Trảm tiên

Lượt đọc: 1187 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 481
Thiếu môn chủ cũng phải chịu phạt (Hạ)

❊ ❊ ❊

"Dương Thần kia cậy vào thân phận Ngũ phẩm luyện đan sư của mình, tống tiền tông môn nhiều lần, đệ tử thấy chướng mắt." Lý Lực Hanh vừa trả lời, vừa cẩn thận ngước mắt nhìn Lý môn chủ đang đầy vẻ giận dữ.

Những cử chỉ nhỏ của Lý Lực Hanh, Lý môn chủ đều cảm nhận rõ mồn một. Tuy nhiên, lời nói của Lý Lực Hanh cũng nói trúng tâm can của Lý môn chủ vài phần, cho nên thái độ của hắn cũng dịu đi đôi chút, không còn tức giận như trước nữa.

"Đây là lý do ngươi vong ân bội nghĩa, ân oán không rõ?" Mặc dù lời nói của Lý môn chủ vẫn vô cùng nghiêm khắc, nhưng giọng điệu đã hòa hoãn hơn.

"Đệ tử chỉ muốn dạy cho hắn một bài học." Lý Lực Hanh tuy không thông minh lắm, nhưng trong việc hùa theo môn chủ lại có thiên phú độc đáo, không biện giải thêm, chỉ nói thẳng thắn một câu.

"Ngu xuẩn!" Vừa nghĩ đến Vấn Tâm Đan hiện tại đã không còn là của riêng nhà mình và Dương Thần sở hữu nữa, Lý môn chủ lập tức lại nổi giận, không kìm được mắng lớn: "Ngươi có biết hay không, rắc rối về thần thức của ngươi còn phải nhờ Dương Thần luyện đan mới giải quyết được, giờ đắc tội hắn, sau này hắn còn ra tay giúp đỡ sao?"

"Hắn chẳng phải đã đưa đủ Ngưng Thần Đan rồi sao, hơn nữa uống xong chắc chắn sẽ khỏi hẳn chứ?" Lý Lực Hanh cả kinh, nếu như rắc rối thần thức của mình không thể giải quyết, vậy tất cả những gì mình đang có hiện tại, chẳng phải sẽ tan thành mây khói, bị đánh về nguyên hình sao?

Tận hưởng những ngày tháng này đã lâu, bắt hắn quay lại cuộc sống nơm nớp lo sợ như trước kia, Lý Lực Hanh là chết cũng không cam lòng. Lời nhắc nhở của Lý môn chủ làm hắn chợt nhận ra vấn đề quan trọng đó, nếu Dương Thần nói dối thì sao? Nếu tới lúc đó mà mình vẫn chưa hồi phục thì sao?

Vừa nghĩ đến điểm này, mồ hôi lạnh của Lý Lực Hanh chảy ròng ròng, trong đầu lại hiện lên cảnh tượng năm xưa mình cầm Ngưng Thần Đan nhưng lại bị mấy vị trưởng lão Dược đường đòi đi, sau đó hiện ra lại là cảnh Dương Hi ở bên cạnh bóng gió xúi giục hắn tìm Dương Thần gây phiền phức.

"Là Dương Hi. Dương Hi hắn khuyên con làm như vậy, bảo là gây chút phiền phức cho Dương Thần, cho hắn chút bài học." Lúc này, lửa giận của Lý Lực Hanh cũng bị khơi dậy, lập tức phát hiện ra kẻ đầu têu.

"Dương Hi?" Trong đầu Lý môn chủ thoáng qua ấn tượng về người này. Dường như lúc trước Dương Hi chỉ đi tới Thuần Dương Cung một chuyến, sau đó trở về báo cáo rằng Dương Thần không chịu gia nhập Thái Thiên Môn, sau đó tông môn liền bắt đầu nhắm vào Dương Thần, chẳng lẽ căn nguyên nằm ở tên này?

"Hóa ra là hắn!" Lý môn chủ nhìn Lý Lực Hanh, ngay từ khi tiếp xúc với Lý Lực Hanh, hắn đã không phải người có chủ kiến, bị người khác dùng lời lẽ mê hoặc cũng là chuyện bình thường, không còn cách nào khác, chỉ có thể xử lý tên Dương Hi này.

"Dương Hi vi phạm môn quy, mê hoặc Thiếu môn chủ, đưa vào Chấp Pháp Đường, xử cực hình, để làm gương!" Xử lý một đệ tử nhỏ bé, Lý môn chủ thậm chí không cần suy xét thiệt hơn, trực tiếp hạ lệnh.

Dương Hi tất nhiên nằm trong số những người đang hầu hạ bên ngoài, môn chủ chỉ bảo họ cút ra khỏi phòng, chứ không bảo họ rời đi. Nghe tiếng quát giận dữ của môn chủ trong phòng, Dương Hi nhất thời như bị sét đánh ngang tai, cả người mềm nhũn ra. Dương Lan ở cách đó không xa cũng mặt cắt không còn giọt máu. Lời của môn chủ, ở Thái Thiên Môn chính là kim ngọc lương ngôn, không ai có thể làm trái.

"Khoan đã!" Vào thời khắc mấu chốt, Lý Lực Hanh chợt lên tiếng, dường như có chút nhát gan, nhưng vẫn nói ra suy nghĩ của mình: "Môn chủ, Dương Hi có lỗi, nhưng đệ tử cũng có lỗi, chi bằng giữ lại mạng cho hắn, đệ tử cam lòng chịu phạt."

