Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 10762 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1543 Thực tập trang điểm

❊ ❊ ❊

Xe vừa đỗ lại, đạo diễn, nhiếp ảnh gia, chuyên viên phục trang, chuyên viên trang điểm, nhân viên hiện trường cùng các diễn viên liền ào ào xuống xe. Vị Từ lão sư từng dạy Tiểu Nguyệt trang điểm và bị cô bé cho một trận đòn, lập tức cười hớn hở tiến lên đón. Đây là chuyện nhà trường đã bàn bạc với đoàn phim, cho phép đám sinh viên chuyên ngành thiết kế này có được một cơ hội thực tập hiếm có.

Đạo diễn khoảng hơn bốn mươi tuổi, dáng người cao lớn vạm vỡ, mặc loại áo khoác túi hộp đầy rẫy túi, vừa chỉ đạo nhân viên bố trí cảnh quay, vừa nghe Từ lão sư nói chuyện. Từ lão sư nói nhiều quá nên ông ta chỉ tùy tiện ậm ừ cho qua, vì chẳng có thời gian. Đối với đạo diễn mà nói, hiệu suất chính là tiền bạc. Thế là chưa nghe được mấy câu, ông ta đã gọi chuyên viên trang điểm tới.

“Các bộ phận, tranh thủ thời gian, vào vị trí, chuyên viên trang điểm, làm việc ngay.” Đạo diễn chống nạnh, dáng vẻ vô cùng vội vàng.

Chuyên viên trang điểm là một người đàn bà trung niên thấp lùn mập mạp, mắt một mí, mũi tẹt, khuôn mặt to còn điểm xuyết vài nốt đen nhỏ. Bà ta mặc chiếc áo khoác rộng thùng thình như vải thô nông thôn, mái tóc xoăn ngang vai không hề chải chuốt, cứ xõa xượi nhảy múa theo gió, nhìn rất luộm thuộm. Thật không biết với vẻ ngoài này mà sao có thể làm chuyên viên trang điểm được, có lẽ đúng là “trông mặt mà bắt hình dong” thật.

Chuyên viên trang điểm thấp mập nghe Từ lão sư nói xong, chậm rãi đi tới trước mặt Tiểu Nguyệt và những người khác, ra vẻ rất kiêu ngạo nói: “Các em sinh viên, hãy trân trọng cơ hội rèn luyện lần này, nhất định phải nghe theo sự sắp xếp của tôi, không được tự ý hành động, càng không được tự ý quyết định, làm ảnh hưởng đến quá trình quay phim của đoàn.”

Đám nữ sinh mắt đã sớm nhìn không chớp, đầy vẻ phấn khích. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên được tham gia quay phim truyền hình, nhìn đâu cũng thấy mới lạ, nhưng vẫn đồng thanh đáp: “Mọi sự tuân theo chỉ huy ạ.”

Nhân viên hiện trường bắt đầu bố trí bối cảnh, đủ loại đạo cụ vứt lung tung trên đất. Cho đến khi nhìn thấy mấy nam diễn viên mặc quân phục Nhật, Vương Bảo Ngọc mới hiểu, lần này quay một bộ phim kháng Nhật. Cốt truyện đại khái là lũ quỷ Nhật quấy rối nữ sinh thanh thuần, gặp phải sự phản kháng. Sở dĩ chọn ở Đại học Bình Xuyên cũng vì nơi đây còn bảo lưu được hai tòa nhà thời Dân Quốc.

“Mạnh lão sư, xin hãy đẩy nhanh tiến độ trang điểm! Nhân viên hiện trường, tranh thủ bố trí bối cảnh! Diễn viên quần chúng tìm đủ chưa? Chọn đứa nào tóc dài ấy, tất cả đều tết thành hai bím tóc, nhớ dùng dây chun đỏ đấy! Tranh thủ thời gian, mẹ kiếp, nhanh lên hết cho tao!” Đạo diễn chửi bới ầm ĩ, nhưng không một ai dám phản bác, mọi người gần như vừa chạy vừa thực hiện nhiệm vụ của mình.

“Đạo diễn vất vả rồi, phòng nghỉ ở bên kia, trong đó có nước nóng.” Từ lão sư lại nịnh nọt vây quanh bên cạnh đạo diễn lải nhải.

“Ừm, cái cậu kia, mau mang quần áo qua đây! Các người sao không thay sẵn trên xe hả?” Đạo diễn phát hiện vấn đề mới, tức tối oán trách một hồi, quay đầu nhìn Từ lão sư nói: “Từ lão sư, phái mấy sinh viên ra giúp một tay đi.”

Từ lão sư vừa gật đầu đồng ý, đạo diễn liền bắt đầu sai bảo đám sinh viên đang đứng xem náo nhiệt: “Mấy em sinh viên này, giúp khiêng mấy cái thùng trên xe xuống, em kia, giúp mang quần trang phục xuống, này!”

Vương Bảo Ngọc đang buồn chán, đột nhiên thấy đạo diễn chỉ vào mình, không khỏi ngẩn ra. Chỉ nghe đạo diễn lại giục: “Nhanh lên.”

Mẹ kiếp, dám sai bảo ông đây làm việc chân tay à? Nhưng thôi, nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, coi như nể mặt Tiểu Nguyệt vậy. Vương Bảo Ngọc miễn cưỡng cùng nhân viên đoàn phim chật vật khiêng cái thùng lớn chứa đầy quân phục Nhật từ trên xe xuống.

Rất nhanh, một hàng “lính Nhật” bưng ghế nhỏ ngồi trước mặt đám sinh viên đang vô cùng phấn khích và hào hứng, dưới sự chỉ dẫn của chuyên viên trang điểm, ngoan ngoãn chấp nhận để các sinh viên trang điểm cho mình.

