Thiên Hạ Quy Nhất

Lượt đọc: 1940 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 730
Bảo vật động lòng người

❊ ❊ ❊

Ban đêm, tại trại số bảy.

Trong một tòa đại điện, đèn đuốc sáng trưng, một bữa tiệc rượu đang diễn ra náo nhiệt.

"Ha ha ha, hôm nay thực sự thống khoái! Trường Tôn huynh dùng một mũi tên giết chết Vương giả, dọa lui đại quân địch, khiến chúng thất kinh chạy trốn, hoảng sợ như chó nhà có tang. Phô diễn kinh người thế này khiến ta cũng được mở mang tầm mắt!"

Tần Sở cười lớn, kính Trường Tôn Liệt một ly rượu.

Cục diện hung hiểm ban ngày đã được hóa giải, kẻ địch hoảng loạn rút lui, mối đe dọa đối với trại số bảy đã hoàn toàn được gỡ bỏ.

Cho nên trong đêm nay, cả trại số bảy chìm đắm trong không khí cuồng hoan, không chỉ riêng tòa đại điện này, mà những nơi khác cũng đều đang ăn mừng vì chuyện đó.

"Tiểu Lâm công tử cũng rất giỏi, tay nắm kỳ binh, vào thời khắc mấu chốt đã đứng ra, mới có thể cung cấp cho Trường Tôn huynh cơ hội xoay chuyển càn khôn. Nào nào nào, ta cũng kính cậu một ly!"

Nói đoạn, Tần Sở lại nâng ly rượu, mỉm cười nhìn về phía Lâm Tầm.

"Tiền bối quá khen." Lâm Tầm uống cạn một hơi.

Thấy bầu không khí chủ khách đều vui vẻ, hòa hợp, Lư Văn Đình bên cạnh lại có vẻ không ưa Tần Sở cho lắm.

Ông truyền âm cho Lâm Tầm: "Tiểu tử, cậu chớ bị sự nhiệt tình của lão già này lừa gạt. Trước đó khi lão tới trại, đối với cậu lại có rất nhiều ý kiến."

Lâm Tầm khẽ nhướn mày, bình tĩnh truyền âm hỏi: "Ồ? Lời này nghĩa là sao?"

Lư Văn Đình nói: "Ta không phải kẻ đâm chọc thị phi, chỉ là bộ mặt của Tần Sở này quá khó coi. Cậu không biết thái độ của hắn trước đó tệ hại tới mức nào đâu. Vừa mới đến trại, hắn đã chỉ trích cậu gây chuyện quá nhiều, nói chính vì cậu những ngày này làm loạn quá mức mới chiêu dẫn tới phong ba chiến tranh hôm nay."

"Cho đến sau này, thấy đại quân địch áp sát, hắn còn hiến một kế sách thối, muốn dẫn tai họa này đổ lên đầu một mình cậu. May mà lúc đó Tướng quân Trường Tôn đã kiên quyết từ chối, bằng không thì, hắc hắc..."

Lời chưa nói hết, nhưng ý tứ bên trong đã lộ rõ mồn một.

Đôi mắt đen của Lâm Tầm khẽ nheo lại, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như cũ, chỉ là ánh mắt nhìn về phía Tần Sở đã trở nên lạnh nhạt hơn nhiều.

Quả đúng là biết người biết mặt khó biết lòng!

"Nhưng mà, đây đều là chuyện nhỏ, cậu hiểu trong lòng là được, đừng có vạch trần. Dù sao thì Tần Sở đó cũng là một Vương giả, không nên đắc tội với hắn."

Lư Văn Đình lo lắng Lâm Tầm không giữ được bình tĩnh, nên nhắc nhở một câu.

Lâm Tầm gật đầu.

Chỉ là, vốn Lâm Tầm không muốn so đo, nhưng không ngờ, khi bữa tiệc sắp kết thúc, Tần Sở bỗng nhiên ho khan một tiếng, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, nói: "Hiện tại khoảng cách đến thời điểm mở đường thông đạo tới đế quốc lần tiếp theo chỉ còn chưa đầy ba tháng, kẻ địch lại bắt đầu rục rịch giống như trước đây, muốn nhân cơ hội này khơi mào chiến sự."

