắn có nhiều tin tưởng hơn, càng nguyện ý hợp tác song doanh cùng hắn.

“Không đi, ta không muốn nhìn cái bản mặt thúi của Ngu lão đầu đâu.”

“Không nhất thiết phải tìm cha nàng, đi nói với nương nàng cũng được, để nương nàng biết ta hiện tại uy phong thế nào, nàng hiện tại phong quang ra sao, triều đường trên dưới túng lãm kinh đô, không ai dám bất kính với Ngu Vô Song nàng.”

“Được! Ta đi truyền tin đây!” Vô Song tiểu muội muội lập tức bị Chu Hưng Vân hốt du, lạch bạch chạy ra khỏi cửa, đi tìm nương nàng kể chuyện đây.

“Chu đại nhân, ta cũng muốn đi báo cáo với sư môn.” Nhu Mạt Hàm ở phủ Chu Hưng Vân ở lại đã bao ngày, có lẽ vì Chu Hưng Vân là kẻ lãng đãng chốn giang hồ, hành vi hàng ngày quá phong lưu, thường xuyên ăn nói loạn xạ trêu chọc mỹ nữ trong phủ, vì vậy Nhu Mạt Hàm luôn rất cảnh giác với hắn, ở Chu phủ đã lâu, vẫn luôn giữ khoảng cách, chỉ là công việc mới trao đổi, không hề xây dựng quan hệ hữu hảo.

“Đi đi đi đi, chuyện mở lương thương chẩn tai, sắp sửa đi vào khuôn khổ thực thi rồi, các nàng rất nhanh sẽ phải bận rộn cả rồi.” Sáng nay Chu Hưng Vân lên triều, Hoàng Thái hậu lại để hắn sắp xếp chấp sự của các phái giang hồ, đi tìm Thượng Châu Thứ sử cùng Bộ tào tòng sự quy hoạch nội dung cụ thể.

“Ta cũng phải nói với nương thân một tiếng…” Đường Viễn Doanh đôi mắt đẹp hàm tình, trước kia nàng thật không nghĩ tới, Chu Hưng Vân lại có thể trở thành thiên chi kiêu tử, đạo sư tương lai của Hoàng thượng. Tiểu nữ nhân không mấy để ý tới việc Chu Hưng Vân trở thành đại phò mã, dù sao nàng rất rõ ràng, trước kia đã làm rất nhiều chuyện quá đáng với Chu Hưng Vân, hiện tại nàng chỉ biết kẹp đuôi làm hài lòng chủ tử, cầu xin Chu Hưng Vân không vứt bỏ mình là được rồi.

“Đều đi đi, đều đi đi, các nàng nên làm gì thì làm, không cần việc gì cũng phải hỏi ý kiến ta. Mấy ngày tới chỉ riêng khoản ứng thù thôi, ta đã sợ mệt thành chó rồi, các nàng tự mình làm chủ được, các nàng cứ tự xem xét mà làm là tốt rồi.” Chu Hưng Vân có cảm nghĩ, từ ngày mai bắt đầu, hắn đoán chừng là không rảnh rỗi được nữa rồi.

Bất quá, khánh công yến cần phải chờ, đợi hắn nhận chỉ ý, chuyển tới phủ Thượng thư cư trú, mới bày tiệc rượu gửi thiếp mời rộng rãi, nếu không cái tiểu quan để này của hắn, không chứa nổi nhiều người như vậy.

Tiếp theo, Trịnh Trình Tuyết và Mục Hàn Tinh cũng định đi tìm Tam đương gia Bích Viên sơn trang, báo cáo việc Chu Hưng Vân thăng quan phát tài, cùng với việc áp vận lương chẩn tai.

Y Toa Bội Nhĩ thì nhìn Chu Hưng Vân đầy thâm ý, dường như đang cân nhắc vấn đề gì, dự định sau này tìm hắn bàn bạc. Xem ra Huyền Nữ tỷ tỷ cũng biết, Chu Hưng Vân tân quan nhậm chức việc nhiều, nên cho hắn thời gian thở một chút, rồi sau đó mới "vắt" thêm dầu mỡ trên người hắn.

Hoàng Thái hậu ý chỉ hạ đạt, sáng nay Chu Hưng Vân lên triều đã xảy ra chuyện gì, dù không cần Chu Hưng Vân nói tỉ mỉ, mọi người đều tâm tri đỗ minh. Tóm lại, chỉ luận từ kết quả, Chu Hưng Vân không nghi ngờ gì là người hưởng lợi lớn nhất, nhất minh kinh nhân trở thành trọng thần quyền khuynh triều dã.

