Tiên Lộ Chí Tôn

Lượt đọc: 798 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 362
Đoạt khoáng mạch (tiếp) (Cầu đặt mua)

❊ ❊ ❊

“Ca, huynh nói lần này chúng ta có thể chuyển được bao nhiêu thứ từ Hoang Khâu Trấn về? Nếu tính theo ngọc tệ thì được bao nhiêu, có đáng giá mười vạn ngọc tệ không?”

Hai huynh đệ mỗi người cưỡi một con Đà Mã Thú phi nhanh về hướng mỏ quặng Lạc Hà. Có lẽ vì đây là lần đầu tiên được Dương Điền Cương phái ra ngoài Hoang Thổ Trấn lịch luyện, tên này hưng phấn dọc đường miệng không ngừng lảm nhảm hỏi đông hỏi tây, khiến đầu Dương Quân Sơn cũng có chút nhức nhối.

“Nếu đệ còn không ngậm miệng lại, ta sẽ luyện hóa phi toa, tự mình đi trước đấy!”

“Được được, đệ không nói nữa,” Dương Quân Bình chép chép miệng, nói: “Nhưng mà, ca, chỉ có hai chúng ta, có thể đoạt được con khoáng mạch ở Hoang Khâu Trấn kia không?”

Dương Quân Sơn nói: “Đừng quên, nhà họ Hùng bây giờ đang cử gia tộc bỏ trốn, con khoáng mạch đó bọn họ mang đi được sao?”

“Không giết Hùng Mãn Giang sao?”

“Xem tình hình đã,” Dương Quân Sơn nói tiếp: “Nhắm vào sản nghiệp nhà họ Hùng tuyệt đối không thể chỉ có Tây Sơn Dương thị chúng ta. Hoang Khâu Trấn là do chúng ta ra tay sớm, còn những thứ khác sợ là phải dựa vào thủ đoạn mỗi người rồi!”

Dương Quân Bình “á” một tiếng, nói: “Còn có thế lực khác cũng tới cướp đoạt sao? Vậy với thực lực hai chúng ta liệu có quá đơn bạc chút không?”

“Đừng quên trong mỏ quặng nhà ta còn có một Trương Thiết tượng, dù sao cũng coi như là tu sĩ Sát Khí cảnh rồi, hơn nữa Thiết Trụ thúc và Thạch Nam Sinh đã dẫn người qua đó, Hổ Nữu và Bao Ngư Nhi cũng đã tới trước!”

“Ồ, vậy thì còn đỡ hơn chút!”

Đợi hai huynh đệ đuổi tới Lĩnh Lạc Hà, liền thấy Lâm Thừa Tự đang đi quanh quẩn đầy lo lắng trong mỏ quặng của thôn Tây Sơn. Thấy Dương Quân Sơn tới, vội vàng nghênh đón.

Dương Quân Sơn quét mắt nhìn mỏ quặng, nhíu mày nói: “Những người khác đâu, sao chỉ còn lại một mình tiền bối vậy?”

“Đánh nhau rồi,” Lâm Thừa Tự thở phào một hơi, nói tiếp: “Bên kia đã đánh nhau rồi, không chỉ là thôn Tây Sơn chúng ta, mà người của thôn chính các nơi khác cũng đã đuổi tới mỏ quặng ở Hoang Khâu Trấn.”

Dương Quân Sơn thầm chìm xuống, tình huống tồi tệ nhất vẫn là xảy ra rồi. Các thế lực của thôn trấn khác trong huyện Mộng Du đã bắt đầu vây lại chia chác sản nghiệp của nhà họ Hùng. Thực tế là trong phạm vi mỏ quặng lớn Lĩnh Lạc Hà, tự thân tộc họ Hùng vốn chiếm giữ một con chi nhánh khoáng mạch lớn, con chi nhánh đó lớn hơn mỏ quặng của thôn Tây Sơn Dương thị nhiều, chỉ là ai cũng hiểu, con khoáng mạch đó sớm muộn gì cũng sẽ bị Hám Thiên Tông thu hồi, người khác không có khả năng đụng vào. Còn trừ con chi nhánh lớn thuộc về bản tộc họ Hùng ra, con khoáng mạch trên danh nghĩa thuộc về Hoang Khâu Trấn, thực tế lại là sản nghiệp của nhà họ Hùng này, mới là mục tiêu mà mọi người thèm muốn.