"Các người cũng biết, hiện nay vật tư trong tám tòa trại của đế quốc chúng ta đã không còn nhiều. Lúc này nếu kẻ địch phát động chiến tranh quy mô lớn, đối với chúng ta mà nói, tuyệt đối là một nguy cơ nghiêm trọng vô cùng!"

Trường Tôn Liệt gật đầu: "Không sai, chuyện xảy ra hôm nay chính là một minh chứng. Vật tư của chúng ta có hạn, không thể dễ dàng khởi động Bát Cực Thánh Trận. Kẻ địch chính là nhìn thấu điểm này, mới dám hưng sư động chúng kéo tới."

Tần Sở mỉm cười, ánh mắt nhìn về phía Lâm Tầm: "Cho nên, ta muốn nhờ Tiểu Lâm công tử giúp một tay. Nếu cậu đồng ý, có lẽ đủ để giúp đế quốc chúng ta hóa giải nan đề trước mắt, để tu giả ở tám tòa trại của đế quốc chúng ta đều có thể an nhiên kiên trì tới khi thông đạo lần tới mở ra."

Trường Tôn Liệt thấy vậy, mày khẽ nhíu lại không dễ nhận ra, ý thức được có điều gì đó không ổn.

Mà Lư Văn Đình còn liếc mắt ra hiệu cho Lâm Tầm, dường như đang nói với Lâm Tầm rằng nhất định phải thận trọng, đừng vội đồng ý.

"Ồ, tiền bối cứ nói thử xem." Lâm Tầm thần sắc tự nhiên.

Tần Sở vẻ mặt trang nghiêm, trịnh trọng nói: "Ta muốn mượn cung tên trong tay Tiểu Lâm công tử sử dụng một chút. Dựa vào uy thế của đôi trọng bảo tuyệt thế này, đủ để trấn nhiếp những lão quái vật trong tộc Vu Man, khiến chúng không dám tùy tiện hành động."

Vòng vo tam quốc, hóa ra là vì cái này!

Trong đáy mắt đen của Lâm Tầm lóe lên một tia lạnh lẽo. Hắn rốt cuộc xác định, lời Lư Văn Đình nói có lẽ không giả. Hôm nay trong tiệc rượu, sở dĩ Tần Sở thể hiện sự nhiệt tình với mình như vậy, e rằng chính là vì muốn vào thời khắc này đưa ra yêu cầu đó.

Không đợi Lâm Tầm lên tiếng, Trường Tôn Liệt đã nhíu mày, chất vấn: "Việc này e là không ổn nhỉ? Trọng bảo như vậy sao có thể dễ dàng cho mượn?"

Tần Sở chính nghĩa lẫm liệt nói: "Trường Tôn huynh, ta làm vậy đều là vì tu giả ở tám tòa trại của đế quốc chúng ta mà suy nghĩ. Tin rằng các vị tướng quân ở các trại khác nếu biết chuyện này, cũng tất nhiên sẽ kỳ vọng Tiểu Lâm công tử có thể cho chúng ta sự giúp đỡ."

Dừng một chút, hắn tiếp tục: "Hơn nữa, chỉ là mượn dùng, đợi ba tháng sau mở ra thông đạo tới đế quốc, đôi bảo vật này tự nhiên sẽ nguyên vật phụng hoàn."

"Không biết Tiểu Lâm công tử có thể tạm thời cắt ái, vì đại cục đế quốc chúng ta mà ra tay tương trợ?" Hắn nhìn về phía Lâm Tầm.

Hắn mang bộ dáng tâm hệ tu giả đế quốc, suy nghĩ vì đại cục, bày ra đại nghĩa, lời lẽ đanh thép, khiến Trường Tôn Liệt cũng có chút không thể phản bác.

Thế nhưng Trường Tôn Liệt biết, tên này tuyệt đối không thể nào vô tư như vậy!

Nếu thực sự để Lâm Tầm cho mượn đôi cung tên đó, thì những biến số có thể xuất hiện sau này quá nhiều. Cái gọi là tài bảo động lòng người, huống chi là bảo vật nghịch thiên như thế?

Ngay cả chính Trường Tôn Liệt cũng không khỏi tâm động, lấy bụng ta suy bụng người, điều này cũng khiến hắn dám chắc rằng, dù là Vương giả Sinh Tử Cảnh, đối mặt với đôi cung tên này, chỉ sợ cũng sẽ nảy sinh ra vô vàn tâm tư không nên có!

