Từ Tiểu Thụ chợt ngẩng đầu, đập vào mắt chỉ có bóng lưng nhuốm máu của Diệp Tiểu Thiên.
Mặc dù lời của người sau nói rất mơ hồ uyển chuyển, nhưng Từ Tiểu Thụ cũng có thể nghe ra ẩn ý bên trong.
Kiều trưởng lão đã đi tới nơi sâu thẳm nhất của đêm đen, ông đã chuẩn bị chu toàn, chỉ thiếu một cơ hội, hay nói đúng hơn là thiếu tia sáng đầu tiên.
Vậy thì... A Giới, liệu có phải là tia sáng của Kiều trưởng lão không?
Từ Tiểu Thụ cảm thấy tay hơi run rẩy, chậm rãi lấy A Giới ra.
Giọng nói của A Giới thấp thoáng truyền tới, dường như cũng đang suy nghĩ về tất cả những chuyện này.
Diệp Tiểu Thiên dời tầm mắt xuống dưới, rơi trên khối cầu sắt mà A Giới hóa thành, mỉm cười nói: "Có lẽ, ngươi nên hỏi ý kiến của chính A Giới, dù sao thì, nó cũng là một sinh vật có trí tuệ."
Đúng vậy, mình thật sự nên hỏi ý kiến của chính A Giới. Trong chuyện này, quả thực không có bất kỳ ai có thể thay A Giới đưa ra quyết định... Từ Tiểu Thụ bừng tỉnh, chuẩn bị lên tiếng.
Diệp Tiểu Thiên giành nói trước: "Để ta hỏi cho."
Từ Tiểu Thụ há miệng rồi lại khép lại, biết viện trưởng đại nhân sẽ không làm chuyện cưỡng ép, vậy ai hỏi cũng không quan trọng, để đối phương làm còn đỡ cho mình nỗi khó xử khi không biết mở lời thế nào.
Diệp Tiểu Thiên bèn nhìn A Giới đầy ôn hòa, lên tiếng:
"Ta biết ngươi nghe hiểu tất cả, hiểu cả những gì ta và Từ Tiểu Thụ đã trò chuyện vừa rồi.
"Ta không hề lừa ngươi, người mà ngươi xem như ác quỷ đã tìm ra phương pháp giải quyết vấn đề của ngươi, chỉ thiếu ý nguyện của bản thân ngươi thôi.
"Vẫn là câu nói đó, ta cũng không thể đảm bảo thí nghiệm tuyệt đối thành công, thất bại thì ngươi có thể tan xương nát thịt, nhưng nếu thực sự thành công, ngươi có thể chọn trở về, quay lại bên cạnh Từ Tiểu Thụ và mãi mãi ở đó trông coi.
"Thế nào?"
Giọng điệu của Diệp Tiểu Thiên vô cùng bình hòa, A Giới hiển nhiên đã nghe lọt tai, vị trí hốc mắt trên khối cầu sắt lóe lên ánh đỏ, dường như đang đưa ra lựa chọn.
"Cứ làm theo suy nghĩ trong lòng ngươi là được." Từ Tiểu Thụ nhẹ nhàng vuốt ve khối cầu sắt, không muốn để A Giới chịu chút quấy nhiễu nào khác.
Diệp Tiểu Thiên tĩnh lặng chờ đợi.
Thấy A Giới do dự, ông không dùng biện pháp mạnh mà tiếp tục thuyết phục.
Nhưng cho dù lập trường trong lời nói có trung lập đến đâu, thì trong thâm tâm, Diệp Tiểu Thiên vẫn nghiêng về phía lão hữu Kiều Thiên Chi nhiều hơn.
Hơn nữa, ông cho rằng đi theo ông mới là lựa chọn tốt hơn cho A Giới.
Vì vậy, ông xoay người lại, nhìn về phía biển mây giữa vách đá, Diệp Tiểu Thiên đầy cảm thán thở dài:
"Trên con đường của cổ kiếm tu, kiếm khách luôn có bội kiếm đi theo.
"Giống như Thanh Cư đối với Bát Tôn Ám, Thú Quỷ đối với Hoa Kiếm Tiên, mỗi một kiếm khách nổi danh thiên hạ bên cạnh đều có 'danh kiếm' bầu bạn.
