Vứt mạnh túi xách sang một bên, cô hằm hằm ngồi xuống ghế, khuôn mặt không nén được sự tức giận đang trào dâng, cao giọng chửi lớn.
“Mẹ nó chứ.”
Bạn cô ngồi đối diện, biết tính cách cô thế nào, nên cũng không vội vàng sốt sắng, đợi cô xuôi xuôi rồi mới lên tiếng hỏi.
“Sao thế?”
Cô quay sang lườm bạn mình, càng nhìn càng thấy tức thay, chỉ ra ngoài đường.
“Mày chạy ra mà xem, tao vừa thấy thằng người yêu mày đèo con khác đi ngang qua đấy, tao hét lên chửi mà nó cứ đi thẳng, làm như không quen biết tao vậy.”
Cô tức giận khi biết bạn mình bị cắm sừng, tức giận vì đứa bạn cô bị lừa một cách trắng trợn, càng nghĩ đến lại càng chẳng thể nguôi giận. Hơi thở trong lồng ngực không dịu bớt mà càng thêm dồn dập.
Nhưng lạ một nỗi, bạn cô không hề tỏ ra ngạc nhiên hay bất ngờ. Nó chỉ im lặng, tay cầm thìa ngoáy ly nước cam trong tĩnh lặng. Cô đợi sự buồn bã của nó, đợi sự khó tin của nó, vì đấy là cảm xúc khi bị phản bội ai cũng đều có. Nhưng không, bạn cô bình tĩnh và thản nhiên đến kinh người.
Cô nhíu mày, nói ra sự hoài nghi của bản thân mình: “Mày biết rồi đúng không?”
Im lặng một hồi, cô không hỏi tiếp nó mới chịu gật đầu. Cùng với cái gật đầu nặng nề chính là nụ cười cay đắng.
Cô vỗ trán, khó tin với những gì xảy ra trước mắt. Đáng lẽ phản ứng nên có phải là nó lập tức gọi điện thoại và hỏi cho ra lẽ rốt cuộc điều gì đang xảy ra. Nhưng không, một người thản nhiên đèo gái đi đường và một người bình thản ngồi trong quán uống cà phê, cô thở mạnh. Rốt cuộc xã hội đã thay đổi hay do chuyện tình cảm này quá khác người?
“Tao biết lâu rồi.” Mãi một lúc lâu, bạn cô mới lên tiếng.
Cô hỏi lại: “Thế sao mày vẫn để im, tối hôm qua tao còn thấy mày đăng ảnh cùng nó?”
Bạn cô cúi đầu, giọt nước mắt tí tách rơi xuống trong nghẹn ngào.
“Tao biết anh ấy ngoại tình lâu rồi, nhưng tao không đủ can đảm để từ bỏ, cũng không có can đảm để nói rõ mọi chuyện. Tao sợ nói ra tao sẽ mất anh ấy, nên tao lựa chọn im lặng, coi như bản thân mình không biết gì.”
Cô thở dài, tức đến nghẹn cả lồng ngực. Vì yêu ư? Cô thật sự không hiểu nổi, rốt cuộc tình yêu lớn đến nhường nào, mà lại có nhiều người sẵn sàng vứt bỏ cả tôn nghiêm, rũ bỏ cả tự trọng, gạt qua một bên tất cả những điều tất yếu phải có trong tình cảm mà níu giữ một kẻ đã thay lòng?
“Có đáng không?” Cô hỏi.
Nó lắc đầu, rồi lại gật đầu, sự phân vân và mất phương hướng của nó đều rất rõ ràng.
“Tao không biết, tao chỉ cần biết còn được gặp anh ấy là tao đã rất vui rồi, còn lại thì tao không muốn quan tâm.”
Cô hiểu rõ, khi bạn mình nói thế tức là nó đã lựa chọn con đường này, quyết định này. Nên thay vì đưa ra lời khuyên ngăn, thì hãy cứ để cho họ đối mặt với chính sai lầm và con đường họ lựa chọn. Vui vẻ thì họ hưởng, mà khổ đau thì họ chịu, không ai nên quyết định tình cảm và cuộc sống của người khác bằng lý trí của bản thân mình.
