Thiên Hạ Quy Nhất

Lượt đọc: 1514 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 427
Uy thế Lăng Thiên

❊ ❊ ❊

Lăng Thiên Hầu không giống Xích Tàng Phong, hoặc có thể nói, hắn thành danh sớm hơn Xích Tàng Phong, nội tình sở hữu cũng càng đáng sợ hơn.

Mấy năm trước, khi bị một đạo chỉ ý của đương kim Đại Đế trục xuất khỏi Tử Cấm Thành, Lăng Thiên Hầu đã là một thiên kiêu chói lọi, quán tuyệt quần anh.

Chỉ vì tính tình hắn bạt hộ hung lệ, hoành hành vô kỵ, gây ra không ít chuyện thiên nộ nhân oán, mới bị phát phối ra chiến trường biên cương, đeo tội lập công.

Tuy nói hắn đã năm năm chưa từng quay lại, thế nhưng trong năm năm này, trong Tử Cấm Thành lại thường xuyên có tin tức về Lăng Thiên Hầu truyền ra.

Nói hắn trên chiến trường chém giết địch nhân vô số, lập hạ hách hách quân công, ngay cả phía Hắc Ám dị tộc, cũng đều đang truyền tụng hung danh của hắn.

Mà nay, hắn tái xuất Tử Cấm Thành, bản thân đã là một đại sự oanh động, rất nhiều người đều đang suy đoán, trải qua năm năm tôi luyện trên chiến trường, thực lực của Lăng Thiên Hầu chỉ sợ sớm đã đạt tới một mức độ kinh khủng.

Trong tình huống này, Lâm Tầm lại dám gọi nhịp cùng Lăng Thiên Hầu, điều này khiến ai có thể không kinh ngạc?

"Sớm từ trước khi thọ yến bắt đầu, Lâm Tầm đã từng đối trì với Lăng Thiên Hầu trên Bạch Ngọc Đại Đạo, và vì chứng minh ai có gan phách lớn hơn, Lâm Tầm tại chỗ giết chết ba đầu Mặc Giao Thú mà Lăng Thiên Hầu nuôi dưỡng, chỉ là không ngờ tới, Lâm Tầm lại còn dám khiêu khích như vậy."

Có người khẽ nói.

"Đứa nhỏ này lẽ nào cho rằng Lăng Thiên Hầu là kẻ dễ trêu? Hắn rốt cuộc là vô sở úy cụ, hay là cuồng vọng vô tri?"

"Nghe nói, hắn đã cùng Lăng Thiên Hầu đánh cược, nói rằng nếu Lăng Thiên Hầu thua, liền phải quỳ xuống đất xin lỗi tiểu thư Liễu Thanh Yên, cái này thật sự là đủ hung ác."

"Hung ác? Ta thấy hắn là tự tìm đường chết! Tính khí Lăng Thiên Hầu ai mà không biết, đó là nổi danh hung lệ quái đản, Lâm Tầm làm vậy, chẳng khác gì tự tìm cái chết."

Chúng nhân nghị luận, đều cho rằng Lâm Tầm không biết tiến lùi, đã đánh bại Xích Tàng Phong rồi, lại không biết thấy tốt thì thu, ngược lại còn muốn tiếp tục khiêu chiến Lăng Thiên Hầu, rõ ràng là quá mức cuồng vọng.

"Không biết trời cao đất dày!"

Một đạo quát thối như hàn triều lạnh lẽo, nổ tung trên không trung diễn võ trường.

Chỉ thấy thân ảnh Lăng Thiên Hầu lóe lên, đã tới diễn võ trường, hắn mặc huyết bào, thân hình tu dài thẳng tắp, đứng sừng sững ở đó, như một tôn thần chỉ, trên khuôn mặt yêu dị tuấn mỹ là một mảnh mạc nhiên, huyết mâu lưu thoán điện hồ, có một loại uy thế khó nói nên lời.

"Nhớ kỹ lời ngươi, nếu ngươi lúc thất bại, dám nuốt lời, dù cho lên trời xuống đất, cũng không ai có thể cứu được ngươi!"

Thanh âm Lăng Thiên Hầu âm nhu, như hàn triều lạnh lẽo, khiến người ta tâm hàn run rẩy.

Hắn quả thật có tư bản dám nói như vậy, thân là hoàng thất tử đệ, tính tình của hắn là bạt hộ hung lệ nhất, nếu không, lúc trước cũng không thể bởi vì khiến đương kim Đại Đế đích thân hạ lệnh, đem hắn trục xuất khỏi Tử Cấm Thành.

