Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 699 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 419
Triệu kiến

❊ ❊ ❊

"Chu ái khanh vất vả rồi, chính sự chúng ta cứ thương nghị tới đây thôi, tiếp theo hãy cùng tán gẫu một chút."

"Hoàng thượng cứ nói..." Chu Hưng Vân tò mò chớp chớp mắt, nụ cười của Hoàng thập lục tử có chút quỷ dị, không biết câu chuyện phiếm mà ngài ấy nói là gì.

"Ái khanh có biết không, hôm qua ở triều đường, Hộ Bộ Thượng Thư đã đề xuất với Hoàng Thái Hậu một việc rất thú vị, trẫm cũng cảm thấy rất được."

"Hạ quan ngu muội, xin Hoàng thượng chỉ điểm mê tân?" Chu Hưng Vân đầu óc đầy sương mù, tên Hoàng thập lục tử ngu ngốc này rốt cuộc đang giấu giếm cái gì, hắn bấm ngón tay tính toán mà lại không tính ra được.

"Chu đại nhân, Hộ Bộ Thượng Thư đã tấu với Hoàng Thái Hậu, nói ngài y giả nhân tâm, là đại tài của quốc gia, Trưởng công chúa Hàn Thu Linh đã đến độ tuổi xuân thì mà vẫn chưa gả, thật sự trái với phong tục tốt đẹp, đề nghị đem Trưởng công chúa hứa gả cho ngài."

Vương Ngự Sử mỉm cười nói, hôm qua Trưởng công chúa không vào triều, Hộ Bộ Thượng Thư liền thừa cơ làm chuyện, trăm quan trên triều đường vậy mà không một ai phản đối, nếu không phải Hoàng Thái Hậu nói muốn hỏi qua ý kiến của ngươi và công chúa, Trưởng công chúa triều ta suýt chút nữa đã bị gả đi như vậy rồi.

"..." Chu Hưng Vân nghe vậy, trán bắt đầu toát mồ hôi lạnh, hắn dám đảm bảo, sau chuyện này Hàn Thu Linh mà nghe được tin tức này, tuyệt đối sẽ tức nổ phổi, tưởng rằng hắn đang ám địa giở trò quỷ.

Phải biết rằng, lần trước hắn vào hoàng cung tìm Hàn Phong, đưa Thái tử điện hạ ra ngoài chơi, đã hung hăng trêu chọc công chúa đại nhân.

Chu Hưng Vân âm thầm phân tích, Hộ Bộ Thượng Thư làm như vậy, đại khái là nghe lời Cẩn Nhuận Nhi, cho rằng đây là phương thức lấy lòng hắn.

Dẫu sao, từ góc độ của Cẩn Nhuận Nhi mà xét, Chu Hưng Vân là một tên nam nhân muốn làm quốc tế, mấy ngày trước Chu Hưng Vân thông báo cho Cẩn Nhuận Nhi, nói cho nàng biết Hiên Viên thế gia có ý muốn đầu nhập Hoàng thập lục tử, Cẩn Nhuận Nhi vốn mang tâm thái "ném đào trả mận", liền bảo cha nàng tác hợp cho Hàn Thu Linh và Chu Hưng Vân.

Hàn Thu Linh đối với Cẩn Nhuận Nhi mà nói, chính là một chướng ngại vật, càng sớm loại bỏ nàng, Cẩn Nhuận Nhi càng dễ dàng khống chế Thái tử điện hạ.

"Chu ái khanh, trẫm cảm thấy việc này không tệ, Vịnh Minh công chúa luôn đối nghịch với trẫm, nếu có thể gả nàng ta đi..." Hoàng thập lục tử mỉm cười nhìn Chu Hưng Vân, ý tại ngôn ngoại tự nhiên chính là, Chu ái khanh không bằng thu nhận Trưởng công chúa đi.

Hoàng thập lục tử nói một câu tâm can, Trưởng công chúa Hàn Thu Linh chẳng qua là tính tình nóng nảy một chút, còn lại mọi thứ đều tốt, muốn thân phận có thân phận, muốn mỹ mạo có mỹ mạo.

Tục ngữ có câu, nước phù sa không chảy ruộng người ngoài, dòng máu hoàng thất cao quý của Hàn Thu Linh, không phải người bình thường có thể nhúng chàm. Chu Hưng Vân vì hắn mà tốn tâm tư, để hắn trải nghiệm một chút khoái cảm khi khi dễ cành vàng lá ngọc, cũng không mất mát là một phần thưởng tốt.