...
Đứng bên lề đường, gót giày gõ trên mặt đường phát ra âm thanh lộc cộc. Cô bấm điện thoại, sau vài hồi chuông mới có người nghe máy, giọng đàn ông phát ra từ đầu dây bên kia.
“Anh đây.”
“Anh đến nơi chưa?” Cô nhíu mày, nhìn dòng người đi qua lại trước mắt.
“Anh đến nơi rồi, trông thấy em đang gõ chân xuống mặt đường rồi.” Giọng cười khẽ vang lên từ đầu dây bên kia.
Cô cúp máy, quay đầu nhìn về phía chiếc xe đang đi đến. Trông thấy xe anh, cô cười tươi, đợi đến khi xe dừng lại thì nhanh chóng ngồi vào trong đó.
Hai người đi cùng nhau qua một vài tuyến phố, chỉ cần đi thêm hai ngã tư nữa là đến nhà cô. Đột nhiên nhớ đến câu chuyện vừa xảy ra ban nãy, cô kể cho anh nghe từng chi tiết một, sau cùng cô hỏi:
“Anh có thấy lạ không, tại sao nó phải chịu đựng như thế, trong khi nó hoàn toàn có thể kết thúc?”
Anh quay sang mỉm cười, đưa một tay lên vuốt tóc cô, yêu chiều nói:
“Có những quyết định của người khác, người ngoài nhìn vào sẽ nói rằng họ sai. Nhưng thực ra đúng hay sai, cũng không quan trọng bằng việc họ hài lòng với phương án mình lựa chọn. Chúng ta không có quyền nhận định sai lầm của bất cứ ai.”
Những lời anh nói tuy cô không hiểu lắm, nhưng vẫn gật gù như thể mình đã hiểu hết đầu đuôi ngọn ngành.
...
Liếc nhìn một dãy bánh sinh nhật đủ màu sắc nằm trong tủ kính, cô ngắm nghía suốt mười lăm phút vẫn chưa thể chọn ra một chiếc bánh ưng ý. Tính cô khá cầu toàn, ngay cả một chi tiết nhỏ cô cũng muốn hoàn hảo, không thể để sai sót; mà ngày hôm nay cô lại có chút việc bận nên không thể đi đặt bánh từ sớm. Chọn qua chọn lại, nghĩ bụng đằng nào cũng phải lấy một chiếc, đành lựa chọn một chiếc bánh màu sắc trắng tinh, bên trên là những bông hoa hồng đỏ rực đầy tinh tế mà vẫn không quá rối mắt.
“Gói lại thật đẹp giúp mình nhé.” Cô vừa thanh toán vừa dặn dò.
Nhân viên mỉm cười chuyên nghiệp: “Dạ, chị cứ yên tâm.”
Nhà cô cách tiệm bánh không xa, nên khi tới đây cô chỉ đi bộ. Cầm hộp bánh men theo lối đi quen thuộc trở về nhà, đang đi điện thoại của cô bỗng reo lên, cô liền rút điện thoại ra khỏi túi và bấm nghe.
Nhấc điện thoại ra khỏi tai, cô nhét máy vào túi quần, thở dài một hơi, nhìn xuống hộp bánh mình đang cầm bằng ánh mắt hằn lên vẻ buồn bã thất vọng. Đi thêm một đoạn nữa, thấy một cậu bé khuôn mặt khắc khổ đang ngồi trên vỉa hè nhìn chằm chằm vào dòng người qua lại, cô tiến lại gần hỏi han:
“Cháu thích ăn bánh không?”
Cậu bé gật đầu, rụt rè nói có.
Cô đặt hộp bánh sinh nhật xuống bên cạnh cậu bé, xoa đầu cậu: “Vậy cô tặng cháu nhé.”
Nói xong cô quay bước rời đi, không để tâm đến vẻ mặt kinh ngạc của cậu bé đang ngồi phía sau.
Về đến nhà, cô ném mạnh điện thoại xuống giường. Nhìn căn phòng xung quanh không có món đồ gì đập được, cô thở dài một hồi, đành phải ngồi phịch xuống giường, đôi mắt long sòng sọc vì giận dữ.
