Tiên Lộ Chí Tôn

Lượt đọc: 2797 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1126
Cửu Biến

❊ ❊ ❊

[NỘI DUNG]:

“Ca, nương có từng nói khi nào cha sẽ về không?”

Dương Thấm Lâm ngẩng đầu hỏi Dương Thấm Du, sau đó vành mắt đỏ lên, nói: “Muội nhớ cha rồi.”

Dương Thấm Du xoa đầu muội muội, nói: “Cha bây giờ đã là đại tu sĩ Đạo cảnh, trong mắt người khác cũng là bậc đại thần thông giả chân chính rồi. Người muốn bế quan, chớp mắt ba năm năm là chuyện rất bình thường. Có lần ta từng suốt ba năm không gặp người.”

Dương Thấm Lâm bĩu môi nói: “Nhưng lúc đó cha vẫn ở Tây Sơn, tuy không gặp được nhưng vẫn biết người ở đâu. Còn bây giờ thì sao? Nương mỗi lần đều nói cha đang bế quan, cô cô và Thập Tam thúc cũng nói không rõ ràng. Tú cô cô chỉ nói cha rất nhanh sẽ về, nhưng từ khi cha đến Viêm Châu đã hơn mười năm rồi. Cô cô, Tú cô cô, Ninh bá bá cùng Thập Tam thúc bọn họ đều đã về được bảy năm, chỉ riêng cha là chưa về.”

Dương Thấm Du dừng bước, quay đầu lại hỏi rất nghiêm túc: “Nha đầu, có phải muội lại nghe người ta nói bậy nói bạ gì rồi không?”

Nước mắt Dương Thấm Lâm lập tức tuôn rơi như hạt đứt dây, nói: “Trước kia từng có người nói cha đã chết, muội căn bản không tin. Nương nói đợi muội tu luyện đến Võ Nhân cảnh cha sẽ về, nhưng bây giờ muội đã sớm tiến giai Võ Nhân cảnh rồi, mà cha vẫn chưa về.”

Nói đến đoạn sau, tiểu cô nương liền đau lòng khóc nấc lên.

Dương Thấm Du lập tức nổi giận nói: “Là kẻ nào nhai lại lưỡi, xem ta có đánh nát miệng chúng không. Hồn đăng của cha ở trên Tây Sơn vẫn sáng trưng, làm sao có thể chết được?”

Tiểu cô nương lập tức phá thế vi cười, nói: “Thật sao?”

Dương Thấm Du gật đầu nói: “Tự nhiên là thật, chỉ là hiện giờ linh khí trên Tây Sơn ngày càng nồng đậm, với tu vi hiện tại của muội còn chưa lên được đó thôi. Đợi tu vi của muội đạt tới mức như ca, sẽ có thể vào mật thất nơi cha thường bế quan, hồn đăng của cha vẫn tốt lắm.”

Dương Thấm Lâm nghe vậy lại không vui nói: “Đợi tu luyện đến Võ Nhân cảnh đại viên mãn giống như ca, vậy chẳng phải còn cần rất nhiều năm nữa sao, chẳng lẽ đến lúc đó cha vẫn chưa về à?”

Dương Thấm Du “á” một tiếng, vỗ vỗ lên trán mình, nói: “Đương nhiên, đương nhiên là về rồi, là ca nói sai, đến lúc đó muội có thể cầu Thập Tam thúc, để người bảo vệ muội đi tới mật thất của cha, như vậy liền không sợ bị linh lực phản phệ nữa.”

“Chủ ý này cũng không tệ, nhưng mấy năm nay Thập Tam thúc thường xuyên ra ngoài, trong gia tộc rất ít khi thấy người, đến lúc đó muội sẽ đi cầu Tú cô cô vậy.” Dương Thấm Lâm nói.

Dương Thấm Du cười nói: “Sao không đi tìm Tiểu cô? Tú cô cô cũng thường xuyên trấn thủ ở Khúc Vũ sơn, còn Tiểu cô thì đa phần ở trong thôn.”

Dương Thấm Lâm nói: “Ca lại không phải không biết, Tiểu cô cùng nương quan hệ không hòa thuận, muội đi tìm Tiểu cô, nương tuy sẽ không nói gì, nhưng trong lòng chắc chắn sẽ không vui.”

Dương Thấm Du cười cười, nói: “Cũng đúng.”

“Không nói những chuyện này nữa.”