"Nhưng 'danh kiếm' không phải bẩm sinh, ai mà biết được...
"Thanh Cư lớn lên từ phàm kiếm, đến khi nổi danh bốn bể, cuối cùng lại bị phàm thiết làm liên lụy, về sau trở thành đoạn kiếm.
"Thú Quỷ xếp hạng thứ tám trong danh kiếm, nhưng ở thời viễn cổ, chẳng qua cũng chỉ là một món hồn khí bình thường trưởng thành mà thành, hiện nay thân kiếm cũng lồi lõm, tàn tạ không chịu nổi."
Diệp Tiểu Thiên bỗng khựng lại, sau đó phất tay áo, đầy kích động nói:
"Trên đời này không có bất kỳ người nào hay vật gì có thể xuôi chèo mát mái!
"Chính vì Thanh Cư gãy, Thú Quỷ tàn, chính vì có những truyền thuyết khúc chiết kỳ lạ này, chúng mới càng có thể hóa thành tia sáng chói lọi đó, soi sáng cho chủ nhân của mình!
"A Giới..."
Diệp Tiểu Thiên đột ngột quay đầu, ánh mắt đăm đăm nhìn vào A Giới vẫn đang do dự, muốn nói tiếp điều gì đó.
"Đủ rồi!" Từ Tiểu Thụ kịp thời lên tiếng ngắt lời.
Cậu đã hơi hiểu những lời tiếp theo của viện trưởng đại nhân, nhưng nếu nói tiếp, đó không còn là trung lập nữa, mà giống như bắt cóc đạo đức hơn.
Diệp Tiểu Thiên bị nghẹn một chút, tư thế kích động bị ngắt quãng, nhưng ông không dừng lại, mà liếc Từ Tiểu Thụ một cái rồi dời mắt trở lại trên người A Giới.
"A Giới, ngươi có muốn trở thành tia sáng của Từ Tiểu Thụ không?"
"Bộp" một tiếng, Từ Tiểu Thụ nghe vậy, trực tiếp chộp lấy khối cầu sắt mà A Giới biến thành, nhét ngược trở lại trong ngực, nhìn chằm chằm Diệp Tiểu Thiên:
"Xin lỗi viện trưởng, con phải rời khỏi đây rồi, đoán chừng không lâu sau nữa, Nhiêu Yêu Yêu phản ứng lại thì sẽ đuổi tới đây, người cũng mau rời khỏi nơi này đi."
Dứt lời, cậu mang theo A Giới, kiên quyết muốn rời đi.
Nhưng lúc này, trong ngực hơi rung động một chút, A Giới thế mà lại bay ra ngoài, hóa thành một cậu bé đầu trọc, rơi xuống trước mặt.
Nó khẽ gọi, trong giọng điệu có sự không nỡ, nhưng Từ Tiểu Thụ có thể nghe ra ý của A Giới: Ta muốn trở về...
"Hắn ta không từ thủ đoạn nào, hắn đang bắt cóc đạo đức ngươi đấy!" Từ Tiểu Thụ xụ mặt, chỉ vào Diệp Tiểu Thiên, nói không chút khách khí.
Ta muốn trở về...
Không có lời nào khác, cũng chẳng có ý gì khác, A Giới vẫn lặp đi lặp lại câu này.
Từ Tiểu Thụ đau đầu, cậu không ngờ thuật "mồm mép" của viện trưởng lại phiền phức như vậy, biết thế đã không cho ông lên tiếng.
"Ngươi không cần quan tâm hắn nói gì, đây là bẫy đấy, ta thường dùng cách này để đối phó kẻ địch, ngươi đi theo ta, chắc cũng học được chút ít rồi chứ." Từ Tiểu Thụ nghiêm túc nói với A Giới.
Ta biết, nhưng ta muốn trở về rồi...
Lần thứ ba nhận được phản hồi kiên định của A Giới, Từ Tiểu Thụ có chút không biết nói gì.
Nó đều biết...
