Tiên Lộ Chí Tôn

Lượt đọc: 2337 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1120
Trấn áp (Thượng)

❊ ❊ ❊

Nói thật, Phạn Thiên môn hiện tại đã đến thời điểm cực kỳ nguy cấp, mà trên thực tế, Dương Quân Sơn lúc này lại rảnh rỗi đến mức phát chán!

So với Thiên chi vực hiện đang đánh nhau như lửa đốt, Nhân chi vực ai nấy đều tự cảm thấy nguy hiểm, thì Địa chi vực hiện tại ngược lại là nơi an toàn nhất, đồng thời cũng là nơi bình lặng nhất.

Tại trong vực sâu dưới lòng đất nơi Địa chi vực tọa lạc, Xích Diễm đạo nhân tay cầm Thiên Hỏa Quật, dẫn theo một đám tu sĩ đi đầu chặn đứng sự công kích của thế lực vực ngoại vào đạo tràng Địa chi vực. Mặc dù không thể chặn được hết thảy, nhưng những tu sĩ vực ngoại còn lại căn bản không làm gì được đại trận thủ hộ của Địa chi vực.

Dương Quân Sơn hiện tại đang nắm giữ bốn mươi bốn phần trăm trận nguyên lực lượng của Tam Tài Phong Tiên Đạo Trận, lực lượng dùng để phòng thủ đợt đột kích của tu sĩ vực ngoại trong Địa Hỏa Uyên Ngục thậm chí chưa đến một nửa. Hơn hai mươi phần trăm trận nguyên lực lượng còn lại đang nhàn rỗi, hắn dứt khoát ngoài việc giữ lại nhu cầu tu luyện cần thiết, toàn bộ số còn lại đều dùng để nén Địa Uyên chi khí và lưu trữ chúng lại.

Phương thức cũng rất đơn giản, Dương Quân Sơn đem lượng lớn tinh thuần Địa Uyên chi khí không kịp luyện hóa nén lại, thông qua đường linh hà rót hết vào trong tinh thể khoáng mạch. Lấy linh tinh thạch trong khoáng mạch làm vật chứa, dung nhập lượng lớn tinh thuần Địa Uyên chi khí vào linh tinh thạch, mà điều này cũng đã để lộ mục đích cuối cùng của Dương Quân Sơn, dải tinh thể khoáng mạch trung hình này, hắn đã quyết tâm phải giành được——

Dương Quân Sơn ở tại Địa chi vực nhìn qua dường như không hề bị ảnh hưởng bởi tình thế nghiêm trọng hiện tại, mà Xích Lộ đạo nhân ở Địa chi vực lúc này lại trở nên có chút nghi thần nghi quỷ.

Vốn dĩ với tu vi của ông ta, khi đã có tâm phòng bị, đối với Quỷ Vương Lôi Kiếp cảnh cũng không hề sợ hãi, dù là Quỷ Vương Hoàng Đình cảnh thì đã sao, một khi đã tìm thấy tung tích, ông ta vẫn dám tiến lên đánh một trận.

Nhờ vào tu vi bản thân, Xích Lộ đạo nhân chỉ cần dựa vào tạo nghệ trận pháp của mình là đã có thể khởi động toàn bộ Tam Phần Bảo Trận, sau đó mượn những đốm lân hỏa li ti bắt đầu dò xét tung tích Quỷ Vương có khả năng tồn tại trên khắp Nhân chi vực.

Trong mắt ông ta, việc này vốn không tính là chuyện khó khăn gì. Diệu Huyền tông sư sở dĩ bị Quỷ Vương ám toán, cũng không phải vì ông không thể thông qua trận pháp phát hiện tung tích Quỷ Vương, mà là vì tinh lực của Diệu Huyền tông sư lúc đó không đặt trên việc giám sát Nhân chi vực. Mà hiện tại, Xích Lộ đạo nhân lại đặt toàn bộ tinh lực vào việc tìm kiếm tung tích Quỷ Vương.

Thế nhưng kết quả lại khiến Xích Lộ đạo nhân cảm thấy khó tin, ông ta không hề phát hiện ra hành tung của bất kỳ tu sĩ Quỷ tộc nào trong Nhân chi vực. Hơn nữa càng không tìm thấy tung tích Quỷ Vương, Xích Lộ đạo nhân lại càng thêm nôn nóng. Sau khi tìm kiếm khắp Nhân chi vực ba lần liên tiếp, sự nôn nóng này thậm chí đã biến thành nỗi sợ hãi!

