Thiên Hạ Quy Nhất

Lượt đọc: 1474 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 402
Sỉ nhục tư văn

❊ ❊ ❊

Tiếng ồ cười nổi lên bốn phía, trên mặt mỗi học sinh đều viết vẻ chế giễu. Tiếng động truyền ra ngoài lớp học, Phương Trung Kiên lập tức cười: "Kịch hay bắt đầu rồi." Thẩm Thác thì nhíu mày.

Trong lớp, Lâm Tầm lặng lẽ đứng đó một lát, chợt mỉm cười, tiếp tục nói: "Chào mọi người, ta tên Lâm Tầm, sau này, ta chính là giáo tập Linh văn của các ngươi."

Thần sắc hắn thư thái, dường như hoàn toàn không hề bị ảnh hưởng, khiến không ít học sinh đều bất ngờ.

Mà gã thiếu niên béo trước đó lên tiếng ngắt lời Lâm Tầm, tỏ vẻ khó chịu hét lên: "Chúng ta đương nhiên biết ngươi là ai, ngươi không cần phải nói nhảm nữa, muốn làm giáo tập của chúng ta? Cũng được, lấy bản lĩnh thật sự ra đây!"

"Đúng, tuổi ngươi cũng không lớn hơn chúng ta là bao, tuy nói đã thông qua chứng nhận Linh văn đại sư, nhưng rốt cuộc vẫn quá trẻ, một chút kinh nghiệm giảng dạy cũng không có, chúng ta rất lo bị ngươi làm hư." Một thiếu nữ mặt lấm tấm tàn nhang cũng kêu lên, trông có vẻ rất đanh đá.

"Chính đó, lấy bản lĩnh thật sự ra cho chúng ta xem nào? Xem lời đồn rốt cuộc là thật hay giả." Những học sinh khác cũng hùa theo chế giễu.

Lâm Tầm nhướng mày, cuối cùng đã hiểu, những học sinh này rõ ràng là có mưu đồ từ trước, muốn cho mình nếm mùi lợi hại.

Mà phải biết rằng, Lâm Tầm chưa bao giờ là kẻ chịu nhẫn nhịn, nhất là trong tình huống bản thân sở hữu thực lực tuyệt đối, hắn lại càng không thể dung thứ cho tình huống này xảy ra.

Vì thế, khóe môi hắn cong lên một độ cong lạnh lẽo, ánh mắt quét nhìn xung quanh, cuối cùng rơi trên người gã thiếu niên béo kia, trong miệng nhẹ nhàng thốt ra hai chữ: "Rác rưởi!"

Toàn trường ngơ ngác, mở to mắt, đều không dám tin, Lâm Tầm không phản kích thì thôi, một khi phản kích là trực tiếp chửi bới! Trong Thanh Lộc học viện này, có giáo tập nào dám ở trong lớp trực tiếp mắng học sinh của mình là rác rưởi chứ? Thế này cũng quá phách lối rồi?

Ngay cả Phương Trung Kiên ở phía xa cũng ngẩn ra, thằng nhãi này sao lại vô lễ như vậy? Một chút cũng không màng đến thân phận giáo tập? Thế này còn ra thể thống gì nữa!

Ngay sau đó, hắn liền cười lạnh: "Thẩm Thác, đây là giáo tập mà ngươi đặc biệt mời về sao? Bị học sinh chất vấn vài câu, liền trực tiếp chửi bới? Thật là làm nhục tư văn! Ta nhất định phải phản ánh với viện trưởng, nhất định phải bãi miễn tư cách giáo tập của Lâm Tầm này!"

Nói thật, Thẩm Thác cũng bị sự "ngôn xuất kinh nhân" của Lâm Tầm làm cho chấn động, nhưng khi nghe Phương Trung Kiên không chút khách khí trách móc, hắn cũng không khỏi tức giận: "Lão Phương, đợi tiết học này kết thúc, ngươi muốn làm loạn thế nào cũng được, nhưng bây giờ, vẫn chưa đến lúc hạ hồi phân giải!"

Phương Trung Kiên cười mà không cười: "Vậy thì cứ chờ xem."

