Thiên Hạ Quy Nhất

Lượt đọc: 2107 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 927
Tiễn các ngươi lên đường

❊ ❊ ❊

Đến nơi này, căn bản không cần Trác Cuồng Lan dùng "Thần La Châm" chỉ dẫn, mọi người liếc mắt một cái liền nhìn thấy Lâm Tầm.

Nơi sườn núi bên vách đá, dưới một gốc cổ tùng già cỗi, Lâm Tầm chắp tay sau lưng đứng thẳng, gió núi thổi vù vù, thổi bay vạt áo hắn, nhìn thật phiêu dật thoát tục.

Khi nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người đều ngẩn ra, không ngờ Lâm Tầm lại có thể quang minh chính đại hiển lộ tung tích như vậy.

"Lâm Tầm, ngươi đây là tự biết không còn đường chạy, đang chờ chết sao?"

Tạ Ngọc Đường hưng phấn hét lớn, ánh mắt oán độc, hắn ở bên bờ Phù Trầm Hải, thế mà bị Lâm Tầm chà đạp đến mất hết thể diện, danh dự quét sạch.

"Không, ta đang chờ tiễn các ngươi lên đường."

Lâm Tầm trả lời một cách vân đạm phong khinh, rất ung dung và bình tĩnh, khiến đám cường giả kia đều kinh nghi, có chút không nắm bắt được tình hình.

"Bớt giả thần giả quỷ, cố làm ra vẻ huyền bí đi, nếu không sợ, vừa nãy tại sao lại chạy?" Tạ Ngọc Đường khinh bỉ, lớn tiếng quát tháo.

Hắn cảm thấy rất sảng khoái, giống như bắt rùa trong hũ vậy, sắp sửa được báo đại thù.

Những cường giả khác thì đang quan sát và dò xét xung quanh, vô cùng cẩn trọng, lo lắng có bẫy, mặc dù rất tin tưởng rằng dựa vào sức mạnh của họ, đủ để dễ dàng giết chết Lâm Tầm.

Nhưng họ lại không dám đại ý, Lâm Tầm tại Luận Đạo Đăng Hội đã giết ra hung uy hiển hách, hơn nữa lại nắm giữ Thánh Bảo, khiến họ không thể không cẩn trọng.

"Lâm Tầm, mau để thiếu nữ kia ra đi, lúc này ngươi đã cùng đường bí lối, không còn đường lui, cần gì phải che che giấu giấu nữa?"

Một vị đại nhân vật nhàn nhạt lên tiếng.

"Giết các ngươi, một mình ta là đủ rồi." Lâm Tầm nhìn xuống phía dưới, ngữ khí càng thêm lạnh nhạt.

"Chư vị tiền bối, xin hãy ra tay, tiểu tử này rõ ràng là đang giở trò bịp bợm, cố ý kéo dài thời gian." Tạ Ngọc Đường hét lên.

"Khoan đã, nghe ta nói một lời."

Đột nhiên, một vị đại nhân vật đứng ra, là một lão giả áo xám, ánh mắt tinh anh, nhìn về phía xa Lâm Tầm: "Người trẻ tuổi, nếu ngươi có thể giao ra Thánh Bảo trong tay, lão phu đảm bảo, có thể giành cho ngươi một tia sinh cơ, không đến mức phải chết tại đây."

Mọi người lập tức xôn xao, khá bất mãn, nhưng khi nhận ra thân phận lão giả, đều cảm thấy trong lòng rùng mình, không dám nói thêm gì.

Đây là một vị tán tu túc lão lừng lẫy ở Tây Hằng Giới, tự hiệu Phong Nhai Cư Sĩ, tu vi cả người thâm bất khả trắc, từ rất lâu trước kia đã đặt chân vào cảnh giới Bán Bộ Vương.

"Lâm Tầm, cục diện trước mắt ngươi đã nhìn rõ rồi, tranh thủ cơ hội này, nếu ngươi ngoan ngoãn giao ra tất cả bảo vật trên người, lão thân cũng có thể tranh thủ cho ngươi một cơ hội sống sót."

Một lão bà tóc trắng xóa, mặt dài cũng lên tiếng, khiến những người khác lại một trận khó chịu, nhưng vì lai lịch lão bà này còn đáng sợ hơn cả Phong Nhai Cư Sĩ, họ cũng chỉ đành nhẫn nhịn không nói.

