Cuộc sống lớp 12... Người từng trải qua tự nhiên sẽ hiểu. Người chưa từng trải qua... có lẽ sẽ không hiểu. Lý Danh Dương không hiểu. Cậu thật sự không biết "học hành nghiêm túc" là khái niệm gì...
Từ khi vào lớp 12, các bạn học khác đều học tập thâu đêm suốt sáng, tu luyện quên ăn quên ngủ. Chỉ có Lý Danh Dương... Cậu cũng có cố gắng, nhưng phần lớn tinh lực đều đặt vào việc luyện khí.
Sau khoảng thời gian nỗ lực lâu như vậy, thiên phú luyện khí của cậu cuối cùng đã đạt đến 19, từ một kẻ cặn bã luyện khí, thành công thăng cấp thành một kẻ phế thải luyện khí. Nhưng cậu lại chẳng hề nản lòng chút nào.
Sở hữu tiền cổ tức từ nhà họ Lâm, một võ quán và một xưởng luyện khí, tài nguyên của cậu vô cùng phong phú, dù có vất vả thế nào cũng không tổn hại đến gốc rễ.
Ngày hôm đó, trong lớp học. Ngay lúc mọi người đều đang mang đôi mắt gấu trúc, chịu đựng sự đả kích nặng nề của cuộc sống lớp 12, Chu Hướng Nam phấn khởi đi vào.
"Tin tốt, tin tốt!"
"Xưởng da Giang Nam phá sản rồi à?" Không biết là đứa nào nhiều chuyện liền đáp lại một câu.
"Cút ngay!"
Chu Hướng Nam không giấu nổi sự tự hào và phấn khích trong lòng, ho một tiếng, đắc ý nói.
"Mọi người đều biết, qua một thời gian nữa, chúng ta sẽ đón chào trận chiến cuối cùng trước kỳ thi đại học..."
"Lại một trận chiến? Chiến đấu nhiều quá rồi đấy? Thầy không sợ cái người nào đó sinh ra thị giác mệt mỏi à?"
Chu Hướng Nam xua tay: "Yên tâm, lần này không phải đánh nhau, mà là kỳ thi thử... có thể đoán trước vận mệnh kỳ thi đại học của các em!"
"Ồ... A..."
Tất cả học sinh đều mang vẻ mặt muốn khóc không được, muốn cười không xong.
"Suốt ngày thi, không phải thầy thi thì là trò thi, thi cái thứ gì không biết!"
Hoàng Thiên Thành chuẩn xác dùng câu nói của một vị đại sư đáng kính để châm biếm.
Lý Danh Dương ngược lại tỏ ra thờ ơ, chỉ là, cậu thế nào cũng không thể liên kết cái kỳ thi thử gì đó với tin tốt được.
Chu Hướng Nam nghiêm mặt, ho hắng nói: "Thi thử rất quan trọng! Nó và kỳ thi đại học cuối cùng, hình thức thi hoàn toàn giống hệt nhau! Cho dù là văn hóa hay võ đạo, thông qua thi thử, các em mới biết được vị trí của mình trên toàn tỉnh, mới có nhận thức tỉnh táo hơn về kết quả thi đại học cuối cùng và ngôi trường mình sẽ chọn!"
"Tất nhiên, khụ khụ... tin tốt thầy nói không phải cái này."
"Vậy là gì ạ?"
"Tin tốt chính là... năm nay Long Hổ học viện chúng ta, đã được chọn làm đại diện duy nhất của toàn thành phố Thanh Dương, phải tới Thương Hải - thủ phủ của tỉnh Đông Lâm chúng ta, cùng với đại diện của mười một thành phố khác tham gia thi thử!"
"Cái này thì tính là tin tốt gì chứ!"
Chu Hướng Nam hừ một tiếng: "Các em sao lại không có chút tinh thần tập thể nào thế! Phải biết rằng, các khóa thi thử mười hai thành phố tỉnh Đông Lâm những năm trước, đội đại diện của thành phố Thanh Dương đều là Thanh Dương học viện, lần cuối cùng đến lượt Long Hổ học viện chúng ta, vẫn là lúc thầy còn đi học đấy!"
"Các em tự nghĩ xem, đó là chuyện của bao nhiêu năm trước rồi!"
Lý Danh Dương nhìn thoáng qua những nếp nhăn trên mặt Chu Hướng Nam, và những sợi tóc bạc lấm tấm trên thái dương... yếu ớt nói: "Bảy mươi năm trước ạ?"
