“Mặt ngươi đỏ cái gì chứ!”
“Chẳng lẽ hắn… hắn trước giờ vẫn luôn giấu giếm thiên phú của mình?”
“Có bệnh hay sao mà đi giấu thiên phú!”
“Đúng thế, thiên phú càng cao thì học viện càng thưởng nhiều, lại còn đủ loại ưu đãi, chỉ có kẻ ngốc mới đi giấu thôi!”
“Vậy sao hắn có thể tiến bộ vượt bậc như thế, quả thực… quả thực cứ như bị yêu nghiệt nhập xác vậy!”
“Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai!”
Tôn Phi, người vừa mới nhục mạ Lý Danh Dương, lúc này sắc mặt đỏ gay, lắp ba lắp bắp không thốt nên lời.
Hoàng Thiên Thành và Triệu Vân Lam cũng ngơ ngác nhìn nhau.
Chu Hướng Nam quả không hổ danh là kẻ lão luyện giang hồ, là người đầu tiên phản ứng lại, ông ho nhẹ một tiếng rồi vỗ vỗ vai Lý Danh Dương.
“Lý Danh Dương này, chẳng lẽ trò có kỳ ngộ gì sao?”
Lý Danh Dương lắc đầu: “Không có ạ! Có lẽ đệ tử đúng như người ta vẫn thường nói, một sớm đốn ngộ, gà chó cũng lên thiên đường?”
“…Trò đang tự chửi chính mình đấy à?”
Chu Hướng Nam suy nghĩ một lát rồi bảo với Lý Danh Dương: “Trò theo thầy vào văn phòng một chuyến.”
Lý Danh Dương ngẩn người, sau đó theo ông bước ra khỏi lớp học.
Vào đến văn phòng riêng của Chu Hướng Nam, ông cẩn thận đóng cửa lại, thấy xung quanh không có ai mới thở dài một tiếng.
“Thầy, thầy… thầy muốn làm gì ạ?”
“Cút ngay, ta có việc đứng đắn muốn nói với trò.”
“Chuyện gì thế ạ?”
Trong ký ức của Lý Danh Dương, chưa từng thấy Chu Hướng Nam nghiêm túc nói chuyện với mình như vậy.
“Ta không biết trên người trò đã xảy ra chuyện gì, nhưng… tốc độ tu luyện của trò quá mức kinh thế hãi tục, ta e rằng đối với trò mà nói, đây chưa hẳn là chuyện tốt.”
“Sao lại nói thế ạ?”
“Tục ngữ có câu, không bị người ghen ghét là kẻ tầm thường, nhưng… cũng có một câu, gọi là cây cao trước gió, ắt bị gió vùi.”
“Như những thiên tài như Triệu Vân Lam, Hoàng Thiên Thành, quả thực khiến người ta ngưỡng mộ, ghen tị và căm ghét. Nhưng tốc độ tu luyện của trò chỉ có thể dùng từ yêu nghiệt để hình dung, e là trong lòng người khác chỉ còn lại sự hận thù, rất dễ bị kẻ khác nhắm tới, gây ra rắc rối.”
“Cho nên, tuyệt đối không được dễ dàng bộc lộ thiên phú của mình!”
Trong lòng Lý Danh Dương dấy lên chút cảm động.
Mặc dù lão Chu này bình thường không ưa gì mình, nhưng tất cả cũng đều vì muốn tốt cho mình, những lời bây giờ lại càng là lời gan ruột.
“Thầy, con hiểu rồi, con sẽ cố gắng… hành sự khiêm tốn.”
“Trò hiểu là tốt… Ta cũng không bảo trò phải ẩn mình giấu tài, vùi lấp thiên phú của bản thân, chỉ là tốt nhất nên thể hiện ra ngoài ở mức thiên tài bình thường thôi là được, tư chất yêu nghiệt thì cố gắng giấu đi.”
“Vâng!”
Chu Hướng Nam mỉm cười, vỗ vỗ vai Lý Danh Dương: “Dù sao đi nữa, thiên phú của trò bộc phát đến mức này, nếu cứ duy trì như vậy, đừng nói là thi đỗ Nhất phẩm Võ viện, dù là bốn đại Siêu phẩm Võ viện cũng tuyệt đối không nằm ngoài tầm tay!”
“Đến lúc đó, hắc hắc… đệ tử do Chu Hướng Nam ta dạy dỗ vang danh thiên hạ, ta làm thầy cũng được thơm lây.”
Lý Danh Dương gật đầu: “Thầy yên tâm, con nhất định sẽ thi đỗ Siêu phẩm Võ viện.”
Cái gọi là Siêu phẩm Võ viện, đúng như tên gọi, chính là những sự tồn tại vượt qua giới hạn phẩm cấp, là những quái vật khổng lồ trên khắp đại lục Thần Châu.