Dương Thấm Lâm chuyển chủ đề, nói: “Ca, đoạn thời gian này không phải ca vẫn luôn tu luyện, chuẩn bị cho việc đột phá Chân Nhân cảnh sao, sao hôm nay lại nhớ đến việc dẫn muội ra ngoài chơi?”

Nhắc tới chuyện tu luyện, Dương Thấm Du có chút u sầu, nói: “Tu vi của ta đã sớm đạt tới Võ Nhân cảnh đại viên mãn, muốn trùng kích Chân Nhân cảnh cũng có bảy tám phần nắm chắc. Khổ nỗi cha từng có dặn dò, nhất định phải đạt tới hỏa hầu nhất định trong luyện thể thuật mới có thể thử đột phá Chân Nhân cảnh. Nương đối với quy củ tu luyện cha đặt ra cho chúng ta thực thi vô cùng nghiêm ngặt, vẫn luôn nghiêm cấm ta bế quan đột phá.”

Dương Thấm Lâm nghe vậy có chút kỳ lạ, nói: “Ca, Sơn Quân Đồ của ca đã tu luyện tới bức thứ mấy rồi?”

Dương Thấm Du có chút chán nản nói: “Bức thứ ba vẫn chưa viên mãn.”

“Không đúng nha, muội đều đã bắt đầu tu luyện bức thứ ba rồi, sao ca bức thứ ba vẫn chưa viên mãn? Còn nữa, Lục Phủ Cẩm của ca không phải đều đã tu luyện được hai loại rồi sao?” Dương Thấm Lâm cảm thấy có chút không thể tin nổi.

Dương Thấm Du bất lực nói: “Ta cũng không biết là tại sao, Sơn Quân Đồ khi tu luyện tới bức thứ ba liền dậm chân tại chỗ. Nhưng quy củ cha để lại chính là ít nhất phải tu luyện luyện thể thuật đến mức cân cốt, nghĩa là ít nhất phải đợi Sơn Quân Đồ bức thứ ba tu luyện viên mãn và bắt đầu tu luyện bức thứ tư, mới có thể trùng kích Chân Nhân cảnh.”

“Có khi nào là ca luyện sai rồi không?”

“Sao có thể?” Dương Thấm Du lắc đầu nói: “Ta rõ ràng là làm từng bước theo bút ký cha để lại, cha có thể luyện thành, sao ta lại luyện không được chứ?”

“Đó là bởi vì thể chất của các ngươi vốn dĩ không giống người thường, luyện thể thuật huynh muội các ngươi tu luyện căn bản không hợp với các ngươi.”

Một giọng nói đột nhiên vang lên bên tai hai huynh muội, thực sự dọa cho cả hai một phen giật mình.

“Ai?”

Dương Thấm Du bảo vệ muội muội ở phía sau, nói: “Là vị tiền bối nào đang đùa giỡn với vãn bối, xin hãy hiện thân gặp mặt.”

Dương Thấm Du nắm chặt một miếng ngọc bội bên hông, một khi gặp nguy hiểm, chỉ cần bóp nát miếng ngọc bội này, thần thông lưu trữ bên trong không những có thể bảo vệ hai người họ, còn có thể thu hút sự chú ý của người nhà họ Dương.

Mặc dù vậy, Dương Thấm Du vẫn có chút hối hận khi dẫn muội muội lén lút ra ngoài chơi. Thực ra từ sau khi Thập Tam thúc cùng những người khác từ Viêm Châu trở về, mẫu thân Nhan Thấm Hi liền quản thúc hai huynh muội họ rất chặt, bình thường căn bản không cho phép bọn họ rời khỏi Tây Sơn thôn. Cho dù là ra ngoài, bên cạnh thường cũng sẽ có tu sĩ cao giai trong gia tộc đi theo bảo hộ, điều này khiến hai huynh muội cảm thấy vô cùng nhạt nhẽo, ngay cả chơi đùa cũng mất hết hứng thú. Chỉ là mấy năm nay vẫn luôn không có chuyện gì xảy ra, sự cảnh giác của người nhà cũng dần giảm đi không ít, lúc này mới cho phép hai người tìm được sơ hở trốn ra ngoài, nhưng lại không ngờ tới việc men theo Thấm Thủy chưa đi được bao xa, liền đụng phải người lạ lén nghe bọn họ trò chuyện.