Một vị tu sĩ Quỷ tộc hoàn toàn có thể tránh né cảm giác của ông ta có ý nghĩa gì?

Trán Xích Lộ đạo nhân đã lấm tấm mồ hôi, ánh mắt ông ta không ngừng đảo quanh thân mình, dường như tu sĩ Quỷ Vương ẩn nấp trong bóng tối kia bất cứ lúc nào cũng sẽ phát động tập kích về phía ông, cho đến khi một ý niệm khác đột nhiên bật ra trong đầu ông.

Không đúng, ai nói tu sĩ Quỷ Vương kia hiện tại nhất định sẽ ở Nhân chi vực?

Xích Lộ đạo nhân đột ngột ngẩng đầu nhìn về phía không trung Thiên chi vực, ông ta đang định cảnh báo những đạo tu Lôi Kiếp cảnh đang vây công Chu Tước yêu vương kia, thế nhưng biến cố lại xảy ra vào lúc này.

"Á——, có Quỷ Vương tập kích!"

Một tiếng thét thê lương truyền đến, một vị đạo tu Lôi Kiếp cảnh đến từ Tiên Cung bị Quỷ Vương Lục Cấm đánh trọng thương bằng một đòn, vòng vây nhắm vào Hoàng Đình yêu vương Chu Lăng Quang lập tức xuất hiện một lỗ hổng.

Vị tu sĩ Lôi Kiếp cảnh bị trọng thương kia vội vàng chạy trốn ra ngoài, đồng thời liên tiếp thi triển thần thông muốn tự vệ.

Mà tu sĩ Quỷ Vương kia lại thay đổi chiến lược "một kích rồi rút" trước đây của người Quỷ tộc, thế mà lại bám đuôi truy sát phía sau.

Xích Lộ đạo nhân tâm niệm khẽ động, ông ta có ý muốn đuổi theo chặn giết tu sĩ Quỷ Vương kia, thế nhưng Quỷ tu đó đã dám minh mục trương đảm truy sát một tu sĩ Lôi Kiếp cảnh như vậy, chẳng lẽ trong bóng tối còn có thủ đoạn gì khác?

Nói không chừng lúc này Quỷ tu đó chính là đang muốn dụ mình ra tay!

Thủ hộ Nhân chi vực quan trọng hơn!

Xích Lộ đạo nhân thần sắc do dự, nghĩ đến việc trước đó bị người vực ngoại "điệu hổ ly sơn" tiến vào sâu trong địa uyên, mới dẫn đến đạo tràng hiện tại nơi nơi cáo nguy, cuối cùng cũng định thần lại.

Ông ta còn phải đảm bảo Xích Cương đạo nhân vận chuyển được nhiều đồ vật hơn an toàn ra ngoài Phạn Thiên đạo tràng. Huyết Hạ sư thúc đã không thể sống sót, tông môn sắp sửa phân băng ly tích, chi này của ông nếu muốn đặt chân tại Lô Châu, thì chỉ có cách vận vận chuyển vật tư trong đạo tràng ra ngoài nhiều nhất có thể mà thôi.

Nghĩ đến đây, Xích Lộ đạo nhân phất tay một cái, lực lượng trận pháp của Tam Phần Bảo Trận vốn đang bị điều động liền trở lại và chìm xuống. Đã biết Quỷ tu kia không ở trong Nhân chi vực, ông không cần thiết phải phân tán lực lượng của Bảo Trận nữa, chi bằng đem nhiều lực lượng hơn dùng để chi viện cho những người đang đoạn hậu dưới lòng đất, ngăn chặn sự công kích của tu sĩ vực ngoại.

Vô số đốm lân hỏa đang bay múa trên không trung bắt đầu hạ xuống, thế nhưng Xích Lộ đạo nhân hiển nhiên không chú ý tới những lân hỏa này không hề quy vị về từng ngôi mộ, từng khối thần bài, mà giống như bồ công anh vậy, phần lớn đều rải xuống khu vực giữa hai tòa lăng viên.

Nhân chi vực có hai tòa lăng viên, một tòa chôn cất người tọa hóa tận thọ, một tòa chôn cất người chiến tử vẫn lạc!——

Trong trận đàm ở Địa chi vực, một người khiến Dương Quân Sơn cảm thấy kinh ngạc đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, đến mức Dương Quân Hạo còn nảy sinh tâm tư cảnh giác với người này.

