Khi về đến nhà sau cuộc gặp với Jade, Grace đóng cửa xe và lấy túi đồ ra khỏi cốp. Một bóng người bước ra từ trong bóng tối và Grace nhảy dựng lên.
Eddie.
“Anh đang làm cái quái gì ở đây vậy hả?” Cô cáu bẳn.
“Chúng ta cần nói chuyện.” Hắn nắm lấy cánh tay cô.
Cô cố giằng ra. “Tôi sẽ hét lên đấy.”
“Đừng có làm quá lên như vậy. Tôi sẽ không làm hại cô đâu.”
Họ đi về phía xe của hắn.
“Vào đi,” hắn đề nghị.
“Tôi không nghĩ vậy đâu!” Cô phản pháo.
Eddie mở cửa bên ra. “Tôi chỉ muốn nói chuyện thôi, sắp xếp lại vài thứ.”
Với một tiếng thở dài, Grace bước vào trong. Cô cũng muốn tìm hiểu xem hắn muốn gì, và cô sẽ không đời nào để hắn đặt chân vào nhà. Đó là thánh địa của cô, cách xa khỏi nhà Steele. Và dù sao thì cô cũng lo rằng hắn sẽ giống với cha mình. Đôi khi vẻ ngoài của hắn vẫn khiến cô giật mình, những ký ức về việc George Steele vung tay lên với cô đằng sau cánh cửa đóng cứ thế ùa về.
Eddie ngồi xuống ghế lái và quay sang phía cô. Lần đầu tiên kể từ khi gặp nhau, cô mới cảm nhận được sự lo lắng của hắn.
“Những vụ giết người. Tôi cần phải biết chúng tôi đang chống lại điều gì.” Một khoảng lặng. “Cô có thể nói cho tôi biết điều gì đó không?”
Cô lườm hắn. “Không có gì hơn ngoài những điều đã được công khai.”
“Đừng nói với tôi mấy câu nhảm nhí kiểu đó. Tôi biết rằng họ đều bị đâm vào tim.”
Grace không thể kiềm chế được cơn giận, cô nắm chặt tay và đập xuống đùi. Hắn đã nghe được nó ở đâu? Đứa chết bằm nào trong đồn đã tuồn thông tin mật ra ngoài thế?
“Ai bảo anh thế?” Cô muốn được biết.
“Đúng là vậy, phải không?”
“Tôi sẽ không xác nhận bất cứ điều gì với anh đâu.”
Eddie ném cho cô một cái nhìn băng giá. Sự im lặng bao trùm trong xe cho đến khi hắn lên tiếng trở lại. “Tôi cần ai đó mà mình có thể tin ở đồn.”
Grace cười, và rồi miệng cô cứ thế há hốc ra. “Anh nghiêm túc đấy à?”
“Phải.”
“Anh nghĩ rằng mình bất khả xâm phạm, phải vậy không? Nếu tôi có thể tống anh vào tù thì tôi sẽ làm ngay.”
“Bao nhiêu?”
“Cái gì?” Grace không thể ngăn nổi sự ghê tởm trong giọng nói của mình.
“Tôi có thể trả cho cô – hằng tuần, nếu cô muốn. Tất cả những gì cô phải làm là cập nhật cho chúng tôi về tình hình đang diễn ra – cô biết đấy, bất cứ điều gì có thể gây bất lợi cho chúng tôi. Chúng tôi cũng sẽ bảo vệ cô, không để bất cứ ai làm hại cô. Sau cùng thì, không ai được phép đụng tới nhà Steele.”
“Tôi sẽ không nghe thêm một lời nào về chuyện nhảm nhí này nữa.” Grace với lấy tay nắm cửa.
Chốt khóa bật xuống, nhốt cô lại trong xe.
“Đừng nghĩ rằng tôi sẽ không dám bắt anh vì tội cản trở người thi hành công vụ,” cô quả quyết nói. “Thả tôi ra.”
“Tôi sẽ thả cô ra khi tôi muốn.” Eddie lắc đầu. “Cô đúng là một con bò bướng bỉnh.”