Qua hai ngày nữa hoàng bảng cáo thị được dán ra, thiếu niên thần y trở thành Thái tử thiếu phó, phò mã Trưởng công chúa, đoán chừng cả kinh thành sẽ vì thế mà oanh động.

May mắn thay, mỹ danh của thiếu niên thần y, luôn lưu truyền trong kinh thành, bách tính chắc hẳn sẽ phổ thiên đồng khánh, chúc phúc hắn gặp dữ hóa lành, cùng Trưởng công chúa kim đồng ngọc nữ hỉ kết liên lý.

“Phong Tuyết, nàng không về nhà xem sao?” Ánh mắt Chu Hưng Vân rơi trên người Hiên Viên Phong Tuyết, đại tiểu thư vì đã thất thân cho hắn mà vẫn đang trong trạng thái mê mang, hiện tại nàng lại mê thất tự ngã, không biết nên làm thế nào.

Hiên Viên Phong Tuyết theo lý mà nói, thì nên về Hiên Viên Thượng thư phủ, nhưng mà… Nàng thân là nữ nhân của hắn, lại phải lưu lại quan để của Chu Hưng Vân.

Chu Hưng Vân hỏi như vậy, không nghi ngờ gì là chuẩn hứa cho nàng về nhà thăm cha, thuận tiện nói rõ ràng một chút về mối quan hệ giữa hắn và nàng.

Mặc dù hôm qua lúc hai người thăm Thiên Ngân Hiên Viên, Hiên Viên Phong Tuyết có nghe phân phó của Chu Hưng Vân, nói rõ với cha rằng, Chu Hưng Vân thật ra là người trong lòng nàng, hai người là mối quan hệ nam nữ ái muội, vì thế Chu Hưng Vân nguyện ý thỉnh mệnh cho Hiên Viên gia.

Thế nhưng lúc đó mọi người đang trong nhà giam, chỉ có thể nói tắt, khiến cho Hiên Viên Thiên Ngân cảm thấy rất đường đột. Thành nhiên, mục đích chính khi Chu Hưng Vân đi lao phòng tìm Hiên Viên Thiên Ngân, không phải để nói với nhạc phụ đại nhân rằng, con và con gái người tương ái thế nào, khô củi lửa cháy ra sao.

Chu Hưng Vân tìm Hiên Viên Thiên Ngân, là để nói cho ông ta biết kế hoạch lật đổ Hộ bộ Thượng thư, còn có kế hoạch hắn ly gián, dụ dỗ Hoàng thập lục tử đối phó Cẩn Trịnh Hàm.

Hôm nay Hiên Viên Phong Tuyết nên về nhà mẹ đẻ, trò chuyện tâm tình với cha một chút.

Phải biết rằng, Hiên Viên Phong Tuyết đã nghĩ mình trở thành người của hắn, với tư cách là một nữ tử cổ đại truyền thống, nàng dù có một trăm lần không muốn, tái thế nào không thích gả cho Chu Hưng Vân, nhưng sinh gạo đã nấu thành cơm, nàng chỉ có thể ngoan ngoãn tiến vào Chu gia. Huống chi, Hiên Viên Phong Tuyết phát hiện mình không hề chán ghét Chu Hưng Vân, thuận ứng cục thế mà ở bên cạnh Chu Hưng Vân, đáy lòng nàng cũng không thấy ủy khuất.

“Ta muốn đợi Sùng Võ tỉnh lại rồi cùng về.” Hiên Viên Phong Tuyết bình đạm trả lời, rồi để nha hoàn Tiểu Đinh về Hiên Viên gia báo bình an trước, lát nữa đợi Hiên Viên Sùng Võ tỉnh lại, mới cùng về phủ thăm hỏi cha.

“Ừm, trời lạnh, ra ngoài nhớ mặc nhiều áo.” Chu Hưng Vân cầm lấy chiếc áo lông nhung từ tay nha hoàn Tiểu Đinh, ôn nhu khoác lên người Hiên Viên Phong Tuyết, đại tiểu thư không khỏi xấu hổ cúi đầu.

Chu Hưng Vân tuy dùng vài thủ đoạn ti bỉ mới có được nàng, nhưng Hiên Viên Phong Tuyết kỳ quái phát hiện ra, bản thân rất không tranh khí mà khuất phục dưới vòng tay đáng tin cậy của hắn.

“Ngươi còn muốn xuất môn sao?” Duy Túc Dao bước lên hỏi, Chu Hưng Vân sau khi giúp Hiên Viên Phong Tuyết khoác áo đại y xong, bản thân cũng bảo Tư Đồ Uyển Nhi chuẩn bị giày.