Tiếp xúc với Dương Hi đã lâu, Lý Lực Hanh cũng có chút khai ngộ. Nếu lúc này không giữ lại mạng cho Dương Hi, sau này còn ai sẽ đi theo hắn? Còn ai dám đi theo hắn?

Ngay khoảnh khắc Lý Lực Hanh thốt lời, Lý môn chủ cũng hiểu được ý tứ của hắn. Đây là Lý Lực Hanh cố ý xây dựng uy tín cho mình, thân là môn chủ tương lai, đây cũng là một bước tiến lớn, ít nhất là tốt hơn nhiều so với vẻ nhút nhát trước đây.

So với tương lai của Lý Lực Hanh, sống chết của Dương Hi căn bản chỉ là chuyện nhỏ nhặt không đáng kể. Tuy nhiên lời môn chủ nói cũng không thể tùy tiện rút lại, Lý môn chủ chỉ lạnh mặt nhìn chằm chằm Lý Lực Hanh, một hồi lâu sau mới hỏi: "Ngươi chắc chắn muốn như vậy?"

"Vâng, thưa Môn chủ!" Áp lực Lý môn chủ mang lại cho Lý Lực Hanh không phải là nhỏ, nhưng Lý Lực Hanh rõ ràng cũng định đánh cược một phen, cắn răng, đáp lại vô cùng kiên định.

"Đã như vậy, Dương Hi tội chết có thể miễn, tội sống khó tha. Đi tới Bích Ba Hàn Đàm bế quan hai năm, lấy đó làm gương." Lý môn chủ quyết định cho Lý Lực Hanh cơ hội này, ít nhất biểu hiện vừa rồi, ông ta rất hài lòng.

"Còn ngươi, đã làm sai chuyện, thì bắt buộc phải nhận phạt." Nhìn Lý Lực Hanh, Lý môn chủ tuyên bố hình phạt đối với hắn: "Cùng đi tới Bích Ba Hàn Đàm bế quan nửa năm, trong nửa năm này, hãy suy nghĩ thật kỹ xem, rốt cuộc ngươi đã làm sai điều gì."

"Vâng, thưa Môn chủ!" Lý Lực Hanh vội vàng đáp ứng.

Dương Hi và Dương Lan ở bên ngoài như người bị rút xương, cơ thể mềm nhũn ra hoàn toàn. Tuy nhiên lần này không phải vì sợ hãi, mà là kiểu may mắn thoát chết và nỗi sợ hãi còn sót lại.

Bế quan ở Bích Ba Hàn Đàm là một hình phạt vô cùng nghiêm khắc trong Thái Thiên Môn. Bích Ba Hàn Đàm quanh năm lạnh lẽo, thậm chí còn lạnh hơn cả Cực Bắc Băng Nguyên, đó còn chưa phải là thứ đáng sợ nhất, trong hàn đàm, mỗi ngày vào giờ Tý sẽ tỏa ra một luồng Thái Âm hàn triều, kéo dài ba canh giờ, cao thủ Nguyên Anh bình thường cũng không thể chống đỡ nổi Thái Âm hàn triều này.

Lý Lực Hanh là tu vi Kim Đan, còn Dương Hi chỉ mới ngưng đan không lâu nhờ sự giúp đỡ của Dương Lan, hai người muốn chống chọi với Thái Âm hàn triều này, gần như là chuyện không thể. Ít nhất trong thời gian chịu phạt này, bọn họ đừng hòng có ngày nào dễ chịu.

Dương Hi rất cảm kích ơn cứu mạng của Thiếu môn chủ, nhưng đồng thời, đối với Dương Thần – kẻ luôn xuyên suốt trong toàn bộ sự kiện này – lại vô cùng căm hận. Không ngờ chỉ mới gây chút phiền phức cho Dương Thần, tông môn nhà mình đã bắt đầu trừng phạt mình, sự xử lý bất công thế này làm sao khiến hắn tâm phục khẩu phục?

Sau chuyện này, Thái Thiên Môn đối với việc Dương Thần bán ra đan phương cũng không truy cứu gì nhiều, tất nhiên cũng không có lý do để truy cứu. Tuy nhiên mỗi khi Lý Lực Hanh tu hành, nhất định sẽ có một vị hạch tâm trưởng lão hoặc là môn chủ ở bên cạnh, luôn chờ đợi hắn có thể liên lạc với vị tiền bối kia.

Khi Dương Thần đã xử lý xong chuyện đan phương, nhận được hỏa chủng xứng đáng, Lý Lực Hanh cuối cùng cũng rời khỏi hình phạt nghiêm khắc ở Bích Ba Hàn Đàm, hơn nữa lần vận công đầu tiên sau khi rời đi, đã liên lạc được với "tiền bối ở Linh giới" kia. Và Lý Lực Hanh cũng lập tức làm theo dặn dò của môn chủ, bóp nát mảnh ngọc bài nhỏ đang nắm trong tay.

"Tu hành không ổn định, thần thức quá kém, một năm mới giao tiếp được một lần, ngươi quá không tiến bộ rồi!" Tiền bối dường như rất không hài lòng với Lý Lực Hanh, đặc biệt là việc một năm mới giao tiếp được một lần mà nói lời chê trách.

Lý Lực Hanh không biết phải làm sao, nhưng bên cạnh chợt truyền đến một giọng nói: "Hỏi tiền bối xem, có cách nào giải quyết triệt để vấn đề thần thức của con không."

Giọng nói vô cùng quen thuộc, chính là Lý môn chủ luôn chú ý tới Lý Lực Hanh.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:941
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.