Thiên Hạ Quy Nhất

Lượt đọc: 1940 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 702
Bích Lạc chi tiễn

❊ ❊ ❊

Tiếp tục tiến về phía trước, không lâu sau, một không gian dưới lòng đất rộng lớn vô cùng xuất hiện trước mắt.

Nơi này tựa như một thế giới ngầm, âm u và trống trải.

Ở cách Lâm Tầm vài trăm trượng, một bộ thi hài khổng lồ tựa như núi non đang nằm ngang, không hề cử động.

Đây là thi hài của một con hung thú thần bí và đáng sợ, bao phủ bởi lớp vảy giáp màu bạc tối đầy dữ tợn, chỉ riêng cặp cánh tay lộ ra ngoài thôi đã dài tới mấy trượng, thô to như được xây nên từ đá núi.

Còn phần đầu của nó thì to lớn đến kinh người, chẳng khác nào một ngôi nhà.

Đây là một loại hung thú mà ngay cả Lâm Tầm cũng chưa từng nhìn thấy. Trên vị trí đầu lâu, cắm chéo một mũi tên đen kịt, so ra thì mũi tên này không mấy nổi bật, chỉ dài hai thước, thô như cánh tay trẻ con, đặt cạnh thi hài hung thú kia thì trông vô cùng mảnh mai, nhỏ bé.

Nhưng chính mũi tên này đã đâm xuyên vào đầu lâu, hạ sát nó!

Đồng tử Lâm Tầm co rút, đến được nơi này, hắn cuối cùng cũng hiểu ra, luồng sát khí thấu xương mà hắn cảm nhận được suốt dọc đường, chính là tỏa ra từ bộ thi hài hung thú này.

Mao cốt tủng nhiên!

Sát khí này quá khủng khiếp, như thể hiện hữu thành hình. Dù xác định rằng con hung thú thần bí khổng lồ kia đã chết từ lâu, nhưng Lâm Tầm vẫn cảm thấy kinh hồn bạt vía, nhận ra một mối nguy hiểm cực độ.

"Chẳng lẽ báu vật thần bí mà dị tộc Vu Man phát hiện, chính là mũi tên cắm chéo trên đầu con hung thú kia?"

"Ừm?"

Đang mải suy nghĩ, thần hồn của Lâm Tầm trong nháy mắt đã phát hiện ra một điều kỳ lạ, lập tức lạnh lùng lên tiếng: "Ba vị, ta đã tới rồi, các ngươi còn định tiếp tục ẩn nấp sao?"

"Hừ, tiểu tạp chủng, thực sự cho rằng chúng ta đường cùng rồi, chỉ đành mặc ngươi xâu xé hay sao?" Theo tiếng hừ lạnh, Xa Chấn, Viêm Xích Hành và Âm Bắc Cố từ phía sau thi hài hung thú bước ra.

Họ là những cường giả Khải Linh của Vu Man, thể hình vốn dĩ đã vạm vỡ, cao lớn hơn con người, nhưng lúc này đứng cạnh bộ thi hài hung thú như núi non kia, lại trông vô cùng nhỏ bé.

"Xem ra, các ngươi có thị vô khủng nhỉ." Mắt Lâm Tầm nheo lại.

Hắn nhạy bén nhận ra, ba vị cường giả Khải Linh vốn đã bị trọng thương này, lúc này không hề có chút vẻ sợ hãi nào, trái lại còn tỏ ra rất bình tĩnh, đây chính là điểm kỳ lạ.

Trong khi nói, Lâm Tầm giương Vô Đế Linh Cung trong tay lên.

"Ha ha, nực cười!"

Sắc mặt Xa Chấn tái mét, "Một tên tiểu tạp chủng như ngươi, nếu không phải dựa vào cây cung trong tay, thì lấy tư cách gì mà giương oai trước mặt bọn ta?"

Viêm Xích Hành và Âm Bắc Cố cũng đầy vẻ oán hận, họ là những đại nhân vật cảnh giới Khải Linh của tộc Vu Man, vậy mà bị một thiếu niên cảnh giới Động Thiên như Lâm Tầm dồn vào bước đường này, đây quả là nỗi nhục nhã cực độ.

