Thôi, Đừng Nói Chuyện Ngày Mai

Lượt đọc: 221 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 19
NẾU CUỘC SỐNG CỦA BẠN DỄ DÀNG, HẲN CÓ NGƯỜI VÌ BẠN MÀ CHỐNG ĐỠ

❊ ❊ ❊

Bạn tôi chia tay, tôi cũng rất buồn. Bởi tôi hiểu, duy trì được một chuyện tình cảm ba năm trời không phải là điều dễ dàng. Ba tháng đầu cuồng nhiệt, ba tháng sau quen thuộc, ba tháng tiếp theo dần trở nên hững hờ. Khoảng thời gian một năm là quãng đường thử thách rất lớn đối với một chuyện tình cảm. Để có thể duy trì ba năm tình yêu, tôi biết, hai người họ đều đã phải bỏ ra rất nhiều.

Bạn tôi gặp tôi vào một hôm trời mưa tầm tã, tôi không phải dạng người tao nhã thích uống cà phê, nhưng bạn tôi thích, nên nó hẹn tôi đến một quán cà phê gần nhà. Vừa gặp tôi nó đã khóc, tôi hỏi mãi nó không nói, mà chỉ khóc.

Có lẽ khóc chán rồi nó cũng tự phải nín, lau nước mắt xong nó mới kể. Tôi hỏi vì sao chia tay, nó nói vì anh ta vô tâm, vì càng yêu lâu anh ta càng vô tâm, nó không cảm nhận được tình cảm của anh ta như ngày đầu, cảm thấy tình yêu không còn như trước. Nó thấy trong lòng anh ta mình không còn quan trọng, nên nó đã chia tay, anh ấy cũng không níu kéo, thế là chuyện tình cảm ba năm đã kết thúc.

Nó nói: “Ngày trước, mỗi khi tao khóc, anh ấy nhất định sẽ vội vàng dỗ dành, nhưng bây giờ thì cho dù tao có khóc đến chết anh ấy cũng chẳng nói câu gì. Tao còn nhớ, lúc trước mỗi khi tao đi chơi về muộn, anh ấy sẽ nhắn tin hỏi rất nhiều, rằng bao giờ tao về, sắp về chưa, nhưng sau này anh ấy chẳng nhắn nữa, cứ mặc kệ tao đi đến bao giờ thì đi. Mày có tin được không, một người đàn ông ngày nào cũng nói yêu tao, đến bây giờ mỗi lần tao hỏi anh có yêu em không thì lại trả lời yêu hay không anh nói em có biết được đâu, em tự cảm nhận không tốt hơn à. Tao không hiểu tại sao con người có thể thay đổi một cách chóng mặt đến thế.”

Tôi hiểu nó gặp tôi, chỉ là muốn có người để giãi bày tâm sự, để kể lể cho thỏa lòng chứ không phải muốn nghe khuyên nhủ. Nên tôi không nói nhiều, chỉ an ủi một vài câu vừa đủ. Đến khi chúng tôi tạm biệt nhau, tôi chỉ nói:

“Có những thứ bản thân nhìn thấy, nghe thấy cũng chưa chắc đã là thật. Đừng để một vài nhận định sai lầm khiến bản thân phải ân hận. Tao mong mày vui.”

Và có lẽ là duyên phận, vài ngày sau người đàn ông trong câu chuyện hôm trước lại rủ bạn trai tôi đi uống rượu. Chúng tôi rất ít gặp nhau, vì anh ta là bạn của người yêu tôi, còn người yêu anh ta lại là bạn tôi. Nhưng lạ là lần này anh ta lại nói với người yêu tôi là dắt tôi đi cùng vì có chuyện muốn tâm sự.

Đến lúc gặp nhau, ban đầu ba người ngồi ăn tôi cũng chẳng nói gì nhiều, chỉ ăn và nhìn hai người đàn ông uống rượu. Đến khi ngà ngà say, anh ta mới quay sang bảo tôi: “Con gái các em khó hiểu nhỉ, nhất là bạn em, cô ấy là người khó hiểu nhất trên đời.”

Tôi cười, hỏi: “Sao anh lại nói thế?”

