Thiên Hạ Quy Nhất

Lượt đọc: 2137 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 934
Biến cố kinh thiên nơi Giới Hà

❊ ❊ ❊

Tri kỷ tương phùng, ngàn chén cũng là ít.

Đối với Lâm Tầm mà nói, việc Nhạc Kiếm Minh có thể "chết mà sống lại" khiến hắn càng cảm thấy, tình cảnh này, chỉ có uống một trận say túy lúy mới coi là thống khoái.

"Nói thật nhé, ông đừng có đánh tôi đấy."

"Nói đi!"

"Khi chọn tự sát tại Luận Đạo Đăng Hội, tôi thực sự không có nhiều luyến tiếc, bởi vì tôi biết, sớm muộn gì cũng có ngày tôi sẽ sống lại. Nhưng không ngờ, tên nhóc như ông lại cảm thấy áy náy đến mức này. Ha ha ha ha, nếu chuyện này truyền ra ngoài, đường đường là Lâm Ma Thần cũng sẽ có lúc áy náy như vậy, thế nhân sẽ nghĩ thế nào đây?"

"Cút!"

"Ấy, đừng xị mặt ra thế, uống rượu đi, uống rượu đi."

Bên hồ Thanh Liễu, Lâm Tầm và Nhạc Kiếm Minh đang đối ẩm, xung quanh hai người đã vương vãi hơn mười vò rượu lớn nằm ngang dọc.

Rượu là đặc sản của Thiên Hồ Thành mang tên "Túy Thiên Thu", vị cay nồng thuần hậu, như lửa đốt cuống họng.

Cả hai đều có chút say mèm, nếu không nhờ tu vi trong người, chỉ sợ sớm đã bất tỉnh nhân sự, chìm trong cơn say mộng mị rồi.

Lão bộc nhà họ Nhạc đứng cách đó không xa, cười híp mắt nhìn tất cả những điều này, chỉ cần nhìn thôi, lão đã thấy rất sảng khoái, rất hả hê.

"Thiên Huyễn Đạo Tông vì sợ rước họa vào thân nên đã vạch rõ giới hạn với ngươi, sau này ngươi định thế nào?"

"Đơn giản thôi, đi con đường của mình, ngộ đạo của mình. Thiên hạ rộng lớn, chỗ nào mà chẳng có chỗ dung thân cho Nhạc Kiếm Minh ta?"

"Ngươi không hận sao?"

"Đương nhiên là hận. Ta coi tông môn là nhà, họ lại coi ta là vật bỏ đi. Nhưng dù sao đi nữa, họ cũng từng có ân lớn với ta, nên dù có hận cũng sẽ không đi đòi lại công đạo gì cả, cứ ân đoạn nghĩa tuyệt thế này cũng tốt."

"Xem ra ngươi đã nhìn thấu hồng trần rồi."

"Không, ngươi sai rồi, ta không nhìn thấu, ta cũng đâu phải thánh nhân đại triệt đại ngộ. Bị vứt bỏ như thế này, trong lòng ta cũng có uất khí, cứ chờ đó, tổng có một ngày ta sẽ khiến Thiên Huyễn Đạo Tông phải hối hận vì quyết định này!"

"Thế mới giống đàn ông."

"Vốn dĩ ta đã là đàn ông rồi!"

Trong lúc uống rượu, hai người trò chuyện rất nhiều, giống như hai gã bợm nhậu,điệp điệp bất hưu (lải nhải không ngừng) bên hồ Thanh Liễu tĩnh mịch thanh u, làm kinh động không biết bao nhiêu cánh cò trắng.

Cho đến khi trời về chiều, ánh tà dương tàn chiếu, nhuộm đỏ mặt hồ biếc xanh, Nhạc Kiếm Minh đầy người mùi rượu đứng dậy, đôi mắt say lờ đờ, vừa nấc cụt vừa nói: "Ta phải đi đây, rời khỏi Thiên Hồ Thành."

"Đi đâu?"

"Lãng bạt thiên nhai." Nhạc Kiếm Minh cười ha hả nói.

Sau đó, hắn nhảy lên con ngựa gầy lông màu lốm đốm do lão bộc nhà họ Nhạc dắt tới, vẫy tay chào Lâm Tầm rồi thúc ngựa rời đi.

Dáng vẻ lúc rời đi vô cùng tiêu sái.

