Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 13879 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1768 Bán nhân tình

❊ ❊ ❊

"Ông nội, ông chờ thêm chút nữa, sắp xong rồi." Nói xong, Lưu Kiến Nam vội vã ra khỏi nhà, phóng xe đi mất dạng.

"Đại đại sư, bảo Tiểu Manh đừng tin lời quỷ quái của thằng nhóc đó, thực sự kết hôn rồi, muốn ly hôn khó lắm đấy." Vương Bảo Ngọc không nhịn được nhắc nhở.

"Cháu rể, cậu lo xa quá rồi, Tiểu Manh là thư ký thị trưởng, Cục Dân chính sao dám không cho nó ly hôn chứ." Đại Lượng phẩy tay, gọi Chân Ưu Mỹ pha trà cho mình, rồi chắp tay sau lưng nghênh ngang đi vào nhà.

Đúng vậy, đây là địa giới thành phố Bình Xuyên, với bản lĩnh hiện tại của Đại Manh, ly hôn chắc là chuyện nhỏ như con thỏ. Mình thật là lo bò trắng răng, không làm quan lâu quá nên quên mất quyền lực trong tay quan chức rồi.

Quyền lực của quan chức đương nhiên không cần bàn cãi, ngay cả Vương Bảo Ngọc cũng phải kiêng dè vài phần. Vốn định không ra khỏi cửa, nhưng có một việc làm ăn tìm đến, bắt buộc phải đích thân đi một chuyến.

Một chiếc xe biển hiệu chính phủ đỗ trước cổng, một cô gái trẻ bước xuống, vóc dáng và dung mạo đều không tầm thường. Cô ta vào nhà cũng chẳng nói lời thừa thãi, trực tiếp bảo: "Vương Bảo Ngọc, lãnh đạo chúng tôi muốn mời anh qua một chuyến."

"Lãnh đạo của cô là ai?" Vương Bảo Ngọc nghi hoặc hỏi.

"Nhiếp Chính Lương cục trưởng." Cô gái trẻ kiêu ngạo đáp.

Vương Bảo Ngọc sững sờ, cái tên này đương nhiên anh biết, chính là vị cục trưởng Cục Công thương đường đường chính chính, hơn nữa cũng từng gặp vài lần. Nếu đổi lại là lúc trước khi còn làm cục trưởng Cục Giáo dục, Vương Bảo Ngọc tất nhiên sẽ chẳng thèm để tâm đến một vị cục trưởng ngang hàng, ai gặp mà chẳng bắt tay cười nói chứ. Nhưng giờ đã khác, mình mở việc kinh doanh, lại còn là thứ không được xếp hạng, nhưng lại nằm trong phạm vi quản lý của người ta.

"Xin hỏi Nhiếp cục trưởng tìm tôi có việc gì?" Vương Bảo Ngọc cười lấy lòng hỏi. Quán quẻ của mình chắc chắn có tình trạng kinh doanh vượt phạm vi, chẳng lẽ cục trưởng muốn gây khó dễ cho mình?

"Tôi là thư ký của ông ấy, không rõ." Cô gái trẻ nói.

"Được thôi, tôi qua ngay đây." Vương Bảo Ngọc sảng khoái đáp lời.

Thu dọn đơn giản một chút, Vương Bảo Ngọc lại lấy hai vạn tệ bỏ vào túi. Nếu Nhiếp Chính Lương làm khó mình, thì đưa cho ông ta chút lợi lộc. Tuy đây là hành vi sai trái, nhưng ở hoàn cảnh nào thì nói chuyện đó, làm ăn mà không tạo mối quan hệ tốt với quan chức, thì chẳng khác nào tự chặn đường phát triển.

Mang theo tâm trạng bất an, Vương Bảo Ngọc đến Cục Công thương thành phố. Tại quầy nghiệp vụ, anh nhìn thấy An Uy đang bận rộn, bèn ghé lại gần hỏi nhỏ: "Anh An, Nhiếp cục trưởng tìm tôi có chuyện gì thế?"

