Thiên Hạ Quy Nhất

Lượt đọc: 1514 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 489
Độ kiếp và ngộ đạo

❊ ❊ ❊

Đăng Thiên Thê, tổng cộng chín mươi chín bậc thang.

Cửu cửu quy nhất, ẩn chứa đạo số của đại đạo, trên đó khắc ghi vết tích đại đạo, đi lại trên đó, mỗi bước một sát cơ!

Thiên kim sắc lợi nhận trút xuống, rực rỡ chói mắt, xé rách thiên địa, nhưng chỉ trong chốc lát, đã bị một đôi nắm đấm oanh nát toàn bộ, hóa thành quang vũ lan tràn.

Lâm Tầm tĩnh tâm thể ngộ, cuối cùng lại thở dài một tiếng, khó! Khó! Khó! Đại đạo ý cảnh kia huyền diệu khó lường, gần như không thể bị thể ngộ và chưởng khống.

"Bậc thang thứ ba mươi chín, bức ta vận dụng quyền kình chồng chéo năm tầng, càng lên cao chỉ sợ càng khó leo trèo..." Lâm Tầm suy tư hồi lâu, ánh mắt liếc nhìn, liền thấy vị trí cực cao kia, một vệt bạch y lóe lên, lăng nhiên như phi tiên, vô cùng nổi bật.

Cố Vân Đình, hắn đã đăng lâm bậc thang thứ tám mươi! Lâm Tầm ngẩn ra một chút, liền thu hồi ánh mắt, chuyên tâm vào con đường dưới chân.

Theo thời gian trôi qua, hắn từng bước từng bước leo lên, vượt qua từng tầng đại đạo huyễn cảnh, thấy được từng loại đại đạo ý cảnh khác nhau.

Có vết tích hỏa chi hừng hực tùy ý, có vết tích mộc chi sinh cơ bất tức, có ý cảnh kim chi lăng lệ vô song, có...

Mỗi một loại ý cảnh đều đại diện cho một loại khí tức của đạo, dung nhập vào thiên địa trên dưới, tràn ngập trong kinh vĩ, diệu bất khả ngôn.

Tứ quý thay đổi, khô vinh biến ảo, nhật thăng nguyệt lạc, ngày đêm luân chuyển, thủy triều lên xuống... Vạn vật đều có linh, linh là bản chất của luật, luật là vận điệu của đạo, đạo thì vô danh, bắt nguồn từ vạn vật, chu nhi phục thủy, tuần tự vãng phục, diễn dịch vạn tượng.

Nói tóm lại, xưng là chư thiên đại đạo!

Nhưng biết dễ làm khó, nhìn thấy và biết là một chuyện, muốn đi tham ngộ và chưởng khống lại là một chuyện, hai thứ này như trời với đất, khác biệt hoàn toàn.

Giống như bây giờ, Lâm Tầm vẫn luôn thử tham ngộ và chưởng khống, dùng hết mọi thủ đoạn, nhưng đến nay vẫn chưa thu hoạch được gì.

Đây còn là trên núi Thiên Thê, bố đầy vết tích đại đạo, nếu như đặt ở bên ngoài, đại đạo hư vô phiêu miểu, chỉ sẽ càng khó cảm tri và tìm kiếm!

Đây cũng là lý do vì sao cường giả Động Thiên Cảnh lại trở nên hiếm hoi như vậy, con đường đại đạo, mịt mù vô định, từ xưa đến nay, không biết có bao nhiêu tu giả dừng bước tại đây, ôm hận mà chung.

Cái gọi là dưới đại đạo, chôn vùi thi hài! Tuyệt đối không phải cách nói khoa trương, nó tựa như một đạo thiên hiểm, đem hầu hết tu giả thế gian vây khốn, không cách nào leo trèo vượt qua.

Mà thọ nguyên có lúc cùng tận, nếu không cách nào phá cảnh, tự nhiên không cách nào siêu thoát khỏi nỗi khổ sinh lão bệnh tử, đến cuối cùng cũng chung quy sẽ hóa thành một nắm hoàng thổ, chìm nghỉm trong dòng sông tuế nguyệt.

Đại dương cuồn cuộn bôn tằng, ngưng tụ thành trường mâu, đại kích, linh kiếm, chiến đao... các loại hình thái, thủy quang liễm diễm, trùng sát hư không.