Chỉ vì hắn làm việc, tứ vô kỵ đạn, căn bản không màng tất cả, đây không nghi ngờ gì cũng là nơi khiến người ta kiêng dè nhất.

Lại thấy Lâm Tầm cũng nghiêm túc nói: "Ta chỉ hy vọng ngươi đừng quên khi thất bại phải quỳ xuống đất xin lỗi cô nương Thanh Yên, là đủ rồi."

Tất cả mọi người đều lộ vẻ kinh ngạc, vụ đánh cược này lại là thật, ngay cả một vài đại nhân vật đang ẩn phục trong bóng tối, đều lộ vẻ dị sắc.

Một trận đối quyết thôi, hai người lại định ra vụ đánh cược như thế, quả thật khiến người ta kinh tâm.

Bất luận ai thua, đều chú định phải trả một cái giá vô cùng thê thảm.

So sánh mà nói, kết cục trước đó Xích Tàng Phong bại trong tay Lâm Tầm, ngược lại có vẻ may mắn hơn không ít.

"Ha ha, lá gan càng ngày càng lớn, bất quá ta thích, muốn chiến, thì chiến loại người dám gọi nhịp với ta như ngươi, thế mới sướng khoái!"

Lăng Thiên Hầu cười lớn, phóng túng quái đản, bàn tay hắn lật một cái, nhiều ra một cây đại kích vàng óng, trực tiếp bổ tới.

Đơn giản, tùy ý vô cùng, cứ như đem Lâm Tầm coi là thổ kê ngõa cẩu, muốn đem hắn trảm thủ.

Đây là một loại tự phụ, càng là một loại hung lệ bá khí, huyết mâu hắn lạnh lẽo, huyết bào trên người liệt liệt, xung ra huyết quang ngập trời.

Trong hoảng hốt, chúng nhân dường như nhìn thấy một mảnh thi sơn huyết hải, từ trên người Lăng Thiên Hầu tuôn ra, bạch cốt sâm sâm, sát khí kinh quỷ thần.

Cây đại kích màu vàng kia lướt qua không trung, phát ra tiếng nổ ồ ồ, nghiền áp hư không, ép tới Lâm Tầm, sát khí đáng sợ trực tiếp tựa như muốn nhấn chìm Lâm Tầm.

Rất nhiều người hô hấp ngưng trệ, lộ vẻ hãi nhiên, mới năm năm không gặp, khí thế của Lăng Thiên Hầu đã kinh khủng tới mức độ này rồi!

Quả thực như một tôn sát thần từ trong biển máu đi ra!

Lâm Tầm oanh sát, quyền kình bôn đằng, chấn lên cây đại kích màu vàng, phát ra tiếng va chạm chói tai vô cùng, như hai ngọn núi lớn đang đối chọi, kinh thiên động địa.

Kình phong đáng sợ kia tàn phá, bay cát chạy đá, gió mây biến sắc.

Lâm Tầm bị chấn lui, thân ảnh lảo đảo, nhìn lại Lăng Thiên Hầu, uy thế như mặt trời ban trưa!

Chúng nhân nín thở, quan sát trận chiến này, từ một đòn này là có thể nhìn ra, nếu không động dụng bảo vật, Lâm Tầm rất có thể chống đỡ không được bao lâu.

"Tế ra binh nhận của ngươi! Bằng không ta giết ngươi như tể gà!"

Lăng Thiên Hầu lạnh lùng, đại kích màu vàng quét ngang, đại khai đại hợp, bá khí xung tiêu, có tư thế bát hoang duy ngã độc tôn.

Một khi chiến đấu, hắn dường như biến thành một người khác, cuồng bá chi khí phóng túng kia, khiến nhiều quý tộc thiếu nữ nhìn thấy lộ vẻ dị sắc, tâm thần lay động.

"Lực đạo này còn chưa đủ tư cách để ta động dụng bảo vật."

Lâm Tầm sau khi bị chấn lui một đòn, cũng không bị thương, thân ảnh hắn nhảy một cái, thần huy màu xanh nhạt quanh thân càng thêm xích liệt, tựa như hóa thành phong bạo, ầm ầm vang vọng, thi triển Hám Thiên Cửu Băng Đạo, đối kháng với hắn.

Đây chú định là một trận đỉnh phong đối quyết, hai đại thiếu niên thiên kiêu tranh phong trong diễn võ trường, đủ loại bí pháp linh quang lấp lóe, dày đặc, kinh nhiễu càn khôn.