"Tất cả nghe theo chỉ ý của Hoàng thượng." Chu Hưng Vân không lời nào để đáp, cũng may Hàn Thu Linh tuyệt đối sẽ không đồng ý gả cho hắn, việc này cuối cùng đại khái sẽ không giải quyết được gì.

Vấn đề cần thảo luận đã xong, Hoàng thập lục tử nhiệt tình chiêu đãi Chu Hưng Vân, bảo hắn ở lại Hoàng gia phủ dùng bữa rồi hãy về nhà. Chu Hưng Vân nhìn thời gian, mới khoảng bốn giờ chiều, còn sớm so với giờ cơm tối, thế là từ chối lời mời của Hoàng thập lục tử, xưng mình là điệp viên hai mặt, tránh gây nghi kỵ cho người ngoài, không thích hợp ở lại quan phủ của Hoàng thập lục tử quá lâu.

Trước khi rời khỏi phủ đệ của Hoàng thập lục tử, Chu Hưng Vân không quên nhắc nhở Hoàng thập lục tử và Vương Ngự Sử, bảo họ toàn lực phối hợp với hành động của Hộ Bộ Thượng Thư, không cần kiêng dè Hiên Viên thế gia, hắn sẽ chuyển lời tình hình bên này cho Hiên Viên Thiên Ngân biết, để Binh Bộ Thượng Thư đại nhân phối hợp bọn họ diễn một vở kịch hay.

Để khiến Hoàng thập lục tử càng thêm tin tưởng mình, Chu Hưng Vân còn cố ý nhắc đến, chị em nhà họ Hiên Viên lúc này đang ở quan phủ của hắn, hắn bây giờ về nhà, có thể lập tức đem kế hoạch của bọn họ, một năm một mười kể lại cho Binh Bộ Thượng Thư đại nhân.

Hoàng thập lục tử nghe vậy liền không giữ Chu Hưng Vân lại nữa, bảo hắn mau mau về nhà làm việc.

Hoàng thập lục tử sắp xếp cho Chu Hưng Vân một chiếc xe ngựa, Chu Hưng Vân đang chuẩn bị lên xe, một làn hương thơm phả vào mặt.

Ngửi thấy mùi hương quen thuộc, Chu Hưng Vân không khỏi nhìn quanh bốn phía, liền phát hiện Nhiêu Nguyệt đang trốn ở góc hẻm, cười híp mắt vẫy tay với hắn.

Nhiêu Nguyệt có việc tìm hắn, luôn giống như một con hồ ly nhỏ đi ăn vụng, lén lút lặng lẽ, thần không biết quỷ không hay câu hắn đi.

Chu Hưng Vân nhìn thấy Nhiêu Nguyệt, chỉ có thể nói với phu xe rằng, mình muốn đi dạo, bảo hắn không cần đưa mình về phủ, liền quay người đi về phía tiểu yêu nghiệt.

"Nàng tìm ta có việc?" Chu Hưng Vân không hiểu nổi, tiểu yêu nghiệt đột nhiên chạy đến trước mặt hắn, là muốn làm gì?

Nhiêu Nguyệt mỉm cười, một tay khoác lấy khuỷu tay Chu Hưng Vân, vút một cái bay lên trời.

Chu Hưng Vân chỉ cảm thấy khung cảnh trước mắt lóe lên, chớp mắt đã tới một con phố khác: "Tiểu Nguyệt, nàng kéo ta tới đây làm gì? Muốn cưỡng gian tiểu phụ nam sao?"

"Không phải phụ nam, là cầm thú." Nhiêu Nguyệt dịu dàng vỗ vỗ khuôn mặt dày của Chu Hưng Vân, liền quay đầu lại, hướng về góc phố không nóng không lạnh nói: "Thật là một con rùa con giấu đầu hở đuôi. Còn chưa hiện hình, muốn chết yểu sao?"

"Bên kia có người sao?" Chu Hưng Vân vội vàng trốn sau lưng Nhiêu Nguyệt, dán chặt rồi lại dán chặt.

"Cực Phong võ giả trẻ tuổi nhất lịch sử, Giáo chủ Phượng Thiên Thành quả nhiên danh bất hư truyền." Bóng người chợt lóe, chấp sự Bạch Trạch Thiên Cung Hắc Đồng, di hình hoán vị xuất hiện trước mặt hai người.

"Không phải Giáo chủ, là Thánh nữ." Đôi mắt cong cong của Nhiêu Nguyệt lóe lên một tia hàn ý, nếu không phải Chu Hưng Vân ba lần bốn lượt cầu tình thay cho Mạc Niệm Tịch, nàng thật sự muốn dùng một gậy đập lật thiếu nữ tóc đen kia.