Hôm nay là ngày sinh nhật của anh, hai người đã hẹn nhau trước cả nửa tháng rằng hôm nay họ sẽ đi ăn, và đêm nay hai người sẽ cùng phóng xe ra bãi biển gần nhất để ngắm bình minh. Nhưng vừa rồi anh lại gọi đến, bảo rằng anh có việc đột xuất không thể gặp cô. Không một lý do chính đáng, không một lời giải thích, anh cứ thế cúp máy, cô làm sao có thể không tức giận?
Càng nhìn tấm ảnh trên đầu giường cô lại càng không vui, liền đưa tay úp ảnh xuống mặt bàn.
...
Hai giờ sáng.
Cô đang chìm vào giấc ngủ thì tiếng chuông điện thoại vang lên. Cô ngái ngủ bấm nghe, mười giây sau đã tỉnh ngủ hẳn, đôi mắt cô mở to chất chứa nỗi bàng hoàng.
Cô bước xuống giường, không để ý đồ mặc trên giường, nhanh chóng lấy xe máy đi ra khỏi nhà bằng tốc độ nhanh nhất. Cô không để ý đèn xanh đèn đỏ, cũng không để ý dòng người đi ngang qua mặt đang nhìn cô như nhìn một kẻ điên. Cũng may bây giờ là ban đêm nên không có cảnh sát giao thông, nếu là ban ngày cô nhất định sẽ gặp phiền phức.
Xe đỗ lại trước cổng bệnh viện, không lấy vé xe, không gửi xe, cô vứt xe ở cửa bệnh viện mà lao vào trong như một kẻ mất trí. Ấp úng hỏi bác sĩ phòng hồi sức cấp cứu ở đâu, đến khi nhìn thấy người đàn ông đang dựa lưng vào giường, cô mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Bước thật chậm đi vào, vừa đi vừa thở mạnh.
Bước đến bên giường, nắm tay anh, cô thở mạnh.
“Anh có sao không, em sợ muốn điên luôn rồi.”
Anh cười, đưa tay xoa đầu cô, ngọt ngào nói: “Anh ổn mà, không phải lo.”
Hỏi han anh một hồi, cô mới nhìn sang người đang đứng bên giường anh, là một cô gái cô chưa gặp bao giờ. Có lẽ thấy ánh mắt của cô, nên cô ta rất nhanh lên tiếng.
“Chào cô, tôi là người gây ra tai nạn của bạn trai cô. Tôi qua đường không nhìn, mà bạn trai cô lại phóng xe rất nhanh nên phải phanh gấp, mới xảy ra va chạm, chung quy lỗi là ở phía tôi.”
Cô gật đầu, nói qua loa: “Người không sao là tốt rồi, không cần phải thế đâu.”
Cầm giấy tờ ra ngoài đóng tiền viện phí cho anh, cô đi theo chỉ dẫn của bác sĩ tới từng nơi để đóng tiền, đến khi quay lại thì thấy cô gái gây tai nạn giao thông đang ngồi trên giường anh. Hai người đang nói chuyện rất tự nhiên, cho đến khi cô vào thì hình như họ khẽ giật mình, cô ta ngồi bật dậy ngay lập tức.
“Nếu không có việc gì thì cô về được rồi, cảm ơn cô.” Cô mở lời.
Cô ta dường như không muốn về, cho đến khi anh lên tiếng.
“Cảm ơn cô nhé, cô về trước nghỉ ngơi đi.”
Anh chỉ cần nói một câu, cô ta đã lập tức đồng ý, và dặn thêm nếu có việc gì cần cứ gọi cho cô ta bất cứ lúc nào. Cho đến khi căn phòng chỉ còn lại hai người, cô khoanh tay nhíu mày, nhìn anh bằng ánh mắt ngờ vực, hai hàng lông mày nhíu sát vào nhau.
“Nghi lắm nhé.” Cô đùa giỡn.
Anh cười: “Em nghi điều gì?”
Cô lắc lắc ngón tay: “Em chỉ nghi thôi, chứ chẳng có gì.”
Anh không đáp, chỉ nhìn khuôn mặt khó hiểu của cô.
