Thiên Hạ Quy Nhất

Lượt đọc: 2137 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 981
Nói xong thì lên đường thôi

❊ ❊ ❊

Điều khiến Lâm Tầm không thể nhẫn nhịn nổi chính là, từ đầu đến cuối, cô gái tên Bùi Văn này đều mang vẻ khinh khỉnh coi thường người khác. Người bình thường đều nhìn ra Tiểu Hà đi theo mình tới, nhưng Bùi Văn này lại ngay trước mặt mình, hết mực nhục mạ và đả kích Tiểu Hà, việc này ai mà nhịn nổi?

"Vị cô nương này, mời rời khỏi Thiên Nhất Lâu, nơi này không phải chỗ người có thân phận như cô có thể tới." Đám thị tòng bước tới, thần sắc lạnh băng nhìn về phía Tiểu Hà. Nếu Tiểu Hà dám có bất kỳ ý gì trái lệnh, bọn họ sẽ lập tức ra tay.

Không khí như ngưng đọng, Tiểu Hà tức đến mức mắt hạnh trợn trừng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, tay chân run rẩy, cô thực sự không ngờ lại xảy ra chuyện như thế này.

"Tất nhiên rồi." Bùi Văn cười hì hì lên tiếng, "Nếu ngươi bây giờ quỳ xuống cầu xin ta, biết đâu chừng, chuyện trước kia ta sẽ không tính toán với ngươi nữa."

"Ngươi đừng hòng!" Tiểu Hà tức giận hét lớn.

"Đuổi nó ra ngoài cho ta!" Bùi Văn sắc mặt lạnh đi, hạ lệnh.

"Đủ rồi!" Lâm Tầm lên tiếng, giữa mày hiện lên một nét lạnh lẽo, một cỗ khí thế vô hình cũng theo đó mà khuếch tán ra.

Sắc mặt Bùi Văn khẽ biến, nhưng lập tức cười lạnh: "Vị công tử này, nơi đây chính là Thiên Nhất Lâu, ngươi định gây chuyện ở đây sao? Biết điều thì tốt nhất mau cút đi, tránh cho rước họa vào thân!"

Nói đến cuối câu, khóe môi cô ta hiện lên nét kiêu ngạo.

Uy thế Lâm Tầm tỏa ra tuy khiến cô ta kinh tâm, nhưng cô ta tự tin dựa vào tấm biển hiệu Thiên Nhất Lâu này, đủ để khiến đối phương không dám xằng bậy!

Chỉ là, lần này cô ta đoán sai rồi, Lâm Tầm trước đó nhẫn nại, chỉ là không muốn gây phiền phức, nhưng hắn đã bày tỏ thái độ của mình, đối phương vẫn không biết tốt xấu, đây chính là tự tìm đường chết.

Ngay khi Bùi Văn vừa dứt lời, Lâm Tầm vung một cái tát, hung hăng quất mạnh lên khuôn mặt diễm lệ đang mang theo vẻ kiêu ngạo khinh thường kia của Bùi Văn.

Tiếng tát vang dội, không hề có chút thương hoa tiếc ngọc nào.

Bùi Văn phát ra một tiếng kêu thảm, cả người bị đánh bay ra ngoài, "bịch" một tiếng ngã xuống cách đó hơn mười trượng, đầu tóc rối bời, miệng mũi phun máu, một nửa gương mặt đã sưng đỏ lên, bộ dáng vô cùng thê thảm.

Đám thị tòng phụ cận đều kinh hãi biến sắc, lập tức tiến lên hét lớn: "Dừng tay! Ngươi có biết đây là nơi nào không, dám cả gan làm càn ở đây!?"

"Cút!"

Ánh mắt Lâm Tầm như điện, đầu cũng không quay lại, một tiếng quát tháo như sấm nổ vang lên, chấn động khiến đám thị tòng đầu óc ù đi, ngã lăn ra đất không còn hình thù gì, tiếng kêu thảm thiết không dứt. Một số người thậm chí thất khiếu chảy máu, hôn mê bất tỉnh. Hiện trường lập tức trở nên hỗn loạn, gà bay chó chạy.

Những tu giả đang mua sắm ở phía xa thấy vậy, đều không khỏi thầm kinh sợ.