Vương Bảo Ngọc nhìn cảnh này liền nảy sinh hứng thú, gã vốn chẳng có tí ấn tượng tốt đẹp nào với lũ quỷ Nhật. Gã xúm lại xem các sinh viên trang điểm. Đám lính Nhật đều bị vẽ lên khuôn mặt vàng khè, lông mày còn cố tình vẽ xếch xuống, nhìn tên nào cũng xám xịt vô cùng buồn cười. Sắp xếp trong kịch bản là đám quỷ này từ xa tới, cơm không được ăn no, lại lập tức tìm tới gây phiền phức cho các nữ sinh, thậm chí muốn cưỡng bức vài nữ sinh để phát tiết thú tính.

Mà Tiểu Nguyệt thì thay đổi hẳn dáng vẻ cáu kỉnh thường ngày, lúc này lông mày thanh tú chau lại, mím đôi môi nhỏ, tỉ mỉ trang điểm cho diễn viên. Vương Bảo Ngọc tiến lại gần, hào hứng chêm vào: “Tiểu Nguyệt, vẽ cho hắn một chòm ria mép đen dưới mũi kìa.”

“Anh, đừng có quậy, không phải người Nhật nào cũng để ria mép đâu.” Tiểu Nguyệt thể hiện vẻ nghiêm túc, cọ trang điểm trong tay vung vẩy không ngừng, làm việc vô cùng chuyên tâm.

“Vậy thì vẽ cho hắn một vết sẹo, tốt nhất là lộn cả thịt ra, nhìn mới hả giận.” Vương Bảo Ngọc lại nói.

“Đâu phải anh đóng phim.” Diễn viên đóng vai quỷ Nhật thật sự không nhịn được liền chêm vào một câu.

“Đừng nói chuyện, cẩn thận phấn trên mặt rơi xuống kìa.” Tiểu Nguyệt lập tức quát, không biết là vì tận tâm với nghề hay là vì Vương Bảo Ngọc nữa.

Vương Bảo Ngọc cười hì hì, lại nói: “Bộ đồ này không ổn, làm quy củ quá, nên làm cái đũng quần rộng ra chút, giống như kiểu không kéo nổi quần ấy.”

“Hì hì, anh cũng có khiếu thẩm mỹ đấy.” Tiểu Nguyệt ném cho gã một ánh nhìn tán thưởng.

“Vị đồng chí này, đừng có đứng đây góp vui lung tung, thời gian của chúng tôi rất quý báu.” Chuyên viên trang điểm thấp mập nghe vậy, bất mãn gạt Vương Bảo Ngọc ra.

Vương Bảo Ngọc cũng không tức giận, lùi sang một bên, vừa khua tay múa chân, miệng vừa chửi: “Đồ chó đẻ Nhật lùn, ông đây mà sống ở thời đó, đứa đầu tiên ăn đạn là tụi bây, pằng pằng pằng!”

Mấy tên lính Nhật và chuyên viên trang điểm đồng thời liếc xéo Vương Bảo Ngọc đầy khinh bỉ. Lúc này chỉ nghe thấy đạo diễn cầm loa hét lớn: “Này, sao Trương Mãnh vẫn chưa tới hả?”

Nhân viên hiện trường vội vàng chạy tới, nói: “Đang bận buôn điện thoại, lát nữa tới ngay.”

“Mẹ nó, làm việc không tích cực, não có vấn đề, không làm việc đàng hoàng thì lấy tiền đâu ra mà tán gái? Đồ ngu ngốc.” Đạo diễn mất kiên nhẫn chửi bới.

Có đông đảo nữ sinh giúp trang điểm, công việc của chuyên viên trang điểm thảnh thơi hơn nhiều, chủ yếu chỉ là hướng dẫn. Bà ta cầm hộp trang điểm, người này dặm vài nét, người kia tô vài đường, thỉnh thoảng chỉ điểm cho sinh viên đôi chỗ, rất nhanh đã hoàn thành nhiệm vụ.

Khi nhìn thấy tên lính Nhật do Tiểu Nguyệt trang điểm, chuyên viên trang điểm gật đầu liên tục, trên mặt hiếm hoi lộ ra nụ cười, tán dương: “Lớp trang điểm này tốt, rất có hình tượng, sau này làm học trò của tôi đi.”

Từ lão sư nghe vậy, phấn khích tiến lại gần nói: “Tiểu Nguyệt, Mạnh lão sư đây là chuyên viên trang điểm hạng nhất trong nước đấy.”

“Mạnh lão sư, thực ra bình thường cháu có thể vẽ tốt hơn thế này, mỹ phẩm của đoàn phim các cô chú đều là loại kém chất lượng.” Tiểu Nguyệt đắc ý khoe khoang, làm Từ lão sư ở bên cạnh ho khan liên hồi, đồng thời khẽ kéo Tiểu Nguyệt một cái.

“Ha ha, có cá tính, là một hạt giống tốt.” Chuyên viên trang điểm cũng chẳng để bụng, ngược lại cười lớn. Lúc này Từ lão sư mới thở phào một hơi dài.

“Mạnh lão sư, cảm ơn cô ạ.” Tiểu Nguyệt vui mừng khôn xiết, vội vàng thức thời cảm ơn.

“Tiểu Nguyệt, lát nữa quay xong phim thì liên lạc nhé, nhất định phải tìm cô đấy.” Chuyên viên trang điểm hiếm khi gặp được một học trò có tư chất, cũng tỏ ra rất vui vẻ.

Nhiếp ảnh gia vào vị trí, quay phim chính thức bắt đầu, một đám lính Nhật giơ súng chặn đường mấy nữ sinh, trên mặt đầy những nụ cười đê tiện đe dọa.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1487
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.