"Nói nhảm thật nhiều!"

Lâm Tầm cau mày, sát cơ trong lòng lóe lên. Đối phương quá bình tĩnh, điều này càng khiến hắn cảm thấy không ổn, cần phải tốc chiến tốc thắng.

Nhưng ngay khoảnh khắc sát cơ nổi lên trong lòng, dị biến đột ngột phát sinh——

"Giết!"

Trong không gian dưới lòng đất rộng lớn này, luồng sát ý vốn dĩ mong manh ẩn hiện kia, giờ phút này như đánh hơi được mùi máu, lập tức trở nên cuồng bạo vô đối, hóa thành thủy triều thực chất, ầm ầm áp bức tới.

Thần hồn của Lâm Tầm lập tức phải chịu sự chấn động chưa từng có.

Sát ý kia tựa như vượt qua dòng thời gian cổ xưa mà tới, mang theo uy thế khủng khiếp, hoang sơ và hung hãn, khiến mặt hắn tái nhợt.

Không chút do dự, Lâm Tầm vận chuyển pháp quyết, tinh khí thần toàn thân gào thét, trong thức hải hiện ra dị tượng Nguyệt Mãn Thanh Minh, chúng tinh hoàn vệ.

Rất nhanh, luồng sát ý xung kích đã bị triệt tiêu, thần hồn trở nên vững vàng hơn nhiều. Những năm gần đây tu luyện, Lâm Tầm đã sớm hiểu rõ bộ pháp quyết thần diệu này có sức mạnh khôn lường, dù thần hồn bị thương cũng sẽ được nhanh chóng phục hồi. Ầm ầm ầm...

Chỉ là, sát khí giữa đất trời này càng lúc càng mạnh mẽ, như những con sóng dữ cuồn cuộn, lao đến từ khắp bốn phương tám hướng.

"Giết!"

Có thể thấy rõ, sát ý vô tận kia chính là tuôn trào từ bộ thi hài hung thú khổng lồ nọ, chấn động và nghiền ép hồn phách cùng tâm thần của Lâm Tầm.

Áp lực của Lâm Tầm tăng lên gấp bội!

"Một bộ thi hài hung thú chết không biết bao lâu mà đã khiến ta phải vận chuyển Tiểu Minh Thần Thuật cùng tinh khí thần toàn thân để chống đỡ, nếu nó còn sống, chỉ sợ trong nháy mắt là có thể dễ dàng giết chết ta..."

Lâm Tầm kinh hãi trong lòng.

Sát ý nơi này tựa như biển cả, khủng khiếp vô biên!

Tuy nhiên, lúc này Tiểu Minh Thần Thuật phát huy sức mạnh thần dị cực kỳ, vững vàng trấn giữ thần hồn Lâm Tầm, mặc cho xung kích thế nào cũng không thể lay chuyển.

"Ha ha ha, tiểu tạp chủng, cảm giác này có phải rất khó chịu không? Dù ngươi có hung hăng tới đâu, ở nơi này, một khi trong lòng nảy sinh sát cơ, liền sẽ chịu tai ương diệt đỉnh! Đây chắc là điều ngươi hoàn toàn không ngờ tới phải không?" Từ xa truyền đến tiếng cười dữ tợn của Xa Chấn, đầy hả hê.

"Nhìn kìa, mặt thằng nhãi đó tái mét rồi, toàn thân run rẩy, rõ ràng đã sắp không trụ nổi." Viêm Xích Hành và Âm Bắc Cố cũng cười lớn, vẻ mặt oán độc đắc ý.

Lý do họ trốn ở đây, chính là vì cảnh tượng trước mắt này!

Khi cường giả nhất mạch Vu Man bọn họ phát hiện nơi này, cũng từng gây chấn động, bởi vì bất cứ kẻ nào tới đây, chỉ cần lộ ra một tia sát cơ nhỏ nhất, sẽ phải chịu sự phản phệ và áp chế đáng sợ!