...
Một tuần sau anh đã gần như khỏi hẳn, ngày hôm nay anh sẽ đi làm lại bình thường, cô không cần phải sáng sáng qua nhà anh nấu đồ ăn nữa.
Xách túi đến chỗ làm, cô cầm bút ngồi gõ gõ trên mặt bàn, tinh thần ngày hôm nay có gì đó lạ lùng khiến cô không không thể tập trung vào công việc. Trong lòng ruột gan cứ rối tung, không đủ sức lực để làm việc, nhưng cô lại không hiểu được chuyện gì đang diễn ra.
Ngồi nhìn màn hình máy tính suốt mười lăm phút, cho đến khi có người vỗ mạnh vào vai, cô mới tỉnh táo lại.
“Ê, mày mơ nhiều thế, tỉnh lại được rồi.” Đứa bạn làm chung nói.
Cô bĩu môi, dựa lưng vào ghế, mặt mày chán nản.
“Không hiểu sao hôm nay tâm trạng tao cứ rối bời khó chịu, kiểu như có chuyện gì khiến tao nóng ruột ấy.”
Bạn cô không nhìn cô mà lên tiếng.
“Thường thì chỉ khi nào cuộc sống của mình hay của người thân, người mình thương yêu xảy ra chuyện, hoặc sắp sửa có khó khăn gì đó thì con người ta mới có cảm giác kiểu này.”
Cô nhắn tin cho anh từ sáng, đến bây giờ vẫn chưa thấy anh trả lời. Cô thở dài, cố gắng tập trung để tiếp tục làm việc.
Một tiếng sau cô nhận được điện thoại, là đứa bạn trước đây làm cùng công ty, nhưng bây giờ đã nghỉ.
“Alo.”
“Tao đây.” Nó mở lời.
“Biết rồi má.”
“Mày làm gì thế?” Nó hỏi cô.
Cô chống bút, dựa lưng vào ghế: “Ngồi ở công ty.”
Nó im lặng một hồi, rồi mới tiếp tục hỏi.
“Mày có muốn xem kịch hay không?”
“Kịch gì?” Cô nhíu mày hỏi, trong lòng bỗng vang lên một hồi chuông bất an.
“Đến đây, khách sạn BLUE đường... phòng số 204, bảo lên phòng chị Vân.”
Nói rồi nó cúp máy, bỏ lại cô mông lung trong chính những gì nó vừa nói. Cô không hiểu nó đang muốn làm chuyện gì, cõi lòng vừa thôi thúc cô nên đi, vừa ngăn cản muốn giữ cô lại.
Cô không hiểu nổi, tại sao lý trí trong đầu khuyên cô nên can đảm bước đi, nhưng con tim lại mách bảo nếu cô đi nhất định sẽ không còn vẹn nguyên trở về. Cô phải làm thế nào đây?
Nghĩ suy một hồi, cuối cùng cô quyết định, mọi việc trên đời đều đã được ông trời an bài, nếu không có thể trốn thoát thì phải có bản lĩnh đối mặt.
Cô tình nguyện lựa chọn cách giải quyết, còn hơn là phải trốn tránh.
Hai mươi phút sau, cô làm theo lời bạn mình nói, bảo với lễ tân mình muốn lên phòng chị Vân. Chỉ cần nói thế là cô đã có thể lên thẳng phòng đó, vì đây không phải khách sạn lớn, quy củ cũng lỏng lẻo hơn rất nhiều.
“Tao đến rồi đây.” Cô nhắn tin.
“Đến rồi thì bấm chuông đi, tao đã ngu rất nhiều trong tình cảm, tao không muốn bất cứ đứa bạn nào của tao cũng ngu như thế nữa. Có những người lựa chọn im lặng, nhưng có những người khác lại lựa chọn nói ra. Có dám can đảm đối diện với vấn đề để nhìn nhận nó hay không thì còn tùy vào người trong cuộc.
Bỗng dưng, bàn tay cầm điện thoại của cô trở nên run rẩy, cô không hiểu vì sao mình lại có cảm giác như cánh cửa phòng cách mình rất xa, khiến cô không thể với tới. Hít thở sâu một hồi, cô lấy hết can đảm gõ mạnh cửa phòng, bên trong vang ra một giọng nữ: “Chờ tí.”