Dương Quân Bình nói: “Không đúng lắm nha, con khoáng mạch đó cũng không thể chạy, cho dù cướp được, thì có mấy thế lực có thực lực thủ vững?”

Lâm Thừa Tự nói: “Đó là vì có một toán đội ngựa chuyên vận chuyển gia sản của nhà họ Hùng đã tiến vào mỏ quặng Hoang Khâu Trấn vào sáng nay. Nghe đồn đội ngựa này mang theo toàn bộ tài sản lưu động trong một trang viên của nhà họ Hùng ở trấn Hoang Sa, vốn dĩ là định bí mật xuất cảnh từ gần Lĩnh Lạc Hà, nhưng không biết sao lại lộ tin tức, các thế lực mỏ quặng gần đó lũ lượt kéo tới, chính là để kiếm chác từ đội ngựa này. Cũng chính vì có sự hỗ trợ của các tu sĩ Võ Nhân cảnh trong đội ngựa này, mỏ quặng Hoang Khâu Trấn mới có thể kiên trì tới bây giờ!”

Khi hai huynh đệ tới mỏ quặng Hoang Khâu Trấn, phát hiện trong những cánh rừng xung quanh mỏ quặng, từng tốp từng tốp tu sĩ từ các thôn mỏ quặng khác nhau đổ về vây kín. Mà ở vòng ngoài mỏ quặng, lác đác còn có hai ba mươi cái xác, xem ra là thương vong do xung đột trước đó gây ra.

“Tình hình thế nào rồi?”

Dương Quân Sơn tìm thấy một gò đất nhỏ nơi tu sĩ thôn Tây Sơn đang ở, Thạch Nam Sinh, Trương Thiết tượng, Dương Thiết Trụ ba vị tu sĩ Võ Nhân cảnh đang tụ tập tại đây, xung quanh còn có ba bốn mươi danh tu sĩ Phàm Nhân cảnh của thôn Tây Sơn.

Ba người thấy huynh đệ Dương Quân Sơn tới, vẻ ngưng trọng trên mặt hơi tan đi, nhưng Trương Thiết tượng vẫn hỏi: “Tộc trưởng Dương không tới sao?”

“Hùng Hi Anh đã chết rồi, nhưng Hoang Khâu Trấn vẫn cần cha ta tọa trấn, chỉ có hai huynh đệ chúng ta tới thôi, sao vậy, tình hình rất tệ sao?”

Ba người nghe tin Hùng Hi Anh tử trận, trên mặt đều lộ vẻ chấn kinh. Thấy ánh mắt Dương Quân Sơn nhìn sang, Trương Thiết tượng trong lòng giật thót, vội vàng nói: “Đúng là vậy, nhà họ Hùng đột nhiên có một đội ngựa đuổi tới, xem ra giống như là sau khi hội hợp với Hùng Mãn Giang bọn họ liền định từ biên giới bỏ trốn, không ngờ lại bị người các thôn trấn chặn ở đây. Nhưng hiện giờ, bao gồm cả Hùng Mãn Giang, trong mỏ quặng này có hai vị tu sĩ Võ Nhân cảnh hậu kỳ, Sát Khí cảnh cũng có hai người, những kẻ tu vi tầng một tầng hai khác cũng có sáu bảy người!”

Thạch Nam Sinh lúc này cũng tiếp lời nói: “Vấn đề là hiện giờ bọn họ bị mọi người vây khốn, đã hạ quyết tâm tử chiến. Trước đó người các thôn trấn liên thủ xông vào hai lần đều bị đánh bật ra, đặc biệt là đối phương có hai vị tu sĩ Võ Nhân cảnh hậu kỳ. Tu sĩ Võ Nhân cảnh của các thôn trấn tuy nhiều, nhưng tu sĩ Võ Nhân cảnh hậu kỳ thì một người cũng không có, khi mọi người ùa lên, lần nào cũng vì hai vị tu sĩ Võ Nhân cảnh hậu kỳ của đối phương phản kích mà buộc phải rút lui.”