Mà nếu cho tên Tần Sở này mượn, thì thật sự có khả năng xảy ra biến cố "một đi không trở lại"!

"Xin lỗi, việc này ta không giúp được."

Ngoài dự đoán của Trường Tôn Liệt, Lâm Tầm không hề có chút khó xử nào, trực tiếp mở miệng từ chối, tỏ ra rất dứt khoát.

"Tiểu tử này quả có khí phách!" Trường Tôn Liệt thầm khen.

Chỉ là điều này khiến Tần Sở có chút trở tay không kịp, ngay sau đó sắc mặt hắn trở nên khó coi, trầm giọng nói: "Tiểu Lâm công tử, việc này can hệ tới sự an nguy của cả tám tòa trại đế quốc, cậu là tu giả đế quốc, chẳng lẽ lại có thể dửng dưng?"

Đây chính là muốn lấy "đại nghĩa" ra đè người!

Trong lòng Lâm Tầm lập tức dấy lên một sự chán ghét không nói nên lời. Lão già này cũng quá đáng ghét, rõ ràng là bản thân tham lam bảo vật của người ta, lại cứ lấy đại nghĩa đế quốc ra để nói chuyện, thực sự là không biết xấu hổ cực điểm!

Lâm Tầm cười rất lạnh nhạt: "Hừ, chẳng lẽ thiếu sự giúp đỡ của Lâm Tầm ta, tám tòa trại đế quốc liền không thể tồn tại được nữa sao? Hàng ngàn năm qua, đại quân đế quốc chúng ta có thể chinh chiến ở Sát Huyết chiến trường đến tận bây giờ, dựa vào đó, e rằng không phải là bảo vật trong tay Lâm mỗ ta đi?"

Nếu đặt vào tu giả khác, đối mặt với yêu cầu của một vị Vương giả, dù trong lòng có uất ức đến mấy, chỉ sợ cũng phải khuất phục.

Nhưng Lâm Tầm không làm vậy, điều này khiến Tần Sở càng cảm thấy mất mặt, trong lòng có chút tức giận, thái độ cũng trở nên không khách khí: "Tiểu Lâm công tử, cậu làm vậy thì quá ích kỷ rồi, nếu truyền ra ngoài, chỉ sợ sẽ khiến tất cả tu giả đế quốc đều cảm thấy lạnh lòng!"

"Tần Sở, ngươi quá đáng rồi! Bảo vật là của cậu ấy, dựa vào cái gì mà phải cho mượn?" Trường Tôn Liệt không nhìn nổi nữa, quát lớn.

Bầu không khí náo nhiệt hòa thuận trong tiệc rượu cũng theo đó mà tan biến, trở nên có chút áp lực và căng thẳng.

Chỉ thấy Tần Sở đứng phắt dậy, vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt như điện, lạnh lùng nói: "Dựa vào cái gì? Dựa vào việc này liên quan tới sự an nguy của tám tòa trại đế quốc! Ngươi Trường Tôn Liệt có thể dửng dưng, ta thì không! Hôm nay ta thà đắc tội với các người, cũng nhất định phải làm xong việc này!"

Trường Tôn Liệt cũng vỗ bàn đứng dậy, giận quá hóa cười: "Ngươi đây là định cướp trắng trợn hả?"

"Không, ta chỉ là dùng phương pháp của riêng mình, để Tiểu Lâm công tử 'giúp' tám tòa trại đế quốc chúng ta một lần!"

Giọng Tần Sở đanh thép, vang dội như chuông, ngay sau đó, hắn liếc nhìn Trường Tôn Liệt: "Trường Tôn huynh, hôm nay ngươi tiêu hao không ít thể lực, cũng mệt rồi, ta khuyên ngươi tốt nhất đừng cản trở ta."

Trong giọng nói đã mang theo một tia cảnh cáo và đe dọa.

Sắc mặt Trường Tôn Liệt giận tới mức tái xanh, chửi bới: "Mẹ kiếp, ngươi muốn động thủ trên địa bàn của lão tử sao?"