Những thế lực như vậy, thực ra đã vượt xa một võ viện đơn thuần, mà là những cự đầu trấn áp bốn phương.
Tất nhiên, muốn thi đỗ vào những Siêu phẩm Võ viện này cũng khó như lên trời.
Trên thực tế, tại thành Thanh Dương này, đã mười năm liên tiếp không có bất kỳ ai thi đỗ Siêu phẩm Võ viện rồi.
Lời vừa nói xong, đột nhiên, Lý Danh Dương cảm thấy một trận chóng mặt hoa mắt.
“Thầy… thầy đã làm gì con… đầu con đột nhiên đau quá!”
Chu Hướng Nam nhíu mày, bàn tay nhẹ nhàng phất lên, một luồng linh khí khó tả xoay chuyển tràn vào, trực tiếp quán chú vào cơ thể Lý Danh Dương.
Từ tứ chi bách hài, ngũ tạng lục phủ, đi thẳng vào trung khu đại não.
Ngay lập tức, cảm giác choáng váng đó đã giảm bớt đi nhiều.
“A, đỡ hơn nhiều rồi, vừa nãy là bị sao vậy ạ?”
Chu Hướng Nam mắng nhiếc: “Thằng nhóc thối, cảnh giới tăng nhanh như vậy, dù cơ thể chịu được thì tinh thần cũng không chịu nổi!”
“Ồ, con hiểu rồi… hóa ra là con thăng cấp quá nhanh nên não bộ không theo kịp à!”
Lý Danh Dương cúi người chào Chu Hướng Nam: “Đa tạ thầy chỉ giáo, sau này con sẽ chú ý nhiều hơn.”
“Ừ.”
Chu Hướng Nam tiện tay lấy một cuốn sách từ trong ngăn kéo, đưa qua cho Lý Danh Dương.
“Đây là gì ạ? Long Ngâm Chưởng… bí tịch?!”
Lý Danh Dương giật nảy mình.
Phải biết rằng, Long Ngâm Chưởng tuy được xưng tụng sánh ngang với Hổ Khiếu Quyền, nhưng đó là võ kỹ cao cấp chỉ khi thầy của học viện, hoặc những đệ tử cực kỳ xuất sắc chứng minh được lòng trung thành tuyệt đối với học viện mới được truyền thụ!
Trên thực tế, uy lực của Long Ngâm Chưởng sợ rằng còn lớn hơn Hổ Khiếu Quyền gấp mười lần!
“Xương cốt con người có tổng cộng 206 cái, Hổ Khiếu Quyền tuy là pháp môn luyện xương cao cấp, nhưng cũng chỉ có thể luyện đến 128 cái, còn Long Ngâm Chưởng thì có thể luyện đến 144 cái. Nếu đối chiếu và tu tập cả hai, có thể luyện đến tối đa 177 cái, ngoại trừ 29 cái xương đầu ra thì đều có thể rèn luyện hoàn hảo!”
“Thiên phú của trò cao như vậy, càng phải xây dựng nền tảng vững chắc nhất, kết hợp Long Ngâm Chưởng và Hổ Khiếu Quyền có thể khiến nền tảng của trò vững chắc hơn người thường gấp trăm lần!”
“Chỉ tiếc là Long Hổ Học viện chúng ta cũng không có pháp môn rèn luyện phần xương đầu quan trọng nhất, nếu không… thì có thể đặt nền móng hoàn mỹ không tì vết, thậm chí còn có hy vọng thành thần!”
“Đa tạ thầy, nhưng mà… làm thế này thầy sẽ gánh chịu nhiều rủi ro lắm phải không ạ?” Lý Danh Dương hiểu rõ sức nặng của việc này.
Chu Hướng Nam xua tay: “Thầy phải biết dạy học tùy theo năng khiếu, đã là thiên tài thì nên được đối xử phá cách. Trò có thể tưởng tượng cảnh nhốt máy bay trên đường cái rồi bắt nó chạy chậm rì rì cùng xe tải được không?”
“Con hiểu rồi ạ.”
Lý Danh Dương do dự một chút rồi hỏi tiếp: “Còn một vấn đề nữa muốn thỉnh giáo thầy ạ.”
“Trò muốn hỏi pháp môn có thể rèn luyện xương sọ phải không? Cái đó trừ phi là những gia tộc cổ võ lớn truyền thừa, hoặc là các học viện Siêu phẩm, môn phái cự đầu các kiểu mới có thể có.”
“Long Hổ Học viện chúng ta tuy cũng đứng trong hàng top tại thành Thanh Dương, nhưng cũng không thể có loại thần công bí tịch như vậy được.”