Dương Quân Sơn vỗ vỗ vai hắn, lắc đầu nói: "Không cần căng thẳng, lần này là chân nhân."

Nói xong, xoay người nhìn về phía người đối diện, cười nói: "Xích Không tiền bối, khoảng thời gian này quả thực rất ít khi gặp ngài."

Xích Không đạo nhân tự nhiên nhìn ra dáng vẻ súc thế đãi phát vừa rồi của Dương Quân Hạo, vì vậy hỏi: "Sao vậy, nơi này của các ngươi cũng bị ám sát?"

Dương Quân Sơn mỉm cười, nói: "Một tu sĩ Mị tộc dùng bí kỹ 'Họa Bì', giả dạng thành Quan chân nhân trà trộn vào trong trận đàm, may mà bị xá đệ phát hiện, nếu không đã gây ra đại họa."

Xích Không đạo nhân thần sắc thay đổi, thở dài: "Nói như vậy, Quan đại sư e rằng..."

Dương Quân Sơn khẽ thở dài, không tiếp tục nói nữa, mà hỏi: "Vậy tiền bối lần này đến đây là..."

Xích Không đạo nhân lấy một vật từ trong tay áo ra, khẽ thở dài một tiếng, nói: "Phụng mệnh sư huynh, mang thứ này tới cho đạo hữu!"

Dương Quân Sơn nhận lấy một cuốn họa trục dài từ tay Xích Không đạo nhân, mà khoảnh khắc họa trục vừa vào tay, sắc mặt hắn vui mừng, nói: "Tổng trận đồ? Tiền bối vậy mà mang tới tổng trận đồ của Tam Tài Phong Tiên Đạo Trận? Điều này thật là..., đúng rồi, vị Xích Cung chân nhân kia sao lại..."

Dương Quân Hạo đứng bên cạnh kéo tay áo tứ ca mình, tiếng Dương Quân Sơn khựng lại, khóe mắt khẽ liếc qua, ánh mắt liền quét thấy một vệt đỏ tươi chói mắt ở mặt bên một đầu họa trục.

Đây là... vết máu!

Dương Quân Sơn đột ngột ngẩng đầu lên, lại thấy Xích Không đạo nhân ngược lại chắp hai tay ra phía trước, cả người bái xuống phía Dương Quân Sơn, nói: "Quân Sơn đạo hữu, lão phu lần này trở về, chính là muốn tuân theo kế hoạch trước đó của Xích Diễm sư huynh, đưa đi nhóm tu sĩ cần triệt thoái cuối cùng, bao gồm cả Hồng Lục, sau đó, toàn bộ Địa chi vực e rằng phải giao cho Quân Sơn đạo hữu và Xích Diễm sư huynh hai người đoạn hậu thủ hộ rồi!"

Dương Quân Sơn gật đầu, thần sắc trịnh trọng nói: "Dương mỗ tất không phụ phó thác!"

Xích Không đạo nhân cáo từ xong liền xoay người rời đi. Vào lúc này, bất kỳ chút thời gian nào giành giật được, có lẽ đều bao hàm cả máu và tính mạng của người đoạn hậu, Xích Không đạo nhân cần phải nhanh nhất có thể đưa đi những người và vật cần đưa đi.

Dương Quân Hạo nhìn theo bóng lưng Xích Không đạo nhân, lẩm bẩm tự nói: "Ông ta đã giết Xích Cung chân nhân, vết máu trên trục cuốn của tổng trận đồ này nhất định là của Xích Cung chân nhân."

Dương Quân Sơn không hề đáp lại. Dương Quân Hạo quay đầu lại, lại thấy Dương Quân Sơn đã sớm trải toàn bộ họa trục ra, tâm thần cả người đều đắm chìm vào trận đồ trên họa trục, mức độ nhập mê này so với lúc trước vì luyện hóa Địa Uyên chi khí mà bị người Mị tộc trà trộn vào trận đàm tương đương nhau.

Mà đúng vào lúc này, một trong sáu vị tu sĩ Lôi Kiếp cảnh đang vây công Chu Tước yêu vương trên không trung Thiên chi vực đột nhiên bị ám sát trọng thương. Sau khi người vây công Chu Lăng Quang bớt đi một người, thế cục lập tức trở nên vô cùng nguy cấp.