Tần Sở mặt không biểu cảm nói: "Đại nghĩa là trọng, tuy không phải điều ta mong muốn, nhưng lại không thể không làm như vậy, mong Trường Tôn huynh thấu hiểu."

Lâm Tầm chợt lên tiếng: "Xin hỏi, tiền bối có phải xuất thân từ Tần gia trong bảy đại môn phiệt thượng đẳng của đế quốc?"

Tần Sở sững sờ, gật đầu nói: "Không sai. Nhưng mà, đó đều là chuyện thứ yếu, ở trong Sát Huyết chiến trường này, thân phận của ta chỉ có một, đó chính là tu giả nguyện vì đế quốc bảo vệ cương thổ mà xả thân quên mình!"

"Hèn gì, hóa ra lão già này là người Tần gia..." Đôi mắt đen của Lâm Tầm trở nên càng lạnh lẽo hơn.

Tần gia và Tả gia, đây chính là kẻ thù của Lâm gia Tẩy Tâm Phong bọn họ!

"Vậy ta ngược lại thấy rất hiếu kỳ, vì những tu giả đế quốc đang đổ máu chinh chiến tại Sát Huyết chiến trường này, Tần gia các ngươi có thể đem toàn bộ tài phú và lực lượng hiến tặng ra hay không?"

Lâm Tầm đối chọi gay gắt.

Chỉ là, hắn vẫn đánh giá thấp sự vô sỉ của Tần Sở, chỉ thấy kẻ sau vẻ mặt trang nghiêm, trầm giọng quyết đoán nói: "Nếu đế quốc có cần, Tần gia ta há lại từ chối?"

Ngay cả Trường Tôn Liệt và Lư Văn Đình cũng nghe không nổi nữa, đây rõ ràng là nói hươu nói vượn, đến kẻ ngốc cũng biết đây là mở mắt nói lời nói dối.

Nhưng Lâm Tầm lại dường như đã tin, vỗ tay tán thưởng: "Tiền bối quả nhiên khí phách! Đã vậy, chi bằng chúng ta lập một văn tự, ta cho mượn bảo vật trong tay, còn ngươi thì cam đoan rằng, khi thông đạo tới đế quốc mở ra sau ba tháng nữa, sẽ đem toàn bộ tài phú và lực lượng của Tần gia ngươi lấy ra, đầu nhập vào Sát Huyết chiến trường này, thế nào?"

"Ta đương nhiên..."

Tần Sở định đồng ý ngay, cho rằng dù sao cũng chỉ là một văn tự mà thôi, đối với hắn và Tần gia phía sau hắn mà nói, căn bản không tạo được ràng buộc gì.

Thế nhưng ngay sau đó, hắn liền phát giác ra điều không ổn, bởi giờ khắc này Trường Tôn Liệt vậy mà lại biểu hiện rất bình tĩnh, chút ý ngăn cản cũng không có, thậm chí, còn có vẻ như rất mong chờ mình làm như vậy.

Điều này trở nên quá bất thường!

Tần Sở chuyển giọng nói: "Chuyện này sau này có thể bàn bạc cụ thể, bây giờ, ta chỉ muốn hỏi một câu, Tiểu Lâm công tử có còn kiên quyết không muốn giúp cái việc này không?"

Trong ánh mắt hắn hàn quang lưu chuyển, mang theo đe dọa, phảng phất như chỉ cần Lâm Tầm nói một chữ "không", hắn sẽ lập tức động thủ.

Trường Tôn Liệt thở dài lên tiếng: "Nếu ngươi ký vào văn tự này, ta ngược lại rất vui lòng tác thành chuyện này. Tiếc thay, ngươi Tần Sở lại chẳng dám. Điều này chỉ chứng minh, đại nghĩa mà ngươi vừa nói, tất cả mẹ nó đều là cái cớ không bằng chó má mà thôi!"

Ngay sau đó, khí thế toàn thân hắn đột nhiên thay đổi, sát khí đằng đằng, ép người vô song, ánh mắt như lưỡi đao nhìn chằm chằm Tần Sở: "Hôm nay ngươi nếu dám động thủ dùng mạnh, ta thà liều chết một trận, cũng tuyệt đối sẽ không để ngươi được như ý! Nếu không tin, ngươi cứ việc thử xem!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:694
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.