Thân ảnh Lâm Tầm như điện, chân đạp Băng Li Chi Bộ, kịch chiến trên đại dương mênh mông, quyền kình rực rỡ chói mắt, đem hư không đều xé rách.

Ầm ầm!

Khắp nơi đều là nổ tung, quang vũ bắn ra, thủy ba cuốn quét.

Không lâu sau, cái ý cảnh nước cuồn cuộn kia diễn hóa thành giao long, hung cầm, dạ xoa, hải linh... những sinh linh đáng sợ, uy thế càng lúc càng kinh khủng.

Đây là tầng thứ sáu mươi ba của Thiên Thê, sức mạnh của vết tích đại đạo càng lúc càng đáng sợ, sức mạnh ý cảnh diễn hóa ra cũng hiển nhiên trở nên khác biệt, có một loại linh tính bàng bạc không thể chống đỡ, đáng sợ tột cùng.

Nếu đổi lại là tu giả Linh Hải Cảnh khác, chỉ sợ trong nháy mắt đã bị mài diệt thân xác!

Sự thật cũng đúng là như vậy, mấy nghìn năm qua, trong Thanh Lộc Học Viện không thiếu thiên kiêu đến đây xông quan, mà có thể bước chân tới đây, hầu như chỉ đếm trên đầu ngón tay!

Nguyên nhân nằm ở chỗ, sức mạnh của vết tích đại đạo đó giống như thiên địa chi thế, căn bản không phải là thứ một tu giả Linh Hải Cảnh có thể gánh chịu.

Khoảnh khắc này, ngay cả Lâm Tầm cũng cảm nhận được áp lực, hắn không dám lơ là, hà quang màu xanh nhạt uẩn nhưỡng, bao quanh toàn thân, tựa như một con Băng Li Chi, đang thôn vân thổ vụ, phiên giang đảo hải!

Một lát sau.

Những thứ được diễn hóa từ ý cảnh nước nổ tung từng tầng, quang vũ phân phân.

"Tầng thứ sáu mươi ba rồi, vận dụng ra quyền kình tầng thứ năm, thể lực tiêu hao gần một nửa..." Lâm Tầm lặng lẽ cảm tri và phân tích tình cảnh của bản thân.

Nếu chỉ đơn thuần là xông quan, Lâm Tầm đã sớm phù diêu mà lên, không thể nào tiêu hao lượng lớn thời gian và thể lực. Mấu chốt nằm ở chỗ, hắn vừa xông quan, vừa thể ngộ, muốn cảm tri và chưởng khống sức mạnh của đại đạo ý cảnh, sức mạnh và thời gian tiêu hao tự nhiên vượt xa bình thường.

Điều này nếu như bị các tu giả khác trong học viện biết, chỉ sợ đều sẽ coi Lâm Tầm là quái vật mất, phải biết rằng bọn họ ngay cả đăng Thiên Thê đều cảm thấy khó khăn vô cùng, còn Lâm Tầm thì hay rồi, lại đem xông quan coi như một cơ hội để tìm tòi và thử chưởng khống đại đạo ý cảnh, chuyện này thì có vẻ quá biến thái, khiến người ta biết làm sao bây giờ.

"Ừm?"

Bất thình lình, ngay lúc Lâm Tầm đang chuyên tâm cảm tri, trong lòng bỗng nhiên bắt được một tia khí tức huyền diệu mơ hồ.

Phiêu miểu như vân yên, nhưng lại tràn đầy vận vị của nước!

Ngộ ra rồi!

Lâm Tầm trong lòng chấn động, mừng rỡ như điên, nhưng khi hắn muốn cảm ngộ kỹ càng, tia vết tích huyền diệu mơ hồ này lại biến mất không thấy đâu nữa.

Tựa như tuyết nê hồng trảo, không dấu vết để tìm.

Nhưng Lâm Tầm không vì thế mà nản lòng, ngược lại, đôi mắt đen của hắn trở nên sáng rực vô cùng, trong lòng như sóng sông cuộn trào kích động.

Cảm nhận trong chớp mắt vừa rồi, tựa như một tia sáng phá tan bóng tối, để Lâm Tầm nhìn thấy một tia hy vọng trên con đường khổ cực tìm kiếm đại đạo!