"Ngươi muốn bắt cóc ta?" Chu Hưng Vân nhìn rõ người tới, lập tức tò mò hỏi.

Nếu Chu Hưng Vân nhớ không lầm, người trung niên này chính là một trong ba đầu mục Bạch Trạch Thiên Cung đã tập kích đội săn viễn chinh hồi trước.

"Hai vị đừng hiểu lầm, hôm nay tôi đến không có ác ý, chỉ là muốn mời Phụng Ngự đại nhân tới một nơi làm khách." Hắc Đồng thản nhiên giải thích mục đích đến.

"Cho nên ngươi liền mai phục ở trên phố, định cưỡng ép bắt cóc ta đi?" Chu Hưng Vân không thể không nghi ngờ, nếu như Nhiêu Nguyệt không xuất hiện, tên này mười phần sẽ tập kích xe ngựa, trói hắn mang đi.

Tình huống tương tự, đã xảy ra trên người Chu Hưng Vân không chỉ một lần, trước kia Nam Cung đại tỷ, còn có nữ hộ vệ thân cận của Trưởng công chúa là Hàn Sương Song, đều từng thử qua việc giữa đường đóng gói mang hắn đi.

"Có cưỡng ép mang ngươi đi hay không, không phải do ta quyết định." Hắc Đồng hờ hững cười cười, lấy ra một tấm kim bài.

"Cái gì vậy? Một tấm lệnh bài thì rất ghê gớm sao? Trong túi ta còn ba cái." Chu Hưng Vân nhìn mà như không thấy, căn bản không biết lai lịch của lệnh bài.

"Không có văn hóa thật đáng sợ, hừ hừ. Cưng ơi, đó là thủ dụ của Hoàng Thái Hậu đấy." Nhiêu Nguyệt hữu nghị nhắc nhở, Chu Hưng Vân nghe vậy sắc mặt căng thẳng, vội vàng nở một nụ cười thân thiết: "Đại huynh đệ có gì cứ nói, ta đi cùng ngươi là được."

Khoảnh khắc này, Chu Hưng Vân coi như xác nhận trăm phần trăm, Bạch Trạch Thiên Cung và Hoàng Thái Hậu có liên quan, chỉ là không biết Hoàng Thái Hậu lúc này đường đường chính chính phái người tới triệu kiến hắn, rốt cuộc có âm mưu gì.

"Ta đi cùng chàng." Nhiêu Nguyệt rất tâm lý nép vào lòng Chu Hưng Vân.

Lần này Hoàng Thái Hậu triệu kiến Chu Hưng Vân, thuộc về tiếp kiến riêng tư, Nhiêu Nguyệt không cách nào đoán định đối phương liệu có mưu hại Chu Hưng Vân hay không, cho nên dù thế nào nàng cũng phải trông chừng tiểu tử này, đảm bảo Chu Hưng Vân an toàn.

Quả thật, nếu Hoàng Thái Hậu lấy phương thức chính quy, truyền chỉ triệu kiến Chu Hưng Vân, tình huống thì lại là chuyện khác.

Tiếp kiến riêng tư là không ai hay biết, Hoàng Thái Hậu muốn gây bất lợi cho Chu Hưng Vân, tiểu gia hỏa chết ngoẻo cũng chẳng ai thu xác cho hắn. Do đó, Nhiêu Nguyệt sẽ không để Chu Hưng Vân đi một mình.

Truyền chỉ triệu kiến thì ai cũng biết, Hoàng Thái Hậu không thể giết hại vô tội, tính mạng Chu Hưng Vân có bảo đảm, Nhiêu Nguyệt mới có thể yên tâm để hắn đi một mình.

"Theo ta tới..." Hắc Đồng không hề bận tâm Nhiêu Nguyệt đi theo, làm một động tác mời, liền dẫn hai người Chu Hưng Vân tiến về hoàng cung.

Tình huống nằm ngoài dự kiến đã xảy ra, Chu Hưng Vân không ngờ tới, Hoàng Thái Hậu lại phái chấp sự Bạch Trạch Thiên Cung tới bí mật mời gặp hắn.

Nói thật, hắn trên triều đường nhìn như củ khoai nóng bỏng tay, nhưng đối với Hoàng Thái Hậu mà nói, nên tính là một tồn tại không chút quan trọng. Một chức Phụng Ngự Thượng Dược Cục cỏn con, cộng thêm một chức hư danh Vũ Lâm Trung Lang Tướng, không đến mức khiến Hoàng Thái Hậu coi trọng.