“Anh thực sự không nhận ra rằng tôi không thể chịu nổi anh cũng như cái gia đình quý hóa của anh sao?”
“Ồ, điều đó thật khiến tôi đau đớn quá đi, Gracie à.”
“Là Grace.” Cô lạnh lùng quay mặt đi. “Chưa từng có ai gọi tôi là Gracie. Là Grace, đơn giản và rõ ràng.”
“Rồi, rồi.” Eddie bắt đầu khởi động xe. “Cô nên suy nghĩ về những điều tôi vừa nói.”
“Dù anh muốn tôi làm gì thì nó cũng sẽ không xảy ra đâu,” cô nhắc lại. “Tôi không và sẽ không bao giờ bị mua chuộc.”
“Một người nào đó ở đồn của cô luôn cung cấp những gì tôi cần.” Hắn quay sang cô. “À, cô vẫn tưởng là tôi đang đùa, phải không?”
Grace không muốn thừa nhận với hắn rằng cô vốn đã nghi ngờ một trong những người đồng nghiệp của mình.
Eddie nhún vai. “Tôi sẽ để nó cho cô xử lý. Tôi chỉ muốn cô nghĩ về lời đề nghị mà tôi vừa đưa ra. Tôi cần thêm nội gián, cô và tôi có thể làm việc cùng nhau rất hiệu quả đấy. Hãy gọi nó là sự hợp tác của gia đình.”
“Bước qua xác tôi trước đi đã.” Grace lườm hắn. “Tôi biết những chuyện anh đã làm trong quá khứ. Tôi chắc chắn rằng anh có liên quan tới rất nhiều vụ mà chúng tôi vẫn chưa điều tra ra. Tôi sẽ không bao giờ bỏ qua điều đó. Và tôi cũng sẽ không cho phép anh ra lệnh cho tôi.”
“Tính toán chút đi, em gái.” Eddie mở chốt cửa ra. “Mọi thứ vẫn sẽ tiếp tục như thế này dù cô có hạ cố tham gia hay không. Cô cần nghĩ xem lòng trung thành của mình nằm ở đâu. Cô muốn được bảo vệ hay cứ phải nơm nớp lo sợ rằng mình sẽ bị tấn công?”
“Tôi nhắc lại một lần nữa, chẳng có ai đe dọa tôi cả.” Cô lại lườm hắn. “Tôi được bảo vệ bởi luật pháp.”
Grace cố giấu đôi tay run rẩy của mình khỏi tầm mắt hắn khi cô rời khỏi xe. Eddie đã bỏ đi trước khi cô kịp tra chìa khóa vào cửa. Khi đã vào trong nhà, cô cài chặt then cửa và bật hết đèn ở tầng dưới lên.
Bước vào bếp, cô lấy một chai nước và uống vội uống vàng, suýt thì nghẹt thở. Người đàn ông đó đã biểu lộ một chút lo lắng khi xuất hiện trước cửa nhà cô. Tại sao hắn lại nghĩ cô sẽ nhận hối lộ của mình cơ chứ? Cô chưa từng tham ô và điều đó sẽ không thay đổi. Và hắn có ý gì khi nhắc đến ai đó ở trong đồn?
Cô ngồi phịch xuống ghế. Cô chắc chắn sẽ không thể đi ngủ sớm được, adrenaline đang chạy rần rật khắp người cô.
Nhưng cô vẫn sẽ làm đến cùng, bởi cô sẽ không bao giờ tiếp tay cho Eddie Steele hay bất cứ ai làm điều phi pháp. Dù đôi khi cảm thấy mình thật mong manh, nhưng thật ra cô rất mạnh mẽ. Và Eddie Steele sẽ luôn được thấy phần đó của cô.
***
Grace đã hoàn thành một nửa bài tập trên máy chạy sau ba giờ nằm trằn trọc trên giường. Giờ là hai giờ sáng. Cô tăng tốc độ lên mức tối đa có thể, muốn tự hành hạ bản thân để tránh cho mình khỏi sa đà vào suy nghĩ.