Có lẽ trong những năm tháng đã qua, có vô số ví dụ chứng minh rằng ở Linh Hải Cảnh, đại đạo không thể kỳ vọng, không đường để tìm.

Nhưng chuyện vừa xảy ra, lại không nghi ngờ gì đang nói cho Lâm Tầm biết, ở Linh Hải Cảnh, là có thể thể ngộ chưởng khống được sức mạnh đại đạo ý cảnh, đạo bích chướng hoành ngang giữa Động Thiên Cảnh và Linh Hải Cảnh này, cũng không phải là không thể phá vỡ!

"Thủy chi ý cảnh..."

Lâm Tầm hít sâu một hơi, khôi phục tĩnh tâm, dọc đường leo bậc thang đi lên, hắn thấy từng tầng từng tầng vết tích đại đạo khác nhau, nhưng cho đến bây giờ, cũng chỉ có vận tích của thủy chi ý cảnh là có thể cảm tri được.

Tuy chỉ có một tia, mơ hồ cực kỳ mờ nhạt, nhưng điều này lại chỉ điểm cho Lâm Tầm một con đường, khiến hắn xác định được phương hướng tìm đạo.

Không chút do dự, Lâm Tầm tiếp tục leo lên.

Lần này, hắn không còn hao phí tinh lực vào các vết tích đại đạo khác nữa, bắt đầu nắm chặt thời gian mạnh mẽ xông quan!

Chỉ khi đụng phải bậc thang có chứa vết tích của nước, mới chọn dừng lại, hơn nữa không tiếc thu liễm sức mạnh và khí tức, kéo dài thời gian chinh chiến, chính là vì muốn đi sâu hơn nữa để thể ngộ và chưởng khống thủy chi ý cảnh.

Trong chốc lát, liền thấy thân ảnh Lâm Tầm như cầu vồng xông trời, chân bước như bay, bước đi trên thạch giai, tốc độ nhanh hơn trước không chỉ một lần.

Trên thạch giai tầng thứ chín mươi mốt, Cố Vân Đình vừa phá vỡ một đạo huyễn cảnh đáng sợ, đang nắm chặt thời gian điều tức, sau khi đến đây, khiến hắn cũng cảm thấy ăn lực, thể lực tiêu hao nhanh hơn, không thể không tiến hành nghỉ ngơi hồi phục.

"Ừm?"

Đột nhiên, Cố Vân Đình dường như phát hiện ra cái gì, đôi mắt bỗng nhiên nhìn tới, liền thấy Lâm Tầm không biết từ khi nào, đã bước chân lên thạch giai tầng thứ bảy mươi bảy, điều này khiến kiếm mày hắn không khỏi nhíu lại.

Hắn trước đó còn nhớ rõ, Lâm Tầm bị bỏ xa lại phía sau, nhưng chỉ trong thời gian không đầy một chén trà, hắn đã rút ngắn khoảng cách với mình rất nhiều, chuyện này có vẻ hơi bất thường.

Chẳng lẽ hắn vẫn luôn nín nhịn, dự định lúc này mới bộc phát, một đường đuổi theo kịp mình?

Cố Vân Đình thu hồi ánh mắt, trên gương mặt tuấn tú cổ tỉnh bất ba.

Trước đó khi leo núi, hắn đúng là có tâm tư muốn so cao thấp với Lâm Tầm, bởi vì hôm qua hắn cũng chú ý tới, Lâm Tầm khi trùng kích Linh Hải Kim Bảng đã gây ra một trận thiên địa dị tượng vô cùng hùng vĩ.

Điều này khiến trong lòng hắn cũng cảm thấy một tia kinh nghi, cho nên hôm nay nhìn thấy Lâm Tầm, hắn cũng muốn mượn cơ hội này, đến thăm dò một chút bản lĩnh của Lâm Tầm.

Chỉ là rất nhanh hắn đã thất vọng, biểu hiện của Lâm Tầm rất bình thường, căn bản không mạnh mẽ như hắn tưởng tượng.

Vốn dĩ, Cố Vân Đình đã bắt đầu lờ đi Lâm Tầm, ai ngờ, Lâm Tầm lúc này lại bắt đầu bộc phát hậu kình.

Điều này cũng không thể không khiến Cố Vân Đình nghi ngờ, liệu Lâm Tầm có phải muốn dùng chiến lược này để tranh cao thấp với mình hay không.