"Hai lão ngốc, chết đến nơi rồi còn không biết." Lâm Tầm cười nhạt, lời lẽ không hề khách khí.

Ngay lập tức, Phong Nhai Cư Sĩ và lão bà tóc trắng tức đến mặt mày xanh mét, sát cơ bắn ra, còn thần sắc những cường giả khác thì đều quái dị.

Đến nước này rồi, Lâm Ma Thần này còn dám cường thế và cuồng vọng như vậy, là ai cho hắn dũng khí?

Lâm Tầm càng có thị vô khủng (không sợ hãi gì), càng khiến họ không nắm bắt được, có người cho rằng hắn đang giả thần giả quỷ, kéo dài thời gian, cũng có người cho rằng hắn biết chắc mình phải chết, nên mới buông thả hết thảy.

Thậm chí, còn có người nghi ngờ, Lâm Tầm có phải điên rồi không...

Dù sao thì, đổi lại là bất kỳ người bình thường nào, vào thời khắc sinh tử sống còn này, chỉ sợ đều không thể biểu hiện ra bộ dạng thờ ơ như vậy.

Thế nhưng thời gian cấp bách, đã không cho phép họ suy nghĩ nhiều.

Tiếp theo, một số người tiến lên phía trước, muốn leo núi, không khí đột nhiên trở nên căng thẳng, sát khí tràn ngập, như muốn bão táp ập đến.

"Lẽ ra nên như vậy từ sớm rồi!"

Dù là Tạ Ngọc Đường, hay Trác Cuồng Lan và Thanh Liên Nhi, lúc này đều ánh mắt lóe lên lãnh quang, nhìn chằm chằm vào Lâm Tầm, muốn xem hắn bị giết chết như thế nào.

"Người trẻ tuổi, cơ hội đã cho ngươi rồi, ngươi lại không trân trọng, hà tất phải khổ như vậy?" Phong Nhai Cư Sĩ đi dạo bước, thần sắc ung dung, vô cùng tự tin.

"Lâm Tầm, không bằng ngươi đi theo lão thân đi, ngươi cũng được coi là nhân vật tuyệt đại nhất đẳng của thế hệ này, nếu cứ thế mà chết, chẳng phải đáng tiếc quá sao?" Lão bà tóc trắng thản nhiên lên tiếng, mang theo một loại uy thế bá đạo không thể nghi ngờ, cực kỳ nhiếp người.

Những đại nhân vật khác đâu thể trơ mắt nhìn Lâm Tầm bị người khác giết chết, từng người một cũng đều xuất động, tranh giành nhau, chỉ sợ chậm một bước, sẽ bị người khác cướp mất bảo vật trên người Lâm Tầm.

Nhìn thấy cảnh này, Lâm Tầm vẫn bình thản như cũ, đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lẽo, không hề gợn chút sóng nào, ánh mắt nhìn những cường giả kia giống như đang nhìn một đám người chết...

Đồng thời, Lâm Tầm chú ý tới, vẫn còn một bộ phận tu giả đứng im tại chỗ, không hề tiến lên, bộ dạng chần chừ không quyết.

Lập tức, Lâm Tầm lộ ra vẻ cảnh giác và căng thẳng, lọt vào mắt những tu giả khác, lập tức trở thành biểu hiện của sự hoảng loạn, trong lòng không chắc chắn.

"Mọi người nhìn xem, tên này lộ tẩy rồi, bắt đầu sợ hãi rồi!"

Tạ Ngọc Đường cười lớn, mang theo sự chế giễu nồng đậm, "Lâm Tầm, ngươi tiếp tục giả vờ đi, sao bây giờ đột nhiên lại sợ hãi rồi?"

Thanh Liên Nhi và Trác Cuồng Lan cũng nhạy bén nhận ra sự thay đổi sắc mặt của Lâm Tầm, trong lòng lập tức an tâm, không còn lo ngại gì nữa.

Cho dù là Lâm Ma Thần hắn, khi đối mặt với cái chết, cũng chỉ đến thế mà thôi!

Cùng lúc đó, những đại nhân vật xuất động trước kia cũng đều tăng nhanh bước chân, nếu không phải giữa họ còn có chút kiêng dè lẫn nhau, thì đã sớm ra tay trước rồi.