Trên Thấm Thủy hơi nước bốc lên, một bóng dáng uyển chuyển đột ngột xuất hiện trong tầm mắt của hai huynh muội.

Thấy Dương Thấm Du thoáng lộ vẻ kinh ngạc, người nọ cười nói: “Chúng ta lại gặp nhau rồi, cậu bé năm nào giờ đã lớn thành thiếu niên rồi, ngươi còn nhận ra ta không?”

“Đương nhiên!”

Dương Thấm Du hơi do dự một chút, nhưng vẫn chắp tay nói: “Vãn bối Dương Thấm Du bái kiến tiền bối, đây là xá muội Dương Thấm Lâm. Tiền bối là tới tìm phụ thân con sao? Nhưng phụ thân hiện giờ không có ở Tây Sơn.”

Người nọ cười khúc khích, nói: “Ta đương nhiên biết hắn không ở Tây Sơn, đường đường là Hoàng Đình Đại Vu vẫn còn đang bị trấn áp dưới Phần Thiên Đảo, chính hắn cũng không có khả năng ra ngoài...”

Ánh mắt Dương Thấm Du sáng lên, nói: “Tiền bối biết phụ thân con đang ở đâu sao? Xin tiền bối hãy cho biết, vãn bối vô cùng cảm kích.”

Người nọ cười cười, nói: “Ta tự nhiên biết hắn ở đâu, giới tu luyện bây giờ hầu như không ai là không biết bậc đại thần thông giả như hắn. Nhưng vì bậc trưởng bối nhà các ngươi không nói rõ chi tiết cho các ngươi, thì ta cũng vẫn là không nên nói cho các ngươi biết thì hơn. Tuy nhiên, có một điểm trước kia ngươi nói cũng không sai, phụ thân các ngươi tuy bị nhốt ở nơi nào đó, nhưng hẳn là vẫn chưa lo đến tính mạng.”

“Ngươi lén nghe chúng ta nói chuyện!” Dương Thấm Lâm tức giận nói.

“Muội muội!” Dương Thấm Du giật mình, vội vàng nói với người nọ: “Xá muội còn nhỏ không hiểu chuyện, tiền bối đừng trách.”

Người nọ cười gật đầu, sau đó nhìn về phía Dương Thấm Lâm, vậy mà lại rất nghiêm túc giải thích: “Không phải ta muốn lén nghe các ngươi nói chuyện, mà là ta vẫn luôn ở đây, âm thanh các ngươi trò chuyện truyền thẳng vào tai ta, chẳng lẽ các ngươi nói chuyện, ta còn phải né tránh đi thật xa sao?”

“Hừ!” Dương Thấm Lâm hừ nhẹ một tiếng, quay đầu đi chỗ khác.

Dương Thấm Du lại tâm niệm khẽ động, nói: “Tiền bối vừa nói luyện thể thuật chúng con đang tu luyện không hợp với thể chất của chúng con? Xin tiền bối chỉ giáo, vãn bối vô cùng cảm kích.”

Ánh mắt người nọ dừng lại trên người Dương Thấm Lâm một lát, vẻ mặt dường như có ý vị sâu xa, nghe thấy Dương Thấm Du hỏi, lúc này mới hỏi lại: “Lúc nhỏ các ngươi có từng ngâm qua Long huyết không?”

“Long huyết?”

Hai huynh muội mỗi người nhìn nhau một cái, trong lòng lập tức nhớ lại một vài hồi ức không mấy vui vẻ.

Dương Thấm Du do dự nói: “Vãn bối và muội muội lúc nhỏ quả thực dưới sự chỉ dẫn của cha, có ngâm qua một số chất lỏng màu huyền hoàng được pha loãng, nhưng có phải Long huyết hay không thì vãn bối không biết.”

“Chân Long chi huyết nha, hì hì, năm đó trên Định Hải Chu, Dương đạo hữu ngươi quả nhiên là người nhận được lợi ích nhiều nhất.” Người nọ lẩm bẩm tự nói.

“Tiền bối, người đang nói gì vậy, vãn bối không hiểu lắm.” Dương Thấm Du khó hiểu hỏi.

“Ồ, không có gì!”

Người nọ hồi phục tinh thần, nói: “Chất lỏng màu huyền hoàng đó chính là Long huyết. Hai huynh muội các ngươi có thể coi là được thiên địa ưu ái, mà lý do ngươi mãi vẫn chưa thể Dịch Cân Đoán Cốt, không phải là vấn đề thể chất của ngươi, mà là luyện thể thuật của các ngươi không hợp với thể chất của các ngươi.”