Có lẽ, đúng như những gì hắn đã nói trước đó, hắn đã từng "chết" một lần, dù không thể đại triệt đại ngộ, nhưng có vài việc đã hoàn toàn nhìn thấu.

Lần rời đi này, chẳng qua là muốn đi con đường của mình, cầu đạo của mình mà thôi.

"Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ, thiên hạ thùy nhân bất thức quân?" (Đừng lo phía trước không tri kỷ, thiên hạ ai người chẳng biết ông?)

Từ phía xa truyền lại tiếng cười lớn của Nhạc Kiếm Minh: "Lâm Tầm, ta sẽ đến Đông Thắng Giới tìm ngươi."

Tiếng nói dần dần nhỏ đi không còn nghe rõ, dưới ánh tà dương, lão bộc dắt con ngựa gầy, bóng lưng Nhạc Kiếm Minh chao đảo, đi xa dần.

Lâm Tầm tiễn đối phương rời đi, hồi lâu sau mới cười nhạo: "Lãng bạt thiên nhai cái con khỉ, cứ đi lãng bạt cho đã đi..."

Hai ngày sau, Viêm Đô Thành.

Tửu lâu Chá Cô Thiên, trong một căn phòng riêng, đây là địa điểm mà Lâm Tầm và Bách Phong Lưu đã hẹn gặp từ hai ngày trước.

Lão già khốn kiếp Bách Phong Lưu đã tới rồi, khi nhìn thấy Lâm Tầm lần đầu tiên, lão đã đầy vẻ thổn thức cảm thán: "Ai có thể tưởng tượng được, vị Lâm Ma Thần làm cả Tây Hằng Giới đảo điên, giờ phút này lại đang mở tiệc chiêu đãi riêng mình Bách Phong Lưu này?"

Giống như mọi khi, lão già khốn kiếp này vẫn vô sỉ và không đứng đắn như thế.

"Bớt nói nhảm đi, lần này tìm ngươi tới là có việc muốn hỏi." Lâm Tầm cáu kỉnh nói.

Bách Phong Lưu đảo mắt, nói: "Để ta đoán thử xem, có phải liên quan đến chuyện rời khỏi Tây Hằng Giới không?"

Lâm Tầm ngạc nhiên: "Sao ngươi biết?"

Bách Phong Lưu đầy vẻ đắc ý, cười híp mắt nói: "Đừng quên, ta chính là người đàn ông muốn trở thành 'Vua tin tức', chuyện xảy ra trong Tây Hằng Giới này, còn có thể giấu được tai mắt của ta sao?"

Sau khi giải thích, Lâm Tầm mới biết, rất nhiều đạo thống cổ xưa từ lâu đã phân tích ra rằng, trong tình thế gió bão chực chờ này, bản thân mình rất có khả năng sẽ chọn rời đi, bởi vì chỉ có như vậy, mới tránh được vô số sự trả thù tìm đến cửa.

"Hiện nay, Hải Sa Tộc, Chung Ly Thị, Thanh Loan Tộc, Ngọc Hư Quan, Đại Hoang Lôi Tộc... các thế lực cổ xưa lớn đều đã tuyên bố, ai dám giúp Lâm Ma Thần ngươi rời khỏi Tây Hằng Giới, kẻ đó chính là kẻ thù chung của bọn họ, nhất định sẽ phải chịu cảnh diệt môn!"

Thần sắc Bách Phong Lưu bỗng chốc trở nên nghiêm túc, nói: "Đồng thời, những thế lực này đều đã phái các loại lực lượng ra, đang toàn lực tìm kiếm tung tích của ngươi trong Tây Hằng Giới, hơn nữa còn ban bố lệnh truy nã vô cùng kinh người, một bộ dạng quyết tâm diệt trừ tận gốc."

Đôi mắt đen của Lâm Tầm chợt nheo lại, lúc này hắn mới nhận ra, dù Luận Đạo Đăng Hội đã kết thúc, nhưng tình cảnh của hắn lại càng trở nên không lạc quan chút nào.

"Xem ra, họ vẫn còn khinh ta Lâm Tầm giết người chưa đủ nhiều đấy." Hắn tự nhủ.

Bách Phong Lưu vội vàng nói: "Ngươi đừng có làm càn, nghe nói lần này để đối phó với ngươi, không ít lão quái vật Vương Cảnh trong các thế lực đều đã chuẩn bị xuất động!"