“Ừm…”
Chu Hướng Nam hiểu tâm tư của cậu, thở dài nói: “Có thể kết hợp Long Ngâm Chưởng và Hổ Khiếu Quyền để tu luyện, nền tảng đặt được đã coi là vạn người không được một rồi, nhưng so với thiên phú kinh người của trò thì quả thực có chút uất ức.”
Lý Danh Dương nói: “Con nhất định sẽ lấy được pháp môn rèn luyện xương sọ, tiến cấp một cách hoàn mỹ.”
“Trò có quyết tâm của trò, rất tốt. Nhưng nhớ kỹ, không được ham công tiến gấp giống như hôm nay nữa, nếu không tinh thần trò sẽ chịu không nổi! Nếu không có ta ở đây, chắc chắn trò đã hôn mê bất tỉnh, thậm chí bị tổn thương não bộ cũng nên!”
“Con biết rồi thưa thầy… đa tạ thầy.”
Đợi Lý Danh Dương chào tạm biệt Chu Hướng Nam, trở về lớp học thì đã tan học, cậu cười khổ một tiếng rồi bước về hướng nhà mình trong ký ức.
Nói là nhà, thực ra cũng chỉ là một căn nhà nhỏ đổ nát.
Lý Danh Dương là trẻ mồ côi (khuôn mẫu tiêu chuẩn), bao năm nay đều dựa vào đủ loại việc làm thêm để gom góp chút học phí. Tuy liều mạng tu luyện, nhưng vừa không tiền lại vừa không có thiên phú, cậu vẫn kẹt lại dưới đáy xã hội nhiều năm không thể đột phá.
Trở về căn phòng thuê nhỏ của mình, Lý Danh Dương lấy Long Ngâm Chưởng ra, không nhịn được muốn mở xem.
Tuy nhiên, nghĩ đến cái thiên phú biến thái của mình…
Chỉ cần mình vừa mở ra, e là cơ thể lập tức sẽ tự động tu luyện, độ thuần thục cứ 1, 1 lại bắt đầu.
Não bộ của mình đã chịu không nổi nữa rồi.
Bây giờ những võ giả thực thụ như Chu Hướng Nam không có ở bên cạnh, nếu chẳng may ngất xỉu thì e là sẽ thành một bi kịch nhân gian.
Một thiên tài với thiên phú triệu cấp chết trong phòng thuê, nửa năm sau mới bị phát hiện xác chết các kiểu…
Nghĩ tới đây, Lý Danh Dương vẫn thở dài một tiếng, cất bí tịch Long Ngâm Chưởng đi, lén lút giấu kỹ.
“Còn pháp môn rèn luyện xương đầu nữa, mình nhất định phải kiếm cho bằng được, nếu không sẽ có lỗi với trị số thiên phú triệu cấp này của mình!”
Lý Danh Dương nghĩ mãi, nghĩ mãi rồi dần dần thiếp đi.
Sáng sớm ngày hôm sau, Lý Danh Dương tỉnh dậy với tinh thần phấn chấn, cảm giác cả đất trời như đều được thay mới.
Thử nghĩ xem, ngày hôm trước cậu chỉ là một tên phế vật đến cảnh giới Luyện Bì cũng không thể đột phá.
Mà hôm nay, đã là một tuyệt thế thiên tài, nhân vật yêu nghiệt với Hổ Khiếu Quyền đại thành, Luyện Cốt đỉnh phong.
Cảm giác này, bất kể ai nghĩ đến cũng sẽ lộ ra nụ cười bỉ ổi, hét lớn một tiếng… Sướng!
Lý Danh Dương cười ha ha ba tiếng, thức dậy rửa mặt chải đầu rồi bắt đầu nấu cơm.
Tuy nhiên, vừa mới châm lửa đã cảm thấy có gì đó không ổn.
Hệ thống thông báo…
Phát hiện ký chủ đang nấu cơm.
Thiên phú nấu ăn: 45 (khó nuốt trôi)!
Thiên phú nấu ăn +1.
Thiên phú nấu ăn +1…
“Đệt, cái này cũng được à?”
Châm lửa! Thái rau! Đảo chảo! Bày đĩa!
Một lát sau, Lý Danh Dương làm xong một bữa cơm, thiên phú nấu ăn đã tăng lên đến cảnh giới 65 (đăng đường nhập thất), mà món ăn làm ra thì…
“Ừm, đúng là tinh phẩm nhân gian mà!”
Tất nhiên, đó chỉ là so với trình độ trước kia của cậu thôi.
Thế nhưng…
“Nếu nấu cơm cũng phải tăng thiên phú thì cái đầu của mình không biết có còn đau nữa không…”
“Chết tiệt, muộn giờ rồi!”
Lý Danh Dương nhìn đồng hồ, đã bảy giờ rưỡi, tám giờ phải vào lớp, nếu muộn giờ là sẽ bị trừ học phần đấy.
Cậu vội vã vơ lấy một chiếc áo, bát đũa cũng không kịp thu dọn đã vội vàng chạy ra ngoài.