Duy Túc Dao vốn có rất nhiều lời muốn trò chuyện với Chu Hưng Vân, nhất là chuyện Hoàng Thái hậu tứ hôn, nhưng Chu Hưng Vân lúc nãy đã giải thích rõ ràng, những lời nàng muốn nghe, đều đã nói ra hết, hứa tuyệt đối sẽ không vì Trưởng công chúa đến mà lạnh nhạt các nàng…

“Ừm, bách túc chi trùng, tử nhi bất cương. Chuyện của Cẩn gia vẫn chưa kết thúc, Cẩn Trịnh Hàm bị giam đại lao, nhưng thế lực dưới trướng vẫn còn đó. Ta có phương án hoàn thiện hơn, kết thúc cuộc tranh chấp quan liêu này, đem những liên lụy, họa đoan, tổn thất, nhân mạng… những hy sinh này giảm xuống mức thấp nhất.”

Lật đổ Hộ bộ Thượng thư Cẩn Trịnh Hàm, chỉ là bước đầu tiên trong kế hoạch của Chu Hưng Vân, đoạt lấy chức quyền Hộ bộ của hắn, cũng chỉ là hiện tượng bề nổi, ý đồ thực sự của Chu Hưng Vân, nằm ở phía sau…

“Ta đi cùng ngươi.” Duy Túc Dao không yên tâm để Chu Hưng Vân một mình ra ngoài, lúc nãy trên đường nàng về nhà gặp phải tuyệt thế cao thủ, may mà đối phương không làm hại nàng, nếu không Chu Hưng Vân có mệnh hệ gì, nàng mới là người khổ sở nhất.

Tục ngữ nói rất hay, cây to đón gió lớn, thương đả xuất đầu điểu, Chu Hưng Vân hiện tại như nhật trung thiên, khó tránh khỏi sẽ có người đối với hắn bất lợi. Vạn nhất ra ngoài lộ trình gặp cường đạo, bắt cóc, đe dọa, tống tiền, cũng chẳng có gì kỳ quái…

“Túc Dao đừng lo lắng, đây là khu vực quý tộc trong kinh thành, ác đồ bình thường không vào được.” Chu Hưng Vân lần này xuất hành, bắt buộc phải hành động đơn độc, chỉ có thể ủy uyển từ chối ý tốt của thiếu nữ.

Duy Túc Dao thấy Chu Hưng Vân ý đã quyết, chỉ có thể ngoan ngoãn ở lại nhà, tránh làm phiền tình lang làm việc chính sự.

Chu Hưng Vân đại bộ lưu tinh rời khỏi quan để, đi về phía con đường nhỏ vắng vẻ, vì rời khỏi cửa nhà chưa được bao lâu, hắn liền phát hiện có người theo dõi mình, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chính là người Cẩn gia tới tìm hắn báo thù.

“Ra ngoài đi, ngươi không biết võ công, không cách nào trốn khỏi tai mắt của ta đâu.” Chu Hưng Vân đứng ở ngõ nhỏ, đại liệt liệt nói, hy vọng người theo dõi hắn mau chóng hiện thân.

Quả nhiên, lời Chu Hưng Vân vừa dứt, ở ngã rẽ đầu đường liền xuất hiện một thân ảnh đứng đình đình ngọc lập, mặc dù thiếu nữ đang choàng áo đấu bồng, nhưng Chu Hưng Vân cơ bản có thể khẳng định, người tới chính là Cẩn Nhuận Nhi.

“Nhuận Nhi tỷ tỷ là tới hành thích ta sao?” Chu Hưng Vân cười nói, không chút sợ hãi. Mỹ nữ gia đạo sa sút, toàn bộ là do hắn hại, như bây giờ đối phương chắc chắn hận hắn tận xương tủy, hận không thể ăn thịt uống máu hắn.

“Không… Ta là tới đầu hàng, cầu đại nhân cao sĩ quý thủ, ta nguyện ý dùng phương thức Chu đại nhân thích, vì ngươi làm bất cứ chuyện gì, mong đại nhân pháp ngoại khai ân, thả cho Cẩn gia một con đường sống.” Cẩn Nhuận Nhi chậm rãi vén mũ đấu bồng, lộ ra dung mạo mỹ diễm.