Trong lớp, gã thiếu niên béo bị Lâm Tầm mắng thẳng mặt là rác rưởi giận dữ đứng dậy, trừng mắt nhìn Lâm Tầm: "Cái loại người như ngươi, cũng xứng làm giáo tập sao?"

"Đúng, sao ngươi có thể mắng người?"

"Thất vọng, thật quá thất vọng."

Các học sinh khác cũng hùa theo la ó, một bộ dạng đồng lòng căm thù.

"Các ngươi hiểu lầm rồi, ta nói không phải một mình hắn, mà là nói, tất cả các ngươi ngồi đây đều là rác rưởi!" Lâm Tầm mỉm cười nói, vân đạm phong khinh, chửi người lại không chút khách khí.

Tức thì khiến đám thiếu niên thiếu nữ kia đều giận dữ, đua nhau lên tiếng thảo phạt Lâm Tầm, khiến cả lớp học trở nên ồn ào hỗn loạn.

"Nhìn xem, mới vừa vào lớp đã làm loạn thành bộ dạng này, thật khiến người ta đau lòng nhức óc, ta thấy không cần bao lâu, tiết học này chắc chắn phải gián đoạn kết thúc." Phương Trung Kiên hả hê.

Thẩm Thác thần sắc u ám, lặng lẽ không nói. Hắn đột nhiên hơi hối hận, sớm biết vậy nên nhắc nhở Lâm Tầm một chút.

"Hừ, tiết học của loại người này, không học cũng chẳng sao!" Gã thiếu niên béo cười lạnh đứng dậy, nghênh ngang đi ra ngoài lớp.

Con người luôn có tâm lý đám đông, nếu để hắn dẫn đầu rời đi, phía sau nhất định sẽ có rất nhiều học sinh bắt chước theo. Hậu quả khi đó thật không dám tưởng tượng.

Chỉ thấy lúc này, Lâm Tầm tùy tay giơ lên, một luồng sức mạnh khủng bố cuốn ra, như đại long đằng không, trong chớp mắt trấn áp gã thiếu niên béo quỳ xuống đất.

Trong phút chốc, tiếng ồn ào trong lớp học biến mất không dấu vết, trở nên yên tĩnh đáng sợ, chỉ còn gã thiếu niên béo trên mặt đất phát ra tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết.

Tất cả học sinh đều chấn động tâm thần, không dám tin, tại trong lớp học này, Lâm Tầm - giáo tập này không chỉ dám mắng học sinh, mà còn nói không hợp ý là dám trấn áp học sinh quỳ xuống đất! Thế này cũng quá điên rồ! Hắn chẳng lẽ không lo bị Thanh Lộc học viện đuổi học sao?

"Còn không câm miệng, hậu quả sẽ nghiêm trọng hơn bây giờ đấy." Lâm Tầm nở một nụ cười rạng rỡ, nhưng trong mắt gã thiếu niên béo lại đáng sợ như ác ma, khiến hắn run cầm cập, lập tức ngậm miệng, chỉ là sắc mặt lại xanh mét khó coi vô cùng.

Bị Lâm Tầm - một người đồng lứa trấn áp quỳ xuống đất, lại còn dưới con mắt của bao người, sự sỉ nhục mãnh liệt kia kích thích gã thiếu niên béo đến mức sắp phát điên.

"Ngươi... sao ngươi lại đánh người?" Thiếu nữ tàn nhang lấy hết can đảm, run giọng lên tiếng.

"Ta không chỉ dám đánh người, còn dám giết người." Lâm Tầm thu lại nụ cười, thản nhiên nói, "Nếu các ngươi không tin, có thể thử xem."

"Ngươi..." Thiếu nữ tàn nhang phẫn nộ, nhưng khi chạm vào ánh mắt lạnh nhạt vô tình của Lâm Tầm, trong lòng lại dâng lên một luồng hàn ý khó tả, sợ đến mức nàng không thể nói tiếp được nữa. Dường như chỉ cần nói thêm một chữ nữa thôi, liền sẽ bị Lâm Tầm không chút do dự giết chết.