Chu Hướng Nam vất vả lắm mới khống chế được tình hình, đau lòng nói: "Các em học sinh, lần này đại diện thành phố Thanh Dương xuất chiến kỳ thi thử mười hai thành phố, vừa là một vinh dự, cũng là một áp lực, vì vậy thầy hy vọng trong thời gian tới, các em hãy tích cực tiến lên, phát phẫn đồ cường..."
Tất cả học sinh lập tức than trời trách đất, tiếng thở dài vang lên liên miên.
Chờ đến giờ tan học, Lý Danh Dương vừa định về nhà tiếp tục luyện khí thì bị một nhóm người vây quanh.
Đều là người quen cả. Hoàng Thiên Thành, Trương Đào, Triệu Vân Lam, thậm chí còn có Lý Thanh Mai chạy từ lớp Huyền chữ bên cạnh sang, và... Lâm Thấm Tuyết.
"Làm gì thế? Các cậu định làm gì đây?"
Hoàng Thiên Thành nhăn nhó nói: "Cha tôi hạ lệnh chết cho tôi rồi, không đỗ được Nhất Phẩm võ viện, thì không cho tôi tiếp tục thâm nhập tu luyện, chỉ có thể về nhà kế thừa gia sản bạc tỷ... Tôi khổ sở quá!"
"Cậu cút ngay cho tôi, nói chuyện nghiêm túc đi!"
"Được rồi đội trưởng, nếu nói về Nhất Phẩm võ viện... thành tích võ đạo của tôi cũng tạm, đặc biệt là sau khi ăn Phá Cảnh Đan và Đoạt Mệnh Đan, tốc độ tu luyện cũng có thể coi là một ngày ngàn dặm, nhưng mà... cái môn văn hóa này, có ăn bao nhiêu Đoạt Mệnh Đan cũng không có tác dụng!"
"Tôi cũng vậy." Trương Đào yếu ớt nói.
"Tôi cũng vậy." Lý Thanh Mai cũng cười ngọt ngào.
"Tôi cũng vậy." Triệu Vân Lam có chút xấu hổ.
"Tôi cũng..." Lâm Thấm Tuyết nói được một nửa.
Lý Danh Dương ngẩn người.
"Hóa ra đám người các cậu, xưng danh là thiên tài, thiên phú đều chỉ nằm trên việc tu luyện à, không có một học bá nào, toàn là học tra cả hả?"
Lý Thanh Mai cười ngọt ngào: "Học tra thì cũng chưa đến mức đó, chỉ là... so với mục tiêu của mỗi người, môn văn hóa hình như còn kém môn võ đạo một chút."
"Ồ? Mục tiêu của các cậu là gì?"
Trương Đào nói: "Nhất Phẩm."
Lý Thanh Mai: "Nhất Phẩm."
Hoàng Thiên Thành: "Nhất Phẩm."
Triệu Vân Lam: "Siêu Phẩm."
Lâm Thấm Tuyết: "Siêu Phẩm."
"Rất tốt, rất mạnh mẽ! Tuy có chút phiền phức, nhưng... ai bảo tôi là tổ trưởng nhóm học tập Thanh Long của các cậu chứ! Đã như vậy, đều đi theo tôi, để chúng ta thoải mái học thâu đêm suốt sáng nào!"
Thế là, khoảng thời gian tiếp theo, mọi người ngoài việc nỗ lực tu hành, nâng cao cảnh giới, tăng cường chiến lực, thì lại dành bảy phần tâm tư vào môn văn hóa.
Dưới sự chỉ dẫn của tuyệt phẩm danh sư như Lý Danh Dương, sự tiến bộ của mỗi người đều cực nhanh. Ngay cả Hoàng Thiên Thành, môn toán cũng có thể thi được 76 điểm rồi.
Cậu ta tỏ ra vô cùng kiêu hãnh, sau này tính sổ sách đều có thể tính rõ ràng rồi.
Thời gian trôi đi.
Rất nhanh, đã đến ngày diễn ra kỳ thi thử đại học mười hai thành phố tỉnh Đông Lâm đó.
Long Hổ học viện với tư cách là đội đại diện duy nhất của thành phố Thanh Dương, tự nhiên là đã chuẩn bị từ lâu, dốc hết tâm tư và sức lực ra, liều mạng cũng muốn được nở mày nở mặt trước tất cả các huyện thị và học viện trong toàn tỉnh.
Tất cả mọi người mang theo tâm trạng hoặc thấp thỏm, hoặc căng thẳng, hoặc sợ hãi, hoặc phấn khích, bước lên cuộc hành trình.