"Lâm Tầm, lão thân nói là giữ lời, bây giờ ngươi đổi ý còn chưa muộn." Lão bà tóc trắng mặt đầy hòa ái, nhưng trong giọng nói lại mang theo uy hiếp, "Nhưng nếu còn chần chừ nữa, thì đúng là không còn cách nào cứu vãn nữa rồi."

Bà ta cất bước một cái, đã nhẹ nhàng leo lên núi.

Lâm Tầm trong lòng cười lạnh, lão mụ này quá đáng ghét, tự cho rằng có thể dễ dàng nắm thóp hắn, lời lẽ đầy uy hiếp, không biết rằng bà ta đã sớm tiến vào tuyệt cảnh rồi!

Nếu không phải định hốt trọn một mẻ, Lâm Tầm đã sớm bắt đầu chém giết.

"Người trẻ tuổi, cơ hội qua đi rất nhanh, ta hy vọng ngươi đừng hồ đồ, nếu không, tất định không giữ được tính mạng." Phong Nhai Cư Sĩ trông thì tự tại và tự tin, thực ra bước chân còn nhanh hơn bất cứ ai, một bộ dạng như muốn là người đầu tiên giết chết Lâm Tầm.

Những đại nhân vật khác tuy không nói lời nào, nhưng cũng đều đang áp sát Lâm Tầm từ các phương vị khác nhau.

Mà lúc này, những cường giả đang trấn thủ tại chỗ cũng không thể ngồi yên được nữa, không thể dung thứ cho việc Lâm Tầm bị người khác cướp trước.

Đột nhiên, con Bạch Ngọc Lôi Sư kia gầm lên: "Giết một tên tiểu tạp chủng mang thương tích đầy mình mà thôi, cần gì phải phiền phức như vậy? Tránh ra hết!"

Nó bay lên không trung, một móng vuốt khổng lồ hung hăng vỗ xuống, lôi bạo cuồn cuộn, ngưng tụ thành một dấu móng vuốt che trời khổng lồ, hung hăng vỗ xuống ngọn núi kia.

Lập tức, trời đất đổi màu, hư không hỗn loạn, đây chính là một đòn của Bán Bộ Vương cảnh, đủ để dễ dàng san bằng cả mảnh sơn hà này!

Lâm Tầm trong lòng thắt lại, nếu trúng phải đòn này, đại trận hắn bày ra trước đó sẽ hoàn toàn bại lộ, kế hoạch "hốt trọn ổ" cũng sẽ bị phá hỏng.

"Ngươi dám!"

"Muốn cướp bảo vật trước mặt lão phu? Đừng hòng!"

Chỉ là, lại có người sốt ruột hơn cả Lâm Tầm, liền thấy lão bà tóc trắng và Phong Nhai Cư Sĩ đều nổi giận, ra tay trước, hóa giải đòn đánh này của Bạch Ngọc Lôi Sư, ngược lại trong vô hình giúp Lâm Tầm một việc lớn.

Cùng lúc đó, họ tăng nhanh bước chân, xông về phía sườn núi.

Trong ngày thường, chút khoảng cách này, bọn họ chỉ chớp mắt là đến nơi, nhưng hôm nay không biết xảy ra chuyện gì, càng đi lên núi, lại càng cảm thấy xa vời.

Ban đầu, họ không mấy để ý, còn tưởng rằng đó là chướng nhãn pháp Lâm Tầm bày ra, nhưng rất nhanh, sắc mặt họ đã thay đổi, nhận ra có chút không ổn, nhưng lúc này đã đâm lao phải theo lao, họ chỉ có thể tiến tới.

Hơn nữa, trong lòng họ đương nhiên cho rằng, dù có mai phục gì, dựa vào thủ đoạn của họ cũng đủ để dễ dàng hóa giải.

Mà những đại nhân vật vốn trấn thủ tại chỗ thấy vậy, đều đã đợi không nổi nữa, toàn lực xông ra, một đòn của Bạch Ngọc Lôi Sư đều đã bị người khác hóa giải, có thể dự đoán được, nếu không xông lên, căn bản không thể giành được một chút lợi thế nào.