Họ động dụng sát chiêu thực sự, tựa như sinh tử giao phong, xứng danh kinh thế.

Một vài đại nhân vật thế hệ cũ đều nhìn đến tâm thần chấn động, tự nghĩ bản thân thời trẻ, cũng đều không từng có uy thế kinh thế nhường này.

Lâm Tầm một quyền oanh sát hư không, chấn lên đại kích, một quyền khác thì xông về phía mặt mũi Lăng Thiên Hầu, kết quả bị Lăng Thiên Hầu trực tiếp vung chưởng cứng đối cứng, nhẹ nhàng hóa giải.

Ở đó quang mang xán lạn oanh minh, xích thịnh đoạt mục, trấn nhiếp hồn phách.

Tuy nói, Lâm Tầm nhiều lần bị chấn lui, thế nhưng lại lộ ra vẻ cực kỳ cường hãn, càng chiến càng dũng, khiến người ta đều không thể tưởng tượng, bên trong thân thể gầy gò đó của hắn, rốt cuộc ẩn chứa sức mạnh đáng sợ tới dường nào.

Mà Lăng Thiên Hầu lại càng giỏi, sát ý như triều dâng, đại kích múa càn khôn, sở hữu bá khí quán cái thập phương, hoành hành vô thất.

"Quá mạnh!"

Chúng nhân cảm thán.

Một vài kiêu tử thế hệ trẻ như Bạch Linh Tê, Tống Dịch, Vân Phù Trầm, Úy Trì Trạch, càng lộ vẻ ngưng trọng, biểu hiện của Lâm Tầm nhiều lần khiến họ ngoài ý muốn.

Chiến đấu lực của Lăng Thiên Hầu đáng sợ, càng khiến họ cảm thấy kiêng dè!

Thực ra, chỉ cần sở hữu chút nhãn lực đều có thể nhìn ra, trận đối quyết này nhìn khắp toàn bộ Tử Diệu Đế Quốc, đều xứng danh là sự tranh phong đỉnh cấp nhất trong Linh Hải Cảnh, có thể gọi là khoáng thế.

Mà với tư cách là hai bên giao chiến Lâm Tầm và Lăng Thiên Hầu, không nghi ngờ gì đều có thể xưng là kinh diễm quần luân, tư thái khí thôn sơn hà đó, trong đám thiên kiêu cũng thuộc hàng nhất lưu!

Nhìn từ xa, thần huy màu xanh nhạt quanh thân Lâm Tầm bành trướng như phong bạo, mà Lăng Thiên Hầu thì là một loại sát cơ huyết sắc tàn bạo, hai người kịch liệt chém giết, quả thực như thần chỉ đang tranh đấu.

Bùm bùm bùm!

Tiếng va chạm như cửu thiên kinh lôi, Lâm Tầm không ngừng bị chấn lui, y phục nhuốm máu.

Chiến đấu lực của Lăng Thiên Hầu quả thật quá đáng sợ, cây đại kích màu vàng trong tay kia càng là một kiện thần binh lợi nhận, một khi thi triển, lăng sát vô thất.

Chỉ bằng tay không tấc sắt, Lâm Tầm quả thật chịu thiệt không ít.

Thế nhưng ngay cả như vậy, nhất thời Lăng Thiên Hầu cũng không thể trấn áp được Lâm Tầm, không thể không nói, sự kiên cường của Lâm Tầm, quả thực cũng có thể gọi là hãi nhân.

Tất cả mọi người đều ý thức được, bất luận kết quả thế nào, từ hôm nay trở đi, Lâm Tầm đã thành công quật khởi trong hàng ngũ thiên kiêu Tử Cấm Thành, không chỉ có thể đánh bại Xích Tàng Phong, càng có thể cùng Lăng Thiên Hầu cứng đối cứng, đủ để cho hắn danh chấn tứ phương.

"Lâm Tầm, ta mới động dụng bảy phần sức mạnh, ngươi đã sắp không xong rồi, cái này thật khiến ta rất thất vọng!"

Lăng Thiên Hầu quát lớn, mái tóc dài bay múa, đồng tử bắn ra tia chớp huyết sắc, trên người bốc lên sát khí ngập trời, chấn động hư không.

Hắn lăng không dạo bước, đại kích màu vàng xán lạn như nhật nguyệt, hung hăng đâm về phía ngực Lâm Tầm, bộc phát ra oanh minh, keng cheng chấn tai.

