Một đêm không có chuyện gì xảy ra.
"Lý Danh Dương bắt đầu leo tháp rồi!"
Khi Lý Danh Dương tinh thần phấn chấn, mang theo đủ lương khô ăn vài ngày, chuẩn bị đi quét tháp, không biết là kẻ nào rảnh rỗi sinh nông nổi (Mã Văn) đã gào lên một tiếng, lập tức thu hút sự chú ý của vô số quần chúng vây xem.
"Lý Danh Dương? Có phải là thiếu niên thiên tài số một Thần Châu đại địa, người liên tiếp phá vỡ bảy kỷ lục của Thần Võ Thương Khung Điện kia không??"
"Cách nói của ngươi lạc hậu rồi!"
"Vậy phải là..."
"Thanh Dương giáng thế, niềm kiêu hãnh của tỉnh Đông Lâm, thiên tài số một Thần Châu đại địa, sát thủ đạo sư, kẻ phá hoại quy tắc Thần Chi Võ Viện, người nắm giữ bảy kỷ lục của Thần Võ Thương Khung Điện, lãnh đạo học sinh khóa bảy mươi hai, vua của thiên kiêu, giới hạn nhân loại, người thừa kế được Võ Thần coi trọng... Lý Danh Dương!"
"...Ngươi đang chơi trò chơi vương quyền ở đây hả?"
Lý Danh Dương cũng chẳng buồn bận tâm đến đám người theo sau mình, cứ thế hùng hổ tiến về hướng Thông Thiên Tháp.
Nói cũng thật khéo.
Đến cửa Thông Thiên Tháp, lại chạm mặt ba tên sinh viên năm ba kia.
"Yo, đây chẳng phải là tên tân sinh kia sao? Sao nào, vẫn chưa bỏ cuộc à, hôm nay sao lại tới đây nữa? Tích phân gom đủ chưa đấy?"
Lý Danh Dương còn chưa kịp nói.
Ba tên này đã thấy đại quân hùng hậu sau lưng cậu ta xuất động, vây kín lại.
"Đệt... hôm nay tình hình gì thế này? Tất cả đều tới Thông Thiên Tháp đọc sách à?"
Lý Danh Dương cũng lười để ý tới bọn chúng, quẹt thẻ chỗ lão gia gia thủ tháp râu trắng, rồi tự mình đi thẳng vào trong.
"Nó có bao nhiêu tích phân mà còn vác hành lý vào, chẳng lẽ thực sự muốn ở lì bên trong vài ngày?"
Một tên trong ba kẻ đó cười lạnh mỉa mai.
Trong đám đông bên ngoài Thông Thiên Tháp truyền ra một giọng nói.
"Ba đứa bay bị điếc tai hay mù mắt rồi, không biết cậu ta chính là Lý Danh Dương à?"
"Hóa ra pháo hoa bắn suốt cả đêm qua, ba người các ngươi không thấy à?"
"Lý Danh Dương liên tiếp phá bảy kỷ lục, tích phân hiện tại trên tổng bảng xếp hạng đều đứng hàng đầu, mấy người các ngươi ở đó mỉa mai châm chọc cái gì, đúng là tự rước nhục!"
Ba kẻ đó lập tức tái mét mặt mày, không còn chút máu, nhìn nhau một cái, đều thấy sự chấn kinh và khó xử trong mắt đối phương.
"Cậu ta... cậu ta chính là Lý Danh Dương chấn động cả Thần Chi Võ Viện ngày hôm qua?"
Lý Danh Dương bước vào trong Thông Thiên Tháp.
Sách ở tầng một cậu đã xem qua hết, liền trực tiếp lần theo cầu thang trong tháp mà bước lên tầng hai.
Tầng hai tương ứng với công pháp bí tịch của Luyện Nhục cảnh, cùng với vô số luận thuật, tài liệu và các loại kiến giải liên quan.