Mà đã biết hết rồi mà vẫn muốn trở về, thì không chỉ là vì mình, một phần nguyên nhân lớn hơn còn đến từ chấp niệm của chính A Giới:
Trở về, mới có thể chữa trị tận gốc!
Trở về, mới có thể hoàn thành lột xác!
Trở về, mới có thể bảo vệ tốt hơn!
"Ngươi nghĩ kỹ đi... Tất cả những lời hắn nói lúc nãy, quên sạch đi, suy nghĩ thật kỹ rồi hãy trả lời." Từ Tiểu Thụ khuyên nhủ lần cuối.
A Giới lần này không đáp lại, chỉ khẽ lắc đầu, bay đến bên cạnh Diệp Tiểu Thiên.
Nó chậm rãi giơ tay lên, vẫy vẫy về hướng Từ Tiểu Thụ, làm một động tác "tạm biệt", sau đó khóe miệng khẽ nhếch lên, khoảnh khắc này dường như đã có biểu cảm.
Nhưng rất nhanh, nó biến thành khối cầu sắt, hóa thành luồng sáng, rơi vào trong lòng bàn tay Diệp Tiểu Thiên.
Từ Tiểu Thụ nhìn cảnh này, đột nhiên cảm thấy phiền não.
Diệp Tiểu Thiên thì cất A Giới đi, im lặng nhìn Từ Tiểu Thụ, không mở miệng nói thêm lời nào.
Ông biết vào lúc này, bản thân có lẽ đã trở thành người mà Từ Tiểu Thụ ghét, nói thêm bao nhiêu lời khuyên nhủ, an ủi cũng vô dụng, cứ im lặng là được.
Chỉ khi đợi đến lúc A Giới lột xác trở về, chút ngăn cách giữa hai người này mới hoàn toàn tan biến.
"Người về đi!" Từ Tiểu Thụ ngập ngừng hồi lâu, sốt ruột phất tay, như thể đang đuổi lợn, "Nhắn với Kiều trưởng lão, cẩn thận một chút... đối với A Giới như vậy, đối với chính ông ấy cũng vậy."
Diệp Tiểu Thiên nhướng mày, không ngờ vào lúc này Từ Tiểu Thụ vẫn có thể lý trí đến vậy, ông gật đầu không tiếng động, sau đó chỉ vào Cô Âm Nhai bên cạnh nói:
"Ta sẽ nhắn lại.
"Ngoài ra, nơi này rất nguy hiểm, đừng mạo muội khám phá, mọi việc cứ tránh né nó ra."
Cô Âm Nhai quá mức thần bí, Diệp Tiểu Thiên lấy lại được A Giới, chỉ còn lại lời dặn dò cuối cùng này, liền biết mọi sự vụ của mình liên quan đến dãy núi Vân Luân đã kết thúc.
Đã đến lúc nên trở về rồi... ông lập tức cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm.
Từ Tiểu Thụ cũng ép mình không nghĩ đến chuyện của A Giới nữa.
Dù sao cậu cũng rất tin tưởng bốn vị tiền bối của Thiên Tang Linh Cung, đã A Giới đã đưa ra quyết định thuộc về nó, thì bản thân chỉ có thể tôn trọng.
Nhìn lại Cô Âm Nhai, biển mây mịt mùng và luồng yêu phong quỷ dị vẫn đang phiêu đãng giữa vách đá, như thể vĩnh hằng không đổi.
"Cô Âm Nhai..."
Từ Tiểu Thụ vốn dĩ đúng là có tâm tư muốn khám phá vách đá một chút, nhưng sau khi tiểu khúc nhạc đệm Diệp Tiểu Thiên lấy đi A Giới, cậu hoàn toàn mất đi tâm trí muốn mạo hiểm.
"Đi thôi, rời khỏi đây trước đã."
Nơi này dù sao cũng nguy hiểm, cho dù hai người họ và Diệp Tiểu Thiên đều suy đoán sau này sẽ không có chấp pháp quan tới nữa, nhưng khó mà nói trước được điều gì.
Diệp Tiểu Thiên vốn định xé rách không gian rời đi, nhưng nhìn thấy Từ Tiểu Thụ mặt mày thất thần, hành động dừng lại, nhìn về phía bên kia nói: "Có lẽ, ngươi còn phải đón bạn của mình đấy."