Cẩn Nhuận Nhi không hề trùng động, cũng không bị phẫn nộ làm cho mụ mẫm đầu óc, nàng tới tìm Chu Hưng Vân, càng không phải để ám sát hắn, trút bỏ mối hận trong lòng. Bởi vì Cẩn Nhuận Nhi là một nữ tử rất thông minh, nàng biết làm như vậy, không những không thể cứu vãn Cẩn gia, mà ngược lại còn bức gia nhân nàng vào đường chết…

Cho nên, khi Cẩn Nhuận Nhi nghe tin cha mình bị Chu Hưng Vân đàn hặc, từ chỗ bộ hạ cũ của cha mình mà biết được cục diện triều đường, thiếu nữ tĩnh tâm trở về khuê phòng, trang điểm thật xinh đẹp, đi tìm Chu Hưng Vân cầu xin.

Cẩn Nhuận Nhi hiểu rõ đạo lý thành vương bại khấu, Chu Hưng Vân thắng rồi, nàng bị đùa giỡn, cha nàng bị cách chức áp giải vào đại lao, chứng minh Cẩn gia triệt để sụp đổ.

Nàng hận Chu Hưng Vân, nhưng nàng vì muốn bảo toàn gia nhân, dù trong lòng có hận Chu Hưng Vân thế nào, cũng không thể không buông bỏ tôn nghiêm, quỳ xuống hôn lên lòng bàn chân hắn, cầu xin Chu Hưng Vân cao sĩ quý thủ, nói giúp vài câu với Hoàng Thái hậu, đừng dồn Cẩn gia vào đường cùng, chí ít cũng thả mẫu thân nàng, đừng chu di Cẩn gia cửu tộc…

“Thảo nào Chỉ Thiên thường xuyên khen nàng thông minh trước mặt ta, Nhuận Nhi tỷ tỷ quả nhiên hiểu rõ sự lý, hiểu được đại cục làm trọng, biết hy sinh cái tiểu ngã để thành tựu đại ngã.” Chu Hưng Vân chậm rãi bước tới trước mặt thiếu nữ, ngón trỏ vuốt ve mái tóc nàng, Cẩn Nhuận Nhi cẩn thận trang điểm một phen, kim trâm châu liêm, tóc dài buông xõa ngang eo, hiển lộ vẻ phong tao mỹ diễm dị thường.

Chỉ là, sắc mặt thiếu nữ có chút tái nhợt đồi thế, khí phách thịnh khí lăng nhân ngày xưa đã tan biến, chỉ còn lại liên mẫn nhu tư của kẻ bại trận mặc người chủ tể.

“Nhuận Nhi vẫn là xử tử thân, có thể thỏa mãn mọi dục cầu của đại nhân.” Cẩn Nhuận Nhi nhu tình vạn chủng nói, lập tức áp sát người vào, hai tay chủ động vòng ôm cổ Chu Hưng Vân, ngẩng mặt hiến hôn, bất chấp e dè mà táo bạo cầu xin, khiến cho Chu Hưng Vân nhất thời ngẩn ngơ, sau đó nhiệt tình hồi ứng.

Chiêu này của Cẩn Nhuận Nhi thật quá ngoan, tiên cấp điềm đầu hậu đàm phán, khiến Chu Hưng Vân nếm được vị ngọt, lòng dạ đều mềm nhũn.

Chu Hưng Vân bị thiếu nữ làm cho có chút vong ngã, giả như Cẩn Nhuận Nhi lúc này rút kim trâm ra lấy mạng hắn, Chu Hưng Vân phần lớn là không tránh khỏi.

May mắn thay, Cẩn Nhuận Nhi tư sự thể đại, vì Cẩn gia trên dưới, nàng chỉ có thể xá thân uy cừu nhân, khuất ý hiến mị làm hài lòng Chu Hưng Vân. Nói thật, nốt ruồi mỹ nhân nhỏ xíu phía bên trái dưới đôi môi đỏ mọng của Cẩn Nhuận Nhi trông rất yêu diễm, thân mật khoảng cách gần, thật sự phong tao đến mê hồn, làm Chu Hưng Vân thèm khát không ngớt.

“Đại nhân…” Lương cửu hồi lâu, Cẩn Nhuận Nhi nhu nhu đẩy Chu Hưng Vân ra, mỹ sắc là quân bài mặc cả của nàng với Chu Hưng Vân, Cẩn Nhuận Nhi đương nhiên không thể dốc hết ra hết được.

Chu Hưng Vân từ trong tâm bội phục Cẩn Nhuận Nhi, thầm khen giai nhân còn cơ trí hơn cả Hiên Viên Phong Tuyết, hai ngày trước Hiên Viên thế gia bị dồn vào đường cùng, Hiên Viên Phong Tuyết căn bản không hề nghĩ tới dùng mỹ nhân kế để sòng phẳng với hắn, cuối cùng vẫn là hắn mở miệng, đại tiểu thư cao lãnh ngu ngơ kia mới chịu hiểu ra.

