Trảm tiên

Lượt đọc: 1259 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 462
Không liên quan tới người khác (Thượng)

❊ ❊ ❊

Mặc dù cảm nhận được linh lực của mình đang khôi phục, nhưng Thái thượng trưởng lão cũng đồng thời phát hiện ra, pháp trận dùng để duy trì áp chế thực lực của mình chẳng biết tự bao giờ đã bị vỡ một lỗ hổng, không còn tác dụng như ban đầu nữa.

Điều này cũng có nghĩa là ông ta không thể áp chế thực lực của mình được nữa, chỉ cần linh lực khôi phục, thậm chí không đợi khôi phục hoàn toàn, sẽ dẫn đến thiên kiếp.

Bế Phong Kiếp trước khi phi thăng đáng sợ đến mức nào, Thái thượng trưởng lão hiểu rất rõ. Nếu là thời kỳ toàn thịnh của ông ta, tin rằng vượt qua Bế Phong Kiếp quả thực chẳng thành vấn đề gì cả. Nhưng hiện tại lại khác, linh lực của ông ta chưa khôi phục hoàn toàn.

Dương Thần đã hạ loại độc tán công không tên kia, làm sao lại dung túng cho ông ta vượt qua Bế Phong Kiếp một cách dễ dàng chứ? Thái thượng trưởng lão có thể chắc chắn một điều, Dương Thần nhất định sẽ để lại dư độc chưa tiêu tan, khiến ông không cách nào khôi phục lại trạng thái đỉnh phong.

Dẫn phát thiên kiếp trong khi bản thân đang ở trạng thái suy yếu, điều này chẳng khác nào lấy mạng già của ông ta. Không chỉ vậy, những cao thủ Nguyên Anh và Kim Đan xung quanh kia, trong tình trạng linh lực hoàn toàn mất hết mà lại ở trong phạm vi độ kiếp của Bế Phong Kiếp, kết cục sẽ ra sao, hầu như hoàn toàn có thể đoán định.

Cho dù đám Nguyên Anh và Kim Đan này có đang ở thời điểm đỉnh phong, thì trong phạm vi Bế Phong Kiếp cũng chỉ có một kết cục, đó chính là hóa thành tro bụi. Thậm chí đến tro bụi cũng không để lại dù chỉ một chút, tất cả đều biến mất không dấu vết.

Điều này cũng đồng nghĩa với việc Dương Thần thậm chí không cần động thủ giết bọn họ, mà có thể mượn lực thiên kiếp để xóa sổ bọn họ sạch sẽ. Cho dù Thái Thiên Môn có tìm đến cửa, toàn bộ trên dưới Thuần Dương Cung đều có thể dùng tâm ma thề độc rằng chưa từng đụng đến một sợi lông của bọn họ.

Chỉ là, lúc này mới tỉnh ngộ ra điểm này rõ ràng đã hơi muộn. Dương Thần quả thực chính là đang tính toán như vậy, Bích Ngọc Huyết Yêu Đằng chỉ mới giải khai hơn một nửa Bình Mạch Tán, vẫn còn một phần dược lực của Bình Mạch Tán trong cơ thể Thái thượng trưởng lão.

Khôi phục linh lực cũng cần có quá trình, không thể nào nói vừa mới rút độc tố ra là lập tức khôi phục ngay được. Dương Thần đã nhân lúc vừa nãy nói chuyện để tranh thủ đủ thời gian, khôi phục toàn bộ linh lực, nhưng Thái thượng trưởng lão lại không có cơ hội này.

Đám lực lượng ẩn giấu của Thái Thiên Môn trơ mắt nhìn Dương Thần tiện tay lấy đi Càn Khôn túi của Thái thượng trưởng lão, đồng thời nhanh như chớp thu lấy Càn Khôn túi của ba bốn mươi cao thủ Nguyên Anh xếp hàng đầu xung quanh, sau đó phi tốc độn vào lòng đất, biến mất tăm.

Mà Thái thượng trưởng lão vẫn đứng tại chỗ, bất động, linh lực vừa mới khôi phục một chút còn không đủ để ông khống chế hành động của Dương Thần. Chỉ có thể bất lực nhìn Dương Thần lấy một đống Càn Khôn túi rồi độn đi, không có lấy một chút sức lực để ngăn cản.

Sau vài nhịp thở, linh lực của Thái thượng trưởng lão đã khôi phục được sáu thành. Lúc này, trên bầu trời lập tức xuất hiện tiền triệu của Bế Phong Kiếp, vô số kiếp vân bắt đầu tụ tập.

Thiên kiếp giống như một tuyệt thế cao thủ, khóa chặt lấy Thái thượng trưởng lão, ông thậm chí không dám di chuyển nửa bước, sợ rằng sẽ dẫn phát sớm. Với trạng thái này của mình, căn bản không thể vượt qua thiên kiếp.

May mắn là linh lực vẫn không ngừng khôi phục. Sau ba năm nhịp thở, đã khôi phục đến bảy thành, chỉ cần khôi phục thêm một chút nữa, Thái thượng trưởng lão sẽ nắm chắc phần thắng vượt qua thiên kiếp.

Về phần các lão tổ Nguyên Anh và tông sư Kim Đan khác, Thái thượng trưởng lão đã hoàn toàn không màng tới nữa. Chết đạo hữu còn hơn chết bần đạo, vào thời khắc này, ngoài việc quan tâm đến cái mạng già của mình, ông chẳng thể đoái hoài gì đến những thứ khác.