An Uy sững sờ, gãi đầu khó hiểu đáp: "Tôi là lính tráng, đâu có biết sự sắp xếp của cục trưởng chứ."

"Anh nói xem liệu có chuyện gì không ổn không, việc kinh doanh của tôi mới khai trương, còn trông cậy vào nó để kiếm sống đấy." Vương Bảo Ngọc lo lắng hỏi.

"Không rõ, nhưng mấy hôm nay ông ấy cứ mặt mày sầm sì, hình như tâm trạng không vui." An Uy nói.

"Chắc không phải vì tôi chứ, tôi mở quán quẻ thì có thể phạm sai lầm lớn gì được cơ chứ." Vương Bảo Ngọc trong lòng vô cùng bất an.

"Không có ai tố cáo thì đương nhiên là không sao. Thực ra cục quan tâm nhiều hơn đến những doanh nghiệp có quy mô thôi." An Uy khẳng định chắc nịch. Vợ hắn đang làm việc tại quán quẻ của Vương Bảo Ngọc, thu nhập cũng khá ổn, thế nên bình thường hắn rất để tâm đến tin tức về phương diện này.

Vương Bảo Ngọc còn muốn hỏi thăm thêm chút chuyện, nhưng hôm nay người làm thủ tục quá đông, Vương Bảo Ngọc đang tán gẫu nhanh chóng bị những người bất mãn phía sau chen lấn đẩy ra ngoài.

"Đồng chí, cổ đông này của chúng tôi hôm nay có việc không tới được, đây là chứng minh thư nhân dân của anh ấy."... "Không được, bắt buộc phải đích thân tới, nếu không sẽ không giải quyết thủ tục."... "Đồng chí, thực sự có tình huống đặc biệt, chúng tôi đang vội khai trương, mong đồng chí thông cảm giúp."... "Nếu không tới được, thì về nơi đăng ký hộ khẩu mở giấy chứng nhận công chứng."... "Mẹ kiếp, giấy chứng nhận cũng phải do đích thân đi mở à, làm cái giấy phép mà lắm chuyện rắc rối thế không biết."

Sảnh dịch vụ bắt đầu ồn ào, Vương Bảo Ngọc thầm than tầm quan trọng của quan hệ, nhưng trong lòng vẫn không nắm chắc. Quán quẻ tuy không lớn, nhưng lúc khai trương phô trương không nhỏ, chắc hẳn rất nhiều người đã nghe tin. Đúng là súng bắn chim đầu đàn, có người tố cáo là chuyện sớm muộn, nhưng lãnh đạo thì vẫn phải gặp. Vương Bảo Ngọc chào tạm biệt An Uy đang bận rộn, lấy hết can đảm đi thẳng lên văn phòng cục trưởng ở tầng ba.

Cục trưởng Cục Công thương Nhiếp Chính Lương hơn bốn mươi tuổi, mặt vuông lông mày rậm, lưng thẳng tắp, nghe đồn từng xuất thân quân nhân, khá có gia thế. Thực ra hiện tượng này không có gì kỳ lạ, công thương, thuế vụ, kiểm định chất lượng đều là những bộ phận nắm thực quyền, không có chỗ dựa vững chắc thì muốn làm người đứng đầu tuyệt đối không dễ dàng.

Khi Vương Bảo Ngọc vào phòng, Nhiếp Chính Lương đang nghịch máy tính, nhìn thấy Vương Bảo Ngọc thì mỉm cười đứng dậy, khách khí bắt tay nói: "Vương cục trưởng, hoan nghênh."

"Nhiếp cục trưởng khách khí quá rồi, tôi giờ chỉ là một dân thường thôi." Không thể được đằng chân lân đằng đầu, Vương Bảo Ngọc vội vàng khách sáo đáp.

"Haha, vậy gọi cậu là Vương lão sư vậy. Tôi đã nghe hai buổi giảng của cậu, thực sự quá đặc sắc, quả là dư âm còn mãi. Không chỉ tôi đâu, mọi người đều mong chờ Vương lão sư giảng bài lần tới đấy." Nhiếp Chính Lương nói.