Lại là một tiếng đối chọi kinh thiên, Lâm Tầm tránh thoát một đòn này, một quyền nện lên đại kích màu vàng.

Lăng Thiên Hầu không cho là đúng, cười lạnh thấu xương, đang định vung đại kích, hung hăng chấn lui Lâm Tầm.

Ai ngờ tới, hắn chỉ cảm thấy đại kích đột nhiên chìm xuống, một cỗ sức mạnh đáng sợ như thủy triều dâng lên, bùm một tiếng, chấn đến hổ khẩu hắn tê dại, khí huyết cuồn cuộn, đại kích màu vàng suýt nữa tuột tay.

"Ừm?"

Đồng tử Lăng Thiên Hầu co rút, hắn nhạy bén nhận ra, sức mạnh một đòn này của Lâm Tầm, lại bỗng chốc tăng vọt không ít!

Sức mạnh của tên này đang mạnh lên!

Lẽ nào, hắn cũng vẫn luôn nhẫn nhịn?

"Giết!"

Không kịp nghi ngờ, Lăng Thiên Hầu vung đại kích, bạo xung sát lục.

Rầm ầm ầm

Cây đại kích màu vàng kia phát sáng, khuếch tán sóng vàng vô tận, chấn động hư không, khiến toàn trường đều kinh hãi, nhận ra đây là một loại bí pháp đáng sợ.

Kim Ba Tuyền Không!

Một loại cái thế truyền thừa, đến từ hoàng thất, uy năng mạc trắc!

Thế nhưng điều khiến tất cả mọi người động dung là, uy thế của Lăng Thiên Hầu đã lại mạnh mẽ, nhưng Lâm Tầm lại không hề bị lập tức trấn áp!

Chỉ thấy trên diễn võ trường, Lâm Tầm và Lăng Thiên Hầu chém giết, kịch liệt xung đột, mặc dù y phục nhuốm máu, không ngừng bị chấn lui, thế nhưng uy thế kia lại càng lúc càng mạnh, cả người cứ như một tòa núi lửa tích tụ đã lâu, sức mạnh tiết tiết leo thang!

Tất cả mọi người đều kinh ngạc, Lâm Tầm này không khỏi cũng quá nghịch thiên rồi chứ?

Ngay cả Lăng Thiên Hầu cũng nhíu mày, cảm thấy có chút ngoài ý muốn.

Mới Linh Hải trung kỳ mà thôi, về cảnh giới đã thua mình một bậc, hơn nữa bị mình không ngừng áp bách, đều sắp không chống đỡ nổi rồi.

Ai ngờ tới, sức mạnh của tên này lại trở nên càng lúc càng mạnh!

Điều này sao có thể?

Lăng Thiên Hầu trong lòng kinh nghi, cũng càng thêm giận dữ, đem sở học cả đời toàn lực thi triển, muốn đem Lâm Tầm cường thế trấn áp!

Dưới sự đả áp thịnh nộ của Lăng Thiên Hầu, chỉ trong chốc lát, lồng ngực Lâm Tầm bị rạch ra một vết thương, máu tươi đầm đìa, suýt nữa bị khai đường phá bụng.

Điều này khiến nhiều người kinh hô, chấn động không thôi, Lăng Thiên Hầu cuối cùng đã nổi giận, muốn giải quyết Lâm Tầm rồi.

Giống như Hoa Vô Ưu, Hoa Vô Ngân, Tống Triết, Tống Xung Hạc những người này, càng là chấn phấn hoan hô, họ sớm đã mong màn này xảy ra rồi.

Liễu Thanh Yên trong lòng thầm lo lắng, tên này cũng quá ngốc rồi, sao đến bây giờ cũng không động dụng bảo vật? Đừng bảo ta hắn đường đường là một Linh Văn Đại Sư, ngay cả một kiện binh khí cũng không có!

Sắp phân ra thắng bại rồi sao?

Những đại nhân vật khác trong sân cũng bị thu hút, chăm chú quan tâm, nói thật, Lâm Tầm tay không tấc sắt có thể kiên trì đến bây giờ, đã khiến họ cảm thấy ngoài ý muốn.

Mà nay, nhìn thấy Lâm Tầm cuối cùng đã phụ thương, họ không hiểu sao thầm thở phào nhẹ nhõm, nếu ngay cả Lăng Thiên Hầu cũng làm gì được Lâm Tầm, thì thật quá đáng sợ rồi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:350
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.