Mỗi một giờ cần tiêu tốn 20 điểm tích phân.
Lý Danh Dương quét mắt nhìn qua một lượt, toàn bộ tầng hai Thông Thiên Tháp có khoảng không dưới bảy tám trăm cuốn sách, cho dù là cậu thì trong chốc lát cũng không thể xem hết ngay được.
Thế là...
Kế hoạch quét sách điên cuồng của cậu bắt đầu.
Với trí nhớ thiên phú của mình, bất kể sách gì chỉ cần đọc qua một lần là có thể khắc sâu trong thức hải, dù chưa tiêu hóa hoàn toàn cũng tuyệt đối không biến mất hay lãng quên.
Cho nên, cậu đọc một hàng mười chữ, quét sạch điên cuồng, hầu như vài phút là xem xong một cuốn, lập tức thay cuốn mới, tốc độ nhanh đến mức khiến người ta phải tặc lưỡi.
Trên tầng hai cũng có rất nhiều học viên khác đang đọc sách.
Thế nhưng, khi họ nhìn thấy tốc độ đọc sách của Lý Danh Dương, không ai là không kinh ngạc đến mức trợn mắt há hốc mồm, cằm như muốn rớt xuống đất.
Đương nhiên, cũng có nhiều kẻ chỉ hừ lạnh một tiếng, cho rằng Lý Danh Dương chẳng qua chỉ là đang làm bộ làm tịch, ra vẻ ta đây, khinh thường cậu ra mặt.
Lý Danh Dương dĩ nhiên chẳng có tâm trí đâu mà quan tâm đến những chuyện đó.
Việc quét sách điên cuồng kéo dài suốt bốn tiếng đồng hồ.
Cuối cùng, tất cả sách trong tầng hai đều đã được cậu ghi nhớ trong đầu.
Những nội dung phức tạp đa dạng, nhiều như biển khơi kia đều hóa thành ánh sáng tựa như phù văn, dung nhập vào thức hải của cậu, dung nhập vào tôn cự luân bàn do Đại Diễn Càn Khôn Quyết hóa thành, không ngừng dung hội quán thông, vô cùng suy diễn...
Cậu khẽ thở phào một hơi, vươn vai một cái.
Muốn nhìn xa vạn dặm, phải lên thêm một tầng lầu.
Lập tức hướng về phía tầng ba mà đi!
"Lý Danh Dương leo lên tầng ba tháp rồi!"
Lão thủ tháp râu trắng dường như cũng rất thích náo nhiệt, thế mà lại phát trực tiếp cảnh Lý Danh Dương leo tháp, ngay lập tức chiếu lên, khiến tất cả mọi người đều kinh hô không dứt.
"Chẳng lẽ... cậu ta đã đọc hết tất cả sách trong tầng hai rồi?"
"Không thể nào, đó là gần một ngàn cuốn đấy!"
Mã Văn đắc ý dào dạt: "Bạn cùng phòng của Mã Văn ta là ai chứ? Ở chỗ cậu ấy, không có gì là không thể!"
"...À, ngươi chính là bạn cùng phòng của Lý Danh Dương?"
"Không sai!" Mã Văn ngạo nghễ nói.
"Nói vậy, ngươi chính là người có thành tích kém nhất, xếp hạng cuối cùng trong số tất cả tân sinh khóa này sao?"
Lý Danh Dương leo lên tầng ba, các cuốn sách liên quan tới Luyện Cân cảnh đập vào mắt, cũng có gần một ngàn cuốn như vậy.
Cậu cũng không chậm trễ, lập tức bắt đầu quét sạch.
Tầng này, cậu cũng tiêu tốn gần bốn tiếng đồng hồ.
Đã gần hoàng hôn, Lý Danh Dương nhìn vầng thái dương lặn ngoài tháp, cảm thấy hơi đói, lấy lương khô trong ba lô ra ăn hai miếng, sau đó...