Lớp học nhất thời trở nên tĩnh lặng như chết. Những học sinh kia tuy nhìn tuổi tác không chênh lệch với Lâm Tầm là bao, nhưng từ nhỏ đã được sống trong nhung lụa, chưa từng trải qua hiểm ác nhân gian, sao có thể so được với kẻ tàn nhẫn đi ra từ biển máu núi thây như Lâm Tầm.

"Không chỉ mắng nhiếc học sinh, còn ra tay ép buộc học sinh quỳ xuống, dùng lời lẽ uy hiếp, loại người này, sao có thể đảm đương giáo tập Thanh Lộc học viện? Chuyện này nếu truyền ra ngoài, không bị người ngoài cười chết chúng ta mới lạ!" Phía xa, Phương Trung Kiên phẫn nộ lên tiếng, tức đến đỏ mắt.

Nhưng trong lòng hắn thực ra khoái trá vô cùng, Lâm Tầm càng như vậy, kết cục chỉ càng thêm nghiêm trọng, hắn hận không thể để Lâm Tầm làm loạn càng quá đáng hơn.

Thẩm Thác mặt mày u ám, im lặng không nói.

"Được rồi, giờ các ngươi đã không nói lời nào nữa, vậy nên đến lượt ta nói rồi chứ?" Lâm Tầm khẽ cười, thấy không ai lên tiếng, nhưng trong ánh mắt các học sinh lại đầy sự phẫn nộ, không cam lòng, rõ ràng, trong lòng bọn họ căn bản chưa từng khuất phục.

"Các ngươi đấy, vẫn còn quá trẻ, lần này là học viện các ngươi mời ta đến làm giáo tập, chứ không phải ta chủ động tìm tới, các ngươi thật sự nghĩ rằng ta muốn đem Linh văn chi đạo mà mình nắm giữ, dạy cho đám rác rưởi các ngươi sao?" Lời Lâm Tầm đầy vẻ khinh miệt, nhất là hai chữ "rác rưởi" cuối cùng, khiến đám học sinh tức đến toàn thân run rẩy.

Bọn họ từng thấy giáo tập tỳ khí nóng nảy, nhưng chưa từng thấy nhân vật nào như Lâm Tầm, tùy ý làm bậy, hoành hành vô kỵ. Quả thực... quả thực giống như một tên lưu manh!

"Ghi nhớ, các ngươi căn bản không có tư cách nghi ngờ năng lực của ta, trừ phi, các ngươi cũng có thể thông qua khảo hạch Long Môn Cửu Bia, dẫn phát dị tượng Cửu Long chi ngâm!" Thần sắc Lâm Tầm thản nhiên, lời lẽ như từng thanh dao nhọn, cắm vào tâm khảm đám học sinh, khiến thần sắc bọn họ biến đổi, âm tình bất định.

"Nếu các ngươi không phục, thì nín đi, ngàn vạn lần đừng chọc vào ta, năm đó Hoa Vô Ưu cũng rất không phục ta, nhưng cuối cùng..." Lâm Tầm quét mắt nhìn quanh, giọng lạnh nhạt, "Nếu không phải Hoa gia bọn họ vô sỉ nhúng tay vào, nàng ta sớm đã mất mạng rồi."

Đám học sinh trong lòng chấn động mạnh, lúc này mới sực nhớ ra, vị thiếu niên giáo tập ra tay tàn độc trước mắt này, ngoài là một Linh văn đại sư, còn là một kỳ tài tu hành sở hữu sức chiến đấu khủng khiếp!

Lúc trước, chuyện hắn đánh đập hai đệ tử môn phiệt Tống thị, một chiêu đánh bại Hoa Vô Ưu, đã làm náo loạn cả Tử Cấm Thành. Ngay cả hậu duệ môn phiệt thượng đẳng mà hắn còn dám đánh dám giết, thì còn chuyện gì Lâm Tầm không dám làm chứ?

So với nhân vật như Hoa Vô Ưu, bọn học sinh ngồi đây quả thực không đủ xem! Nhất thời, đám học sinh đều im lặng, sự phẫn nộ và không cam lòng trên mặt bị nỗi kinh sợ và kiêng dè sâu sắc thay thế.