Từ Tiểu Thụ nghe tiếng nhìn lại.
Trên con đường nhỏ bên cạnh vách đá, cạnh bụi đá vụn, lúc này đang đứng Lệ Tịch Nhi với mái tóc bạc trắng, y phục của nàng dưới sự thổi của gió núi đã xuất hiện nếp nhăn, thần thái lạnh lùng diễm lệ, tựa như tiên tử trên trời.
Phá hỏng vẻ đẹp này là một con mèo trắng béo mầm đang nằm trên vai Lệ Tịch Nhi.
"Meo ô"
Hai người này và một con mèo dường như đã chờ ở bên cạnh được một lúc rồi.
Từ Tiểu Thụ lúc này mới phản ứng lại, mình vì chuyện của A Giới mà lại hoàn toàn không để ý đến sự xuất hiện của Lệ Tịch Nhi.
Há miệng, nhìn Lệ Tịch Nhi vừa thong thả bước tới sau khi bị phát hiện, Từ Tiểu Thụ vốn định giới thiệu thân phận của hai bên.
Ví dụ như đây là viện trưởng đại nhân, đây là sư muội Mộc Tử Tịch của ta...
Nhưng vừa nghĩ tới việc cái gì nên biết thì đã biết cả rồi, không nên biết thì lại phải giải thích rất nhiều, vả lại Mộc Tử Tịch biến thành bộ dạng này, ở giữa còn có cả một câu chuyện dài.
Từ Tiểu Thụ bèn ngậm miệng lại.
Diệp Tiểu Thiên không được giới thiệu, rất lạ lẫm liếc nhìn Lệ Tịch Nhi một cái, khẽ gật đầu chào hỏi, tầm mắt chuyển lại trên người Từ Tiểu Thụ, sau đó thu hồi ánh mắt đầy suy tư, tay vạch một đường vào hư không, ông chuẩn bị rời đi.
"A Giới đi rồi à?"
Lệ Tịch Nhi thật ra không biết cách an ủi người khác, sau khi đến bên cạnh Từ Tiểu Thụ, vốn định hỏi như vậy.
Nhưng lời còn chưa kịp thốt ra, nàng liền nghĩ điều này căn bản không tính là một câu hỏi, thế là ngập ngừng một lát sau, nói khẽ: "Mọi chuyện... rồi sẽ ổn thôi..."
Từ Tiểu Thụ bỗng bật cười.
Cậu nghĩ tới Lệ Tịch Nhi đã là người thảm nhất rồi.
Mà A Giới lần này đi, đâu phải là không thể trở về, mình thế mà còn cần Lệ Tịch Nhi an ủi?
"Ta không sao, chỉ là không biết tại sao, suy nghĩ có chút rối bời..." Từ Tiểu Thụ cũng không thể giải thích tại sao mình đột nhiên phiền não, liền cứ thế theo bản năng nói ra.
"Đúng rồi, Thủ Dạ đâu?"
Cậu đột nhiên nghĩ tới Lệ Tịch Nhi đáng lẽ phải do phân thân họa tượng của Thủ Dạ đưa về mới đúng, sao không thấy người đâu?
Lời vừa dứt, cậu liền phản ứng lại tại sao, linh niệm kết nối lại với phân thân họa tượng Thủ Dạ đang đứng từ xa bên ngoài Cô Âm Nhai, biết mình vì tập trung vào chuyện của A Giới mà quên dẫn đường cho Lệ Tịch Nhi.
Vỗ đầu một cái, Từ Tiểu Thụ thầm nghĩ mình thật đúng là điên rồi, đến việc chính cũng suýt quên mất.
"Chịu phải uy đe dọa, bị động điểm, 1."
Ngay lúc này, bảng thông tin đột nhiên hiện lên khung chat, tim Từ Tiểu Thụ co thắt lại, nhìn về phía bên kia.
"Nó đột nhiên không nhúc nhích nữa, cũng may khoảng cách không xa, ta đã có thể nhìn thấy ngươi rồi..."