Lâm Tầm im lặng, chung quy lại, bọn họ vẫn bắt nạt hắn là kẻ đơn độc, không có chỗ dựa dẫm mà thôi!

Bách Phong Lưu than thở: "Muốn một người đi đối kháng với những đạo thống cổ xưa đó, thực sự quá khó khăn, không khác gì lấy trứng chọi đá, ta khuyên ngươi dù thế nào cũng phải bình tĩnh, rời khỏi Tây Hằng Giới tránh né một thời gian cũng tốt."

Lâm Tầm gật đầu nói: "Ta tự biết không làm chuyện liều lĩnh."

Vốn dĩ hắn đã định đi đến Đông Thắng Giới, mặc dù trong lòng phẫn hận những đạo thống cổ xưa đó ức hiếp người, nhưng cũng biết, trước khi bản thân chưa đặt chân vào Vương Cảnh, tạm thời chỉ có thể tránh né mũi nhọn, rời khỏi vòng xoáy nguy hiểm nước sôi lửa bỏng của Tây Hằng Giới này.

Tất nhiên, cho dù không rời đi, Lâm Tầm cũng không sợ tất cả những điều này.

Trong tay hắn còn không ít quân bài tẩy, dù không thể san bằng tất cả những đạo thống cổ xưa đó, nhưng cũng đủ khiến đối phương tổn thương gân cốt, nguyên khí đại thương!

Việc hang ổ của Hắc Yểm Thiên Cẩu Tộc phân bố ở Tây Hằng Giới bị san bằng, chính là một minh chứng tốt nhất.

Tuy nhiên, nếu không bị dồn đến bước đường cùng, Lâm Tầm sẽ không đi tìm người phụ nữ bí ẩn trong Thông Thiên Bí Cảnh để cầu viện nữa.

Người phụ nữ bí ẩn đó đã hứa giúp hắn ba lần, hắn đã dùng một lần rồi, không muốn lãng phí cơ hội vô cùng quý giá này vào những việc không cần thiết nữa.

"Đúng rồi, tại Luận Đạo Đăng Hội, tạo hóa đầu tiên cuối cùng đã bị ai đoạt lấy?" Lâm Tầm chợt hỏi.

Bách Phong Lưu lắc đầu: "Không rõ, có lẽ là Kỷ Tinh Dao, cũng có lẽ là Lạc Già, truyền nhân đến từ Di La Cung của Địa Hoàng Giới."

Nhắc tới đây, Bách Phong Lưu nhớ ra một việc, bí hiểm nói: "Ngươi có biết, Vũ Linh Không không hề chết không?"

Quả nhiên là vậy!

Trong lòng Lâm Tầm chấn động, mặc dù Bạch Linh Tê đã từng nói qua chuyện này, nhưng khi nhận được sự xác nhận của Bách Phong Lưu, hắn vẫn có chút cảm thán, muốn giết chết một nhân vật tuyệt thế như Vũ Linh Không, quả thực là quá khó...

"Nghe nói, tên này được thánh bảo Trường Sinh Điện cứu sống, nhưng vì vết thương quá nặng, đã sớm vội vã rời khỏi Tây Hằng Giới, phải quay về Trường Sinh Tịnh Thổ của Nam Huyền Giới để chữa trị toàn diện."

"Trước khi đi, hắn từng để lại một câu, nói rằng lần tới gặp nhau chính là ngày chết của ngươi!"

Thần sắc Bách Phong Lưu cũng mang theo một chút nặng nề: "Phải thừa nhận rằng, nội tình của Vũ Linh Không kia quả thực quá đáng sợ. Ngươi xem như đã giết hắn một lần, ta nghi ngờ rằng, dù là Trường Sinh Tịnh Thổ hay Vũ Thị Tông Tộc, đều sẽ đứng về phía Vũ Linh Không, coi ngươi là cái gai trong mắt!"

Lâm Tầm nghe vậy, ngược lại cười cười, thế lực coi hắn là kẻ thù không biết bao nhiêu mà kể, đến bây giờ hắn chẳng phải vẫn sống rất tốt sao?

Hắn tùy ý nói: "Tên này chết một lần rồi mà vẫn không chừa, còn dám nói ra lời lẽ ngông cuồng như vậy, thì cứ thử xem ai mới là kẻ cười cuối cùng."

