Trảm tiên

Lượt đọc: 1187 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thượng Cổ Mật Địa (Hạ)

❊ ❊ ❊

Quan trọng hơn cả là Thái Ất Hỗn Nguyên Cương có thể dùng để điêu khắc nhẹ nhàng lên long giác. Chỉ riêng điểm này thôi, bộ đồ này không thể là của người khác được, ngoài Cao Nguyệt ra thì không ai dùng được cả.

Đương nhiên, chỉ là điêu khắc nhẹ mà thôi, không thể dùng đại đao đại phủ để làm loại chuyện này. Nhưng dù vậy, nó cũng đã giảm bớt khó khăn khi Cao Nguyệt luyện chế phi kiếm long giác đi một chút, tỷ lệ thành công cũng tăng lên không ít.

Sát vách phòng luyện khí là một nhà kho. Đủ loại vật liệu luyện khí chất đầy cả một căn phòng, được phân loại sắp xếp cẩn thận.

Một vài vật liệu bằng gỗ hoặc đá, trải qua không biết bao nhiêu vạn năm cất giữ, đã mục nát phong hóa, căn bản không thể sử dụng. Thứ còn lại chỉ là những vật liệu bằng kim loại. Tuy nhiên, rất nhiều kim loại cũng đã gỉ sét loang lổ, không nhìn ra hình dáng ban đầu.

Sau khi Dương Thần phân loại, không ít vật liệu kim loại đã được nhận diện. Một bộ phận trong đó lại có thể dùng cho việc luyện chế bản mệnh pháp bảo của Cao Nguyệt, Thạch San San và Tôn Khinh Tuyết, hiệu quả còn tốt hơn cả những loại phụ liệu thông thường. Điểm này xem như là một thu hoạch nhỏ.

Căn phòng chứa vật liệu và dược liệu đan dược khá là lớn, mỗi loại chiếm hơn một nửa diện tích của hai bên phòng. Những căn phòng còn lại thì chứa ít đồ đạc hơn nhiều.

Tuy nhiên, khi nhìn thấy hàng ngàn hàng vạn ngọc giản trong một căn phòng, trên mặt Dương Thần cuối cùng cũng nở nụ cười. Rất nhiều truyền thừa thượng cổ, sau khi trải qua quá trình phát triển không ngừng cùng với những lần thêm bớt sửa đổi ngẫu nhiên hoặc tai nạn, thì lưu truyền đến bây giờ lại không còn nhiều.

Những thứ này đủ để Dương Thần nghiên cứu ra nguyên trạng của rất nhiều thứ. Bao gồm đủ loại công pháp, trận pháp, v.v., mặc dù qua phát triển thay đổi, có cái hướng tới sự hợp lý và tối ưu hơn, nhưng cũng có cái thực sự là thoái hóa hoặc đã thất truyền.

Tất cả ngọc giản đều ghi chép bằng văn tự thượng cổ, ngoại trừ Dương Thần ra, bốn nàng một chữ cũng không nhận ra, chỉ có thể đợi Dương Thần phiên dịch xong xuôi rồi các nàng mới đọc được.

Dương Thần thậm chí còn tìm thấy bản thuyết minh chi tiết về cái trận pháp ở cửa trong ngọc giản. Sau khi dịch nhanh một lượt, hắn đưa cho Công Tôn Linh để nàng nghiên cứu thu phục. Không nói đến chuyện khác, cái trận pháp này lực công kích vẫn rất mạnh mẽ, nhất là tám mươi mốt thanh phi kiếm kia, cũng là đồ vật rất tốt. Xứng đáng.

Đợi mọi người càn quét gần hết, thu hoạch gần xong, các nàng mới phát hiện ra có hai căn phòng không cách nào mở được.

Căn phòng bị khóa bởi một loại trận pháp kỳ lạ nào đó, ngay cả Công Tôn Linh cũng không nhận ra đó là loại trận pháp gì. Nhưng có một điểm có thể khẳng định, nếu như cưỡng ép mở hai trận pháp này, e rằng những thứ được bảo tồn bên trong căn phòng sẽ bị hủy diệt hoàn toàn.

Ánh mắt của các nàng đều đổ dồn về phía Dương Thần. Nếu như trong năm người có ai mở được hai căn phòng này, thì nhất định không ai khác ngoài Dương Thần.

Nhìn hai trận pháp kỳ lạ, Dương Thần cũng không nhịn được mà nhíu mày. Hai trận pháp này hắn thực sự chưa từng nhìn thấy bao giờ. Không còn cách nào khác, chỉ đành tìm kiếm manh mối kỹ càng từ trong những ngọc giản kia thôi.

Một lượng lớn ngọc giản đã được thu lại, may mắn là khi mọi người thu thập đều dựa theo vị trí ban đầu mà dọn dẹp theo từng khu vực. Điều này tạo cơ hội cho Dương Thần có thể nhanh chóng tra cứu.

Có một khu vực ngọc giản là công pháp, nơi này chắc sẽ không ghi chép. Có một khu vực là trận pháp, nơi này rất có thể có thuyết minh về hai trận pháp kia. Nhưng Dương Thần tìm tới tìm lui lại không tìm thấy ngọc giản nào ghi chép về hai trận pháp đó.

