Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 13741 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1792 Lăng xê ca sĩ

❊ ❊ ❊

Lễ thành lập của Công ty Đầu tư Nhất Mã Bình Xuyên cực kỳ hoành tráng, các tinh anh thương giới cùng giới thượng lưu đều mộ danh đến tham dự. Dòng xe cộ đông đúc dẫn đến ùn tắc giao thông nghiêm trọng, hàng chục cảnh sát giao thông phải làm thêm giờ để duy trì trật tự tại đây.

Để thể hiện sự quan tâm và ủng hộ, Bí thư Thành ủy Uông Trác Nhiên và Thị trưởng Nguyễn Hoán Tân cũng đích thân tới hiện trường cắt băng khánh thành, Uông Trác Nhiên còn có bài phát biểu đầy nhiệt huyết.

Vương Bảo Ngọc tất nhiên cũng nằm trong danh sách được mời. Với thái độ có trách nhiệm với bạn bè, anh ngầm ám chỉ Thẩm Văn Thành và Do Thiên Khoa không nên góp vốn vào công ty đầu tư của Lưu Kiến Nam. Hai người tuy tỏ vẻ tiếc nuối nhưng vẫn nghe theo lời anh.

Nhìn Lưu Kiến Nam mặc âu phục chỉnh tề, nói năng bất phàm trên đài, Đại Manh ở phía dưới nở nụ cười mê trai, tán thưởng: "Em thấy hôm nay Kiến Nam đặc biệt đẹp trai."

"Có đẹp trai bằng anh không?" Vương Bảo Ngọc gắt gỏng hỏi.

"Hì hì, không so sánh với nhau được, nhưng mà, các anh đều là vật trong túi của cô nương đây." Đại Manh đắc ý cười nói.

"Phì." Vương Bảo Ngọc nhổ nước bọt một cái rõ mạnh, học theo giọng điệu của Đại Lượng hỏi: "Thằng nhãi Lưu kia không nhắc đến chuyện kết hôn với em à?"

"Nhắc rồi, sau khi đi Mỹ về thì cưới." Đại Manh nói.

"Khi nào đi Mỹ?"

"Chưa định, gần đây anh ấy đang làm phi vụ lớn, đâu có thời gian chứ." Đại Manh đáp.

"Cẩn thận bị người ta bán rồi mà còn đếm tiền giúp người ta đấy." Vương Bảo Ngọc khinh bỉ nói.

"Tâm lý anh thật đen tối, cứ không nghĩ tốt cho người khác. Nếu không có Kiến Nam, anh có thể trở thành người kế nghiệp của tập đoàn lớn không? Nếu anh là Lưu Kiến Nam, đột nhiên xuất hiện một đứa cháu lớn giành mất toàn bộ gia sản, anh có thể có tấm lòng rộng mở như anh ấy không?" Đại Manh vặn hỏi.

"Đồ ngốc, em sẽ không phải thực sự thích hắn ta rồi chứ?" Vương Bảo Ngọc bực bội nói.

"Dù sao thì nhìn bây giờ, anh ấy còn tốt hơn tên hẹp hòi ích kỷ như anh." Đại Manh nói không chút khách khí.

Vương Bảo Ngọc lười đôi co với cô, hất tay áo bỏ đi. Vì không yên tâm về việc Lưu Kiến Nam giở trò, anh thậm chí còn không ăn bữa tiệc chiêu đãi do công ty đầu tư tổ chức.

Chưa đầy một tuần sau khi thành lập, Công ty Đầu tư Nhất Mã Bình Xuyên đã nhanh chóng huy động được năm tỷ nhân dân tệ. Tất nhiên, hai mươi tỷ đô la Mỹ ban đầu đã sớm vào tài khoản. Một công ty đầu tư có nhiều tiền như vậy đương nhiên đã gây ra chấn động lớn trong giới thương mại thành phố Bình Xuyên. Trong phút chốc, các kế hoạch kinh doanh tìm kiếm đầu tư bay tới Công ty Đầu tư Nhất Mã Bình Xuyên như bông tuyết.

Xem xét sự việc nghiêm trọng, phía Cục Công an đã trình lên Thị ủy và Chính quyền thành phố "Kiến nghị về việc giám sát chặt chẽ động thái của Công ty Đầu tư Nhất Mã Bình Xuyên", nhắc nhở cần phòng ngừa rủi ro dòng vốn chảy ra ngoài.

Thị ủy và Chính quyền thành phố vì thế đã tổ chức một cuộc họp đặc biệt. Bí thư Thành ủy Uông Trác Nhiên cho rằng việc này là lo xa, sự giám sát của chính phủ tuy không thể thiếu nhưng không thể vì thế mà ảnh hưởng đến tính tích cực của nhà đầu tư. Nguyễn Hoán Tân thì bày tỏ lo ngại, nói rằng dòng vốn nóng từ nước ngoài đã nhiều lần tác động đến trật tự tài chính trong nước, phòng bệnh hơn chữa bệnh, giám sát nghiêm ngặt là mắt xích quan trọng không thể thiếu.

Uông Trác Nhiên tuy vẫn mỉm cười nhưng rõ ràng cảm thấy suy nghĩ của Nguyễn Hoán Tân thuộc về tư tưởng trí thức điển hình, làm việc tiền hậu bất nhất, thiếu quyết đoán.

Còn Nguyễn Hoán Tân thì cho rằng thành phố Bình Xuyên trước đây chưa từng có khoản đầu tư quy mô lớn như vậy, nhiều tiền chưa chắc đã là chuyện tốt, nhất định phải cẩn trọng đối đãi.