Bách Phong Lưu giơ ngón cái lên, tán thưởng: "Ta không phục ai chỉ phục mình Lâm Ma Thần ngươi, một mình khuấy đảo phong vân thiên hạ, nhìn khắp cổ kim, phóng tầm mắt đương thời, thiên kiêu nào có thể sở hữu khí phách và thủ đoạn như thế này?"

Lâm Tầm cạn lời: "Có thể đừng làm ta nổi da gà như vậy được không?"

Bách Phong Lưu cười hì hì: "Được, nói chính sự, ngươi hiện tại muốn rời khỏi Tây Hằng Giới, muốn mượn cổ trận na di của các đạo thống cổ xưa là không thông rồi, nhưng không phải là không có cách."

"Nói nghe thử xem."

"Theo tin tức mới nhất mà tộc ta nhận được, con Giới Hà phân bố giữa bốn giới Đông Thắng, Tây Hằng, Bắc Đẩu, Nam Huyền, hiện giờ đang xảy ra một biến cố chưa từng có. Nói đơn giản là, Giới Hà đang dần dần biến mất!"

"Biến mất?"

"Đúng, theo phân tích của một vài lão quái vật, biến cố lần này rất có khả năng sẽ khiến bốn giới vốn dĩ tách biệt hợp nhất lại làm một, khiến Cổ Hoang Vực kết thúc trạng thái chia cắt, khôi phục lại bộ dạng hoàn chỉnh như thời thượng cổ."

"Tuy nhiên, hiện tại mới chỉ là manh nha, theo suy đoán, khi đại thế thực sự giáng lâm, bốn giới của Cổ Hoang Vực sẽ phá vỡ cục diện cô lập lẫn nhau, triệt để khôi phục thành một thế giới hoàn chỉnh."

"Mà loại biến cố này, cũng được coi là một trong những dấu hiệu cho thấy đại thế sắp giáng lâm."

"Đến lúc đó, bốn giới quy nhất, Cổ Hoang Vực chắc chắn sẽ hiển hiện ra một cục diện đại thế mới!"

Nhắc đến đây, Bách Phong Lưu cũng không kìm được kích động, bốn giới đã chia cắt cách biệt nhau vô tận năm tháng, không biết đã ngăn cản con đường của biết bao nhiêu người tu đạo.

Đối với người tu đạo bình thường mà nói, muốn băng qua một giới để tới giới khác tu hành, đơn giản là còn khó hơn lên trời, vì có Giới Hà hung hiểm khó lường cản trở.

Mà nay, dấu hiệu bốn giới sắp quy nhất đã xuất hiện, một đại thế chưa từng có chắc chắn cũng sẽ đến, điều này khiến ai mà không kích động cho được?

Lâm Tầm cũng không khỏi động dung, theo hắn được biết, thời thượng cổ, bốn giới của Cổ Hoang Vực đúng là một thế giới hoàn chỉnh, chẳng qua sau đó vì một biến cố kinh thiên, khiến cho Cổ Hoang Vực tàn vỡ, chia làm bốn giới, cứ duy trì mãi cho tới nay.

Nếu lần này thực sự có khả năng quy nhất với nhau, khôi phục hoàn chỉnh, thì đối với bất kỳ người tu đạo nào mà nói, đây quả thực là một biến cố lớn chưa từng có.

"Tất nhiên, nói những lời này vẫn còn quá sớm, nhưng sức mạnh của Giới Hà đang suy yếu lại là sự thật không thể chối cãi. Hiện nay, Tây Hằng Giới đã có rất nhiều người tu đạo bắt đầu đi tìm hiểu bí mật biến cố của Giới Hà, cố gắng tìm ra một con đường dẫn tới thế giới bên kia từ trong đó."

Bách Phong Lưu nói: "Nếu ngươi muốn rời đi, chi bằng hãy chọn cách băng qua Giới Hà."

"Băng qua Giới Hà?" Lâm Tầm suy tư.

"Đúng, ngươi cân nhắc một chút đi, nếu thực sự quyết định làm như vậy, ta có thể sắp xếp cho ngươi một thân phận hoàn toàn mới, gia nhập vào một đội ngũ cùng hành động, ba ngày sau là có thể xuất phát."

Thần sắc Bách Phong Lưu vô cùng nghiêm trọng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:791
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.