Lệ Tịch Nhi vốn đang đáp lời, bỗng nhiên tiếng nói cũng ngưng bặt, "cạch" một tiếng quay đầu, đồng tử Thần Ma trong mắt xoay chuyển cấp tốc, sương mù đen trắng dâng lên cuồn cuộn, như lâm đại địch, toàn thân căng thẳng.
Con mèo trắng nhỏ Tham Thần thì đứng trên vai nàng, trực tiếp xù lông, "Meo ô" kêu quái dị một tiếng rồi lao lên đầu Từ Tiểu Thụ, móng vuốt bám chặt lấy tóc của Từ Tiểu Thụ.
Bên cạnh vết nứt không gian.
Diệp Tiểu Thiên đã hoàn thành nhiệm vụ mà Kiều Thiên Chi giao phó, vốn định xuôi theo dòng chảy không gian rời khỏi dãy núi Vân Luân.
Ông vạn lần không ngờ tới, cú vạch này của mình lại xảy ra tình huống giống đến kinh ngạc với vết nứt không gian được tạo ra từ cú vạch trước đó.
—— Một cái đầu, thò ra!
"Không thể nào?"
Nhìn thấy cái đầu với mái tóc dài mượt mà xuất hiện, da đầu Diệp Tiểu Thiên tê dại, cả khuôn mặt viết đầy vẻ không thể tin được.
Ông gần như không thể tưởng tượng nổi, cùng một cảnh tượng lại xảy ra hai lần trong cùng một ngày!
Phải trùng hợp đến mức nào chứ?
Điều này khiến ông bị ám ảnh với việc đi bộ nhàn nhã như đi dạo trong vườn nhà mình để xé rách không gian!
"Một, hai, ba... bốn?
"Đều ở đây cả à!"
Trong bóng tối, theo một khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp ngẩng lên, bóng dáng người phụ nữ mặc váy dài khoét lưng cũng từng bước thoát ra khỏi vết nứt không gian.
Nàng đeo sau lưng một thanh kiếm dài ba thước, màu xanh trắng đan xen, trong mắt có vẻ đùa cợt, kiêm cả sự kinh ngạc, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, trong giọng nói đầy sự ngạc nhiên lớn lao.
—— Nhiêu Yêu Yêu!
Từ Tiểu Thụ nhận ra khuôn mặt này, tim ngừng đập.
"Chịu phải kinh sợ, bị động điểm, 1."
Nhiêu Yêu Yêu bước ra khỏi vết nứt không gian, tầm mắt hoàn toàn không ở trên người Diệp Tiểu Thiên, mà nhìn chằm chằm vào Từ Tiểu Thụ đang ở phía sau, ánh mắt hơi nheo lại.
"Cuối cùng cũng gặp lại nhau rồi nhỉ!"
Nàng giơ hai ngón tay trắng nõn lên, dùng lưng ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa chiếc cằm láng mịn, cười cợt lại mang chút nghi hoặc nói:
"Ưm... ta nên gọi ngươi là Từ Tiểu Thụ đây, hay là Vương Siêu, hoặc là, Bát Tôn Ám? Ngươi tự nói đi, Tiểu Thạch Đàm Ký, Chu Thiên Tham?"
Câu nói này, năm cái tên, khiến tất cả mọi người đều sững sờ đến ngây người.
"Ực" một tiếng, Từ Tiểu Thụ nuốt nước bọt, phản ứng lại là Vương Siêu đã tỉnh, và đã tìm được đại bộ đội.
Mà Nhiêu Yêu Yêu nếu như có được thông tin này, tuyệt đối không thể nào bỏ mặc một Vương Siêu khác đang đi theo Mộ Dung Ảnh đuổi theo Diệp Tiểu Thiên.
Cho nên, là vì điểm này mà mình bị lộ sao?
"Tại sao mình lại không nghĩ tới chuyện này sớm hơn, điều này căn bản không nên..."
Từ Tiểu Thụ hoàn toàn không thể hiểu nổi, mình phòng bị đủ đường, lại vì trao đổi quá nhiều với Diệp Tiểu Thiên mà bỏ qua những điểm trọng yếu này.
Rất nhanh, dòng suy nghĩ của cậu khựng lại.
Không thể nào!
Mình không thể nào bỏ quên những thứ này!