Đúng lúc ông ta đang tràn đầy vui sướng chờ đợi. Chỉ cần thêm mười mấy nhịp thở nữa, linh lực sẽ có thể khôi phục tới tám thành, để ông thuận lợi độ kiếp, thì trong kinh mạch bỗng nhiên trống rỗng. Linh lực vừa mới khôi phục lại bắt đầu tán đi với tốc độ nhanh hơn lúc khôi phục gấp nhiều lần.

Dược lực của Bình Mạch Tán trong cơ thể Thái thượng trưởng lão vừa bị Bích Ngọc Huyết Yêu Đằng hấp thu đi một chút. Thế nhưng, Bình Mạch Tán lan tỏa trong không khí thì vẫn chưa tan, vẫn luôn tràn ngập trong tuyệt cốc này.

Theo sự chỉ huy của Dương Thần, A Bích đã để lại trong cơ thể Thái thượng trưởng lão một chút dịch tiết có thể trung hòa Bình Mạch Tán, nhưng chút dịch này cũng chỉ đủ cho Thái thượng trưởng lão tiêu hao trong năm trăm nhịp thở mà thôi.

Không còn Bích Ngọc Huyết Yêu Đằng liên tục giải độc cho mình, Thái thượng trưởng lão rất nhanh phát hiện ra, mình lại trúng độc Bình Mạch Tán lần nữa. Linh lực vừa mới tụ lại được lại đang nhanh chóng tiêu tán.

Thiên kiếp đã dẫn phát, nhưng linh lực của mình lại đã biến mất, trên mặt Thái thượng trưởng lão không khỏi lộ ra nụ cười thê lương. Sự tính toán của người thanh niên kia quả thực là thiên y vô phùng, khiến bản thân ông căn bản không còn bất cứ hy vọng sống sót nào. Tông môn vẫn luôn muốn đối đầu với hắn, thật không biết quyết định này là đúng hay sai.

Dị tượng trên bầu trời đương nhiên thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trong phạm vi mấy chục vạn dặm, cũng bao gồm cả sự chú ý của những cao thủ Nguyên Anh và tông sư Kim Đan đang ở trong tuyệt cốc này.

Các tông sư Kim Đan thì còn đỡ, chỉ tưởng rằng đây là một thiên kiếp bình thường nào đó, Lôi Kiếp hoặc là Âm Hỏa Kiếp. Nhưng những vị Nguyên Anh trưởng lão kia lại biết, đây không phải Lôi Kiếp, cũng không phải Âm Hỏa Kiếp, mà là Bế Phong Kiếp dùng để phi thăng.

Dù là loại thiên kiếp nào, đối với bọn họ mà nói, đều không khác gì tai họa diệt đỉnh. Nếu như có linh lực trong người thì còn đỡ, Lôi Kiếp và Âm Hỏa Kiếp có lẽ còn có thể cửu tử nhất sinh mà tránh được. Đáng tiếc là, tại đây không một ai có linh lực.

Lúc lên kế hoạch trước đó vì muốn tuyệt mật, đã cố ý chọn một tuyệt cốc bốn bề là vách đá, người lạ khó tìm. Khi có linh lực trong người, muốn bay ra lúc nào cũng được, chẳng đáng là bao.

Nhưng hiện tại, tất cả mọi người đều bị nhốt trong tuyệt cốc này, không ai có thể rời đi. Ngự kiếm phi hành đã trở thành niềm mơ ước xa xỉ của tất cả mọi người, mà mọi người chỉ có thể trơ mắt nhìn kiếp vân trên bầu trời ngày càng thấp xuống, mối đe dọa của cái chết ngày càng đến gần.

Khi quan lễ Âm Hỏa Kiếp, với tu vi Nguyên Anh kỳ của Chưởng giáo cung chủ và những người khác, đều buộc phải bay ra xa mấy trăm trượng. Hiện tại là Bế Phong Kiếp, ước chừng trong vòng nghìn trượng, chỉ cần có vật sống, đều là đối tượng tấn công của Bế Phong Kiếp. Tuyệt cốc này chu vi chẳng quá hai trăm trượng, tất cả mọi người đều nằm trong phạm vi thiên kiếp, hơn nữa còn đều ở ngay chính trung tâm.

Đúng lúc trước khi thiên kiếp giáng xuống, tất cả mọi người đều đã hiểu ra điểm này, ai nấy mặt cắt không còn giọt máu, tràn ngập tuyệt vọng. Vốn dĩ bọn họ nên rất tự hào hưởng thụ vinh quang khi nhổ tận gốc Thuần Dương Cung, nhưng hiện tại Thuần Dương Cung chỉ phái ra một đệ tử Kim Đan kỳ đã đưa tất cả bọn họ xuống vực sâu vạn kiếp bất phục.

“Ai!” Thái thượng trưởng lão ngẩng đầu, nhìn kiếp vân đã hình thành trên bầu trời, phát ra một tiếng thở dài nặng nề.

Ngay sau đó, một tia sáng chói lọi lóe lên trên bầu trời, Bế Phong vô hình trực tiếp thổi lên trong tuyệt cốc. Bắt đầu từ Thái thượng trưởng lão, tất cả mọi người trong tuyệt cốc, từng người một lặng lẽ hóa thành tro bụi, sau đó hoàn toàn tiêu tán giữa trời đất.

Chỉ sau đợt Bế Phong Kiếp đầu tiên, trong tuyệt cốc đã không còn bất kỳ sự sống nào nữa.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:853
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.