Tháng 11 ngoài Lễ Tạ Ơn thật ra chẳng có mấy công việc, vậy là chủ nhật sau đó tôi lên đường tới mộ cô ta. Jake có nói tôi chẳng nợ nần gì cô ta cả, dĩ nhiên anh có lý, nhưng tôi không để yên thế được. Không ai nói cho ta hay việc giết đồng loại trầm trọng tới mức nào, ta sẽ đau đớn tới đâu, ngay cả khi nó xảy ra như đã xảy ra giữa tôi và Tháng Bảy. Nó là một bóng tối phủ xuống linh hồn tôi, tôi biết vậy. Một vết thương phải hàn thành sẹo như DeWayne đã kể về mình và tôi cũng sẽ phải sống cũng vết sẹo đó như anh ta sống cùng vết sẹo của anh ta.
Thành phố đã đảm nhận chuyện chôn cất cho cô ta. Tôi phải đút lót cho một nhân viên trong nhà xác mới biết mộ cô ta ở đâu. Tôi tới đó trong một ngày tràn ngập ánh mặt trời và ấm áp hơn cả một tháng liền trước đó. Tôi qua siêu thị Pathmark mua hoa hồng, một nửa tá hoa hồng bằng 8 đôla. Cô ta đã có lần nói với tôi rằng chắc chắn không có ai thèm làm ma cho cô ta và tôi đã quả quyết khẳng định điều ngược lại. Vì thế mà tôi đứng trước mảnh đất được người ta nói là nơi chôn cô ta, để thả lần lượt sáu bông hồng xuống nấm mồ không tên cô độc. Thế rồi tôi cầu nguyện, cầu xin cho cô ta siêu thoát và cầu xin sức lực để hàn gắn cho linh hồn của tôi, cho linh hồn của con trai tôi.