Thông tin liên quan đến tính mạng, sao mình có thể sai sót?
Thế nhưng, những điểm thông tin quan trọng sống còn này, đúng là đã bị quên mất...
Từ Tiểu Thụ như ý thức được điều gì đó, lập tức dùng linh niệm mở bảng thông tin ra, không ngừng kéo lên trên, rất nhanh, cậu phát hiện ra sự bất thường của bảng thông tin.
Cứ cách một khoảng thời gian, ở đây lại hiện lên một dòng tin nhắn bị mình hoàn toàn bỏ qua:
"Chịu phải sự dẫn dắt, bị động điểm, 1."
Nhìn về mặt thời gian, e là từ khi cuộc đại chiến Thánh nhân trên không trung dãy núi Vân Luân kết thúc, hoặc là lúc đại chiến đang diễn ra, thông tin này đã bắt đầu xuất hiện rồi!
Dẫn dắt?
Ai đang dẫn dắt?
Mình đi theo sự chỉ dẫn của Bát Tôn Ám mà đến, nhưng lại chỉ cứu Diệp Tiểu Thiên, thậm chí ngay cả một cọng lông cũng không thu được...
Đúng vậy, điều này quả thực không nên.
Về lý thuyết mà nói, đáng lẽ còn phải có một vài thứ gì đó Bát Tôn Ám để lại cho mình, ví dụ như ma kiếm Vạn Binh Ma Chủ, hoặc là Thánh Nguyên Tinh Thạch khác mới đúng.
Nhưng lại không có...
Vậy thì, sự chỉ dẫn, hay nói đúng hơn là sự dẫn dắt của Bát Tôn Ám, là cái gì?
Từ Tiểu Thụ cổ như bị gỉ sét vậy, "khục khục" xoay sang bên cạnh, cậu nghĩ đến một khả năng.
Lúc này, Nhiêu Yêu Yêu không nhận được phản hồi, ánh mắt đã thu lại, nhìn về phía Diệp Tiểu Thiên đang ở ngay trước mắt.
Nàng khá tò mò hỏi: "Ta rất không hiểu, thời gian lâu như vậy, mấy vị các ngươi tại sao nhất định phải đợi ta ở đây, là đã giăng ra cái bẫy gì sao?"
Trong lúc nói chuyện, vết nứt không gian phía sau nàng mở rộng, lại xuất hiện từng bóng người.
Có Uông Đại Chùy cười quái dị, có Thủ Dạ với vẻ mặt phức tạp, có các Trảm Đạo, Vương Tọa chấp pháp quan khác, tổng cộng không dưới ba mươi người.
Cái bẫy... Diệp Tiểu Thiên vốn đang chấn động vì đại bộ đội chấp pháp quan đang đối mặt ập tới, lúc này nghe vậy, như bừng tỉnh điều gì đó, trong đáy mắt thoáng qua vẻ kinh hoàng.
Mình chọn tùy ý một trong ba trăm sáu mươi hai đường hầm không gian, lại đến được nơi này...
Hai lần muốn rời đi, đều bị kết thúc hành động một cách khó hiểu...
Thêm vào đó là "Thánh Nguyên Tinh Thạch" ban đầu bay thẳng về phía mình, và sau khi lấy được "Thánh Nguyên Tinh Thạch", lập tức trùng hợp nhận được yêu cầu của Kiều Thiên Chi, rồi lại đụng độ trực diện với Từ Tiểu Thụ, lấy được A Giới...
"Sự can thiệp của ý chí Thánh Đế!"
Diệp Tiểu Thiên không phải người thường, lập tức thấu hiểu vì sao một ngày này của mình lại may mắn đến thế, trùng hợp đến thế, mà lại cũng bất hạnh đến thế.
Ông cũng khó khăn quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy Từ Tiểu Thụ phía sau cũng liếc qua với ánh mắt chứa đầy sự kinh hoàng.
Ánh mắt hai người chỉ vừa chạm nhau trong hư không, liền phản ứng lại điều đối phương đang nghĩ.
"Sự dẫn dắt" đáng sợ, ẩn giấu, không thể tìm ra dấu vết kia, đến từ... Cô Âm Nhai!