Hôm qua, tôi đang đi cùng bạn trai tôi thì người cũ từng đi qua đời gọi điện thoại đến. Tôi nghe, đối phương hỏi tôi đang làm gì đấy, có bận không?
Tôi nói: “Đang đi cùng người yêu, bận, không rảnh.”
Và sau đó đối phương cúp máy với thái độ hờn giận và rất không vui.
Tôi có khái niệm sau chia tay chính là người lạ, không trò chuyện, không làm bạn và cũng không có kiểu lâu lâu hỏi thăm. Chia tay chính là chấm hết, không ai còn có tư cách can thiệp vào cuộc sống của ai.
Sự ghen tuông và hờn giận sau chia tay dành cho người cũ đối với người ta chỉ là trò nực cười.
Nếu tiếc nuối thì hãy tự hỏi ban đầu tại sao bỏ lỡ. Nếu ân hận sao không hỏi bản thân khi ở bên sao mình không trân trọng.
Có những con đường chỉ là một chiều, nếu muốn quay trở lại bạn sẽ phải chấp nhận rủi ro tai nạn hoặc đi một con đường khác, khi ấy nó đã chẳng còn là cung đường ban đầu nữa rồi.
Tôi là người, tôi yêu người ở hiện tại bao nhiêu thì tôi lại càng nhẫn tâm với quá khứ bấy nhiêu. Có những người, chỉ một lần đi ngang qua nhau thì chính là mãi mãi.
Mọi cảm xúc dành cho người cũ sau chia tay đều là dư thừa. Đừng để cho ai biết cảm xúc của bạn sau chia tay và đừng bộc lộ nó một cách thái quá, họ sẽ cười.
“Quá khứ là để nhìn lại, chứ tuyệt đối không phải để tìm lại. Và bạn yêu người ở hiện tại bao nhiêu, thì sẽ càng tuyệt tình với quá khứ bấy nhiêu.”
Có những bãi rác, chúng ta đã nhấc chân ra thì tuyệt đối không bao giờ muốn giẫm lại vào đó một lần nữa.
Và hãy nhớ, thái độ của bạn đối với người cũ thế nào, sẽ tỉ lệ nghịch với tình cảm bạn dành cho người ở hiện tại.