Thiên Hạ Quy Nhất

Lượt đọc: 1940 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 739
Sự cúi đầu đến từ Vu Man

❊ ❊ ❊

Trong bầu không khí tĩnh mịch như chết, bóng dáng thướt tha mà hiên ngang của Triệu Tinh Dã hiện ra.

Đôi mắt đẹp của nàng tựa biển cả mênh mông sâu thẳm, quét nhìn toàn trường, một cỗ uy áp khó tả cũng theo đó lan tỏa ra.

Thí Huyết Nữ Vương!

Khi nhận ra thân phận của Triệu Tinh Dã, lòng Thanh Hạ cùng đám cường giả Vu Man hoàn toàn chùng xuống, mặt cắt không còn giọt máu.

Bọn họ cuối cùng cũng hiểu vì sao Lâm Tầm lại có thể cậy thế mà không sợ hãi đến vậy, cũng cuối cùng đã rõ vì sao mũi tên vừa rồi lại có uy năng khủng bố, kinh thế tuyệt diễm nhường ấy.

Tất cả, đều là vì người phụ nữ này!

Một người phụ nữ nguy hiểm khiến cường giả Vu Man kiêng dè suốt hơn nghìn năm nay!

Bọn họ tin chắc rằng, dù là đối kháng chính diện, e là Viêm Khung Vương cũng không thể là đối thủ của người phụ nữ này.

"Về nói với Cổ Chân Vương, trong khoảng thời gian tới, phàm là có Vương giả nào dám đến doanh trại Đế quốc làm càn, thì đừng trách ta ăn miếng trả miếng!"

Nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người, Triệu Tinh Dã không hề tiếp tục tàn sát, mà sau khi để lại câu nói này, liền dẫn Lâm Tầm xoay người rời đi.

Một mũi tên giết Vương giả, sau đó để lại một câu nói, công thành thân thoái!

Thanh Hạ và đám người nhìn theo Triệu Tinh Dã cùng Lâm Tầm rời đi, dần dần xa khuất, nhưng không một ai dám tiến lên ngăn cản, thậm chí không dám lên tiếng, bầu không khí trở nên tĩnh mịch và lặng lẽ đến lạ thường.

Ngay trong ngày hôm đó, tại doanh trại Vu Man.

Trong một chiếc lều, một lão giả mặc da thú, thân hình còng xuống, tóc tai thưa thớt, trông vô cùng già nua, khi nghe thấy lời cảnh cáo đến từ Triệu Tinh Dã, lão cũng tỏ ra vô cùng trầm mặc.

Hồi lâu sau, lão mới khẽ thở dài, giọng nói khàn khàn trầm thấp: "Quả là một đôi cung tiễn hung uy tuyệt thế! Quả là một Triệu Tinh Dã giỏi!"

Bên trong lều, còn ngồi những nhân vật đỉnh cấp của tộc Vu Man, kẻ thấp nhất cũng có tu vi Bán Bộ Vương giả, những lão quái vật cảnh giới Vương giả cũng không phải là ít.

Chỉ là, thần sắc bọn họ lúc này đều vô cùng âm trầm.

Đặc biệt là khi nghe tiếng than thở của lão giả khô gầy kia, sắc mặt bọn họ càng thêm âm trầm, gần như muốn nhỏ ra nước.

Trong vòng một ngày, Kim Man Vương giả Kim Triều Thủy bị giết, Hỏa Man Vương giả Viêm Khung Vương bị giết, hơn nữa đều chết dưới tay cùng một người phụ nữ, đả kích nặng nề như vậy, trước đây chưa từng xảy ra!

"Ta vốn tưởng rằng, trước khi Đại Đạo tai biến ập đến, chúng ta đủ sức thừa cơ hội này, một lần tiêu diệt phe Đế quốc, hoàn thành chuyện mấy nghìn năm qua chưa từng làm được, nào ngờ, lại xảy ra biến số như thế này..."

Lão giả thần sắc không buồn không vui, đôi mắt mang theo vẻ tang thương không thể tan biến, khẽ nói: "Thật sự là hơi đáng tiếc..."

Có một Vương giả cau mày, phẫn nộ lên tiếng: "Nếu không phải gã Lâm Thập Nhị đột nhiên xuất hiện kia và đôi cung tiễn trong tay hắn, thì làm sao có thể xảy ra biến số thế này?"

Đám đại nhân vật đang ngồi đó khi nghe đến cái tên "Lâm Thập Nhị" cũng đều cau mày, trong lòng dấy lên một tia sát cơ.

Chỉ là một thiếu niên thôi, vậy mà sau khi xuất hiện tại Thí Huyết chiến trường lại quấy đảo khắp nơi, khiến bọn họ sứt đầu mẻ trán, liên tục gặp phải đả kích và thất bại, điều này thật quá khó tin, cũng quá mức đáng giận.

"Bây giờ oán trách thì có ích gì?"

Lão giả ngồi ở vị trí chủ tọa dường như đã nhìn thấu, tỏ ra vô cùng bình tĩnh: "Kể từ khi đại cơ duyên giáng xuống tại Tang Lâm địa đến nay, tộc ta đã tổn thất bốn vị Vương giả, không thể cứ tiếp tục như vậy được."

"Ngài... chẳng lẽ thực sự muốn thỏa hiệp với Triệu Tinh Dã đó?" Đám đại nhân vật ngồi đó đều kinh ngạc.

"Người phụ nữ này vốn dĩ đã có tính hay giết chóc, nay lại nắm trong tay tuyệt thế chí bảo, nếu còn đối đầu với nàng ta, chúng ta dù có dốc toàn lực, cuối cùng cũng chỉ nhận lấy kết cục lưỡng bại câu thương."