Do viện trưởng Trương Vĩnh Liệt dẫn đội, bốn vị đại đạo sư Chu Hướng Nam, Tiêu Bắc, Lâm Anh, Tần Tây Xuyên, dẫn dắt học sinh bốn lớp Thiên Địa Huyền Hoàng, hùng hổ tiến về phía thành phố Thương Hải - trung tâm tỉnh Đông Lâm.
Trên tàu hỏa.
Các thành viên nhóm học tập Thanh Long đang chán chường chơi bài.
Đột nhiên nghe thấy tiếng tranh cãi truyền đến từ toa bên cạnh.
Vốn dĩ còn chưa ồn ào lắm, nhưng sau đó lại càng lúc càng dữ dội, dường như có ý định muốn động tay động chân.
"Ai thế này... ảnh hưởng người ta học bài!"
Lý Danh Dương ném lá bài trên tay xuống, tức giận mắng.
"Hình như là học sinh của thành phố khác, học viện khác..." Trương Đào yếu ớt nói.
Lúc này, Lâm Anh và Chu Hướng Nam cũng đi tới, nhìn thoáng qua toa xe bên cạnh.
"Hình như học sinh sắp đánh nhau rồi, tuy không phải học sinh của thành phố Thanh Dương chúng ta, nhưng với tư cách là thầy cô, chúng ta cũng không thể ngồi yên không quản."
Chu Hướng Nam và Lâm Anh liền đẩy cửa toa xe, đi về phía bên cạnh.
Lý Danh Dương và những người khác nhìn nhau, đều thấy được sự đồng điệu trong mắt đối phương.
Ném bài xuống, cả nhóm đều theo bóng dáng hai vị thầy cô đi qua.
"Tinh Hán học viện thì sao chứ? Năm nay chưa chắc đã là đối thủ của Bắc Ninh chúng ta!"
Vài học sinh mặc đồng phục màu xanh giận dữ hét lên.
Người ở phía bên kia cũng không chút yếu thế.
"Tinh Hán học viện chúng tôi năm ngoái đã là hạng hai toàn tỉnh, chỉ đứng sau Thương Hải học viện, Bắc Ninh học viện các người tính là cái thứ mấy?"
"Nếu kết quả năm ngoái có thể quyết định tất cả, thì chúng ta còn thi cử cái rắm gì nữa!"
"Cái miệng cậu sạch sẽ chút đi!"
"Là các người khinh người trước nhé!"
"Cậu!"
Nhìn thấy hai nhóm người này căng thẳng, sắp đánh nhau đến nơi. Lâm Anh nhẹ nhàng vung tay, một luồng nguyên khí kích động, trong nháy mắt đã ngăn cách hai bên ra, đẩy về hai phía.
"Có gì thì nói chuyện đàng hoàng, đừng đánh nhau."
"Bà, bà là thầy cô của học viện nào, hình như không quản được chúng tôi đâu nhỉ?"
Lâm Anh mỉm cười: "Tôi là giáo viên của Long Hổ học viện, thành phố Thanh Dương."
Hai đội ngũ vừa mới tranh cãi kịch liệt kia, nhìn nhau một cái, bỗng nhiên đều thấy được ý nghĩa châm chọc đậm đặc trong mắt đối phương...
"A? Tỉnh Đông Lâm chúng ta còn có một cái gọi là thành phố Thanh Dương ư?"
"Đừng có nói bậy, Thanh Dương mà cậu cũng không biết... nhưng mà, tôi cứ tưởng đó là một ngôi làng, không ngờ lại là một thành phố ư?!"
"Cái nơi khỉ ho cò gáy đó đặc sản là gì... bùn đất à?"
"Ha ha ha ha, người anh em, lúc nãy không nhận ra, cậu còn hài hước phết đấy!"
"Ha ha, cùng là người một nhà!"
Sự kỳ thị vùng miền dường như đã khiến hai đội ngũ này nảy sinh sự đồng cảm.
Lý Danh Dương mỉm cười đi tới.
"Lý Danh Dương, cậu..."
"Hai người các cậu hình như rất hứng thú với đặc sản của thành phố Thanh Dương chúng tôi à? Tôi có mang theo một ít từ nhà đây, có thể tặng hai người làm kỷ niệm..."
"Đặc sản gì?"
Hai người cùng hỏi, trên mặt đầy vẻ khinh thường.
Lý Danh Dương trong tích tắc, đã cởi giày cầm trên tay, vung đế giày, đế giày "bốp bốp bốp" tát vào mặt hai người, để lại hai vết giày đầy bùn đen...
Sau đó không biết từ lúc nào, giày của cậu lại quay về trên chân mình.
Cậu buồn cười nhìn vết giày trên khuôn mặt ngơ ngác của hai người kia...
"Bùn đất đó... không phải chính hai người nói sao?"