"Trước thực lực tuyệt đối, mưu kế chung quy chỉ là tiểu đạo, lúc này mới phát lực, đã định sẵn khó mà lật ngược bại cục."

Cố Vân Đình không suy nghĩ thêm nữa, tiếp tục đi con đường thạch giai của mình. Trong lòng hắn, Lâm Tầm có lẽ xứng đáng được coi là kinh diễm, nhưng lại căn bản không thể khiến hắn nảy sinh tâm tư so đo.

"Ủa, tiểu gia hỏa kia bắt đầu phát lực rồi."

Trước nhà tranh, lão già lôi thôi kinh ngạc lên tiếng.

"Ta đã sớm nói rồi, hắn không hề thua kém Cố Vân Đình."

Viện trưởng đạm nhiên lên tiếng, ông hôm qua tận mắt chứng kiến biểu hiện của Lâm Tầm trên Linh Hải Tổng Bảng, tuy cuối cùng không hề lưu danh, nhưng thành tích của Lâm Tầm khi đó, thậm chí còn ở trên Cố Vân Đình!

"Nói như vậy, thằng nhóc này thật sự rất lợi hại nha, đặt ở Cổ Hoang Vực cũng xứng đáng là một tiểu yêu nghiệt rồi."

Trong mắt lão già lôi thôi bắn ra một vệt sáng, tựa như có nhật nguyệt phản chiếu bên trong, diễn dịch ra đại đạo dị tượng, nhiếp người vô cùng.

"Sư huynh, nếu như huynh không định nhúng tay vào chuyện của đứa nhỏ này, chi bằng giao nó cho ta thế nào?"

Lão già lôi thôi hỏi.

"Không được!"

Viện trưởng đoạn nhiên cự tuyệt.

Lão già lôi thôi cười cười không cho là đúng.

Không lâu sau, Viện trưởng và lão già lôi thôi dường như đều cảm nhận được cái gì, đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt cùng nhau nhìn về phía đỉnh núi Thiên Thê.

Trên tầng thứ chín mươi chín đó, Cố Vân Đình bạch y phiêu dật, tóc đen bay bay, quanh thân trào ra vạn nghìn đạo hỏa diễm màu đỏ rực chói mắt, tựa như một luân hỏa diễm thần hoàn, bao phủ toàn thân hắn, lan tỏa ra khí tức thần diệu.

Ầm ầm!

Trên vòm trời kia, không biết từ khi nào trào ra một mảnh mây đen, sinh ra sấm sét vang vọng, kích động giữa thiên địa. Chỉ trong sát na, liền thấy từng đạo tia chớp từ trong tầng mây rủ xuống, như những con lôi xà vặn vẹo, nhấn chìm Cố Vân Đình.

"Phá cảnh rồi, Đạo Hỏa Kim Khu quả không hổ danh là một loại thiên phú lừng lẫy thượng cổ, lúc tấn cấp, lại dẫn tới thượng thương lôi kiếp, trong vạn tu giả, cũng khó thấy được một người."

Mắt lão già lôi thôi sáng rực, bắn ra thần mang.

"Đây chính là nội hàm thuộc về thiên kiêu chân chính, độ lôi kiếp, luyện đạo thân, cơ duyên vô thượng này là thứ các tu giả khác căn bản không cách nào sở hữu."

Viện trưởng cũng không khỏi cảm khái. Cả hai người đều biết, Cố Vân Đình chỉ cần vượt qua lôi kiếp, liền có thể một bước trở thành một cường giả Động Thiên Cảnh xứng danh tuyệt đại!

Chỉ là hai người đều không chú ý tới, cùng lúc Cố Vân Đình độ kiếp tấn cấp, Lâm Tầm đang bước chân trên thạch giai tầng thứ tám mươi tám, quanh thân lặng lẽ uẩn nhưỡng lên từng vòng gợn sóng tựa như dòng nước, lan tràn trong lỗ chân lông trên cơ thể hắn.

Cảnh tượng đó nhìn có vẻ không đáng chú ý, hoàn toàn bị động tĩnh hùng vĩ do Cố Vân Đình gây ra che khuất, thế nhưng hư không xung quanh thân thể Lâm Tầm, lại bị chấn động sản sinh ra từng tầng gợn sóng, khuếch tán ra ngoài.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:350
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.