Rồi khoảng vài phút sau, bên trong vang lên tiếng mở chốt cửa, cánh cửa từ từ mở ra. Bóng dáng người đàn ông hiển hiện rõ ràng sau cánh cửa ấy, khuôn mặt quen thuộc đến từng đường nét kia dù có nhắm mắt cô vẫn có thể phác họa ra.
Cô sợ hãi, bối rối, ấp úng, bàng hoàng. Cô không biết phải miêu tả cảm xúc hiện tại thế nào, chỉ là không thể bình tâm được.
Cô đã phải lấy hơi rất lâu mới có thể mở miệng: “Sao anh lại ở đây?”
Anh im lặng, đáp lại câu hỏi của cô chính là sự im lặng. Chưa kịp trả lời, cô gái trong phòng đã bước ra, nhìn cô chẳng có vẻ gì là sợ hãi, còn mỉm cười nhẹ nhàng cứ như cô mới chính là người sai ở đây.
Lúc này cô mới nhớ ra, người phụ nữ này quen thuộc biết chừng nào. Đây chẳng phải chính là kẻ đã gây ra tai nạn giao thông cho anh hay sao?
Không đợi anh trả lời, cô cười nhẹ, cầm túi xách quay người ra khỏi khách sạn trong sự im lặng đến khó tin.
Cô nhìn lên trời, cố gắng kìm nén không cho nước mắt rơi, cố gắng không để lộ sự yếu hèn của chính bản thân mình. Nhưng dẫu có kìm nén đến đâu cũng không thể nào che giấu hai hàng nước mắt đang lăn theo khóe mi rồi rơi xuống.
Giữa trưa, cô thẫn thờ ngồi bên vệ đường. Buổi trưa đường rất đông, nhưng cô lại không đủ tỉnh táo để lựa chọn rốt cuộc mình nên đi tiếp theo phương hướng nào.
Đâu phải cô không hiểu lý lẽ của cuộc đời.
Thường thì chính những người chúng ta tin tưởng nhất lại làm chúng ta tổn thương sâu sắc nhất. Tình yêu càng lớn, nỗi đau càng nhiều.
Trên đời này không có điều gì là không thể, bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra, chỉ đơn giản là đến bao giờ. Đừng tin lời đàn ông nói sẽ đưa bạn đi đến cuối đời, thực chất anh ta chỉ đi với bạn một thời gian thôi, rồi sẽ buông tay bạn nửa chừng.
“Cô không sao chứ?” Một cô gái đứng lại hỏi han.
Cô ngẩng đầu, lớp trang điểm đều đã nhòe hết, cứ lắc đầu rồi lại gật đầu, sau cùng cô cười nhạt.
Bỗng cô gái kia cúi người, lấy trong túi sách ra một tờ khăn giấy đưa cho cô, trước khi đi còn nói với cô rằng:
“Thực ra không có ai là tuyệt vời nhất, chẳng qua do con người chúng ta cho rằng họ tuyệt vời thì họ tuyệt vời thôi. Chúng ta cũng chẳng yêu ai nhất, chỉ vì chúng ta quá trân trọng nên mọi chuyện mới trở nên khó khăn. Khi tất cả qua đi, mọi thứ trong lòng đều trở nên tầm thường, thì ngay cả đàn ông cũng bị lãng quên chỉ trong phút chốc.”
Nhìn dãy số đang nhấp nháy trên màn hình, cô mím môi khóc, mặc dòng người đi ngang qua vội vã.
Tình yêu, cho dù chúng ta yêu đến mấy, thương đến mấy, có thể tha thứ bao nhiêu lần sai phạm, bao nhiêu lần nói dối, thì cũng chẳng thể dung thứ dù chỉ là một chút phản bội.
Đàn bà khi yêu, yêu hết mình. Nhưng đàn bà hết yêu, lại rất tuyệt tình.
Bộ mặt lạnh lùng của đàn bà không phải ai cũng nhìn thấy, và sự bạc bẽo của đàn bà, không phải ai cũng chịu được.