Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 13783 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1762 Ác quỷ quấn thân

❊ ❊ ❊

Trời đất, hóa ra chuyện này lại do bọn buôn lậu cổ vật gây ra. Vương Bảo Ngọc suy nghĩ một chút liền hiểu rõ, bọn buôn lậu cổ vật sở dĩ ủng hộ mình bày quầy xem bói, là vì muốn đợi Tom và Rose tới tiếp cận mình. Còn mình thì ngốc nghếch dẫn sói vào nhà, rốt cuộc mất toi một bức tranh cổ quý giá trị liên thành.

Nghĩ đến đây, Vương Bảo Ngọc lại có chút muộn phiền, ủ rũ nói với Phạm Kim Cường: "Anh Phạm, còn việc gì nữa không?"

"Người anh em, tôi đoán cậu sắp phát tài rồi." Phạm Kim Cường cười nói.

"Ý gì đây, cục công an định khen thưởng tôi à? Anh không nhắc tới cái này tôi cũng quên mất, sao lần trước chỉ có cục văn vật khen thưởng, bên cục công an các anh lại chẳng có động tĩnh gì?" Vương Bảo Ngọc truy hỏi.

"Cục công an tính sau đi, dù sao vẫn chưa bắt được chủ phạm, chưa thực sự phá được án. Nhưng tôi tin rằng cục văn vật sẽ nhanh chóng khen thưởng cậu thôi." Phạm Kim Cường úp mở nói.

Vương Bảo Ngọc gãi gãi đầu, rất khó hiểu, chẳng phải mộ cổ Liêu Kim và cung điện dưới lòng đất của Nữ Chân đã đưa tiền rồi sao? Đây lại là loại chuyện tốt gì nữa đây?

"Anh cả, có lời gì nói cho rõ ràng đi."

"Ngay khi chúng tôi bắt được bọn trộm mộ, chúng đã đào một cái hố sâu mười mét ở ngay chỗ cậu xới đất. Kết quả, bên dưới thực sự lại là một ngôi mộ cổ. Nếu không phải chúng tôi có người phục kích, cổ vật chắc chắn sẽ bị thất thoát. Vừa rồi chuyên gia đã tới xem, nói quy mô ngôi mộ này còn lớn hơn cả ở làng Kim Nguyên, hơn nữa hai ngôi mộ đối diện nhau, dường như còn ẩn chứa huyền cơ gì đó. Hì hì, mỡ không lọt ruộng người ngoài, tôi đã viết tên cậu là người phát hiện ngôi mộ và báo lên trên rồi." Phạm Kim Cường nói chi tiết.

Vương Bảo Ngọc cầm điện thoại sững sờ kinh ngạc, há hốc mồm, hồi lâu không nói nên lời. Việc này cũng quá trùng hợp rồi, mình chỉ tiện tay đào một cái, sao lại thật sự đào ra được một ngôi mộ cổ?

"Người anh em, trình độ xem phong thủy của cậu thực sự không tầm thường đâu, các chuyên gia đều hết lời khen ngợi, họ thậm chí còn đang cân nhắc để cậu gia nhập đội tìm mộ đấy!" Phạm Kim Cường tự nói một mình.

Vương Bảo Ngọc hoàn toàn không cười nổi, cậu vô cùng phiền muộn nói: "Anh cả, tôi xem phong thủy gì chứ, rõ ràng là mèo mù vớ cá rán. Lần này tôi thảm rồi, bọn buôn lậu cổ vật sẽ càng cho rằng tôi có bản đồ kho báu."

"Đùa à, quá tam ba bận, chuyện trùng hợp của cậu cũng nhiều quá rồi đấy. Anh em mình nói chuyện cậu cứ yên tâm, nói xem, có phải thật sự có bản đồ kho báu không?" Phạm Kim Cường nói nửa đùa nửa thật.

"Thật sự không có! Nếu tôi biết thì còn cố tình tiết lộ cho bọn buôn lậu cổ vật sao?" Vương Bảo Ngọc đều có chút nóng nảy.

"Cậu nói cũng có lý, vẫn là câu nói cũ, làm việc gì cũng nên cẩn thận hơn." Phạm Kim Cường đồng ý với ý kiến của Vương Bảo Ngọc, lại dặn dò thêm lần nữa.

Tin tức lại phát hiện mộ cổ Liêu Kim lại lên báo. Sau khi khai quật sơ bộ, các chuyên gia thế mà lại tìm thấy một viên đá quý bảy màu hiếm thấy trên đời, chất liệu mềm mại sáng bóng, thành phần không rõ, giá trị cao khó lòng đong đếm, có chuyên gia thậm chí còn khoa trương nói rằng, viên đá quý này có thể mua được một nửa thành phố Bình Xuyên.

"Anh trai yêu quý, chỗ đó thật sự có đá quý kìa!" Đại Manh nhìn thấy báo liền hào hứng gọi điện thoại tới.

"Vui cái nỗi gì, đó chắc chắn không phải do lông phượng hoàng biến thành đâu, thuộc về quốc gia rồi." Vương Bảo Ngọc bực bội nói.

"Anh trai yêu quý, em sai rồi. Lần trước đều là do em không tốt, anh còn biết chỗ nào có bảo vật không, lần này em tuyệt đối không lười biếng!" Đại Manh cam đoan như đinh đóng cột.

"Vẫn là về hỏi ông nội em đi, là ông ấy nói núi Phượng Hoàng có đá quý bảy màu đấy." Vương Bảo Ngọc ỉu xìu.