Trong chốc lát, các quan chức chia thành hai phe. Dù sao thế lực của Uông Trác Nhiên vẫn lớn hơn, chiếm thế thượng phong. Cuối cùng đi đến thống nhất, chỉ cần Công ty Đầu tư Nhất Mã Bình Xuyên không chuyển tiền ra nước ngoài, thì đầu tư trong nước sẽ không can thiệp.

Mỗi nhà đầu tư đầy nhiệt huyết đều đang mơ tưởng Công ty Đầu tư Nhất Mã Bình Xuyên có thể tung cành ô liu, mở ra con đường khởi nghiệp bằng phẳng. Kết quả, các bản kế hoạch họ gửi đi đều chìm vào biển lớn. Công ty đầu tư đã thành lập nửa tháng mà ngay cả hội nghị cổ đông cũng chưa từng tổ chức một lần.

Ngay khi các phương tiện truyền thông lớn và các doanh nhân nới lỏng sự chú ý đối với Công ty Đầu tư Nhất Mã Bình Xuyên, một tin tức chấn động lại khiến tất cả mọi người kinh ngạc. Không biết có phải tư tưởng phương Tây mà Hoa kiều tiếp xúc rốt cuộc vẫn tiên tiến hơn phương Đông hay không, Công ty Đầu tư Nhất Mã Bình Xuyên danh tiếng lẫy lừng cuối cùng cũng công bố dự án đầu tư đầu tiên.

Rất nhiều người không đoán ra được, nói chính xác là tất cả mọi người đều không đoán ra được, dự án này chính là đầu tư cho một ca sĩ tiềm năng, chuẩn bị chi số tiền khổng lồ để dốc sức lăng xê cô thành siêu sao quốc tế. Và người may mắn này chính là "Cục than đen" Điền Anh.

Nghe tin, Vương Bảo Ngọc hoàn toàn choáng váng. Lưu Kiến Nam này, có phải chỉ số thông minh dừng lại ở tuổi mười lăm không vậy? Đây là đang làm cái trò gì thế? Lấy tiền mồ hôi nước mắt của doanh nhân thành phố Bình Xuyên đi chơi trò giải trí.

Nhưng có một người còn đáng ghét hơn. Ngay lập tức, Vương Bảo Ngọc tức giận gọi điện cho Điền Anh, mở miệng là chửi: "Cục than đen, não cô có phải bị lừa đá rồi không? Chuyện lớn như thế sao không bàn bạc với tôi một tiếng?"

"Đó không phải là chuyện nhà anh à? Đúng rồi, anh có phải phát tài rồi không, ông nội anh cho anh bao nhiêu tiền?" Điền Anh mở miệng là một tràng câu hỏi.

"Cho cái rắm ấy, ông ta chết thì tôi mới có tiền." Vương Bảo Ngọc gắt gỏng nói.

"Còn có người mong ông nội mình chết nữa." Điền Anh bật cười.

"Cười cái rắm, tôi là người đại diện của cô đấy, không báo trước là vi phạm thỏa thuận." Vương Bảo Ngọc nói.

"Hợp đồng đâu?"

Mẹ kiếp, con nhỏ thối Điền Anh này không phải định quỵt nợ đấy chứ? Vương Bảo Ngọc nghiêm túc nói: "Tôi đã tham khảo ý kiến luật sư, thỏa thuận miệng cũng có hiệu lực."

"Ha ha, Bảo Ngọc thối, còn chơi thật với tôi cơ đấy. Anh nghe tôi nói này, tôi cũng vừa mới biết tin, giờ vẫn chưa hoàn hồn lại đây." Điền Anh giải thích.

"Họ không báo trước với cô mà đã công bố chuyện này à?" Vương Bảo Ngọc không thể tin được hỏi.

"Đoàn trưởng Tất vừa mới nói với tôi, bảo Lưu tổng từng tìm bà ấy, tôi cũng đang định tìm anh đây." Điền Anh nói.

"Ý kiến của đoàn trưởng các cô thế nào?" Vương Bảo Ngọc hỏi.

"Đoàn trưởng Tất tất nhiên là khuyên tôi đi thử một chút. Anh là người đại diện của tôi, anh thấy thế nào?" Điền Anh hỏi.

Nghe Điền Anh nói vậy, cơn giận của Vương Bảo Ngọc vơi đi không ít. Tuy biết đây chắc chắn là cái bẫy do Lưu Kiến Nam đặt ra, nhưng anh vẫn muốn Điền Anh đi thử một chút xem thằng nhãi này còn có thể giở trò gì. Giọng điệu cũng dịu lại, hỏi: "Là một ca sĩ mới, nói đi cũng phải nói lại, đây là cơ hội ngàn năm có một, ca sĩ bình thường khó mà gặp được vận may tốt thế này."

"Nhưng hạnh phúc đến quá bất ngờ, đến giờ tôi vẫn chưa nghĩ thông suốt tại sao lại là tôi. Bảo Ngọc, anh nghĩ xem, trình độ của tôi không thể nói là kém, nhưng cũng không phải là cao nhất. Người hát hay nhiều như vậy, sao lại tìm tôi chứ? Trong lòng tôi, anh vẫn luôn là người đại diện, làm sao đây? Tôi nghe anh." (Đừng trách Lưu Kiến Nam thiểu năng, ngay cả Điền Anh cũng thấy sự việc có vấn đề).

Nhưng dù sao cũng có người bỏ tiền lăng xê ca sĩ, đẩy người của mình lên vẫn tốt hơn đẩy người khác. Hơn nữa Vương Bảo Ngọc cũng hy vọng Điền Anh có thể làm nên sự nghiệp, suy nghĩ một chút rồi cuối cùng nói: "Cục than đen, thế thì cô cứ đi một chuyến đi, trước tiên đừng tiết lộ mối quan hệ của chúng ta, nghe xem hắn nói thế nào, về rồi kể lại cho tôi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1747
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.