Hoàng Thái Hậu tại sao triệu kiến mình, rốt cuộc là phúc hay là họa, Chu Hưng Vân nhất thời không thể kết luận, chỉ đành đi theo Hắc Đồng đi cửa sau tiến vào hoàng thành.

Chu Hưng Vân tiến vào hoàng thành, đi tới một hồ sen nhỏ cảnh sắc tuyệt mỹ, một nữ tử y quan đường hoàng, cùng một lão giả tóc bạc, một ngồi một đứng ở trong đình giữa hồ sen.

Lão giả tóc bạc chính là Cực Phong võ giả của Bạch Trạch Thiên Cung, nữ tử đoan trang ở bên cạnh ông ta, Chu Hưng Vân dùng ngón chân để phân tích cũng đoán ra nàng chính là Hoàng Thái Hậu đương triều.

Bây giờ Hoàng Thái Hậu không chút che đậy mà đem Hắc Đồng cùng lão giả tóc bạc mang theo bên mình, đại khái là vì Chu Hưng Vân đã gặp qua hai người, hơn nữa đoán được Bạch Trạch Thiên Cung là ám bộ thuộc hạ của nàng, nên không cần thiết phải tiếp tục giấu giếm...

Hoàng Thái Hậu đeo khăn che mặt, Chu Hưng Vân không nhìn rõ dung mạo nàng, tuy nhiên, đường nét khuôn mặt thấp thoáng dưới khăn che, cùng với thần vận không giận mà uy giữa hàng chân mày, lại vô cùng giống Hàn Thu Linh.

Hàn Thu Linh nếu mà đeo khăn che mặt, giả trang làm Hoàng Thái Hậu, Chu Hưng Vân ước chừng ngay cả Hàn Phong cũng chưa chắc nhận ra được.

"Vi thần khấu kiến Hoàng Thái Hậu." Chu Hưng Vân tuân theo lễ nghi làm việc, trước tiên thỉnh an Hoàng Thái Hậu đương triều.

Tuy nhiên, điều khiến Chu Hưng Vân toát mồ hôi hột chính là, muội tử Nhiêu Nguyệt hoàn toàn không nể mặt Hoàng Thái Hậu, đứng thướt tha bên cạnh hắn, một bộ dạng "ngươi muốn làm gì thì làm", dù sao cũng không liên quan đến ta, cười xem Chu Hưng Vân giả thần giả quỷ.

Rất may, Hoàng Thái Hậu cũng không so đo với Nhiêu Nguyệt, không đau không ngứa đáp một câu "bình thân", đem tình huống lúng túng trước mắt bỏ qua.

"Các ngươi đều lui xuống đi." Hoàng Thái Hậu lần lượt nhìn Hắc Đồng và lão giả tóc bạc một cái, hai người nghe vậy lập tức vâng lời, lui khỏi lương đình tiến về phía bờ hồ sen.

"Khụ hừ... Tiểu Nguyệt, nàng cũng tới bên kia đợi ta đi. Sẽ không có chuyện gì đâu..."

Hoàng Thái Hậu trước tiên phóng thích thiện ý, để lão giả cùng Hắc Đồng rời đi, Chu Hưng Vân tự nhiên phải biết điều, khuyên muội tử Nhiêu Nguyệt sang một bên nghỉ ngơi. Dẫu sao người Hoàng Thái Hậu tìm là hắn, xem bộ dạng là muốn nói chuyện riêng với hắn...

Ngoài ra, Chu Hưng Vân biết Hoàng Thái Hậu là một võ đạo cao thủ, đừng hỏi hắn tại sao biết, chỉ riêng dáng người trẻ trung kia của nàng là đủ để chứng minh.

Còn nữa, Chu Hưng Vân suy đoán, võ công của Hoàng Thái Hậu có lẽ vô cùng lợi hại, lợi hại đến mức không sợ hãi Cực Phong võ giả.

Hắc Đồng cùng lão giả tóc bạc không chút lo lắng lui ra bờ hồ sen, chính là có ý cả hai đều tin rằng, dựa vào võ công của Nhiêu Nguyệt, căn bản không thể làm hại Hoàng Thái Hậu.

Chu Hưng Vân đợi vài giây, không thấy muội tử Nhiêu Nguyệt động đậy, trong chớp mắt lại không nhịn được khẽ hích nàng hai cái, lúc này mới mời được thiếu nữ tránh ra.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:405
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.