Tiếp tục leo tháp!
"Lý Danh Dương leo lên tầng bốn tháp rồi!"
Trong đám đông có người giải tán, cũng có người kiên trì chờ đợi xem livestream, lúc này đều tinh thần chấn động, quả nhiên thấy bóng dáng Lý Danh Dương đã bước lên tầng bốn.
Đợi đến khi cậu quét xong tất cả sách tầng bốn, đã là thời khắc nửa đêm.
Cậu có tiền nên tùy hứng, cũng chẳng quan tâm việc tiêu tốn tích phân trong tháp, thuận thế ngủ luôn tại tầng bốn.
Ngày hôm sau.
Tiếp tục quét tháp.
Ngày thứ ba, vẫn như thế.
Ngày thứ tư, ngày thứ năm, ngày thứ sáu...
Ngày thứ bảy.
Lý Danh Dương đã đến tầng tám.
Tương ứng với nó, chính là Luyện Phủ cảnh.
Càng lên cao, công pháp bí tịch càng thâm sâu, các loại sách vở càng thêm trân quý, nhưng ngược lại, số lượng lại ít đi rất nhiều, cho nên nhìn chung, thời gian tiêu tốn cũng không chênh lệch là bao.
Bảy ngày thời gian, Lý Danh Dương đã tiêu tốn sáu bảy ngàn tích phân trong Thông Thiên Tháp.
Đối với tất cả tân sinh, thậm chí là cả lão sinh mà nói, đây có thể coi là một khoản tiêu hao khổng lồ.
Nhưng đối với người có hơn 36000 tích phân trong tay như Lý Danh Dương mà nói, chỉ là một con số lẻ mà thôi.
Cuối cùng, tất cả sách tầng tám cũng đã được cậu xem qua một lượt.
Cậu bước lên tầng chín.
Công pháp bí tịch của Luyện Mạch cảnh.
Lý Danh Dương đã chờ đợi khoảnh khắc này rất lâu rồi.
Thật ra, với pháp môn tu luyện trong Võ Thần Huyền Công mà cậu có được, sớm đã có thể đột phá Luyện Mạch cảnh, nhưng... dường như trong cõi u minh, Lý Danh Dương cũng đang chờ đợi một cơ hội tốt hơn.
Và cơ hội đó, chính là lúc này.
Lý Danh Dương mở cuốn công pháp bí tịch Luyện Mạch cảnh đầu tiên ra.
Soi chiếu lẫn nhau với Võ Thần Huyền Công.
Sự hiểu biết của cậu về Luyện Mạch cảnh lập tức lại sâu sắc thêm một chút.
Sau đó, là cuốn thứ hai, cuốn thứ ba...
Tầng chín, sách vở liên quan tới Luyện Mạch, tổng cộng có 184 bộ tài liệu liên quan, 43 bộ công pháp bí tịch, tuy phần lớn đều là công pháp hạng B, hạng A chỉ có 8 bộ, hạng S thì chỉ có 2 bộ.
Thế nhưng tất cả những thứ này cộng lại, dung hợp vào một chỗ với các loại pháp môn tu luyện trong Võ Thần Quyết, dung hội quán thông, đã khiến lĩnh ngộ của Lý Danh Dương bộc phát trong nháy mắt, nâng cao lên một cảnh giới không thể tưởng tượng nổi.
"Thì ra là thế, Luyện Mạch cảnh..."
Lý Danh Dương khẽ mỉm cười, mở mắt ra từ trong trầm tư.
Thân thể không chút lay động.
Một luồng kình thế từ lòng bàn chân truyền ra, xuyên qua thân tháp mà lan tỏa đột ngột!
Cách bảy cái giá sách, ngoài ba mươi mét, từng cuốn sách bỗng nhiên bay ra.
Luyện Mạch cảnh, thủ đoạn Hóa Kình.
Trong nháy mắt thành tựu.