Thiên Nhất Lâu này bối cảnh cực kỳ thâm hậu, được xưng là thương hành số một Bích Diễm Thành, ngày thường, ai dám gây chuyện ở đây?

"Ngươi... ngươi dám đánh ta? Ngươi chết chắc rồi! Hôm nay các ngươi đừng hòng có ai sống sót rời khỏi đây!" Phía xa, Bùi Văn gào thét, thần sắc phẫn nộ, giọng điệu oán độc.

Phải nói rằng, nội tình của Thiên Nhất Lâu quả thực rất hùng hậu, chỉ trong chớp mắt, đã xông vào một đám tu giả thị vệ tinh nhuệ và mạnh mẽ.

"Bùi tiểu thư, đã xảy ra chuyện gì?" Tên thị vệ cầm đầu trầm giọng lên tiếng.

"Mắt mù à? Không thấy có người đang gây chuyện sao? Đi! Bắt hết bọn chúng cho ta, tuyệt đối không được để một tên nào chạy thoát!"

Bùi Văn thét lên chói tai, gần như điên cuồng.

"Rõ!"

Đám thị vệ khóa chặt mục tiêu vào Lâm Tầm và Tiểu Hà, thần sắc lạnh băng đầy sát khí.

"Bằng hữu, ngươi là tự mình bó tay chịu trói, hay để chúng ta ra tay? Đây là Thiên Nhất Lâu, dù ngươi có tu vi Diễn Luân Cảnh, nhưng hôm nay ngươi gây chuyện ở đây, định sẵn là không chạy thoát được."

Tên thị vệ cầm đầu lạnh lùng lên tiếng, hắn nhìn một cái là biết ngay tu vi Lâm Tầm, cho nên cũng không vội ra tay ngay.

"Gây chuyện?" Hắc mâu Lâm Tầm càng thêm lạnh lẽo, "Ta bây giờ không có thời gian rảnh rỗi nói nhảm với các ngươi, không muốn chết thì tránh ra!"

Nói xong, hắn sải bước một cái, lập tức đi tới trước mặt Bùi Văn, ra tay như điện, nắm chặt lấy cổ họng đối phương, nhấc bổng lên như xách gà con.

Tốc độ quá nhanh, nhanh đến mức đám thị vệ không kịp phản ứng, chỉ thấy trước mắt hoa lên, Bùi Văn đã bị đối phương khống chế!

Khách khứa vây xem ở xa hít một hơi khí lạnh, nhận ra Lâm Tầm nhìn thì trẻ tuổi, nhưng rõ ràng là một kẻ tàn nhẫn, căn bản không sợ sự đe dọa của Thiên Nhất Lâu!

Tên này là ai? Lá gan này thực sự quá lớn rồi!

Bùi Văn bị khống chế, đầu tiên là ngây ra, sau đó kinh nộ, giãy giụa dữ dội hét lên: "Giết ta thì ngươi cũng đừng mong sống!"

Lâm Tầm vung tay tát một cái, đánh văng đối phương ra ngoài, trước mắt tối sầm, suýt chút nữa là ngất đi.

Bộ dáng cô ta lúc này vô cùng thê thảm, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, gò má sưng đỏ như đầu heo, làm gì còn chút vẻ kiêu ngạo tự phụ nào nữa.

"Lên!"

Cùng lúc đó, đám thị vệ cũng hoàn toàn tức giận, cho rằng Lâm Tầm không biết tốt xấu, dám gây chuyện ở Thiên Nhất Lâu thế này, quả thực là cuồng vọng đến mức không biết sống chết.

Đám thị vệ này quả nhiên xứng danh là tinh nhuệ của Thiên Nhất Lâu, thân kinh bách chiến, tên cầm đầu còn là một đại tu sĩ Diễn Luân Cảnh đã trải qua nhiều tôi luyện.

Trước sức mạnh như thế, tu giả bình thường e là ai cũng phải kiêng dè ba phần.

Tiếc là, Lâm Tầm không phải tu giả bình thường. Trước kia, thiên kiêu chết trong tay hắn không biết bao nhiêu mà kể, cách đây không lâu còn từng khốn sát lão quái Mặc Tê có tu vi Vương Cảnh.