Nói xong, người nọ cũng không đợi hai huynh muội hỏi thêm, chỉ đứng trên mặt nước Thấm Thủy bày ra một tư thế, nói: “Nhìn cho kỹ, đây mới là luyện thể thuật thực sự phù hợp với hai huynh muội các ngươi, ta chỉ luyện ba lần, học được bao nhiêu thì tùy vào tạo hóa của các ngươi.”

Một bóng người bắt đầu du động trên mặt nước, cứ mỗi chín thức là một biến hóa, một bộ đoán thể thuật luyện xong tổng cộng chín biến hóa, tất cả là tám mươi mốt thức, hoàn toàn khác biệt với phương thức rèn luyện của Sơn Quân Đồ.

Khi hai huynh muội Dương Thấm Du còn đang chìm đắm trong dáng vẻ uyển chuyển của người nọ khi du động trên mặt nước Thấm Thủy, người nọ đã men theo mặt nước Thấm Thủy đi về phía hạ du.

Dương Thấm Du bừng tỉnh, nói: “Tiền bối, bộ đoán thể thuật này có tên gọi không?”

Người nọ không thèm quay đầu lại, bóng dáng ngày càng xa, chỉ để lại dư âm dìu dặt, nói: “Liền gọi là ‘Cửu Biến Đoán Thân Quyết’ đi, nhớ kỹ phải chăm chỉ tu luyện, tất nhiên sẽ làm ít công to.”

“Cửu Biến Đoán Thân Quyết!”

Dương Thấm Du vừa lẩm bẩm vừa hồi tưởng lại quá trình người nọ thi triển bộ đoán thể thuật vừa rồi. Hắn tuy không biết “Cửu Biến Đoán Thân Quyết” này có thực sự hiệu quả hay không, nhưng không thể nghi ngờ là, sự tinh diệu của bộ đoán thể thuật này dường như không dưới Sơn Quân Đồ.

Phía sau đột nhiên có động tĩnh truyền tới, Dương Thấm Du quay phắt đầu lại, lại thấy muội muội Dương Thấm Lâm đã bày ra tư thế, bắt đầu luyện theo động tác của vị tiền bối kia. Thế mà lúc này nàng lại nhắm nghiền hai mắt, từng chiêu từng thức tuy còn sinh sơ chậm chạp nhưng lại chuẩn xác vô cùng.

“Đây, đây lại là, đốn ngộ?”

Dương Thấm Du đầu tiên là kinh ngạc, sau đó lập tức ngẩng đầu quét mắt nhìn xung quanh một lượt, phát hiện xung quanh căn bản không có ai nhưng vẫn không yên tâm, từ dưới cổ tháo xuống một cái vòng cổ tung lên không trung. Cái vòng này giữa không trung đột nhiên phóng đại tới đường kính ba mươi trượng, sau đó rơi xuống dưới chân Dương Thấm Lâm, bao trọn nàng trong phạm vi này, lúc này Dương Thấm Du mới thở phào một hơi.

Nhưng cũng ngay lúc này, bụi lau sậy bên bờ Thấm Thủy đột nhiên không gió tự động, tiếp theo truyền đến tiếng “xào xạc”, như thể có thứ gì đó đang chạy với tốc độ cao về phía hai huynh muội.

Dương Thấm Du nghe tiếng lại không hề căng thẳng, trái lại còn lớn tiếng gọi: “Kim Mao, là ngươi sao?”

Một bóng vàng đột nhiên lao ra từ bụi lau sậy, đợi bóng dáng dừng lại thì đã đứng trên vai Dương Thấm Du, hóa ra là một con khỉ nhỏ lông vàng.

Khỉ nhỏ trước hết nhìn về phía Dương Thấm Lâm không xa, sau đó mới “chi chi chi” kêu về phía Dương Thấm Du, đồng thời vừa kêu vừa múa tay múa chân, giống như đang làm thủ hiệu vậy.

Mà lạ thay, Dương Thấm Du lại dường như hiểu được ý nghĩa mà khỉ nhỏ muốn biểu đạt, sắc mặt vui mừng, nói: “Ý ngươi là nhị thúc của ta đã trở về sao?”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:676
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thụy Thu

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.