Hiện giờ hai nhà Dư, Hùng lần lượt gặp nạn, các thế lực gia tộc có chút thực lực ở các thôn trấn huyện Mộng Du đều bận rộn tiếp nhận khoảng trống thế lực mà hai đại hào cường để lại, tạm thời không còn sức phân tâm tới mỏ quặng Lĩnh Lạc Hà nơi đây, cũng chỉ có Tây Sơn Dương thị vì chuẩn bị sung túc từ trước nên mới chắt chiu ra hai huynh đệ họ Dương tới Lĩnh Lạc Hà.

Dương Quân Sơn trầm ngâm một lát, nói: “Quy mô đội ngựa đó thế nào?”

Dương Thiết Trụ nói: “Đà Mã Thú hai mươi con, Hám Ngưu Thú mười lăm con!”

Ánh mắt Dương Quân Sơn sáng lên, nói: “Đi thông báo cho thế lực các thôn trấn, hai tên tu sĩ Võ Nhân cảnh hậu kỳ của nhà họ Hùng cứ để Tây Sơn Dương thị chúng ta cản lại, tất cả mọi người cùng góp sức đoạt lấy mỏ quặng, tất cả đồ đạc bên trong đều thuộc về bọn họ, nhưng ba mươi lăm con súc vật kia ai mà dám động vào, thì đừng trách Tây Sơn Dương thị chúng ta trở mặt không nhận người!”

Mọi người đều sững sờ, Dương Quân Bình bên cạnh hạ giọng nói: “Ca, như vậy liệu có quá mạo hiểm không?”

Dương Quân Sơn nắm chắc phần thắng trong tay, nói: “Yên tâm, đến lúc đó Hùng Mãn Giang hai tên kia cứ để ta ra tay cản lại là được, những cuộc chém giết còn lại các đệ không cần tham gia, trước tiên cứ cướp ba mươi lăm con súc vật kia về đã. Đúng rồi, khí cụ bố trận đều mang tới chứ?”

Dương Thiết Trụ nói: “Mang tới rồi, chỉ nhiều không thiếu!”

Dương Quân Sơn gật đầu nói: “Tốt, lát nữa Thiết Trụ thúc không cần tham chiến, thúc dẫn người trong thôn tránh khỏi nơi hỗn chiến, đem khí cụ bố trận theo trận đồ ta đưa cho thúc mà bắt đầu âm thầm an trí ở vòng ngoài, con khoáng mạch này Tây Sơn Dương thị chúng ta lấy chắc rồi!”

Thạch Nam Sinh đang định đi liên lạc với người các thôn khác, Dương Quân Sơn lại nói: “Thạch đại thúc dẫn huynh đệ ta đi cùng đi, để nó cũng mở mang kiến thức, tiện thể nói cho đám người đang ôm tâm tư nhỏ mọn ở các thôn trấn kia biết, tu sĩ Võ Nhân cảnh của Huyện nha và Hám Thiên Biệt Viện hiện giờ đang bận tranh đoạt các sản nghiệp quy mô lớn hơn của nhà họ Hùng, ví như con khoáng mạch của bản tộc họ Hùng ở Lĩnh Lạc Hà, nên mới không rảnh bận tâm tới nơi này. Nếu chờ bọn họ rảnh tay ra, e là đến canh chúng ta cũng không được uống!”

Thạch Nam Sinh gật đầu, dẫn Dương Quân Bình đi.

Ngoài mỏ quặng Dương Quân Sơn đang bố cục, trong mỏ quặng, Hùng Mãn Giang và Hùng Mãn Thu cũng đang khẩn trương thương nghị đối sách.

“Tứ ca, cứ tiếp tục thế này không phải cách, chúng ta sớm muộn gì cũng bị vây chết. Tranh thủ lúc bên ngoài chưa có cao thủ Võ Nhân cảnh hậu kỳ tới, chúng ta mau đột vây đi!”

Hùng Mãn Giang biết đột vây nghĩa là gì, không chỉ là con khoáng mạch này và đội ngựa này không giữ được, mà hơn nửa tộc nhân trong mỏ quặng cũng sẽ chết trên đường đột vây, đây cũng là nguyên nhân chính khiến hắn mãi không hạ được quyết tâm.

“Ai, lúc này rồi còn gì nữa, không đột vây là chết, đột vây ít nhất còn sống được vài người!”

