“...Chẳng lẽ không phải sao? Vừa nãy lúc tôi vào đây vừa vặn gặp được Trần lão, ông ấy tuyên bố muốn chọn lựa đối tượng ưu tú nhất trong ba quân hải lục không cho Khương Tiểu. Tôi cứ ngỡ ông ấy đại diện cho phía Khương Tiểu đến bàn chuyện từ hôn với nhà các người đấy chứ.”
Cục trưởng Ngụy nói: “Không giấu gì các vị, cháu trai của Ngụy mỗ năm nay vừa tròn hai mươi lăm tuổi, hiện giờ đã là thiếu tá hải quân, tuyệt đối là tuổi trẻ tài cao, tiền đồ vô lượng. Chỉ là nó luôn bận bịu việc quân, không có thời gian giải quyết chuyện chung thân đại sự, với tư cách là chú, tôi cũng nóng lòng thay. Nếu Mạnh doanh trưởng không có duyên với Khương Tiểu, mong sớm thông báo với Ngụy mỗ một tiếng, đến lúc đó Ngụy mỗ sẽ để cháu trai xin nghỉ phép về, tranh thủ kết một mối nhân duyên tốt đẹp.”
Lần này, không chỉ riêng mặt Mạnh Tích Niên đen lại, mà Mạnh lão cũng suýt chút nữa tắc thở.
Sau khi Cục trưởng Ngụy nói xong liền quay người cáo từ, cứ như hoàn toàn không nhận ra chỉ vài câu nói đơn giản của mình vừa rồi đã khiến người nhà họ Mạnh choáng váng không kịp phản ứng.
“Cái, cái cái cái tên Ngụy Mặt Lạnh này có ý gì?” Mạnh lão vỗ ngực, cảm thấy bản thân sắp không chịu nổi đả kích dồn dập này nữa rồi.
Mạnh Tích Niên nghiến răng.
Anh đột nhiên nghĩ, hay là thu nhỏ cô gái nhỏ nhà mình lại rồi giấu vào túi áo cho xong?
“Ý gì ư? Chắc là Trần đại phu cảm thấy nhà chúng ta không xứng với Tiểu Tiểu.” Anh cười lạnh một tiếng, nói: “Còn tên Ngụy Mặt Lạnh kia vốn dĩ xảo quyệt gian trá, mắt lại tinh đời vô cùng, e là lúc điều tra Hứa Nghệ Thu, tiện thể thấy được điểm tốt của Tiểu Tiểu, nên muốn giành người về cho cháu trai ông ta.”
Mặt Mạnh lão nóng rát và đau nhói.
Đây là ý gì chứ?
Lẽ nào tất cả mọi người đều cảm thấy nhà họ Mạnh bọn họ không xứng với Tiểu Tiểu sao?
Mạnh Triều Quân cũng chấn kinh ngơ ngác.
Chẳng phải Khương Tiểu có thể trèo cao vào nhà họ Mạnh, phải nói là tổ tiên khói xanh bốc lên sao?
Cháu trai của Ngụy Mặt Lạnh, ông ta biết rõ, nếu nói Mạnh Tích Niên là ngôi sao của lục quân, thì Ngụy Diệc Hi chính là ngôi sao của không quân.
Thiếu tá hai mươi lăm tuổi, anh tuấn thông minh, tên và hồ sơ cũng thường xuyên xuất hiện trên bàn làm việc của cấp cao.
Mà Ngụy Diệc Hi còn có chú là chỗ dựa, nhà họ Ngụy cũng được xem là môn đăng hộ đối mà không ít danh môn khuê tú mơ ước gả vào, tuyệt đối không hề kém cạnh nhà họ Mạnh.
Bây giờ Cục trưởng Ngụy lại coi trọng Khương Tiểu đến mức này!
Chỉ vài câu nói như vậy, ý tứ lộ ra bên trong, thật sự khiến Mạnh lão và Mạnh Triều Quân bị đả kích đến mức nửa ngày không thốt nên lời.
Khương Tiểu vừa vặn trở về vào lúc này, thấy Mạnh Tích Niên đứng cạnh cửa với vẻ mặt u ám, còn tưởng là vì chuyện của Đoạn Thanh Thanh, liền đưa tay vỗ vỗ vai anh.
“Tâm trạng xấu thế sao?”
Chẳng phải trước đó anh đã có chuẩn bị tâm lý rồi hay sao?
Hơn nữa, những chuyện này không đến mức khiến anh tâm trạng tệ hại thế này mới phải.
Mạnh Tích Niên nắm lấy tay cô, siết chặt.
Còn chưa kịp nói gì, Mạnh lão đã hơi bất an vẫy tay với Khương Tiểu: “Tiểu Tiểu, qua đây, qua đây, ông hỏi cháu, cháu đã nói gì với Trần đại phu thế?”
Khương Tiểu nhướng mày, nhưng lại không bước qua, chỉ thản nhiên nói: “Ông, lời cháu nói với Trần gia gia không ít, ông muốn nghe câu nào?”
Mạnh lão sững sờ.
Cuối cùng ông cũng cảm nhận rõ rệt sự thay đổi thái độ của Khương Tiểu đối với mình.
“Tiểu Tiểu, trong nhà hiện giờ đúng là có chút chuyện, nhưng mà...”
Khương Tiểu ngắt lời ông: “Chuyện của nhà họ Mạnh, sau này cháu sẽ không can thiệp nữa, các người tự giải quyết đi. Không được nữa thì vẫn còn Tích Niên ca mà.”
“Chiều mai chúng ta cùng về thành phố M.” Mạnh Tích Niên trầm giọng nói.
“Được.”
Khương Tiểu cũng không muốn ở lại đây.
Chỗ này chướng khí mù mịt, nhìn thôi đã thấy tâm trạng không vui rồi.
“Đây là nhà của cháu mà, đều là người một nhà cả.” Mạnh lão nói.
Khương Tiểu nở nụ cười tươi tắn.
“Ở đây, chỉ có Tích Niên ca mới tính là người nhà của cháu.” Lần này cô nói rất thẳng thắn, ngay cả Mạnh lão cũng không còn bận tâm đến nữa.