Dù là cường giả cảnh giới Khải Linh cũng khó lòng chịu đựng nổi đả kích này.

Nếu không phải vậy, họ đã sớm mang bộ thi hài hung thú này và mũi tên cắm chéo trên thi hài đi rồi!

"Đáng ghét, nếu không phải vì cây đại cung trong tay thằng nhãi đó, ta đã sớm tự tay chặt xác nó rồi, cần gì phải tốn công sức như vậy?"

Xa Chấn nghiến răng ken két, chỉ hận không thể lao lên tự tay giết chết Lâm Tầm.

Gần đó, một luồng sát cơ đáng sợ trào dâng, khiến Xa Chấn sợ đến mức sắc mặt thay đổi đột ngột, hắn vừa rồi vô ý để lộ một tia sát cơ, liền dẫn đến sự phản phệ của nơi này.

May mà hắn phản ứng nhanh, lập tức vứt bỏ sát cơ trong lòng, hóa giải nguy hiểm trong gang tấc.

"Cẩn thận chút!" Viêm Xích Hành và Âm Bắc Cố bên cạnh toàn thân run rẩy, sợ suýt chút nữa nhảy dựng lên, đều trừng mắt nhìn Xa Chấn.

Xa Chấn lập tức lúng túng.

"Hóa ra, lý do bọn chúng chạy tới đây là để dựa vào sát khí nơi này đối phó với ta... Chả trách lúc này chúng lại có thị vô khủng như vậy..."

Đằng xa, Lâm Tầm cuối cùng cũng hiểu rõ.

Đột nhiên, hắn nhấc chân, từng bước một tiến lại gần bộ thi hài hung thú cách đó ngàn trượng.

Cảnh tượng này khiến đồng tử Xa Chấn và đám người co rút, suýt chút nữa không thể tin nổi. Sát khí nơi đó đáng sợ và bá đạo nhường nào, ngay cả bọn họ cũng không dám chạm trực diện.

Thế mà bây giờ, thằng nhãi này lại chủ động tiến tới!

Nó chê mình chết chưa đủ nhanh sao?

Lâm Tầm không hề để ý tới điều đó, đôi mắt đen láy của hắn nhìn chằm chằm vào mũi tên đen cắm chéo trên đầu hung thú, sâu trong đáy mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ.

Chỉ mình hắn cảm nhận được, Vô Đế Linh Cung trong tay lúc này như bị kích thích, phát ra từng đợt run rẩy, có một luồng khí tức thần bí đang thức tỉnh.

Rất nhanh, Lâm Tầm cuối cùng cũng nhìn rõ.

Con hung thú kia toàn thân bao phủ bởi vảy giáp, hình dáng tựa sư tử hổ, nhưng lại có đầu rồng, tứ chi như những cây cột sắt dài hơn mười trượng, toàn thân nhuốm đầy vết máu đã khô cạn.

Tại vị trí đầu lâu hung thú, mũi tên đen cổ xưa mộc mạc, cắm chéo ở đó, chỉ duy nhất phần lông đuôi tên là tỏa ra những tia sáng màu đỏ sẫm mờ ảo.

Một luồng khí tức thần bí đang tuôn ra từ mũi tên đen, tạo nên một sự cộng hưởng mong manh với Vô Đế Linh Cung.

Khoảnh khắc này, dù không vận chuyển Tiểu Minh Thần Thuật, Lâm Tầm cũng có thể xác định, sát khí ngập trời kia đã không thể mang lại cho mình bất kỳ mối đe dọa nào nữa.

"Sao lại thế này? Chẳng lẽ nó đã mạnh tới mức độ này rồi sao?" Xa Chấn ở phía xa biến sắc, phát ra tiếng thét.

Theo suy đoán trước đó của bọn họ, dù là Vương giả cảnh giới Sinh Tử tới đây, cũng phải cẩn thận từng chút một, dốc toàn lực chống đỡ, có lẽ mới có thể lại gần bên người con hung thú kia.