"Cuối cùng cũng đến đủ rồi..." Lâm Tầm cười, trong đôi mắt đen cuộn trào hàn mang.

"Tên này thế mà... thế mà còn cười được?"

Tạ Ngọc Đường trừng mắt, nghiến răng nghiến lợi nói, "Thật không biết sống chết là gì mà, ta chưa từng thấy kẻ nào cuồng vọng như hắn!"

Sắc mặt Trác Cuồng Lan và Thanh Liên Nhi cũng hơi khó coi, Lâm Tầm lúc này, đột nhiên trở nên cực kỳ ung dung, lại còn cười rạng rỡ, không thấy chút cảm xúc hoảng loạn, vô trợ, tuyệt vọng nào, điều này khiến bọn họ đều không thể chấp nhận được, trong lòng bức bối.

Họ là muốn tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình Lâm Tầm bị giết, chứ không phải muốn thấy những thứ này!

"Tiểu gia hỏa, cơ hội đã cho ngươi rồi, đáng tiếc, ngươi tự mình không biết trân trọng, vậy thì đừng trách lão thân ra tay tàn nhẫn."

Lão bà tóc trắng cuối cùng cũng là người đầu tiên đến nơi, khi nói chuyện, bà ta không chút do dự xông ra, chưởng chỉ như điện, chộp về phía Lâm Tầm.

Bà ta sao có thể không sốt ruột chứ, khi thấy những người khác đều đã đuổi sát theo sau, bà ta không muốn xảy ra ngoài ý muốn ở thời khắc then chốt này.

"Lão ngốc, là ta tới tiễn các ngươi lên đường mới đúng!"

Cũng chính lúc này, Lâm Tầm duỗi hai tay đang chắp sau lưng ra, trận bàn đã sớm tích tụ lực lượng trong tay, vào lúc này phát ra tiếng ong ong.

Một ảo ảnh Chu Tước đỏ rực hiện lên giữa không trung, cánh chim đỏ tươi đập mạnh, vẩy ra vạn ngàn đạo hỏa diễm sáng chói thiêu đốt, bao trùm lấy lão bà tóc trắng đang xông tới.

"Á..."

Trong lúc không kịp đề phòng, lão bà tóc trắng kêu lên một tiếng thất thanh, bà ta vốn rất tự tin và bá đạo, kết quả bây giờ nhảy dựng lên ba thước, tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết, hình tượng lập tức tiêu tan, ngược lại nhìn rất chật vật.

Ảo ảnh Chu Tước hoành hành, hỏa diễm quang vũ bay lả tả, đều là do những cấm chế Vương Đạo huyền ảo diễn hóa thành, sát phạt lực khủng bố vô biên.

Chỉ trong chớp mắt, lão bà tóc trắng đã bị bao trùm trong biển lửa, nhảy lên nhảy xuống, muốn thoát ra, nhưng căn bản không thể, bị giam hãm ở trong đó, phát ra tiếng kêu thảm thiết như quỷ khóc sói gào.

Tất cả mọi người đều chấn kinh, trợn mắt há hốc mồm, đó là một vị Bán Bộ Vương cảnh lừng lẫy, sao đột nhiên lại gặp nạn?

Tiếng kêu đó cũng quá thảm thiết rồi chứ?

Nhưng rất nhanh, sắc mặt họ đã biến đổi lớn, dự cảm thấy điềm chẳng lành, toàn thân lạnh buốt, lẽ nào đây là một cái bẫy đã được chuẩn bị kỹ lưỡng từ lâu?

Không ít cường giả quyết đoán rút lui, muốn tránh đi, xem xét tình hình rồi hành động, nhưng đã muộn.

Thời khắc này, Lâm Tầm đã đợi rất lâu rồi, đều đã đến lúc thu lưới, đương nhiên sẽ không dung thứ cho kẻ nào chạy thoát nữa.

Hắn thôi động trận bàn, vận chuyển toàn lực cấm trận Vương Đạo bao phủ trên ngọn núi này.

Chỉ trong nháy mắt, mảnh trời đất này đột nhiên thay đổi, sương mù che trời, sát khí đằng đằng, những văn tự cấm chế mật độ dày đặc như thủy triều xuất hiện khắp nơi, lấp lánh những ánh sáng nguy hiểm khiến người ta kinh tâm.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:791
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.