"Haizz, loại đá quý này mà em được sở hữu một ngày thì cũng coi như không sống hoài, tiếc quá." Đại Manh ngưỡng mộ nói.

"Cô với Lưu Kiến Nam đó vẫn chưa kết hôn à?" Vương Bảo Ngọc hằn học hỏi.

"Sắp rồi."

"Chẳng phải đã gặp bố mẹ anh ta rồi sao? Sao còn lề mề thế?" Vương Bảo Ngọc khó hiểu.

"Đó là qua video, không chính thức. Phải đợi bố mẹ anh ấy qua đây một chuyến mới được." Đại Manh giải thích.

"Cô qua xem họ cũng được mà, cứ kéo dài mãi như thế không phải là cách!"

"Ông nội em nói, phụ nữ muốn sau này không bị nhà chồng bắt nạt thì trước khi kết hôn phải làm giá. Vốn dĩ là nhà họ cầu hôn, tại sao chúng ta phải đi trước chứ?" Đại Manh lý lẽ hùng hồn.

"Dù sao tôi cũng thấy có gian lận, cô tốt nhất nên cẩn thận chút." Vương Bảo Ngọc nhắc nhở.

"Hì hì, cũng không mất thân, lại không mất tiền, em mới không sợ đâu! Anh cứ đợi mà ngưỡng mộ em được ở biệt thự đi! Phải rồi, em định để người nhà ở tầng dưới, sau này chúng ta ở tầng hai tầng ba." Đại Manh cười hì hì nói.

"Cút đi, biệt thự có được bằng cách này thì bố đây mới không thèm ở!" Vương Bảo Ngọc cáu kỉnh "bộp" một tiếng cúp điện thoại.

Mấy tên trộm mộ bị bắt không gây ra đả kích quá lớn cho bọn buôn lậu cổ vật, ngược lại, chúng càng chú ý tới Vương Bảo Ngọc hơn. Goodby tức đến mức phổi muốn nổ tung, hối hận vì mắc mưu Vương Bảo Ngọc.

"Vương Bảo Ngọc, rất xảo quyệt." Tom nói.

"Lần này quả thực tính toán sai lầm, không ngờ thằng nhóc này lại không tiếc dùng cả một kho báu để dụ chúng ta vào bẫy, may mà không có nhân vật nòng cốt nào tham gia, nếu không tổn thất không thể đong đếm." Goodby nói.

"Chính vì thế, chúng ta mới có thể khẳng định, trong tay Vương Bảo Ngọc chắc chắn có bảo vật không thể đong đếm!" Một người đàn ông trung niên ăn mặc chỉnh tề nói.

"Thằng Vương Bảo Ngọc này! Đợi tao lấy được bản đồ kho báu, nhất định phải cho nó nếm mùi lợi hại!" Goodby tức giận nói.

"Tôi bên kia cứ kéo dài Đại Manh, sẽ khiến Vương Bảo Ngọc nghi ngờ đấy." Người đàn ông trung niên nói.

"Cố thêm một thời gian nữa, thật sự không được thì anh qua nước ngoài lánh vài ngày trước đi. Phải rồi, người trong tổ chức của các anh có nghĩ ra cách nào chế ngự Vương Bảo Ngọc không? Không thể chỉ lấy tiền hưởng thụ mà không làm việc." Goodby hằn học nói.

"Đã có dự định bước tiếp theo, tôi cảm thấy mấu chốt của vấn đề là, bản đồ kho báu của Vương Bảo Ngọc rốt cuộc là tài liệu giấy được vẽ ra, hay là do cậu ta dự đoán trong đầu." Người đàn ông trung niên phân tích.

"Lần này không được thất thủ nữa, nếu không, cấp trên thực sự trách tội xuống, tất cả chúng ta đều gặp rắc rối lớn đấy." Goodby nói.

"Hì hì, cứ đợi mà xem, nhất định phải cạy miệng Vương Bảo Ngọc ra, cho dù là làm bằng vàng." Người đàn ông trung niên tự tin tràn đầy nói.

Khủng hoảng từng bước tới gần, đáng tiếc Vương Bảo Ngọc tuy chỗ nào cũng cẩn thận nhưng lại không biết khủng hoảng tới từ đâu. Tết Dương lịch chớp mắt đã tới, thấy bọn buôn lậu cổ vật đã lâu không có động tĩnh, cậu lại bắt đầu buông lỏng cảnh giác.

Đại Lượng dù sao cũng là một ông lão bảy mươi tuổi, mấy hôm nay bị cảm không tới, trong ngoài đều do Vương Bảo Ngọc chăm sóc. Hôm nay, có một người đàn ông trung niên tới, da thô thịt dày, ăn mặc giản dị, nhìn là biết người sống dưới đáy xã hội.

Người đàn ông trung niên vừa vào nhà, thế mà "bịch" một tiếng quỳ xuống, kêu lớn đại sư cứu mạng. Vương Bảo Ngọc vội đỡ ông ta dậy, khó hiểu hỏi: "Người anh em này, tôi chỉ là một thuật sĩ, không biết có gì có thể giúp ông."

Khóe mắt người đàn ông trung niên rơm rớm vài giọt nước mắt, nghẹn ngào nói: "Bố tôi mắc một căn bệnh quái đản, suốt ngày nói nhảm đập phá đồ đạc, ngài nhất định phải tới xem thử, là con ác quỷ nào quấn lấy ông ấy."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1747
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.