Sắc mặt Hùng Mãn Giang ngẩn ra, nói: “Vậy thì đột vây. Nhưng, chúng ta hai người phải đoạn hậu, chạy được thêm một tộc nhân nào thì hay một người đó thôi. Cuộc di cư lần này nhà họ Hùng chúng ta tất sẽ tổn thương nguyên khí nặng nề, cho dù có Trường Phong tộc thúc tọa trấn, sợ rằng cũng cần trăm năm mới khôi phục được nguyên khí!”

Hùng Mãn Thu nghiến răng, nói: “Vậy được, hai chúng ta đoạn hậu!”

Hùng Mãn Thu vừa dứt lời, bên ngoài mỏ quặng đột nhiên bùng lên một mảng tiếng hò hét giết chóc!

Một tộc nhân họ Hùng xông vào, nói: “Tứ thúc, Thất thúc, người các thôn trấn bên ngoài lại đánh vào rồi!”

Hùng Mãn Thu đứng bật dậy, nói: “Đám tiểu nhân dậu đổ bìm leo này, sau này nhà họ Hùng ta tất báo đáp gấp trăm lần!”

Hùng Mãn Giang cũng đứng dậy, hướng về phía đệ tử họ Hùng kia nói: “Bảo tộc nhân chuẩn bị đột vây, những thứ khác tất cả đều không được mang theo, ta và Thất thúc ngươi sẽ ra tay đoạn hậu!”

Sắc mặt tộc nhân họ Hùng kia vừa vui vừa buồn, xoay người đi thông báo cho tộc nhân khác.

Hùng Mãn Giang và Hùng Mãn Thu nhìn nhau, khẽ gật đầu, mỗi người tế ra pháp khí xông ra ngoài, chuẩn bị trước tiên mở ra một con đường máu từ vòng vây cho tộc nhân.

Nào ngờ hai người vừa mới xông ra, ngay trước mặt liền có hai tia linh quang tiễn nhằm thẳng yết hầu hai người bắn tới.

Hai người mỗi người cười lạnh một tiếng, pháp khí trong tay cứ thế quạt ngang trước người, hai tia linh quang tiễn mỗi cái phát ra một tiếng kêu thảm, lập tức tan biến.

Cách mấy chục trượng, Dương Quân Sơn lơ lửng giữa không trung, phi toa dưới chân lóe lên quang hoa, chậm rãi thu Xà Vẫn Cung trong tay lại.

“Tu sĩ Thanh Khí!” Hùng Mãn Thu sắc mặt kinh hãi.

Mà Hùng Mãn Giang lại sắc mặt đại biến, nói: “Dương Quân Sơn! Pháp khí phi độn dưới chân ngươi lấy ở đâu ra?”

Lúc này Hùng Mãn Thu cũng nhận ra phi toa dưới chân Dương Quân Sơn giống hệt với pháp khí phi độn của Hùng Hi Anh, trên mặt cũng lộ vẻ chấn kinh.

Dương Quân Sơn lộ ra một tia cười nhạo “cần gì phải hỏi nhiều”, nói: “Hôm nay đối thủ của hai vị chính là ta!”

“Trả mạng lại cho Hi Anh đường điệt của ta!” Hùng Mãn Thu gào thét điên cuồng liền xông về phía Dương Quân Sơn.

Hùng Hi Anh tuy ở nhà họ Hùng luôn kiêu ngạo tự đại, không được lòng nhiều người, nhưng không thể phủ nhận là hắn là tu sĩ có hy vọng tiến giai Chân Nhân cảnh nhất trong thế hệ thứ ba của nhà họ Hùng, là hy vọng tương lai của nhà họ Hùng. Giờ đây thế mà lại chết trong tay cha con họ Dương, trách không được Hùng Mãn Thu trong nháy mắt lửa giận đốt cháy tâm can, muốn liều mạng với Dương Quân Sơn.

Hùng Mãn Giang tuy trong lòng bi phẫn, nhưng hắn rốt cuộc vẫn giữ lại được vài phần lý trí, đang muốn nhân lúc Hùng Mãn Thu kéo chân Dương Quân Sơn, chỉ huy tộc nhân đột vây, nhưng nào ngờ không đợi hắn xoay người rời đi, sau lưng liền truyền tới tiếng gào thét thảm hại của Hùng Mãn Thu. Xoay người nhìn lại, thì thấy Hùng Mãn Thu vừa ra tay đã rơi vào thế hạ phong trong tay Dương Quân Sơn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:333
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thụy Thu

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.