Uống thêm một chén rượu, anh ta mới nói tiếp: “Cô ấy thích ăn kem, nhất là mùa lạnh lại càng thích ăn, ban đầu anh cấm cô ấy ăn vì sợ ho, cô ấy giận. Đến khi anh không cấm nữa, để mặc cho cô ấy ăn, nhưng mua sẵn thuốc ho để trong tủ ở nhà, đề phòng nếu có ho thì cô ấy còn uống, thế mà cô ấy lại suy ra là anh không còn quan tâm cô ấy nữa.” Nói xong anh cười nhạt, lại uống tiếp.

Anh chỉ chỉ xuống bàn: “Bạn của em rất buồn cười, trước kia mỗi khi cô ấy đi chơi hay đi ăn uống với bọn em, anh hay nhắn tin hỏi, nhưng anh nhắn cô ấy nói anh không tin tưởng cô ấy. Sau anh không nhắn nữa, vì anh biết cô ấy cũng chẳng đi đâu cả, anh cũng không muốn cô ấy cảm thấy gò bó nên đã để cô ấy thoải mái mỗi lần đi chơi. Nhưng rồi đến hôm chia tay, cô ấy lại kể ra và nói anh thay đổi, anh cũng không biết phải giải thích như thế nào.”

Bỗng anh ta bật khóc, tôi thật sự đã nhìn thấy anh ta khóc, một người đàn ông tưởng như kiên cường lại khóc vì một người phụ nữ:

“Cô ấy hay khóc, hay giận, mỗi lần giận cô ấy khóc rất lâu. Anh càng dỗ cô ấy càng khóc, sau này anh đã rút ra chân lý là khi cô ấy khóc anh không nên dỗ, thế là cô ấy chỉ khóc một lúc là sẽ tự nín.” Nói đến đây tự nhiên anh ta lại bật cười như nhớ lại kỉ niệm gì.

Đến khi chúng tôi thanh toán và ai trở về nhà nấy, tôi vẫn còn thơ thẩn trong câu chuyện của hai người họ. Ngồi sau xe bạn trai mình, tôi hỏi: “Anh có thấy tình yêu lạ không, một chuyện tình cảm kết thúc không phải vì một trong hai có người khác, cũng chẳng phải vì hết yêu. Chỉ đơn giản là hai người không thấu hiểu đối phương, không chịu cảm nhận để rồi dần dần xa cách, thế là mất nhau.”

Có đôi khi không phải đàn ông vô tâm, mà là cách quan tâm của họ không phải thứ chúng ta có thể dễ dàng nhìn thấy. Không phải họ lạnh nhạt, chỉ là cách họ để ý đến người phụ nữ mình yêu mỗi người mỗi khác. Tôi không tin đàn ông vô tâm, đàn ông chỉ vô tâm khi họ không yêu người phụ nữ bên cạnh. Còn tình cảm duy trì bao lâu thì không thể không yêu, chỉ là đôi khi cách họ để tâm không dễ dàng nhận biết.

Trong chuyện tình cảm, đừng bao giờ vô tình trách đối phương đổi thay quá nhiều, mà không nhìn lại bản thân đã thay đổi ra sao. Có đôi lúc sự đổi thay của họ không phải là điều xấu, chỉ là chúng ta không hiểu để mà thích ứng.

Có những chuyện tình cảm, những khúc mắc nếu như không chủ động nói ra thì vĩnh viễn sẽ không ai có thể biết được. Đừng nghĩ rằng chỉ cần chân thành sẽ có thể thấu hiểu, có những điều phải nói, nếu chỉ có chân thành hay chân tình mà không thấu hiểu cũng là vô nghĩa.

Có những chuyện tình cảm kết thúc, không phải anh hay em không còn yêu nhau, chỉ là không hiểu nhau, rồi đến khi nhận ra cả hai đã cách xa nhau cả một quãng đường rất xa.

Đôi lúc, bản thân mới chính là người vô tâm chứ không phải đối phương vô tâm. Đôi lần, bản thân luôn cho rằng mình yêu nhiều nhất nhưng lại không biết được tình yêu đối phương dành cho mình sâu bao nhiêu.

“Nếu cuộc sống của bạn an nhàn, bạn phải hiểu trước mặt đã có người vì bạn chống đỡ. Nếu bạn bình an, nghĩa là đã có người gánh chịu cho bạn những phần bất hạnh. Nhiều khi không phải đối phương vô tâm, sai là sai ở cách cảm nhận của chính bản thân mình.”

Có những chuyện, phải dùng tim cảm nhận, đừng dùng mắt đánh giá.

Nguyễn Huy Hoàng (dịch)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.