Lão giả run rẩy đứng dậy, khom lưng đi ra ngoài doanh trại, "Truyền lệnh xuống, kể từ hôm nay, thu cờ tắt trống, cùng địch hưu chiến."

Khi nói chuyện, lão đã rời đi.

Chỉ là, dù lão đã đi, nhưng câu nói nhẹ bẫng để lại kia lại nặng tựa ngàn cân, đè lên lòng mỗi đại nhân vật trong lều, khiến dù nội tâm bọn họ có uất ức và phẫn nộ đến nhường nào, cũng đành phải chấp nhận.

Bởi vì vị lão giả này, chính là "Cổ Chân Vương", một lão quái vật cấp chủ tể của phe Vu Man!

Lời của lão, tựa như thánh chỉ, không ai dám trái lệnh!

Ngày hôm đó, Thí Huyết Nữ Vương Triệu Tinh Dã mạnh mẽ xuất kích, giết hai vị Vương giả Vu Man, ép buộc Cổ Chân Vương phải đồng ý hưu chiến!

Khi tin tức này truyền về tám doanh trại của Đế quốc, lập tức dấy lên sự chấn động kinh thiên, khiến mỗi tu sĩ Đế quốc đều vô cùng phấn chấn, kích động và vui mừng.

Khoảng thời gian này, đại quân Vu Man liên tục tới phạm, khiến phe Đế quốc rơi vào cảnh mưa gió bão bùng, cục diện căng thẳng và áp bách, có thể nói là ai nấy đều tự cảm thấy nguy hiểm.

Ai cũng phải lo lắng, nhỡ đâu khai chiến toàn diện, vật tư còn lại liệu có đủ để doanh trại Đế quốc kiên trì đến cuối cùng hay không.

Nhưng giờ đây, tất cả những điều đó không còn là vấn đề nữa!

Điều này sao có thể không khiến người ta phấn chấn và vui mừng? Bầu không khí u ám và áp bách suốt mấy ngày nay tại doanh trại Đế quốc cũng quét sạch, trở nên náo nhiệt trở lại.

"Triệu tướng quân thật quá phi thường, một mình nổi giận chém hai Vương giả Vu Man, ép Cổ Chân Vương cũng phải cúi đầu, thần uy bực này, đủ để sánh cùng nhật nguyệt!"

Rất nhiều tu sĩ Đế quốc đều đang hoan hô vì Triệu Tinh Dã, sự sùng bái đối với nàng thậm chí đã đến mức cuồng nhiệt vô cùng.

"Theo ta được biết, Triệu tướng quân lần này có thể cờ mở thắng lợi, cũng là nhờ vào sự giúp đỡ hết mình của Lâm Thập Nhị công tử."

"Còn có chuyện này sao?"

"Không ngại nói cho các huynh đệ biết, khi Triệu tướng quân đánh giết hai vị Vương giả Vu Man kia, cái mà nàng dựa vào chính là đôi cung tiễn trong tay Lâm công tử!"

"Không sai, theo tin tình báo từ tiền tuyến truyền về, Cổ Chân Vương kia dường như cũng cực kỳ kiêng dè đôi cung tiễn này, mới phải đưa ra quyết định đình chiến."

"Thì ra là vậy, nói như thế, công lao lần này cũng có một phần của Lâm công tử!"

Tương tự, chuyện Lâm Tầm giúp đỡ hết mình, hào phóng cho mượn cung tiễn cũng lan truyền đi xa, nhất thời trở thành giai thoại.

Tu sĩ Đế quốc đua nhau tán dương Lâm Tầm một lòng vì công, đại nghĩa sáng soi xuân thu, tuyệt đối là tấm gương của thế hệ chúng ta, là hình mẫu của tướng sĩ Đế quốc.

Còn khi Tần Sở nghe được tin tức này, tức giận đến mức suýt chút nữa hộc máu.

Lúc trước hắn cũng từng muốn "mượn" cung tiễn của Lâm Tầm, nhưng khi đó Lâm Tầm lại không chút do dự từ chối, cái đệch, đây chỗ nào gọi là một lòng vì công chứ?

Còn đại nghĩa sáng soi xuân thu, hình mẫu của tướng sĩ Đế quốc?

Hắn chịu nổi sao?

Tần Sở càng nghĩ càng uất ức, đặc biệt là nghĩ đến việc mình khi trước "mượn bảo" không thành, còn bị Triệu Tinh Dã tính kế một vố đau điếng, trong lòng hắn càng thêm bực bội.

Thế nhưng, bất kể hắn có bực tức thế nào, hiện tại trong doanh trại Đế quốc, cái tên Lâm Tầm tuyệt đối có thể coi là như mặt trời ban trưa, được vô số tu sĩ tán tụng và ca ngợi.

Ngược lại là hắn Tần Sở, cũng chẳng biết ai tiết lộ chuyện hắn từng cưỡng ép "mượn" bảo vật của Lâm Tầm, khiến hắn sau lưng bị mắng cho tơi bời hoa lá, thanh danh thối nát.

Điều này khiến Tần Sở tức đến mức mũi cũng vẹo đi, hận không thể giết sạch đám kẻ đứng sau lưng công kích và châm chọc hắn.

Tối ngày trở về doanh trại số bảy.

Trong một tòa cung điện, Triệu Tinh Dã đặc biệt gọi Lâm Tầm đến trước mặt, sau đó lấy Vô Đế Linh Cung và Bích Lạc Chi Tiễn ra, thần sắc hiếm thấy nghiêm túc và nghiêm nghị, nói: "Đôi bảo vật này có vấn đề lớn, sau này nếu không phải lúc sinh tử nguy nan, tốt nhất đừng dùng đến nữa, bằng không, tất sẽ bị nó phản phệ!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:694
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.