Nghĩ đi nghĩ lại vẫn không hiểu nguyên nhân là gì, trước đó việc dọn dẹp ngọc giản đều do bốn nàng động tay, Dương Thần chỉ như một ông chủ lớn đứng chờ ở giữa quảng trường. Giờ đây, Dương Thần cũng đành phải đích thân tới căn phòng chứa ngọc giản đó xem xét một lượt.

Đó là một thư phòng, ngoại trừ một bộ bàn ghế bằng ngọc ở chính giữa ra thì những thứ khác đều là giá sách bằng ngọc, đến tận bây giờ vẫn được bảo tồn hoàn hảo. Các nàng trước đó chỉ dọn dẹp ngọc giản trên giá sách mà bỏ quên những thứ trên bàn học.

Dương Thần bước tới bên cạnh bàn học, phía trên có một bộ văn phòng tứ bảo hoàn chỉnh, tuy nhiên bút, mực, giấy đều đã biến thành tro bụi, chỉ còn lại một cái nghiên mực. Ngược lại có một cái ống bút bằng mặc ngọc vẫn còn đó, những cây bút cắm bên trong đã hóa thành tro bụi. Những lớp tro này chất thành một tầng dày trên bàn, chôn vùi cả mặt bàn xuống bên dưới.

Phất tay một cái, toàn bộ lớp bụi trên mặt bàn đều bị Dương Thần quét sạch, sau đó Dương Thần nhìn thấy trên mặt bàn bằng ngọc nhẵn bóng, ở chính giữa có khắc hàng ngàn chữ nhỏ li ti chỉ bằng hạt gạo.

Nói là văn tự, thực ra so sánh nó với những nét vẽ vụng về thì thích hợp hơn. Bốn nàng tiến vào nếu dùng thần thức dò xét, ai cũng sẽ cho rằng những văn tự nhỏ bằng hạt gạo đó vốn dĩ là hoa văn trên bàn, không ai nghĩ đó là văn tự.

Dương Thần tình cờ biết đây là một loại văn tự hình nêm thượng cổ. Những văn tự này ngay cả Dương Thần cũng không nhận ra, nhưng trong số những ngọc giản thu hoạch được, lại tình cờ có một chiếc giới thiệu về loại văn tự cổ xưa này.

Dương Thần có ấn tượng, lập tức tìm thấy ngọc giản đó, bắt đầu học ngay dùng ngay, từng chữ từng chữ nghiên cứu nội dung của những văn tự đó. Rất nhanh, Dương Thần phát hiện, bài văn tự này là thuyết minh về mật địa này.

Toàn bộ mật địa là được luyện chế từ thi thể hoàn chỉnh của một con cự quy thượng cổ. Nơi Dương Thần bọn họ tiến vào chính là khoang miệng của con cự quy thượng cổ đó. Dọc theo đường ống yết hầu tiến vào quảng trường to lớn này, thực chất chính là mai rùa của cự quy thượng cổ.

Vùng thung lũng này vào thời thượng cổ là một hồ nước khổng lồ, chiếm diện tích vạn dặm vuông. Sau này theo sự biến đổi địa mạo, nước hồ khô cạn trở thành một bình nguyên rộng lớn, mà con sông lớn nhất trên bình nguyên, trải qua không biết bao nhiêu năm bào mòn đã hình thành nên thung lũng hiện nay.

Cự quy thượng cổ vốn dĩ sinh sống trong hồ nước này, lúc vị tiền bối của Thái Thiên Môn phát hiện ra nó thì đã là một cái xác hoàn chỉnh. Chỉ vì cự quy cũng từng tu hành nhờ vào bản năng nên thi thể không hóa, được chủ nhân mật địa luyện chế thành mật địa như hiện tại.

Chiếc mai rùa khổng lồ bản thân đã có công năng thiên nhiên là gia cố trận pháp, sau khi được chủ nhân mật địa luyện chế, trận pháp ở đây càng thêm mạnh mẽ. Nếu không phải kim chung của Dương Thần càng biến thái hơn thì căn bản không thể tiến vào được.

Hai căn phòng kia là nơi cất giữ những vật quan trọng nhất trong mật địa. Dương Thần bọn họ chỉ mới tiếp xúc với trận pháp phong tỏa ngoài cùng nhất, thực ra bên trong mỗi phòng còn có hai bộ trận pháp nữa, lần lượt được thiết kế nhắm vào những vật phẩm khác nhau.

Hai căn phòng, hai vật phẩm, một trong số đó không hề nhắc đến là gì, nhưng vật kia sau khi Dương Thần xem xong lại không nhịn được mà nở nụ cười hạnh phúc.

Mỏi gối chùn chân tìm không thấy, được đến hoàn toàn không mất công. Vật bên trong đó, Dương Thần không biết đã tìm ở bao nhiêu nơi mà không có manh mối, nào ngờ lại ở ngay tại đây. Xem ra, vận may của Dương Thần quả nhiên không phải tầm thường.

Vật đó đối với Dương Thần hay Cao Nguyệt đều vô cùng hữu dụng, theo ghi chép trên bàn ngọc, đó là một lượng lớn Nhâm Thủy Chân Nguyên.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:964
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.