“Nhuận Nhi tỷ tỷ, thật ra mà nói, ta có biện pháp giúp Cẩn gia các nàng, thậm chí bảo trụ tính mạng cha nàng, để lão nhân gia ông ta cao chẩm vô ưu.”

“Chỉ cần đại nhân có thể thả cho Cẩn gia một con đường sống, tội thần chi nữ ti liên chi khu, làm trâu làm ngựa cũng nguyện tuân theo.”

“Ta vẫn là thích nghe Nhuận Nhi tỷ tỷ tự xưng nô gia hơn.”

“Nô gia ai cáo tuân phục, tạ đại nhân sủng tứ.”

“Nơi này không tiện nói chuyện, trước theo ta về phủ đi.” Chu Hưng Vân mỹ tư tư liếm liếm môi, giai nhân phân phương khẩu xỉ sinh hương, thật sự làm hắn mê mẩn.

Chu Hưng Vân không ngờ tới, Cẩn Nhuận Nhi đầy dã tâm, đến lúc tuyệt cảnh, lại có thể quả đoạn đầu hàng, đưa ra lựa chọn sáng suốt nhất. Không giống như Hiên Viên Phong Tuyết đầu phát đoản kiến thức cũng đoản, bị hắn hiếp bức nằm trên giường, còn lạnh lùng đe dọa hắn rằng, nếu ngươi không cứu được người nhà ta, ta làm quỷ cũng không tha cho ngươi…

Giảng đạo lý, lúc đó Chu Hưng Vân thật sự rất sợ! Sợ Hiên Viên Phong Tuyết biến thành quỷ, cứ mãi nữ thượng nam hạ quỷ áp giường, vắt kiệt hắn đến tinh tẫn nhân vong.

Nói lại chuyện chính, Chu Hưng Vân đem Cẩn Nhuận Nhi đưa về quan để, hắn quả thật có chuyện cần thương thảo với Cẩn Nhuận Nhi, cũng có biện pháp giải cứu Cẩn gia, để nàng lập công chuộc tội, miễn trừ trảm thủ tử hình.

Thành nhiên, Chu Hưng Vân cũng phải trong quá trình đàm phán, đề phòng Cẩn Nhuận Nhi giở âm mưu. Đừng nhìn giai nhân hiện tại như gà chọi thua trận, sắc mặt tái nhợt sở sở khả liên mặc hắn xử trí, vạn nhất nàng là loại bạch nhãn lang, đột nhiên phản cắn hắn một cái, Chu Hưng Vân không chịu nổi đâu.

Cho nên, Chu Hưng Vân phải triệt để đả áp Cẩn Nhuận Nhi, xóa đi khí diễm trong lòng thiếu nữ, để nàng ngoan ngoãn phục tùng, giống như Đường Viễn Doanh, không dám manh sinh một chút ý niệm phản nghịch nào.

Cẩn Nhuận Nhi là một nữ tử vừa thông minh vừa có tâm kế, nếu có thể sử dụng được cho hắn, không mất là một chuyện tốt.

Ngoài ra, Hàn Phong tuy là Thái tử, nhưng hắn gần đây mới bắt đầu lên triều thính chính, có thể nói là cô gia quả nhân độc thân một mình, không chỉ thiếu kinh nghiệm nghị chính, còn thiếu một mưu sĩ đoàn xuất mưu họa sách cho hắn.

Cha của Cẩn Nhuận Nhi là Cẩn Trịnh Hàm, lăn lộn trong triều đường mấy chục năm, là một con cáo già kinh nghiệm phong phú. Chu Hưng Vân dự định lợi dụng Cẩn gia, Cẩn Nhuận Nhi, để con cáo già tham quan Cẩn Trịnh Hàm này, xuất mưu hiến sách cho Thái tử điện hạ, làm mưu sĩ, cố vấn, nghị chính quân sư cho Hàn Phong.

Dù sao Cẩn Trịnh Hàm chỉ là tham ô hối lộ, chứ không phải mưu tài hại mệnh, cho hắn một cơ hội lập công chuộc tội, không những có thể tạo phúc cho quảng đại quần chúng, còn có thể thu biên tàn dư thế lực của Cẩn gia.

Thành nhiên, vấn đề nêu trên cần phải từ từ tính toán, việc cấp bách của Chu Hưng Vân lúc này, là phải hàng phục được Cẩn Nhuận Nhi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:442
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.