Ai trong đội của cô là kẻ phản bội? Có phải Alex không? Chà, cô vẫn không tin anh ta và chắc chắn là cảm thấy nghi ngờ dù chẳng có bằng chứng gì cụ thể. Sam ư? Không, dù ban đầu có phần dè dặt, nhưng giờ cô ấy đã thân thiện hơn và bắt đầu trò chuyện với Grace. Cả Perry cũng vậy. Cả hai dường như đều đã quen với cuộc sống không có Allie Shenton.
Bị Eddie đe dọa khiến Grace cảm thấy buồn hơn là cô tưởng. Nếu hắn biết địa chỉ nhà cô, có thể chính hắn đã gửi mấy món đồ chơi.
Một tiếng nức nở nghẹn ứ trong cổ và cô ho mạnh, tạm dừng máy lại một chút. Những lúc thế này là khi cô nhớ Matt nhất. Vào cuối ngày, cô sẽ về nhà, kiệt sức nhưng đầy háo hức trước một bản án sắp được thực thi. Cô sẽ kể lể với anh, thảo luận về những chi tiết mà cô có thể chia sẻ. Hai cái đầu luôn tốt hơn một. Cô sẽ ngủ thiếp đi khi anh đang nói gì đó và nó sẽ lảng vảng trong tâm trí cô. Đến sáng, cô thường sẽ có nhiều câu trả lời cũng như vỡ ra được nhiều hơn.
Cô đã kể với anh những gì mình biết về George Steele, về những gì ông ta đã làm với cô và mẹ cũng như giải thích về gia đình Steele. Giờ cô chỉ biết lắng nghe chính mình, chẳng có ai để nói chuyện cùng, và đôi khi điều đó thật nguy hiểm. Cô phải cố gắng không trở nên quá thân thiết với Jade, nhưng cô ta có liên quan tới gia đình cũng như quá khứ của cô.
Nếu Matt ở đây, anh hẳn sẽ cho cô biết nên làm gì với nhà Steele. Anh sẽ nâng đỡ cô, nghiêm khắc với cô khi cần thiết, bao bọc cô bằng tình yêu của mình. Cảm giác mất mát quá lớn vẫn tiếp tục quay lại khi cô nghĩ rằng mình chẳng thể chống chọi lại những khó khăn của cuộc đời. Tất nhiên là cô đã quen với việc ở một mình, nhưng điều đó không thể ngăn cô khỏi khao khát muốn được ở bên Matt thêm lần nữa, về những gì có thể đã xảy ra – những gì sẽ xảy ra nếu họ có thêm thời gian.
Chắc chắn là đôi khi cô đã lý tưởng hóa anh thái quá. Mối quan hệ của họ không phải lúc nào cũng hoàn hảo. Đôi khi anh ghét công việc của cô. Công việc thiết kế đồ họa của anh chủ yếu là làm tại nhà, vậy nên anh dành rất nhiều thời gian trong căn phòng bỏ không mà họ đã thiết kế lại thành phòng làm việc. Cô vẫn thường nói rằng đó là lợi thế của họ so với các cặp vợ chồng khác. Nếu anh dành nhiều giờ trong phòng làm việc, họ sẽ là những con tàu lướt qua nhau trong màn đêm, họ có lẽ sẽ chẳng bao giờ gặp nhau.
Nhưng mọi chuyện giữa họ vẫn ổn.
Cô tự hỏi việc gặp gỡ Simon liệu có phải là một khởi đầu mới hay không. Cô đã gặp lại anh vào chiều hôm đó. Anh đi ngang qua bãi đậu xe khi cô vừa bước vào xe của mình và cô đã bước ra để trò chuyện cùng anh. Chỉ là vài câu chuyện phiếm thông thường. Những thứ hay ho, đại loại vẫn là về chuyện sẽ gặp nhau khi họ không quá bận rộn.
Máy chạy đột ngột dừng lại khi thời gian luyện tập đã kết thúc. Cô với lấy chiếc hoodie của Matt và khoác lên người, rồi cầm tạ tay lên. Cô sẽ làm vài hiệp, vắt kiệt bản thân, cố giải tỏa đầu óc. Có lẽ nó sẽ giúp cô ngủ được.
Ngày mai sẽ bắt đầu từ sớm và tiếp tục là một ngày dài.