Vị Hoàng Đình yêu vương kia sở dĩ trước đó lâm vào thế giằng co dưới sự vây công của sáu vị tu sĩ Lôi Kiếp cảnh, ngoài việc đối phương quả thực đông đảo ra, còn là vì Chu Lăng Quang đang chờ đợi, chờ đợi một cơ hội hủy diệt toàn bộ Phạn Thiên đạo tràng, mở ra một con đường thẳng tắp thông đến vực ngoại do người vực ngoại hoàn toàn nắm giữ.

Cho nên, dù Quỷ Vương Lục Cấm đột nhiên ra tay trọng thương một vị đạo tu Lôi Kiếp cảnh, khiến Chu Lăng Quang lúc này đã hoàn toàn chiếm thế thượng phong, bất cứ lúc nào cũng có thể phá tan sự ngăn trở của năm người, tàn phá toàn bộ đạo tràng Thiên chi vực, nhưng nàng vẫn không làm vậy, thậm chí mặc cho một vị đạo tu Lôi Kiếp cảnh vốn đang chống đỡ sự công kích của tu sĩ vực ngoại trong vực sâu dưới lòng đất vội vã chạy tới gia nhập chiến đoàn.

Mà ngay lúc này, một tiếng nổ trầm đục như từ rất xa truyền đến từ dưới lòng đất, toàn bộ Phạn Thiên đạo tràng phút chốc bao phủ trong một tầng bóng tối, mỗi một đệ tử Phạn Thiên môn không hiểu sao bi thương dâng trào, dường như Phạn Thiên môn đã mất đi sự tồn tại vĩ đại nào đó vậy!

Trong khoảnh khắc này, Xích Vũ đạo nhân, Xích Lộ đạo nhân cùng với Xích Diễm đạo nhân đang phấn chiến chiến dưới lòng đất, và tất cả sự tồn tại Đạo cảnh của Phạn Thiên môn, gần như trong nháy mắt đều ý thức được đã xảy ra chuyện gì, thậm chí những vị Lôi Kiếp của các phái đến trợ quyền cùng với sự tồn tại Lôi Kiếp trong Tiên Cung, cũng đoán được đã xảy ra chuyện gì ngay lập tức.

Một đạo hỏa lưu tinh từ sâu trong Địa Hỏa Uyên Ngục gào thét bay lên, dọc đường đi qua, tất cả địa hỏa đều đang hội tụ về phía quả cầu lửa từ dưới hướng lên trên này, tất cả nham thạch sau khi bị rút hết nhiệt lượng đều hóa thành đá tảng cứng ngắc, tất cả Địa Uyên chi khí đều đang bị nó xua đuổi.

Mà phương hướng nó va chạm chính là Phạn Thiên đạo tràng ở đỉnh Địa Hỏa Uyên Ngục, cụ thể mà nói, chính là Địa chi vực!

Tu sĩ vực ngoại vốn đang phát động tấn công về phía ba vực của Phạn Thiên đạo tràng, vào khoảnh khắc này dường như nhận được tín hiệu gì đó, đồng loạt rút lui về phía sau, nhất là tu sĩ vực ngoại vốn ở Địa chi vực, càng là trong nháy mắt rút sạch sẽ.

"Chặn nó lại!"

Xích Diễm đạo nhân đang chống đỡ tu sĩ vực ngoại trong Địa Uyên hô to, sau khi khẩn trương thậm chí ngay cả âm điệu của ông ta cũng đã trở nên méo mó không rõ.

Hai vị tồn tại Lôi Kiếp cảnh đang chặn sự công kích của thế lực vực ngoại dưới lòng đất chạy tới tương trợ, Xích Diễm đạo nhân tay cầm một vật hình thạch điêu chế tác thô sơ dẫn đầu ra tay nhắm vào hỏa lưu tinh đang ngày càng tới gần, một luồng hỏa diễm màu xanh nhạt trong nháy mắt nâng nhiệt độ xung quanh lên đến mức đủ để dung kim hóa thạch.

"Tiên hỏa!"

Hai vị đạo tu Lôi Kiếp cảnh hít một hơi khí lạnh.

Cùng lúc đó, Dương Quân Sơn đang đắm chìm trong trận đồ đột nhiên bị kinh tỉnh, hết thảy những gì xảy ra trong Địa Uyên đã bị hắn phát giác, chỉ đành hơi luyến tiếc tung trận đồ trong tay lên không trung.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:676
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thụy Thu

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.