Trong tình huống này, sao hắn có thể sợ hãi một Thiên Nhất Lâu được?

Còn về nhóm thị vệ trước mắt này, có lẽ đối với tu giả bình thường thì có sự uy hiếp cực lớn, nhưng trong mắt Lâm Tầm, cũng chỉ là một lũ gà đất chó sành!

"Cho các ngươi cơ hội, các ngươi lại không biết trân trọng, đã như vậy, chỉ đành phải trả chút giá đắt thôi!"

Giọng nói đạm mạc mà lạnh băng vừa vang lên, bóng dáng Lâm Tầm đã biến mất tại chỗ.

Khoảnh khắc tiếp theo, tên thị vệ có tu vi Diễn Luân Cảnh cầm đầu vừa xông tới, thân thể liền như bị sét đánh, "bịch" một tiếng, cứng đờ quỳ rạp xuống đất, đầu gối vỡ nát.

Khách khứa xa xa kinh hãi, khó mà tin được, chuyện này cũng quá dứt khoát gọn gàng đi?

Binh binh binh!

Mà lúc này, bóng dáng Lâm Tầm chớp động, đi tới đâu, đám thị vệ vốn được người ngoài xem là tinh nhuệ kia, lúc này lại đến cả giãy giụa cũng không kịp, từng tên một bị trấn áp, lăn lóc một đống ngổn ngang trên đất.

Trong phút chốc, tiếng kêu thảm thiết ai oán không dứt bên tai, vang vọng trong đại điện Thiên Nhất Lâu, khiến người ta lạnh cả người.

Mà đám khách khứa xa xa đều đã sớm ngây dại ở đó.

Từ lúc Lâm Tầm ra tay, cho đến bây giờ kết thúc, trước sau chỉ chưa đầy vài hơi thở, đám thị vệ trên sân đã bị trấn áp như gió cuốn mây tan! Cảnh tượng này quá có tính xung kích, khiến người ta suýt chút nữa không kịp phản ứng.

Mà nhìn lại Lâm Tầm, dáng vẻ vân đạm phong khinh, giống như vừa làm một chuyện nhỏ không thể tùy ý hơn, khiến đám khách khứa trong lòng lại dậy sóng.

Hắc mâu Lâm Tầm quét nhìn bốn phía, ngữ khí lạnh lẽo: "Ức hiếp tiểu cô nương bên cạnh ta, lại ngược lại nói ta gây chuyện, thật đúng là bá đạo. Được thôi, hôm nay ta gây chuyện đó, hôm nay nếu không thể khiến ta hài lòng, ta cũng không ngại dỡ bỏ nơi này đâu!"

Trong phút chốc, bầu không khí tại chỗ chết lặng, suýt chút nữa khiến người ta ngạt thở.

Dỡ bỏ Thiên Nhất Lâu?

Cho dù là Bùi Văn và đám hộ vệ, hay những khách khứa đứng xem, tất cả đều biến sắc, suýt chút nữa không dám tin vào tai mình.

Cũng thực sự không thể tưởng tượng nổi, lời này, lại là từ miệng một thiếu niên Diễn Luân Cảnh nói ra!

Là hắn kẻ điếc không sợ súng? Hay hắn tự có dũng khí dám làm như vậy?

"Hừ! Ta muốn xem xem, là thứ hỗn trướng phương nào, dám cả gan gây chuyện ở Thiên Nhất Lâu của ta!" Đúng lúc này, một giọng nói lạnh băng vang lên.

Theo tiếng nói, hai lão giả như chúng tinh củng nguyệt hộ tống một thanh niên bào đỏ bước vào.

"Thiếu gia, cứu mạng! Cứu Bùi Tiểu Văn với!" Nhìn thấy thanh niên bào đỏ đó, Bùi Văn với đôi má sưng đỏ như đầu heo cũng không biết lấy sức lực từ đâu ra, thê lương kêu cứu.

Cùng lúc đó, một số khách khứa phía xa sắc mặt cũng khẽ biến, nhận ra thân phận người tới.