Phải, giờ phút này bọn họ mới cảm thấy hậu sợ, tại sao lúc nãy lại não nóng lên, chọc vào một tên ma vương tâm ngoan thủ lạt như vậy? Nhất là gã thiếu niên béo trên mặt đất, càng sợ đến run cầm cập, da mặt tái mét.

"Đương nhiên, nếu các ngươi không phạm sai lầm, và hoàn thành mười phần mười những việc ta giao phó, ta đương nhiên lười so đo với các ngươi." Lâm Tầm nói đến đây, mắt liếc gã thiếu niên béo trên đất, nói: "Ngươi tên là gì?"

"Lưu Huy."

"Trở về chỗ của ngươi đi."

Lập tức, gã thiếu niên béo vội vàng bò dậy, ngoan ngoãn trở về chỗ ngồi, bộ dạng khúm núm cúi đầu, đâu còn khí thế phách lối lúc nãy.

"Bây giờ, lấy bút triện và giấy của các ngươi ra, viết tiểu ngũ hành nghịch chuyển linh văn đồ án, thời gian là nửa canh giờ." Lâm Tầm tùy ý phân phó, "Tốt nhất hãy lấy ra bản lĩnh thật sự của các ngươi, nếu không, sau này bị ta phát hiện ai lười biếng gian lận, đừng trách ta không khách khí."

Đám thiếu niên thiếu nữ kia đã sớm bị chấn nhiếp tâm thần, đâu còn dám không tuân, tức thì đều ngoan ngoãn làm theo lời Lâm Tầm, lấy giấy bút ra, bắt đầu cúi đầu viết.

Xào xạc... Trong giây lát, căn phòng yên tĩnh, chỉ có âm thanh nhỏ vụn khi bút triện lướt trên mặt giấy, nghe êm tai khó tả.

Lâm Tầm thì ngồi trên ghế giảng đài, nhắm mắt dưỡng thần. Chứng kiến tất cả những điều này, Phương Trung Kiên đang đứng trong góc hẻo lánh phía xa lớp học tức thì không cam lòng, nghiến răng nghiến lợi nói: "Nhìn xem, thằng nhãi này mới mười mấy tuổi đầu, đã dám giương oai tác oai trong lớp, ép buộc đám học sinh cúi đầu, quả thực là một tên bại hoại!"

Mà Thẩm Thác thì thầm thở phào một hơi, tuy nói hắn cũng cảm thấy cách làm này của Lâm Tầm quá mức cực đoan, nhưng khi thấy Lâm Tầm đã hoàn hảo khống chế được cục diện trong lớp, hắn vẫn thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

"Ngươi cũng nên rõ ràng, trong đám học sinh kia, có không ít kẻ ngỗ ngược, nếu bọn chúng bị người ta sai khiến, cố ý gây khó dễ cho Lâm Tầm, thì dù tính khí Lâm Tầm có tốt đến mấy, chỉ sợ cũng sẽ bị làm cho xuống đài không được!" Thẩm Thác lạnh lùng liếc nhìn Phương Trung Kiên một cái.

Phương Trung Kiên sắc mặt chợt biến đổi: "Ngươi đang nói ta âm thầm sai khiến đám học sinh đó làm như vậy?"

"Là hay không, sau này sẽ biết." Thẩm Thác trầm giọng nói.

Lúc này, từ xa lại đi tới năm sáu đạo thân ảnh, đều là giáo tập trong Linh văn biệt viện, rõ ràng là bị động tĩnh gây ra trong Bính tự cửu hào học đường vừa nãy hấp dẫn tới. Phương Trung Kiên thấy vậy, không đợi hỏi han, liền chủ động đi lên phía trước, đem hành vi ác liệt xang cuồng vừa rồi của Lâm Tầm kể hết cho đám giáo tập kia, bộ dáng đầy vẻ căm phẫn. Tức thì, đám giáo tập kia cũng không khỏi kinh ngạc, nhíu mày không thôi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:350
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.