Thế mà bây giờ, một thiếu niên cảnh giới Động Thiên lại đang từng bước tiến lại gần! Hơn nữa, không còn sự chật vật khi bị sát khí áp chế lúc ban đầu, trái lại còn tỏ ra rất ung dung.

"Không thể nào——!"

Viêm Xích Hành và Âm Bắc Cố cũng kêu lên, họ hoàn toàn hoảng loạn. Trước đó đã bị trọng thương, hiện tại hy vọng duy nhất của họ chính là mượn nhờ sát khí nơi này để diệt trừ Lâm Tầm.

Chỉ là sự việc phát triển đã hoàn toàn lệch khỏi dự tính của họ!

"Tiễn tới!"

Khi bóng dáng Lâm Tầm cách bộ thi hài hung thú còn mười trượng, hắn đột nhiên dừng chân, khẽ thốt lên một câu.

Trong ánh mắt kinh hãi của Xa Chấn và những người khác, mũi tên đen cắm chéo trên đầu hung thú kia bỗng nhiên vút bay ra, hóa thành một tia sáng đen, rơi vào tay Lâm Tầm.

Mũi tên cổ xưa mộc mạc, thô như cánh tay trẻ con, lông đuôi tên nhuốm máu đỏ sẫm, mũi tên đen kịt chảy tràn những tia lạnh lẽo mờ ảo.

Chỉ mới đặt trong tay Lâm Tầm, đã có một luồng uy nghiêm khủng khiếp lan tỏa từ thân tên, áp bức khiến hư không xung quanh xuất hiện từng gợn sóng như muốn vỡ vụn.

Ầm ầm!

Cùng lúc đó, bộ thi hài hung thú thần bí tựa như núi non kia, bỗng nhiên đổ sụp, hóa thành tro tàn mục nát, lả tả bay đầy đất.

"Cái này..."

Xa Chấn và đám người như tượng gỗ, hoàn toàn ngẩn ngơ, làm sao có thể như vậy?

Vốn dĩ trong dự tính của bọn họ, mũi tên đen này chắc chắn là một món cổ bảo mạnh đến mức không thể tưởng tượng nổi, muốn lấy nó đi còn phải chờ đợi một thời gian, để hung khí của nó lắng xuống, mới có thể khuất phục.

Đây cũng chính là lý do những ngày qua họ điều động nhiều cao thủ như vậy trấn thủ ở Hổ Hiệp Cốc.

Thế mà ai ngờ, sự xuất hiện của Lâm Tầm đã phá vỡ mọi bố cục của họ, chỉ cần giơ tay vẫy một cái là đã dễ dàng cướp đi mũi tên đen kia!

"Không——!" Xa Chấn và đám người gầm thét không cam tâm và giận dữ, việc này chẳng khác nào "xôi hỏng bỏng không".

"Bích Lạc..."

Cũng vào lúc này, Lâm Tầm lầm bầm, nhận ra trên mũi tên đen này có khắc hai chữ triện độc đáo chỉ thời thượng cổ mới có.

Mũi tên này, tên là Bích Lạc!

"Tiểu tạp chủng, để lại bảo vật đó! Nếu không, dù ngươi có trốn đi đâu, cũng định trước sẽ bị cường giả Vu Man chúng ta truy sát đến chết!"

Xa Chấn và đám người gào thét, quá không cam tâm. Họ trấn thủ nơi này nhiều ngày liền chính là vì bảo vật này, mà giờ lại bị Lâm Tầm "hớt tay trên", giành trước, điều này khiến hắn sao có thể nhịn được?

"Các vị, trò chơi kết thúc rồi."

Lâm Tầm ngẩng đầu, đôi mắt đen nhìn qua, từ mũi tên đen trong lòng bàn tay, một làn sóng sát khí vô hình lan tỏa ra.

Phập phập phập!

Trong chớp mắt, cho dù là Xa Chấn, hay Viêm Xích Hành và Âm Bắc Cố, đều không kịp phản ứng, thân thể liền đồng loạt nổ tung, bị luồng sát khí thấu xương kia nghiền nát, hóa thành sương máu bay tán loạn, ngay cả hài cốt cũng không còn sót lại.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:694
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.