Hai lão giả kia, đều râu tóc bạc phơ, thần sắc lạnh lùng và bình tĩnh, chính là hai vị trưởng lão Bán Bộ Vương Cảnh của Thiên Nhất Lâu, một người tên Ngụy Thiên Hành, một người tên Ngô Nguyên Sơ, có uy danh cực lớn ở Bích Diễm Thành.

Theo sự xuất hiện của bọn họ, ánh mắt chỉ quét qua một cái, mọi âm thanh hỗn loạn ồn ào đều biến mất không dấu vết, đám thị vệ và thị tòng trên mặt đều lộ ra vẻ kính sợ, im lặng như ve sầu mùa đông.

Còn thanh niên bào đỏ cầm đầu kia, chính là trưởng tử dưới gối chủ nhân đứng sau màn của Thiên Nhất Lâu!

Hắn tên Cao Vân Côn, vóc người thon dài, ánh mắt lạnh lẽo tinh mang cuộn trào, cử chỉ hành động mang theo một vẻ sai khiến người khác, lạnh lùng ngạo mạn.

Ở Bích Diễm Thành, Cao Vân Côn là một công tử bột cực kỳ nổi tiếng, kiêu ngạo và bá đạo, hơn nữa nhai xí tất báo (thù dai), tâm ngoan thủ lạt, khiến không ít tu giả đều nghe tên đã biến sắc.

"Thiếu gia!" Bùi Văn như tìm được cứu tinh, "oa" một tiếng khóc lóc nhào tới quỳ dưới chân Cao Vân Côn, bộ dáng thê lương đáng thương như chịu đủ mọi uất ức, làm gì còn chút vẻ kiêu ngạo ban nãy.

"Là ai đánh ngươi ra nông nỗi này?" Cao Vân Côn nhíu mày, Bùi Văn tóc tai bù xù, gò má sưng đỏ, nước mũi nước mắt chảy ròng ròng, bộ dáng đó khiến hắn cũng có chút không nhìn nổi.

"Là hắn! Kẻ này không chỉ hành hung, còn huênh hoang muốn dỡ bỏ Thiên Nhất Lâu của chúng ta, thật sự đáng băm vằm vạn đoạn, nghiền xương tro bụi!" Bùi Văn oán độc nhìn chằm chằm Lâm Tầm ở phía xa, nghiến răng nghiến lợi lên tiếng.

"Hừ, quả nhiên là không biết sống chết!" Trưởng lão Thiên Nhất Lâu Ngụy Thiên Hành cười lạnh, "Bất kể lý do gì, dám gây chuyện ở đây, đều đáng giết!"

"Trưởng lão nói rất đúng, ta chịu nhục thì nhỏ, nếu để Thiên Nhất Lâu ta tổn hại thanh danh, đó mới là việc nghiêm trọng vô cùng, nếu không xử lý bọn chúng, Thiên Nhất Lâu chúng ta sau này còn đứng vững ở Bích Diễm Thành thế nào được nữa?"

Trong ánh mắt Bùi Văn toàn là sự oán độc, chỉ tay vào Tiểu Hà, "Còn con nha đầu này, cũng tội đáng chết muôn lần, lần này chính là nó dẫn tên kia tới gây chuyện, nhất định phải nghiêm trị không tha!"

Tiểu Hà đã không còn tức giận nữa, cô biết cục diện trước mắt căn bản không làm khó được Lâm Tầm, chỉ là, trong lòng cô vẫn rất áy náy, cho rằng chính vì nguyên nhân của mình, mới khiến họa sự này liên lụy đến Lâm Tầm.

"Được, con nha đầu này cứ giao cho ngươi xử trí." Trưởng lão khác Ngô Nguyên Sơ lạnh lùng gật đầu.

Khách khứa phương xa đều cảm thấy lạnh cả người, nhận ra người thanh niên và cô bé kia sắp gặp đại nạn lâm đầu, hôm nay định sẵn là không đi ra nổi rồi.

Cũng ngay lúc này, người thu hết thảy mọi thứ vào tầm mắt là Lâm Tầm lên tiếng: "Nói xong rồi? Nói xong thì lên đường thôi."

Lời lẽ tùy ý mà bình đạm, không có bất kỳ dao động cảm xúc nào, nhưng lời vừa thốt ra, lại khiến tất cả mọi người trong sân lòng không hiểu sao run lên một cái.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:791
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.