“Phát hiện ký chủ đang chạy bộ…”
Thiên phú chạy bộ: 58 (tàm tạm)!
Thiên phú chạy bộ +1.
Thiên phú chạy bộ +1…
“Đệt, đừng cộng nữa, phê quá! Chân mình đau, đầu mình đau quá!”
Tư thế chạy, bộ pháp, dáng người, tần suất của Lý Danh Dương lập tức được điều chỉnh hoàn hảo, thiên phú chạy bộ cũng đã tăng nhanh lên đến mức 71 (thục cực nhi lưu - điêu luyện).
Thực sự có thể gọi là chạy nhanh như bay, gió thổi chớp nhoáng!
Người qua đường từng người một nhìn đến ngây người, nhìn Lý Danh Dương chạy như xe máy, đều sợ hãi tránh ra xa.
Chỉ là…
Cho dù là một người Luyện Cốt đại thành như cậu, lúc này chân cũng hơi đau, quan trọng hơn là…
Giày cũng không chịu nổi nữa rồi!
Đầu cũng bắt đầu đau lên rồi…
“Dừng, dừng lại!”
Kít kít!
Giống như phanh xe lại, Lý Danh Dương dừng phắt lại, cuối cùng cũng đến cổng học viện.
Thế nhưng…
Cổng lớn đã đóng.
Quy tắc sắt của Long Hổ Học viện, tám giờ vào lớp, tám giờ đóng cổng học viện đúng giờ!
“Đứng lại! Đệ tử năm nào!”
Lý Danh Dương liếc nhìn tên bảo vệ cao lớn như cái tháp sắt, trong lòng liền thắt lại.
Cậu cười ha hả ba tiếng: “Đại ca bảo vệ, hôm nay em thực sự có việc nên bị chậm trễ, anh xem có thể thông cảm cho em một chút không…”
“Có việc bị chậm trễ? Việc gì!” Bảo vệ gầm lên giọng ồm ồm.
Lý Danh Dương đảo mắt một cái:
“Phát hiện ký chủ đang nói dối…”
Thiên phú nói dối: 61 (tạm dùng được)!
Thiên phú nói dối +1.
Thiên phú nói dối +1…
“Một tên trộm! Đang trộm ví của một cô bé, em không nhịn được nên xông lên ngăn cản. Anh nghĩ xem, đệ tử Long Hổ Học viện chúng ta, sao có thể trơ mắt nhìn kẻ khác làm điều xằng bậy mà thờ ơ được?”
“Hơn nữa…”
“Hơn nữa thế nào?”
“Hắc hắc, hơn nữa cô bé đó trông cũng… cũng khá xinh.”
Sắc mặt đại ca bảo vệ hơi giãn ra, lộ một nụ cười hiểu ý.
“Cho nên, em liền quyết đoán, thấy việc bất bình giữa đường gào thét, thấy chuyện bất bình liền ra tay, phong ba…”
“Dừng dừng dừng! Đừng nói nữa, ta sắp hát theo rồi đấy…”
Đại ca bảo vệ chặn lời cậu đang thao thao bất tuyệt, gãi gãi đầu: “Tuy những gì ngươi nói nghe không giống thật, nhưng không biết sao ta lại hơi tin rồi. Ngươi vào đi! Lần sau không được thế nữa!”
Lý Danh Dương mừng rỡ quá đỗi, ngay cả cậu cũng không ngờ lại dễ dàng như vậy.
Quay đầu nhìn dữ liệu của mình…
Thiên phú nói dối: 80 (lò hỏa thuần thanh - đạt tới trình độ thượng thừa)!
Đệt! Hèn gì!
Thình thịch thình thịch!
Lý Danh Dương chạy lao về phía cầu thang, đầu óc đã hơi choáng váng, nhưng âm thanh của hệ thống trong não vẫn vang lên không nhanh không chậm…
“Phát hiện ký chủ đang leo cầu thang…”
Thiên phú leo cầu thang: 49 (kẻ yếu đuối)
Thiên phú leo cầu thang +1.
Thiên phú leo cầu thang +1…
“Đủ rồi!”
Đầu Lý Danh Dương như muốn nổ tung.
Cuối cùng cũng vất vả chạy đến cửa lớp, đẩy cửa lớp ra, liền nhìn thấy Chu Hướng Nam và cả lớp đang ngơ ngác nhìn mình…
“Thầy… thầy ơi… con… con đau đầu quá!”
Nói xong, Lý Danh Dương úp mặt xuống đất.
Hôn mê bất tỉnh.
“Phát hiện ký chủ…”
“Cút ông nội nhà ngươi.”
Đây là cuộc đối thoại cuối cùng của Lý Danh Dương với hệ thống trước khi ngất xỉu hoàn toàn.