Hề hề, Vương Bảo Ngọc toét miệng cười, thấy đối phương khiêm nhường như vậy, hòn đá trong lòng cũng rơi xuống đất. Nhưng để đường đường là cục trưởng Cục Công thương cứ gọi mình là thầy xối xả, thật sự khiến người ta toàn thân ngứa ngáy, bèn khách khí nói: "Nếu ngài không chê, cứ gọi tôi là Vương hiền đệ đi, lão sư thì tôi không dám nhận đâu."

"Được, vậy gọi là Vương hiền đệ." Nhiếp Chính Lương cười nói.

Vương Bảo Ngọc nhận điếu thuốc Nhiếp Chính Lương đưa tới, ngồi xuống châm lửa, thận trọng hỏi: "Nhiếp cục trưởng, tìm tôi tới có chỉ thị gì?"

"Cũng không có chuyện gì lớn, có người tố cáo Đại Đạo Dự Trắc Quán của cậu kinh doanh vượt phạm vi." Nhiếp Chính Lương nhả một hơi thuốc, rất bình tĩnh nói.

Mẹ kiếp, vẫn có người tố cáo. Trán Vương Bảo Ngọc lập tức đổ mồ hôi, vội cười làm lành: "Nhiếp cục trưởng, chuyện này là có nguyên do, rất mong ngài rộng lòng bỏ qua."

"Vương hiền đệ cũng phải thông cảm cho, tính chất công việc của chúng tôi là thế, quần chúng phản ánh rồi, không thể vì tình cảm cá nhân mà bỏ mặc không hỏi đến được." Nhiếp Chính Lương có chút khó xử nói.

"Nhiếp cục trưởng nói rất đúng, có thì sửa, không có thì giữ, sau này tôi nhất định sẽ chú ý hơn, không gây thêm phiền phức cho các lãnh đạo." Vương Bảo Ngọc cười tươi nói.

"Tuy nhiên, đây không tính là chuyện gì lớn, một quán quẻ nhỏ bé, lại là do Vương hiền đệ mở, phía tôi coi như không biết gì là được." Nhiếp Chính Lương tiền hậu bất nhất bán cho Vương Bảo Ngọc một ân tình.

"Vậy thì cảm ơn Nhiếp đại ca nhiều lắm." Vương Bảo Ngọc chủ động đổi cách xưng hô để bắt quàng làm họ, còn mở túi xách ra, chuẩn bị tặng quà.

"Vương hiền đệ, lần này mời cậu tới, là có một việc muốn làm phiền cậu." Chưa đợi Vương Bảo Ngọc lấy tiền ra, Nhiếp Chính Lương đã nghiêm túc nói.

"Có việc gì ngài cứ nói." Vương Bảo Ngọc khựng lại động tác, vội hỏi.

"Cậu là nhân vật cấp đại sư, có thể xem ra điều gì từ diện mạo của tôi không?" Nhiếp Chính Lương hỏi.

"Đại ca nét mặt đầy vẻ quý khí, cái này không cần xem cũng biết." Vương Bảo Ngọc đến tận giờ vẫn chưa rõ Nhiếp Chính Lương rốt cuộc muốn nói gì.

"Đời người có họa phúc sớm chiều, vận mệnh ai mà chẳng có vài cái vấp ngã. Hiền đệ, giúp ta xem vận thế thế nào." Nhiếp Chính Lương lộ vẻ ưu sầu.

Vương Bảo Ngọc nhìn chằm chằm vào mặt Nhiếp Chính Lương quan sát một lúc, do dự mở lời: "Nhiếp đại ca, thứ cho tôi nói thẳng, khí sắc của anh rất không tốt, nhất là cung phụ mẫu ở góc trán lại càng ảm đạm, chắc là trong nhà có chuyện gì không suôn sẻ phải không?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1747
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.